Close

Kết cục này hầu như ai cũng đoán ra rồi. M sai ngay từ lúc bắt đầu cưới, đến lúc chịu sống ở nhà vợ. T đồng ý hầu hết với lời khuyên ở cuối của m. Có câu cuối thì sai nha. Ko cần sự nghiệp cho đã rồi cưới. Chính những lúc khó khăn mà tìm dc đứa nó chịu lấy m, chịu về ở khổ sở với m thì mới là điều tốt
 
Sau kết hôn, không nên ở chung, dù là nhà vợ hay nhà mình.
Hồi trẻ tao đã từng thử cả 2 rồi và đéo đi đến đâu. Rốt cục thì ở riêng vẫn là tự do nhất và giữ gìn được hạnh phúc gia đình.
Tao dân kỹ thuật nhiều khi cục tính, trái ý tao là tao mắng luôn, kể cả bố mẹ vợ hay bố mẹ tao, vợ tao nó cũng cá tính nhưng vì tao làm chủ kinh tế nên vẫn có tiếng nói, chứ tao ko có tiền thì chắc cũng toang lâu rồi.
Nói chung thì, ở chung phức tạp vl ra. Dễ mất đoàn kết.
 
Tao không than trách hay hối hận vì đó là lựa chọn của tao, cuộc đời ai cũng sẽ có những sai lầm, sai lầm để trưởng thành hơn. Cha mẹ tao li hôn từ khi tao mới sinh, tao ra đời bương trải khá sớm, và đó là lí do tại sao tao dám đương đầu cái sai và luôn chịu đựng vượt qua được. Tao kết hôn không có tình yêu, mẹ tao hối thúc vì thấy bên nhà gái cũng đàng hoàng, tao nghĩ giờ gái đàng hoàng hiếm nên thôi lấy để có gia đình êm ấm. Cưới vợ xong tao sống bên vợ luôn vì tao nghĩ vợ tao là con gái yêu người ta, thằng em vợ đi học xa làm xa, nhà có 3 người tao bắt vợ tao đi theo tao bôn ba thì tội nghiệp ông bà già vợ. Nhưng bắt đầu từ đó cuộc sống tao đã rẽ ngang. Gia đình vợ sống kiểu khép kín, bảo thủ, từ lúc tao cưới vợ xong là tao lại ko đi cà phê nhậu nhẹt khách hàng gì cả, vì mỗi lần như thế mặt vợ tao chầm dầm nên rất khó chịu. Mẹ vợ tao sau đó mang về thêm đứa cháu gái (con cậu) về sống chung nuôi nó. Cuộc sống tao bên nhà vợ kiểu tao làm bất cứ gì cũng sai, nhà vợ tao làm gì cũng đúng kể cả con bé vừa về ở. Tao cố gắng sống lầm lì làm kiếm tiền rồi ít nói hẳn, dường như 1 ngày không nói được 50 từ với nhà vợ kể cả vợ tao. Vợ tao và ông già vợ hễ có gì không hài lòng là đuổi tao, tao nói mẹ tao thì mẹ tao không giải quyết dứt điểm lại kêu tao ráng nhịn nhục. Đỉnh điểm khi có 2 đứa con nhỏ, tao bế tắc công việc sau covid nên phạm sai lầm dính án tù tội, tao bị giữ lại cơ quan điều tra 2 ngày đêm để lấy cung, tao xin ở lại luôn để điều tra, ông thủ trưởng khuyên tao về mà lo chuyện nhà cửa. Ổng cũng đã phần nào đoán ra dc vấn đề vì khoản thời gian giữ tao vợ tao ko hề gọi sdt cơ quan cho để hỏi thăm tình hình chồng mình như những trường hợp khác. Tao ngồi tâm sự với ổng rất nhiều, hôm đó tao khóc như 1 đứa trẻ không phải vì tù tội mà vì bao nhiêu ấm ức nhịn nhục 8 năm lại có người chịu lắng nghe. Sau đó tao về nhà, sống cuộc sống áp lực gấp bội, họ luôn đổ hết trách nhiệm cho tao, vợ tao lại đuổi tao, vợ tao nói trước sau gì cũng đi tù giờ đuổi trước cũng như nhau. Tao hôm đó lấy đồ đi lang thang 1 ngày, 2 đứa con tao nhớ tao bệnh nên tao vác mặt về với mấy đứa nó, tụi mày có thể nói tao ngu nhưng tao chấp nhận ở bên con tao những ngày cuối. Những ngày tao lên cơ quan điều tra cách tao 60km tao luôn nhiệt huyết và hợp tác tích cực nhất như là tự tay tao cũng muốn tống tao vào tù, tao đã sống tột cùng của chịu đựng, ông đội trưởng cũng rất hiểu chuyện, ổng chia sẽ nhiều thứ, và cũng nương tay phần lớn vì tội trạng đã có nhưng cũng không muốn cho tao mọt gông. Mới đây thôi nhỏ em vợ tao tự ý lấy tiền tao mua đồ, không đáng bao nhiêu, tao nói nó thì vợ tao bênh nó mặt nặng mày nhẹ với tao, tụi mày biết đó, nó lớp 7 rồi, nhưng vợ tao đã muốn vậy thì thôi. Tao giờ tuy buồn, áp lực và đi tù trong vài tháng nữa, nhưng tao vững tâm lắm, tao luôn nhìn mặt tích cực của những tiêu cực, quan trọng là bản thân biết vượt qua chứ không gục ngã. Tao chia sẽ cho tụi mày, nhất là ai chưa kết hôn, đã cưới là phải cưới đứa mình yêu và nó yêu mình, tuyệt đối không ở nhà vợ cho dù nó giàu, nghèo hay đơn chiếc. Thà sống riêng mà tự do còn hơn sống chung phải nhìn mặt nhau mà sống. Ăn chơi, sự nghiệp cho đã đi rồi cưới.
Hãy cùng nhau phân tích một chút nhé bro.

