Mới nãy tao đi bộ ra bách hoá xanh gần nhà để mua ít đồ. Vì đi bộ nên tao cũng không gửi xe, đi thẳng vô đó luôn.
Nhưng mà đcm vừa vào tao gặp ngay con nyc. Đm tóc đó, kính đó, áo đó, giày đó không nàng chứ ai
Tao chỉ mất 2s đồng hồ để suy nghĩ và 1s để quay xe ra khỏi cửa. Lúc tao mở cửa nó quay lại thấy bóng lưng tao. Vừa đi ra ngó bãi xe thì đúng chiếc AB đó, nón bảo hiểm đó và biển số miền Tây thân thương
Đm tao chạy trốn trong hoảng loạn và đi 1 đoạn khoảng 100m xa chỗ đó và đợi 5-10p gì đó rồi mới quay lại mua đồ.
Đm, tưởng sau bao nhiêu năm rồi tao sẽ khác. Ai rồi cũng trưởng thành, riêng tao mãi là một đứa trẻ, không bao giờ trưởng thành. Lần đầu tiên tao hoảng loạn như vậy là vào năm 2 đại học. Bạn thân tao tổ chức sinh nhật và mời tao đi. Tao cũng bình thường cho đến khi tới nơi, cất xe và thấy con nyc ngồi chần dần trước mặt
8 mắt nhìn nhau ( 2 đứa tao đều cận) !
Lúc đó tao chỉ mất 2-3s để quyết định đi ra bãi xe rồi bỏ về. Phải 3-4 đứa bạn ra ôm tao, năn nỉ vcl tao mới chịu nể mặt và ngồi vào bàn.
Tao tưởng sau bao nhiêu năm tao đã khác, nhưng không tao vẫn hoảng loạn khi gặp lại nyc (lần này là con khác)

Con mẹ nó, em nó chuyển trọ cách chỗ tao cả 10km,. Bách hoá xanh gần trọ 1 lz sao em đéo mua mà lại mua đúng cái tao hay mua, mua cái kế nhà tao


Chuyện thật đéo quay tay ra bài, để cái hình làm bằng chứng :