Tôi là 1 loser

  • Tạo bởi Tạo bởi fasida
  • Start date Start date
Dm nhắc mới nhớ thời VLTK 1 xém tí mất con vợ vì mê cày game.

Thấm thoát đã 15 năm. NgaMyDangYeu em hỡi ! Ngày nào còn cùng anh chiến trường Tống Kim. Dm đến lúc Bang hội offline thì ra nó là đực. Thế là tao thoát ghiền game :vozvn (2):
 
Nói sao đây nhỉ, game là cách t quên đi nỗi buồn(ctay ny, thất nghiệp ở nhà chả có gì làm trốn ra net ngồi từ sáng đến tối rồi vác xác về) đấy là hiện tại của t. Còn trc kia t cũng ctay ny r bỏ học ở nhà chơi game, đó là lý do tại sao giờ này t vẫn chưa ra trường.
 
Chuẩn rồi. Chỉ có thay đổi môi trường sống may ra bỏ game được. Nếu đang được bố mẹ bao bọc thì dọn ra ở trọ đi làm, công nhân cũng dc để nếm trải sợ đời. Đang đi học thì chuyển trọ khác, kết giao bạn mới sẽ có nguồn vui mới, bớt nhớ game
Giờ t đang cố học nốt cho xong để lấy cái bằng, t học xd, vừa r nghỉ làm để học cho xong, nên giờ tiền k có, ăn bám gd thấy nhục nhã quá
 
T cũng loser giống m và chắc cũng bằng tuổi, cũng từng ham game giờ bỏ rồi nhưng ko tìm được định hướng cho bản thân nên vẫn sống kiểu qua ngày đoạn tháng...
 
Giờ t đang cố học nốt cho xong để lấy cái bằng, t học xd, vừa r nghỉ làm để học cho xong, nên giờ tiền k có, ăn bám gd thấy nhục nhã quá
Uhm. Lấy cái bằng, đi làm khắc bỏ dc game
 
Chào tml ở năm cuối cùng của thế hệ Y ( 1980 - 1994 ). Những bạn trẻ ra đời những năm 80 và đầu những năm 90, thế hệ chịu tác động trực tiếp của sự phát triển công nghệ. Mọi thứ đều nhanh gọn lẹ, có tiện có lợi nhưng cũng có hậu quả : thế hệ này muốn được mọi thứ ngay lập tức, thiếu kiên nhẫn và dễ dao động.

Tao hơn mày 14 tuổi, sinh năm đầu tiên của thế hệ Y tức 1980. Tao từng là loser, từng mê game, từ game offline đến game online. 6 năm mới tốt nghiệp đại học tài chính, suýt bị đuổi học vì nợ môn quá nhiều. Nhưng tao đã kịp sửa sai, quay đầu là bờ, ra được trường và đi làm, cưới vợ ở 24 tuổi ( con gái đầu nhà tao 15 tuổi rồi ). Và hiện tại tao là một thằng non - winer ( tức là ở mức khá ), hòm hòm, ổn định sự nghiệp, gia đình ở mức khá giả thôi.

Mày 26 tuổi còn trẻ chán, nhiều thời gian làm lại, phấn đấu thật sớm ngày nào càng tốt. Tự tin và cố gắng nhé.

À! Còn về chuyện Game, nếu có thể cưỡi một con B-2 Spirit của không quân Hoa Kỳ, tao sẽ thả bom hết các quán game ở Việt Nam. Bao anh tài sinh viên thế hệ Y gục ngã, lỡ dở tương lai, cuộc đời tăm tối như lồn cave già vì nghiện Game rồi. :vozvn (41):
Cảm ơn câu chuyện của tiền bối
 
T cũng loser giống m và chắc cũng bằng tuổi, cũng từng ham game giờ bỏ rồi nhưng ko tìm được định hướng cho bản thân nên vẫn sống kiểu qua ngày đoạn tháng...
Mày cứ xách xe ra chạy grab, có nhiều mối quan hệ tự khắc tìm ra hướng. Cứ ngồi nhà thì như ếch ngồi đáy giếng
 