Con người thường có xu hướng tìm thấy những bằng chứng để chứng minh điều mình tinh là đúng.
Vậy ở đây bro có thực sự bình tâm ngồi xuống xem vấn đề mọi chuyện nó đến từ đâu chưa? Việc bro đi tù có lẽ sẽ ảnh hưởng ít nhiều đến con cái bro đấy, không bây giờ thì nhiều năm về sau đôi khi nó cũng sẽ ảnh hưởng ít nhiều.

Không có lời khuyên nào mà một người xa lạ có thể cho bro lúc này
Chúc bro may mắn trên đoạn đường phía trước
 
Dmm. M ra đời bươn trải sớm mà suy nghĩ với hành động như mấy thằng trẻ con dị. Rúc về nhà vợ vì nghĩ nó là con gái yêu của người ta. Đm. Đã xác định dựng vợ gả chồng là có cuộc sống riêng rồi liên quan mẹ gì đến nhà vợ nữa.
 
Ở nhà vợ là biết kết cục rồi. Đéo đâu tự nhiên gánh thêm 1 thằng về ở chung .
 
M làm ra tiền nhà vợ nó sỉ nhục như vậy mà m cứ mặt dày ở đó? Lấy vợ về hỏi mẹ đẻ bảo lấy cũng lấy, giờ vợ sỉ nhục cũng về hỏi mẹ mẹ k nói gì nên cố sống tiếp? Tao thấy m hài hước vl
 
Số mày cũng đen , sinh ra là gia đình đã tan nát
Nói chung là mày chọn sai đánh giá sai gia đình vợ thì giờ hậu quả là mày nhận đủ
Cái đó là k có gì phải bàn
Giờ trưởng thành ra , thấy cái sai để sửa thì ok thôi
Còn 1/2 cuộc đời phía trước . K có gì là quá muộn cả .
Cố gắng giữ tinh thần trí óc sáng suốt và sức khỏe để đối mặt với những khó khăn của cuộc sống đang chờ đón mày
cố lên bạng
 
Tao thấy ở đây có mấy cái vấn đề, mày xem như nào:

