Có nên mời mẹ mày dự đám cưới mày??

Dragon12345

Xàm 0 Lít
Ngày tao học cấp 1, gia đình tao rất giàu có so với mặt bằng chung. Ba tao làm cục thuế, chức tương đương phó giám đốc sở. Năm 1998 tao đi học, mổi ngày đã được cho 5 ngàn, chắc cả lớp tao giàu nhất. Tao học giỏi, ngoan vl. Ba tao đi làm về bao nhiêu tiền đều đưa cho mẹ tao. Ba là người cha và chồng rất mẫu mực. Đùng một phát, ba tao phát hiện ra toàn bộ tiền mất đi. Mẹ tao dối nhà, cầm tiền đi đánh đề và đánh bài, bay mẹ nó hết và nợ thêm một đống. Ba tao ráng làm, trả hết. Vài năm sau lúc ba tao đựợc quy hoạch lên cục trưởng, mẹ tao làm thêm phát nữa, nợ vài tỉ. Ba tao miệng thì bảo ly dị, nhưng rốt cục vẫn bán nhà, trả hết cho mẹ tao và uy tín giảm súc nên cũng không lên chức, và cũng không ly dị. Gia đình tao về sống với ông bà nội.

Tan nhà, nát cửa, sự nghiệp ba tao không phát triển được. Rồi ba tao bị ung thư, đúng 1 năm thì đi. Vì buồn nên ba hút thuốc nhiều, bệnh ung thư nó đi nhanh lắm. Tao còn nhớ như in nó tàn phá cơ thể con người ta thế nào. Kinh khủng và đau đớn lắm. Ba tao ra đi khi mới tầm 50 tuổi. Tao nhớ mình khóc rất nhiều mặc dù là con trai và là anh cả của 2 đứa em. Nghĩ cuộc đời nhiều lúc thật không công bằng.

Tao thấy hoàn cảnh gia đình như vậy nên cũng cố gắng học. Ba tao lúc nào cũng nói chỉ có học mới thay đổi được cuộc đời. Dm tao học cũng giỏi vl. Tao được giải quốc gia, được học bổng ra nước ngoài du học. Tao nhớ khi đó ba tao mừng lắm. Cả họ nhà tao chắc chỉ có tao la có học bổng đi du học nước ngoài. Nhưng trong tâm trí tao lúc đấy cũng chỉ có tiền, làm sao kiếm thật nhiều tiền. Tao ra trường rồi đi làm. Tháng lương tao nhận đầu tiên đem về đưa ba tao, thì tầm nửa tháng sau ba tao mất khi tao vẫn phải làm ở nước ngoài. Khốn nạn vl. Nhưng tao không đi làm thì ai lo cho gia đình tao. Lúc đó chả còn ai để lo cho 2 đứa em và bà mẹ của tao cả nên biết ba bệnh mà vẫn phải đi.

Ba tao trước khi mất để lại vài trăm triệu cho anh em tao, để cho tao mật mã là ngày sinh cua tao, em tao và mẹ tao. Dm khốn nạn vl, mẹ tao làm giấy báo tử, ra ngân hàng rút hết rồi đem cờ bạc đề đóm. Tao ra rút thì tài khoản còn đúng 2000vnd. Tao biết nhưng tao về vẫn làm như không thấy vì tao muốn ba tao mồ yên mả đẹp, tao cố gắng lo cho mấy đứa em được. Nhưng thật sự tao hận mẹ tao vl.


Tao đi làm được 2 năm thí mở mẹ công ty riêng ở nước ngoài. Dm 1 năm đầu thì bay me nó hết saving, 2 năm tiếp theo thì chỉ đủ sống, nói chung thiếu vốn và không kinh nghiệm thì trầy trật lắm. Nhưng sau đó thì ok hết và phát triển. Tài chính tao giờ cũng dư giả, nhà xe đầy đủ, thu nhập cũng ổn định. Nhưng tao giờ gần 35 tuổi mẹ nó rồi mà vẫn chưa vợ con gì cả. Nhìn sang bạn bè thì đứa nào cũng lập gia đình, có vợ con đề huề.

Dm tao có 2 mối tình. Một mối tình 8 năm. Một mối tình 6 năm, nhưng điều chia tay. Lý do chính la tao không đủ tiền để cưới. Ngày trước trên răng dưới d*i thì lấy mẹ gì mà lập gia dình. Giờ thì mấy em đấy lấy chồng cà. Tao thì quen 1 em thua tao tầm 11 tuổi ở VN (tao thua bố nó co 12 tuổi thôi.) nhưng chả hiểu sao tình cảm nó không sâu sắc. Tao vẫn nhớ 2 em gái nyc hơn. Nhưng tao tính cuối năm tao lấy vợ chúng mày ạ. Chứ ở một mình riết cũng chán.