Mày cứ xách xe ra chạy grab, có nhiều mối quan hệ tự khắc tìm ra hướng. Cứ ngồi nhà thì như ếch ngồi đáy giếng
Đm bằng tuổi này bạn bè cùng trang lứa công ăn việc làm ổn định ngon lành r, mình thì vẫn ăn bám, r bằng cấp chưa xong. Đm muốn chết mà sợ, sợ ông bà già khổ, còn lo cho e gái nữa. T thấy t đ giống thằng đàn ông
 
tml giống tao thế =)) bỏ game mà làm người. Có 1 cách, mày ở nam thì ra bắc mà ở bắc thì vào nam.
Tự kiếm sống khắc bỏ được nghiện game các thứ.
Chém gió thế thôi chứ tao cũng đéo làm được =)) ở trong vùng an toàn lâu quá chắc chỉ có bố mẹ đuổi ra đường mới làm mày thay đổi thôi
K có việc làm, ở nhà giết tgian bằng cách đó á m, chứ đi làm thì t lại k chơi
 
Đéo phải do game đâu. Chẳng qua như tml trên nói thôi. M ở trong vùng an toàn lâu quá. Cố gắng lên tml thớt ạ
 
Lol t chơi từ cuối năm 2012 đến giờ và cả fifa nữa
T 2014 15 16 rank thách đấu đi oánh giải các thứ bao nhiêu e gái nhờ kéo rank oai lắm nên hồi đấy ham vl :vozvn (7): sau phải bỏ còn ra trường:too_sad:
 
Sao giống tao đến 80% thế. Tau cũng sắp 24 rồi. Ra trường đc 2 năm mà chả làm dc việc gì nên hồn. Làm việc gid được vài tháng là bỏ. Cứ thế lặp đi lặp lại, ko có định hướng rõ ràng, k biết mình thích cái gì, vô định vô hình. Đến giờ vẫn chưa thoát ra được. Tao cũng hay chơi game và nhận ra mấy năm đại học bỏ lỡ rất nhiều thứ. Cảm thấy lose vl
Ừm, t chán cái ngành mà t đang học và kb bản thân muốn gì, thành ra như này, mọi thứ đều lỡ dở
 
Đéo phải do game đâu. Chẳng qua như tml trên nói thôi. M ở trong vùng an toàn lâu quá. Cố gắng lên tml thớt ạ
Ừm, nó và m nói rất đúng, sống trong vùng an toàn lâu quá r, cmt thằng kia nói mà t đọc k hết
 