1. Kết hôn không vì tình yêu, cái đó là sai lầm đầu tiên, và cũng là lớn nhất của mày. Không có tình yêu mà kết hôn, chả sớm thì muộn cũng sẽ toang.
2. Vì bà già mày bảo nhà đó đàng hoàng nên mày cưới. Cái đó cũng sai quá sai. Vì đơn giản là người lớn, tiếp xúc ít, cảm thấy đàng hoàng nhưng chưa chắc đâu nhé. Vì phải sống cùng như mày mới hiểu nhà nó như nào.
3. Mày sợ con vợ mày khổ nên về ở rể. Thế cái khổ của mày ai hiểu. Gặp đúng con vợ ngu học, dốt nát, thêm cả bố mẹ vợ cũng chả ra gì nữa. Đâm ra càng thêm nát.
4. Ngoài ra mày có kinh tế, thì việc đéo phải sợ ai, thằng nào nắm kinh tế là thằng đấy có quyền quyết. Mày mạnh kinh tế mà phải nhường là mày sai rồi. Đàn ông phải gia trưởng, thì con đàn bà nó mới sợ. Đừng nghe bọn chó má sủa nữ quyền tên Tiktok. Toàn 1 lũ nhố nhăng.

Còn giờ tình hình này của mày, chả ai khuyên được mày. Chỉ có cố gắng ở mày thôi.
 
Đm xàm ra cái chức năng comment ngu học vcl, toàn bị duplicate 2 lần.
 
M làm ra tiền nhà vợ nó sỉ nhục như vậy mà m cứ mặt dày ở đó? Lấy vợ về hỏi mẹ đẻ bảo lấy cũng lấy, giờ vợ sỉ nhục cũng về hỏi mẹ mẹ k nói gì nên cố sống tiếp? Tao thấy m hài hước vl
Nó lại còn bảo nó bươn trả từ sớm. T chưa thấy thằng nào bươn trải mà nhu nhược cả
 