Lúc đầu tao vẫn hận mẹ tao vl. Tầm 10 năm rồi tao cũng không liên lạc, tao chả biết bà ấy giờ sống ở đâu, làm gì (mỗi tháng tao đều gửi tiền cho mẹ tao qua dì tao). Tao không biết sắp tới nếu tao làm đám cưới có nên mời bà ấy dự không. Trong tao vẫn còn sợ hãi những gì bà ấy gây ra cho già đình tao. Tao thật sự không biết phải làm thế nào cả. Nếu bọn mày thì phải lam sao?

----
P/S: tao đọc thằng voz định post bài mà dm no không cho đăng ký tk mới thì post qua xàm vậy. Mà tao đang lock down ở nước ngoài. Dm tao đã 6 tháng rồi không chịch ai vì bạn gái tao ở VN, tao thì không về được. Chịch gái tây thi tao không có hứng (hàng bọn nó to qua, không hợp với size tao haha), nên giờ cũng chả biết thế nào !!!
 
Chịch gái tây thi tao không có hứng (hàng bọn nó to qua, không hợp với size tao haha), nên giờ cũng chả biết thế nào !!!

Tao đọc hết bài rồi. Có lời khuyên cho mày là tập chơi anal gái tây nhé, khít và thích lắm. Nghe tao khéo mày lại đéo đòi cưới vợ nữa.
 
Nghe như phim luôn. Lấy phải con vk hư thân nó khổ thật. Ko làm chỉ phá .
 
Cái này thì phải xem thái độ của mẹ m hiện tại với anh em m. Nếu mẹ m còn thương yêu và lo cho con thì mời, còn không thì mỗi tháng gửi tiền cho bà ấy là được. Phải t thì t làm thế
 
Với lại nếu m may mắn cưới được cô vợ bao dung cho những thiếu sót trong tâm hồn m thì đúng là sự may mắn. Còn em ấy mà không bao dung được m (cái này m tự cảm nhận nhé) thì nên nghĩ lại chuyện cưới xin. Bây giờ người ta dễ bỏ nhau lắm
 
Ngày tao học cấp 1, gia đình tao rất giàu có so với mặt bằng chung. Ba tao làm cục thuế, chức tương đương phó giám đốc sở. Năm 1998 tao đi học, mổi ngày đã được cho 5 ngàn, chắc cả lớp tao giàu nhất. Tao học giỏi, ngoan vl. Ba tao đi làm về bao nhiêu tiền đều đưa cho mẹ tao. Ba là người cha và chồng rất mẫu mực. Đùng một phát, ba tao phát hiện ra toàn bộ tiền mất đi. Mẹ tao dối nhà, cầm tiền đi đánh đề và đánh bài, bay mẹ nó hết và nợ thêm một đống. Ba tao ráng làm, trả hết. Vài năm sau lúc ba tao đựợc quy hoạch lên cục trưởng, mẹ tao làm thêm phát nữa, nợ vài tỉ. Ba tao miệng thì bảo ly dị, nhưng rốt cục vẫn bán nhà, trả hết cho mẹ tao và uy tín giảm súc nên cũng không lên chức, và cũng không ly dị. Gia đình tao về sống với ông bà nội.

Tan nhà, nát cửa, sự nghiệp ba tao không phát triển được. Rồi ba tao bị ung thư, đúng 1 năm thì đi. Vì buồn nên ba hút thuốc nhiều, bệnh ung thư nó đi nhanh lắm. Tao còn nhớ như in nó tàn phá cơ thể con người ta thế nào. Kinh khủng và đau đớn lắm. Ba tao ra đi khi mới tầm 50 tuổi. Tao nhớ mình khóc rất nhiều mặc dù là con trai và là anh cả của 2 đứa em. Nghĩ cuộc đời nhiều lúc thật không công bằng.