Đã bao lâu rồi bạn chưa nhìn lại mình? Nhìn lại những khuyết điểm của bản thân, những sai lầm của tuổi trẻ, tình cảm của những người bên cạnh dành cho mình, hay chúng ta đang lạc lối vào một vòng xoáy vô hình, những cuộc chơi vô bổ, những mối quan hệ chả đem lại điều bổ ích gì. Giờ đây ngay lúc này, một mình trong căn phòng tôi nhận ra mình đã là một chuỗi những sai lầm. Tôi muốn gỡ bỏ nó, nhưng thật khó, tôi như bị chìm trong vũng bùn mà không thể nào rút chân lại, như lạc trong khu rừng mà không biết đường ra. Còn vài ngày nữa là đến sinh nhật thứ 26 của tôi. Tôi nhận ra là mình đã lãng phí tuổi trẻ một cách vô ích. Có lẽ tôi sẽ hối hận vì điều này cho đến mãi về sau. Tôi thấy mình thật vô dụng và bất tài. Chẳng đam mê, chẳng mục đích sống rõ ràng, mơ mộng hão huyền về một tương lai sáng lạng như một cách quên đi thực tại ta đang có gì? Đúng vậy, tôi ghét con người tôi, thiếu thực tế, thiếu ý chí, không dám đối mặt với sự thật. Bao năm qua tôi trốn tránh, không dám đối mặt bằng những lý do, bằng những thú vui vô bổ. Game đã cướp đi của tôi mọi thứ, thời gian tiền bạc, các mối quan hệ nhẽ ra thời gian đó tôi sẽ được gặp gỡ va chạm hơn rất nhiều. Chơi game là cái cách mà tôi dùng để giết thời gian, đó là điều ngu xuẩn nhất mà tôi đã làm. Giá như tôi đam mê một việc gì đó như chơi game có phải tốt hơn không? 26t mà tôi nhìn lại bản thân như 1 thằng thanh niên mới 22t vậy, chẳng có bản lĩnh, chẳng đủ tự tin. Lý do đơn giản chỉ là tôi chả có gì trong tay cả, sự nghiệp KHÔNG, mqh KHÔNG, tình yêu cũng KHÔNG. Tôi là nỗi thất vọng của gia đình, của dòng họ này. Tôi cũng thất vọng về bản thân mình. Tại sao tôi lại trở nên kém cỏi như vậy? Ba mẹ cho tôi 1 hình hài lành lặn, cho tôi được học hành đến nơi đến chốn vậy mà tôi chưa báo đáp được gì. Tôi huỷ hoại cơ thể bằng thuốc lá, rượu bia, chất kích thích.. tôi làm tóc ba mẹ bạc đi nhiều, làm các nếp nhăn trên khuôn mặt họ hằn sâu, nhẽ ra ở cái tuổi này họ đã được thảnh thơi nở nụ cười với họ hàng, lối xóm. Hôm nay tôi viết ra những dòng này để lần cuối thực hiện được lời hứa với bản thân thay đổi, để khi quên mất mình đang ở đâu nhìn lại mà đi đúng con đường, để chứng tỏ mình sẽ thành công, tôi mong bạn cũng vậy!
T bằng tuổi m. Cũng đéo biết khuyên như nào. Nhưng th bạn t giống hệt m t tưởng nó là m vì giống nhau vl. Cùng xây dựng cùng lol, đ chưa tốt nghiệp, đ có ny. Nhưng thay vì m nhìn nhận ra vấn đề. Còn th bạn t nó chơi game từ năm lớp 3. Đến giờ 17-18 năm r nên nói nó cũng đéo hiểu. M hơn th bạn t r đấy.
 