Tao không than trách hay hối hận vì đó là lựa chọn của tao, cuộc đời ai cũng sẽ có những sai lầm, sai lầm để trưởng thành hơn. Cha mẹ tao li hôn từ khi tao mới sinh, tao ra đời bương trải khá sớm, và đó là lí do tại sao tao dám đương đầu cái sai và luôn chịu đựng vượt qua được. Tao kết hôn không có tình yêu, mẹ tao hối thúc vì thấy bên nhà gái cũng đàng hoàng, tao nghĩ giờ gái đàng hoàng hiếm nên thôi lấy để có gia đình êm ấm. Cưới vợ xong tao sống bên vợ luôn vì tao nghĩ vợ tao là con gái yêu người ta, thằng em vợ đi học xa làm xa, nhà có 3 người tao bắt vợ tao đi theo tao bôn ba thì tội nghiệp ông bà già vợ. Nhưng bắt đầu từ đó cuộc sống tao đã rẽ ngang. Gia đình vợ sống kiểu khép kín, bảo thủ, từ lúc tao cưới vợ xong là tao lại ko đi cà phê nhậu nhẹt khách hàng gì cả, vì mỗi lần như thế mặt vợ tao chầm dầm nên rất khó chịu. Mẹ vợ tao sau đó mang về thêm đứa cháu gái (con cậu) về sống chung nuôi nó. Cuộc sống tao bên nhà vợ kiểu tao làm bất cứ gì cũng sai, nhà vợ tao làm gì cũng đúng kể cả con bé vừa về ở. Tao cố gắng sống lầm lì làm kiếm tiền rồi ít nói hẳn, dường như 1 ngày không nói được 50 từ với nhà vợ kể cả vợ tao. Vợ tao và ông già vợ hễ có gì không hài lòng là đuổi tao, tao nói mẹ tao thì mẹ tao không giải quyết dứt điểm lại kêu tao ráng nhịn nhục. Đỉnh điểm khi có 2 đứa con nhỏ, tao bế tắc công việc sau covid nên phạm sai lầm dính án tù tội, tao bị giữ lại cơ quan điều tra 2 ngày đêm để lấy cung, tao xin ở lại luôn để điều tra, ông thủ trưởng khuyên tao về mà lo chuyện nhà cửa. Ổng cũng đã phần nào đoán ra dc vấn đề vì khoản thời gian giữ tao vợ tao ko hề gọi sdt cơ quan cho để hỏi thăm tình hình chồng mình như những trường hợp khác. Tao ngồi tâm sự với ổng rất nhiều, hôm đó tao khóc như 1 đứa trẻ không phải vì tù tội mà vì bao nhiêu ấm ức nhịn nhục 8 năm lại có người chịu lắng nghe. Sau đó tao về nhà, sống cuộc sống áp lực gấp bội, họ luôn đổ hết trách nhiệm cho tao, vợ tao lại đuổi tao, vợ tao nói trước sau gì cũng đi tù giờ đuổi trước cũng như nhau. Tao hôm đó lấy đồ đi lang thang 1 ngày, 2 đứa con tao nhớ tao bệnh nên tao vác mặt về với mấy đứa nó, tụi mày có thể nói tao ngu nhưng tao chấp nhận ở bên con tao những ngày cuối. Những ngày tao lên cơ quan điều tra cách tao 60km tao luôn nhiệt huyết và hợp tác tích cực nhất như là tự tay tao cũng muốn tống tao vào tù, tao đã sống tột cùng của chịu đựng, ông đội trưởng cũng rất hiểu chuyện, ổng chia sẽ nhiều thứ, và cũng nương tay phần lớn vì tội trạng đã có nhưng cũng không muốn cho tao mọt gông. Mới đây thôi nhỏ em vợ tao tự ý lấy tiền tao mua đồ, không đáng bao nhiêu, tao nói nó thì vợ tao bênh nó mặt nặng mày nhẹ với tao, tụi mày biết đó, nó lớp 7 rồi, nhưng vợ tao đã muốn vậy thì thôi. Tao giờ tuy buồn, áp lực và đi tù trong vài tháng nữa, nhưng tao vững tâm lắm, tao luôn nhìn mặt tích cực của những tiêu cực, quan trọng là bản thân biết vượt qua chứ không gục ngã. Tao chia sẽ cho tụi mày, nhất là ai chưa kết hôn, đã cưới là phải cưới đứa mình yêu và nó yêu mình, tuyệt đối không ở nhà vợ cho dù nó giàu, nghèo hay đơn chiếc. Thà sống riêng mà tự do còn hơn sống chung phải nhìn mặt nhau mà sống. Ăn chơi, sự nghiệp cho đã đi rồi cưới.
Tao còn đéo lấy vợ chứ mày đã là gì
 
