Tao không than trách hay hối hận vì đó là lựa chọn của tao, cuộc đời ai cũng sẽ có những sai lầm, sai lầm để trưởng thành hơn. Cha mẹ tao li hôn từ khi tao mới sinh, tao ra đời bương trải khá sớm, và đó là lí do tại sao tao dám đương đầu cái sai và luôn chịu đựng vượt qua được. Tao kết hôn không có tình yêu, mẹ tao hối thúc vì thấy bên nhà gái cũng đàng hoàng, tao nghĩ giờ gái đàng hoàng hiếm nên thôi lấy để có gia đình êm ấm. Cưới vợ xong tao sống bên vợ luôn vì tao nghĩ vợ tao là con gái yêu người ta, thằng em vợ đi học xa làm xa, nhà có 3 người tao bắt vợ tao đi theo tao bôn ba thì tội nghiệp ông bà già vợ. Nhưng bắt đầu từ đó cuộc sống tao đã rẽ ngang. Gia đình vợ sống kiểu khép kín, bảo thủ, từ lúc tao cưới vợ xong là tao lại ko đi cà phê nhậu nhẹt khách hàng gì cả, vì mỗi lần như thế mặt vợ tao chầm dầm nên rất khó chịu. Mẹ vợ tao sau đó mang về thêm đứa cháu gái (con cậu) về sống chung nuôi nó. Cuộc sống tao bên nhà vợ kiểu tao làm bất cứ gì cũng sai, nhà vợ tao làm gì cũng đúng kể cả con bé vừa về ở. Tao cố gắng sống lầm lì làm kiếm tiền rồi ít nói hẳn, dường như 1 ngày không nói được 50 từ với nhà vợ kể cả vợ tao. Vợ tao và ông già vợ hễ có gì không hài lòng là đuổi tao, tao nói mẹ tao thì mẹ tao không giải quyết dứt điểm lại kêu tao ráng nhịn nhục. Đỉnh điểm khi có 2 đứa con nhỏ, tao bế tắc công việc sau covid nên phạm sai lầm dính án tù tội, tao bị giữ lại cơ quan điều tra 2 ngày đêm để lấy cung, tao xin ở lại luôn để điều tra, ông thủ trưởng khuyên tao về mà lo chuyện nhà cửa. Ổng cũng đã phần nào đoán ra dc vấn đề vì khoản thời gian giữ tao vợ tao ko hề gọi sdt cơ quan cho để hỏi thăm tình hình chồng mình như những trường hợp khác. Tao ngồi tâm sự với ổng rất nhiều, hôm đó tao khóc như 1 đứa trẻ không phải vì tù tội mà vì bao nhiêu ấm ức nhịn nhục 8 năm lại có người chịu lắng nghe. Sau đó tao về nhà, sống cuộc sống áp lực gấp bội, họ luôn đổ hết trách nhiệm cho tao, vợ tao lại đuổi tao, vợ tao nói trước sau gì cũng đi tù giờ đuổi trước cũng như nhau. Tao hôm đó lấy đồ đi lang thang 1 ngày, 2 đứa con tao nhớ tao bệnh nên tao vác mặt về với mấy đứa nó, tụi mày có thể nói tao ngu nhưng tao chấp nhận ở bên con tao những ngày cuối. Những ngày tao lên cơ quan điều tra cách tao 60km tao luôn nhiệt huyết và hợp tác tích cực nhất như là tự tay tao cũng muốn tống tao vào tù, tao đã sống tột cùng của chịu đựng, ông đội trưởng cũng rất hiểu chuyện, ổng chia sẽ nhiều thứ, và cũng nương tay phần lớn vì tội trạng đã có nhưng cũng không muốn cho tao mọt gông. Mới đây thôi nhỏ em vợ tao tự ý lấy tiền tao mua đồ, không đáng bao nhiêu, tao nói nó thì vợ tao bênh nó mặt nặng mày nhẹ với tao, tụi mày biết đó, nó lớp 7 rồi, nhưng vợ tao đã muốn vậy thì thôi. Tao giờ tuy buồn, áp lực và đi tù trong vài tháng nữa, nhưng tao vững tâm lắm, tao luôn nhìn mặt tích cực của những tiêu cực, quan trọng là bản thân biết vượt qua chứ không gục ngã. Tao chia sẽ cho tụi mày, nhất là ai chưa kết hôn, đã cưới là phải cưới đứa mình yêu và nó yêu mình, tuyệt đối không ở nhà vợ cho dù nó giàu, nghèo hay đơn chiếc. Thà sống riêng mà tự do còn hơn sống chung phải nhìn mặt nhau mà sống. Ăn chơi, sự nghiệp cho đã đi rồi cưới.