Cái bằng chứng ở chỗ CA nó cầm ...sao QTrong vậy
Đã bao lâu rồi bạn chưa nhìn lại mình? Nhìn lại những khuyết điểm của bản thân, những sai lầm của tuổi trẻ, tình cảm của những người bên cạnh dành cho mình, hay chúng ta đang lạc lối vào một vòng xoáy vô hình, những cuộc chơi vô bổ, những mối quan hệ chả đem lại điều bổ ích gì. Giờ đây ngay lúc này, một mình trong căn phòng tôi nhận ra mình đã là một chuỗi những sai lầm. Tôi muốn gỡ bỏ nó, nhưng thật khó, tôi như bị chìm trong vũng bùn mà không thể nào rút chân lại, như lạc trong khu rừng mà không biết đường ra. Còn vài ngày nữa là đến sinh nhật thứ 26 của tôi. Tôi nhận ra là mình đã lãng phí tuổi trẻ một cách vô ích. Có lẽ tôi sẽ hối hận vì điều này cho đến mãi về sau. Tôi thấy mình thật vô dụng và bất tài. Chẳng đam mê, chẳng mục đích sống rõ ràng, mơ mộng hão huyền về một tương lai sáng lạng như một cách quên đi thực tại ta đang có gì? Đúng vậy, tôi ghét con người tôi, thiếu thực tế, thiếu ý chí, không dám đối mặt với sự thật. Bao năm qua tôi trốn tránh, không dám đối mặt bằng những lý do, bằng những thú vui vô bổ. Game đã cướp đi của tôi mọi thứ, thời gian tiền bạc, các mối quan hệ nhẽ ra thời gian đó tôi sẽ được gặp gỡ va chạm hơn rất nhiều. Chơi game là cái cách mà tôi dùng để giết thời gian, đó là điều ngu xuẩn nhất mà tôi đã làm. Giá như tôi đam mê một việc gì đó như chơi game có phải tốt hơn không? 26t mà tôi nhìn lại bản thân như 1 thằng thanh niên mới 22t vậy, chẳng có bản lĩnh, chẳng đủ tự tin. Lý do đơn giản chỉ là tôi chả có gì trong tay cả, sự nghiệp KHÔNG, mqh KHÔNG, tình yêu cũng KHÔNG. Tôi là nỗi thất vọng của gia đình, của dòng họ này. Tôi cũng thất vọng về bản thân mình. Tại sao tôi lại trở nên kém cỏi như vậy? Ba mẹ cho tôi 1 hình hài lành lặn, cho tôi được học hành đến nơi đến chốn vậy mà tôi chưa báo đáp được gì. Tôi huỷ hoại cơ thể bằng thuốc lá, rượu bia, chất kích thích.. tôi làm tóc ba mẹ bạc đi nhiều, làm các nếp nhăn trên khuôn mặt họ hằn sâu, nhẽ ra ở cái tuổi này họ đã được thảnh thơi nở nụ cười với họ hàng, lối xóm. Hôm nay tôi viết ra những dòng này để lần cuối thực hiện được lời hứa với bản thân thay đổi, để khi quên mất mình đang ở đâu nhìn lại mà đi đúng con đường, để chứng tỏ mình sẽ thành công, tôi mong bạn cũng vậy!
Thôi ngắn gọn ... HÃY YÊU NHỮNG GÌ ĐANG CÓ ..hãy yêu cuộc đời cho dù nó THẬT CHÓ CHẾT
 
Nói thì dễ! Nhất là lúc phê thì nói chuyện càng triết lí và tình cảm! Đến lúc tỉnh thì làm lại như Lồn thôi :look_down:
 
Nói thì dễ! Nhất là lúc phê thì nói chuyện càng triết lí và tình cảm! Đến lúc tỉnh thì làm lại như lồn thôi :look_down:
Ừm tml nói đúng, ngày hnay t đã muốn phóng con xe đi lượn ngoài đường r, muốn đi hút điếu cần r, nhưng cố kìm nén để nằm nhà đọc sách
 
Ừm tml nói đúng, ngày hnay t đã muốn phóng con xe đi lượn ngoài đường r, muốn đi hút điếu cần r, nhưng cố kìm nén để nằm nhà đọc sách
Cứ phê đi vì cuộc đời cho phép =))
 
TML đọc "Đi tìm lẽ sống" của Viktor Frankl đi nhé.
Đọc sách không giúp mày giàu hay thay đổi được c/s hiện tại, nhưng nó "thanh lọc" tâm hồn m.
T cũng chưa làm được trò trống gì cả nên không dám dạy đời ai, cuối cùng chỉ có 1 chữ "trách nhiệm" mới giúp mày được.
 
TML đọc "Đi tìm lẽ sống" của Viktor Frankl đi nhé.
Đọc sách không giúp mày giàu hay thay đổi được c/s hiện tại, nhưng nó "thanh lọc" tâm hồn m.
T cũng chưa làm được trò trống gì cả nên không dám dạy đời ai, cuối cùng chỉ có 1 chữ "trách nhiệm" mới giúp mày được.
Cảm ơn m nhé, tgian này t cũng chỉ biết đọc sách thôi, t đang tập thói quen này
 
DM. Tao 28 tuổi đời nó ấn tao xuống vũng bùn. tao đứng dậy giờ ngoài 30 đâu lại vào đấy, Đời lại lên hương. Là thằng đàn ông bản lĩnh. Xoắn địt gì.
Tao nói với mày 1 câu m nhớ: Chợ đéo bán thịt người.
Bỏ ăn chơi, tiêu pha phè phỡn đi. Làm được tất. Thế thôi mày.
 

Có thể bạn quan tâm

Top