Tao không than trách hay hối hận vì đó là lựa chọn của tao, cuộc đời ai cũng sẽ có những sai lầm, sai lầm để trưởng thành hơn. Cha mẹ tao li hôn từ khi tao mới sinh, tao ra đời bương trải khá sớm, và đó là lí do tại sao tao dám đương đầu cái sai và luôn chịu đựng vượt qua được. Tao kết hôn không có tình yêu, mẹ tao hối thúc vì thấy bên nhà gái cũng đàng hoàng, tao nghĩ giờ gái đàng hoàng hiếm nên thôi lấy để có gia đình êm ấm. Cưới vợ xong tao sống bên vợ luôn vì tao nghĩ vợ tao là con gái yêu người ta, thằng em vợ đi học xa làm xa, nhà có 3 người tao bắt vợ tao đi theo tao bôn ba thì tội nghiệp ông bà già vợ. Nhưng bắt đầu từ đó cuộc sống tao đã rẽ ngang. Gia đình vợ sống kiểu khép kín, bảo thủ, từ lúc tao cưới vợ xong là tao lại ko đi cà phê nhậu nhẹt khách hàng gì cả, vì mỗi lần như thế mặt vợ tao chầm dầm nên rất khó chịu. Mẹ vợ tao sau đó mang về thêm đứa cháu gái (con cậu) về sống chung nuôi nó. Cuộc sống tao bên nhà vợ kiểu tao làm bất cứ gì cũng sai, nhà vợ tao làm gì cũng đúng kể cả con bé vừa về ở. Tao cố gắng sống lầm lì làm kiếm tiền rồi ít nói hẳn, dường như 1 ngày không nói được 50 từ với nhà vợ kể cả vợ tao. Vợ tao và ông già vợ hễ có gì không hài lòng là đuổi tao, tao nói mẹ tao thì mẹ tao không giải quyết dứt điểm lại kêu tao ráng nhịn nhục. Đỉnh điểm khi có 2 đứa con nhỏ, tao bế tắc công việc sau covid nên phạm sai lầm dính án tù tội, tao bị giữ lại cơ quan điều tra 2 ngày đêm để lấy cung, tao xin ở lại luôn để điều tra, ông thủ trưởng khuyên tao về mà lo chuyện nhà cửa. Ổng cũng đã phần nào đoán ra dc vấn đề vì khoản thời gian giữ tao vợ tao ko hề gọi sdt cơ quan cho để hỏi thăm tình hình chồng mình như những trường hợp khác. Tao ngồi tâm sự với ổng rất nhiều, hôm đó tao khóc như 1 đứa trẻ không phải vì tù tội mà vì bao nhiêu ấm ức nhịn nhục 8 năm lại có người chịu lắng nghe. Sau đó tao về nhà, sống cuộc sống áp lực gấp bội, họ luôn đổ hết trách nhiệm cho tao, vợ tao lại đuổi tao, vợ tao nói trước sau gì cũng đi tù giờ đuổi trước cũng như nhau. Tao hôm đó lấy đồ đi lang thang 1 ngày, 2 đứa con tao nhớ tao bệnh nên tao vác mặt về với mấy đứa nó, tụi mày có thể nói tao ngu nhưng tao chấp nhận ở bên con tao những ngày cuối. Những ngày tao lên cơ quan điều tra cách tao 60km tao luôn nhiệt huyết và hợp tác tích cực nhất như là tự tay tao cũng muốn tống tao vào tù, tao đã sống tột cùng của chịu đựng, ông đội trưởng cũng rất hiểu chuyện, ổng chia sẽ nhiều thứ, và cũng nương tay phần lớn vì tội trạng đã có nhưng cũng không muốn cho tao mọt gông. Mới đây thôi nhỏ em vợ tao tự ý lấy tiền tao mua đồ, không đáng bao nhiêu, tao nói nó thì vợ tao bênh nó mặt nặng mày nhẹ với tao, tụi mày biết đó, nó lớp 7 rồi, nhưng vợ tao đã muốn vậy thì thôi. Tao giờ tuy buồn, áp lực và đi tù trong vài tháng nữa, nhưng tao vững tâm lắm, tao luôn nhìn mặt tích cực của những tiêu cực, quan trọng là bản thân biết vượt qua chứ không gục ngã. Tao chia sẽ cho tụi mày, nhất là ai chưa kết hôn, đã cưới là phải cưới đứa mình yêu và nó yêu mình, tuyệt đối không ở nhà vợ cho dù nó giàu, nghèo hay đơn chiếc. Thà sống riêng mà tự do còn hơn sống chung phải nhìn mặt nhau mà sống. Ăn chơi, sự nghiệp cho đã đi rồi cưới.
Tóm tắt: phận chó chui gầm chạn bị cả nhà vợ khinh còn đéo bằng con chó
 
Tao không than trách hay hối hận vì đó là lựa chọn của tao, cuộc đời ai cũng sẽ có những sai lầm, sai lầm để trưởng thành hơn. Cha mẹ tao li hôn từ khi tao mới sinh, tao ra đời bương trải khá sớm, và đó là lí do tại sao tao dám đương đầu cái sai và luôn chịu đựng vượt qua được. Tao kết hôn không có tình yêu, mẹ tao hối thúc vì thấy bên nhà gái cũng đàng hoàng, tao nghĩ giờ gái đàng hoàng hiếm nên thôi lấy để có gia đình êm ấm. Cưới vợ xong tao sống bên vợ luôn vì tao nghĩ vợ tao là con gái yêu người ta, thằng em vợ đi học xa làm xa, nhà có 3 người tao bắt vợ tao đi theo tao bôn ba thì tội nghiệp ông bà già vợ. Nhưng bắt đầu từ đó cuộc sống tao đã rẽ ngang. Gia đình vợ sống kiểu khép kín, bảo thủ, từ lúc tao cưới vợ xong là tao lại ko đi cà phê nhậu nhẹt khách hàng gì cả, vì mỗi lần như thế mặt vợ tao chầm dầm nên rất khó chịu. Mẹ vợ tao sau đó mang về thêm đứa cháu gái (con cậu) về sống chung nuôi nó. Cuộc sống tao bên nhà vợ kiểu tao làm bất cứ gì cũng sai, nhà vợ tao làm gì cũng đúng kể cả con bé vừa về ở. Tao cố gắng sống lầm lì làm kiếm tiền rồi ít nói hẳn, dường như 1 ngày không nói được 50 từ với nhà vợ kể cả vợ tao. Vợ tao và ông già vợ hễ có gì không hài lòng là đuổi tao, tao nói mẹ tao thì mẹ tao không giải quyết dứt điểm lại kêu tao ráng nhịn nhục. Đỉnh điểm khi có 2 đứa con nhỏ, tao bế tắc công việc sau covid nên phạm sai lầm dính án tù tội, tao bị giữ lại cơ quan điều tra 2 ngày đêm để lấy cung, tao xin ở lại luôn để điều tra, ông thủ trưởng khuyên tao về mà lo chuyện nhà cửa. Ổng cũng đã phần nào đoán ra dc vấn đề vì khoản thời gian giữ tao vợ tao ko hề gọi sdt cơ quan cho để hỏi thăm tình hình chồng mình như những trường hợp khác. Tao ngồi tâm sự với ổng rất nhiều, hôm đó tao khóc như 1 đứa trẻ không phải vì tù tội mà vì bao nhiêu ấm ức nhịn nhục 8 năm lại có người chịu lắng nghe. Sau đó tao về nhà, sống cuộc sống áp lực gấp bội, họ luôn đổ hết trách nhiệm cho tao, vợ tao lại đuổi tao, vợ tao nói trước sau gì cũng đi tù giờ đuổi trước cũng như nhau. Tao hôm đó lấy đồ đi lang thang 1 ngày, 2 đứa con tao nhớ tao bệnh nên tao vác mặt về với mấy đứa nó, tụi mày có thể nói tao ngu nhưng tao chấp nhận ở bên con tao những ngày cuối. Những ngày tao lên cơ quan điều tra cách tao 60km tao luôn nhiệt huyết và hợp tác tích cực nhất như là tự tay tao cũng muốn tống tao vào tù, tao đã sống tột cùng của chịu đựng, ông đội trưởng cũng rất hiểu chuyện, ổng chia sẽ nhiều thứ, và cũng nương tay phần lớn vì tội trạng đã có nhưng cũng không muốn cho tao mọt gông. Mới đây thôi nhỏ em vợ tao tự ý lấy tiền tao mua đồ, không đáng bao nhiêu, tao nói nó thì vợ tao bênh nó mặt nặng mày nhẹ với tao, tụi mày biết đó, nó lớp 7 rồi, nhưng vợ tao đã muốn vậy thì thôi. Tao giờ tuy buồn, áp lực và đi tù trong vài tháng nữa, nhưng tao vững tâm lắm, tao luôn nhìn mặt tích cực của những tiêu cực, quan trọng là bản thân biết vượt qua chứ không gục ngã. Tao chia sẽ cho tụi mày, nhất là ai chưa kết hôn, đã cưới là phải cưới đứa mình yêu và nó yêu mình, tuyệt đối không ở nhà vợ cho dù nó giàu, nghèo hay đơn chiếc. Thà sống riêng mà tự do còn hơn sống chung phải nhìn mặt nhau mà sống. Ăn chơi, sự nghiệp cho đã đi rồi cưới.
Loser ở rể đéo biết nhục ! Đéo kiếm ra tiền còn dính vào tù tội thì khóc lóc cái đầu buồi ! Có bản lĩnh ra mà kiếm tiền sống riêng thằng loser ! Trai tráng mà để cả nhà vợ xỉ nhục
Như tao có tiền có nhà riêng , có xe nên có tiếng nói , con ny tao mà bố láo tao chửi cả nhà con ny luôn chứ sợ đéo gì !
 
t ko biết trước hôn nhân quan điểm m về: gia đình, mối quan hệ nhà nội - nhà ngoại, con cái, cháu chắt... như thế nào. và m đã trao đổi ý kiến, quan điểm Cách Mệnh với vợ m chưa? vợ m phản ứng ra sao (đồng tình hoặc ko, vì sao? cho ý kiến của vợ m).

dù ở chung hay riêng thì bất đồng quan điểm đều có hết. nó bùng ra phát tán rộng rãi hay quy mô nhỏ. nếu lớn thì dập kiểu lớn, bé thì 2 vc tự ngồi xuống nch cho ra nhẽ.

m set vòng tròn cho các mối quan hệ của m ra sao?
vd: 2 vc + 2 đứa con m vòng tròn bé nhất (quan trọng nhất, xếp vào mục ưu tiên trong mọi trường hợp)
tiếp đến là vòng tròn ông bà + cha mẹ (tuy đây là nguồn gốc của mình, nhưng họ lớn tuổi, ý kiến/quan điểm sống/ cách chi tiêu... cũng khác xa mình; dù đúng dù sai cũng nên nhường nhịn và dành sự tôn trọng nhất định). xếp ưu tiên cỡ nào tùy m.

nữa là bạn bè/đồng nghiệp/bà con chòm xóm/anh em họ, bà con xa.... tùy m xếp vào vòng tròn nào, ưu tien ra sao.

đặt trường hợp có người mượn tiền m đi cứ cho là 5tr, nếu vợ con m thì m cho ko tiếc, còn cháu m thì m thấy sao? m hỗ trợ cháu nó 500-1tr hoặc bao nhiêu tùy m (hỗ trợ luôn, ko mượn gì hết, sau đó tùy mức độ ưu tiên ngta trg lòng m mà m nhắn nhẹ "lần này anh cố lắm đấy nhé, em/cháu cố gắng cân đối chi tiêu và tự lo bản thân, anh chị còn có cháu nhỏ và lo ông bà nữa."

tình hình giờ m cũng bị cứng đơ ngang xương rùi, giờ nếu m nhắm m cố đc vì 2 con t cũng muốn ủng hộ m. ko thì tùy duyên. m về nch với vợ xem sao.

thật ra đi đâu cũng sẽ có tranh cãi ít nhiều, mình mà càng im càng nhịn lâu dần nó tích tụ thành hình tượng "rơm cỏ, ko biết gì, vô dụng" nên ngta càng dễ ghét ganh và lấn lướt mình hơn.

t thấy m có nhiều rác nội tâm cần dọn lắm. m xem nội tâm m như 1 căn phòng riêng á, ko phải ai muốn mở cửa vào là vào, vào xong ăn uống xả lung tung, rồi tự ý lục lọi ngăn bàn, kệ sách...
 
chia sẻ xíu, t chưa hôn nhân gia đình gì. nhưng t hay đi tình nguyện nấu cơm cháo, rửa chén tại chùa với mấy nơi đông người á.

lặt cọng rau ngắn dài cũng gây nhau, nêm nếm cũng gây nhau. trong khi mấy việc cỏn con đó ko đáng. miễn sao hoàn thành tốt nhiệm vụ, đảm bảo an toàn là đc rùi.

sau này, t rào trước luôn. vào là t hỏi này làm sao? làm này -> này -> này đúng ko? làm xong thì abcxyz đúng ko? ngta confirm 3 mặt 1 lời là triển thui. đừng để cảnh "làm ơn mắc oán".
 
Những thằng chửi bới thớt im đi. Nó đã khổ rồi, giúp đc thì giúp, ko thì lượn.
Nó có câu 'thua là khi mày buông xuôi' là ngon đó.
 
Hôm qua vừa xem 1 vid rất hay mà ko ngờ lại gặp đúng ông thớt rơi vào hoàn cảnh bi đát y hệt câu chuyện, ng thật việc thật. Ko tiện chia sẻ thẳng, chủ đề là người tốt, quá tốt . Cs là của thớt. T ko chửi m đâu vì t cũng thấy đồng cảm. Những ng thật sự thành công lớn trong cs, đã trải qua mọi đắng cay ngọt bùi, sẽ ko dễ dàng chửi ng khác đâu. Ra bên ngoài xh kia toàn mấy mụ mấy lão khinh chửi người thực chất chỉ là tụi trọc phú cỏ non thôi.

Có bài viết này nữa, nó quá sâu sắc. Gửi tặng fen
 
Sửa lần cuối:
tình yêu tồn tại cùng lắm 5 năm sau kết hôn thôi, còn đó là do tính con vợ nó v do m ở rể
Đúng là tình yêu trong hôn nhân kiểu gì cũng phải bị tàn phai theo thời gian. 2 năm đầu là giai đoạn mãnh liệt nhất nhưng sẽ bị giảm dần từ từ sau đấy!
Nhưng mà bắt đầu cuộc hôn nhân không xuất phát từ tình yêu thì đó lại là 1 sai lầm.
 
Thằng thớt chắc không đủ điều kiện kinh tế để ra riêng.Con vợ chắc cũng không chịu.
Cũng không biết nói sao cho đúng, tao có thể ở nhà trọ vì trc đây tao cũng vậy, khổ vật chất tao ko sợ vì quen cày bừa rồi, cái lý do tao chấp nhận ban đầu là ko muốn cưới xong bắt con gái người ta theo mình khổ sở hiểu ko, rồi lúc có con tao lại ko muốn con còn nhỏ bơ vơ, nói chung cái lý do tao ko phá bỏ rào an toàn là vì tình nghĩa, tình thương chứ ko phải về tiền bạc, tao 1 mình cày nuôi vợ con mua đồ phụ giúp bên vợ chứ ko ngửa tay xin 1 cắc, đến giờ tao dính tù tội thì vợ tao xài sể mạt sát tao, không cảm thông, dùng những từ ngữ hết sức mạt hạn nói tao, kể cả việc vợ tao phạt con cái, tao lại dỗ dành cũng bị mạt sát, giờ tao nói khổ cũng ko hẳn, mà sướng cũng ko hẳn, có những thứ đến bên cuộc đời cho mày thấy những bài học quan trọng, phải có như vậy tao mới biết hôn nhân này có kết quả gì, tao vững tâm thêm về lựa chọn tương lai, nói chung là khi vướng vào những nạn như này tao từ đó thấy rõ mọi thứ hơn, vợ tao rất tốt, thuộc tuýp người con gái gia đình nhưng có lẽ chỉ có gia đình ruột thịt vợ tao mới là nhất.
 
Chưa chắc m ạ, tuỳ m phạm tội ntn, có 1 số ra tù vẫn được đón nhận, 1 số khác thì không
Nói chung tội tao thì tao cũng ý thức được và ko bị nó làm áy náy lương tâm như bọn lừa đảo hay mạt hạn xã hội, bạn bè hay người khác cũng đều hiểu cho hoàn cảnh, với lại hiện tại tao tuy khốn đốn nhưng lại an nhàn, tao nhìn lấy mặt tích cực trong tiêu cực, ko xem nó là kết thúc mà xem nó là bài học để đúc kết xây dựng lại, tao luôn quan niệm cuộc sống ai cũng có khó khăn, đã sinh ra làm người khó khăn đến phải biết đương đầu và vượt ra, tuy có đau khổ nhưng không phải kết thúc, kết thúc thật sự khi buông xuôi, không có ý chí, buông thả để rồi bản thân sai lầm nối tiếp sai lầm
 

Có thể bạn quan tâm

Top