Tao thấy hoàn cảnh gia đình như vậy nên cũng cố gắng học. Ba tao lúc nào cũng nói chỉ có học mới thay đổi được cuộc đời. Dm tao học cũng giỏi vl. Tao được giải quốc gia, được học bổng ra nước ngoài du học. Tao nhớ khi đó ba tao mừng lắm. Cả họ nhà tao chắc chỉ có tao la có học bổng đi du học nước ngoài. Nhưng trong tâm trí tao lúc đấy cũng chỉ có tiền, làm sao kiếm thật nhiều tiền. Tao ra trường rồi đi làm. Tháng lương tao nhận đầu tiên đem về đưa ba tao, thì tầm nửa tháng sau ba tao mất khi tao vẫn phải làm ở nước ngoài. Khốn nạn vl. Nhưng tao không đi làm thì ai lo cho gia đình tao. Lúc đó chả còn ai để lo cho 2 đứa em và bà mẹ của tao cả nên biết ba bệnh mà vẫn phải đi.

Ba tao trước khi mất để lại vài trăm triệu cho anh em tao, để cho tao mật mã là ngày sinh cua tao, em tao và mẹ tao. Dm khốn nạn vl, mẹ tao làm giấy báo tử, ra ngân hàng rút hết rồi đem cờ bạc đề đóm. Tao ra rút thì tài khoản còn đúng 2000vnd. Tao biết nhưng tao về vẫn làm như không thấy vì tao muốn ba tao mồ yên mả đẹp, tao cố gắng lo cho mấy đứa em được. Nhưng thật sự tao hận mẹ tao vl.


Tao đi làm được 2 năm thí mở mẹ công ty riêng ở nước ngoài. Dm 1 năm đầu thì bay me nó hết saving, 2 năm tiếp theo thì chỉ đủ sống, nói chung thiếu vốn và không kinh nghiệm thì trầy trật lắm. Nhưng sau đó thì ok hết và phát triển. Tài chính tao giờ cũng dư giả, nhà xe đầy đủ, thu nhập cũng ổn định. Nhưng tao giờ gần 35 tuổi mẹ nó rồi mà vẫn chưa vợ con gì cả. Nhìn sang bạn bè thì đứa nào cũng lập gia đình, có vợ con đề huề.

Dm tao có 2 mối tình. Một mối tình 8 năm. Một mối tình 6 năm, nhưng điều chia tay. Lý do chính la tao không đủ tiền để cưới. Ngày trước trên răng dưới d*i thì lấy mẹ gì mà lập gia dình. Giờ thì mấy em đấy lấy chồng cà. Tao thì quen 1 em thua tao tầm 11 tuổi ở VN (tao thua bố nó co 12 tuổi thôi.) nhưng chả hiểu sao tình cảm nó không sâu sắc. Tao vẫn nhớ 2 em gái nyc hơn. Nhưng tao tính cuối năm tao lấy vợ chúng mày ạ. Chứ ở một mình riết cũng chán.

Lúc đầu tao vẫn hận mẹ tao vl. Tầm 10 năm rồi tao cũng không liên lạc, tao chả biết bà ấy giờ sống ở đâu, làm gì (mỗi tháng tao đều gửi tiền cho mẹ tao qua dì tao). Tao không biết sắp tới nếu tao làm đám cưới có nên mời bà ấy dự không. Trong tao vẫn còn sợ hãi những gì bà ấy gây ra cho già đình tao. Tao thật sự không biết phải làm thế nào cả. Nếu bọn mày thì phải lam sao?

----
P/S: tao đọc thằng voz định post bài mà dm no không cho đăng ký tk mới thì post qua xàm vậy. Mà tao đang lock down ở nước ngoài. Dm tao đã 6 tháng rồi không chịch ai vì bạn gái tao ở VN, tao thì không về được. Chịch gái tây thi tao không có hứng (hàng bọn nó to qua, không hợp với size tao haha), nên giờ cũng chả biết thế nào !!!
T rất cảm động câu chuyện của m nên có 1 vài ý nhỏ sau:
Trọn đạo làm con thì nên mời nha m!!
Ngựa quen đường cũ nên khó thay đổi đc 1 con người lắm. Hạn chế vs mẹ m đi kẻo con cháu m nó quen thói bài bạc thì mệt nữa.
 
Ngày tao học cấp 1, gia đình tao rất giàu có so với mặt bằng chung. Ba tao làm cục thuế, chức tương đương phó giám đốc sở. Năm 1998 tao đi học, mổi ngày đã được cho 5 ngàn, chắc cả lớp tao giàu nhất. Tao học giỏi, ngoan vl. Ba tao đi làm về bao nhiêu tiền đều đưa cho mẹ tao. Ba là người cha và chồng rất mẫu mực. Đùng một phát, ba tao phát hiện ra toàn bộ tiền mất đi. Mẹ tao dối nhà, cầm tiền đi đánh đề và đánh bài, bay mẹ nó hết và nợ thêm một đống. Ba tao ráng làm, trả hết. Vài năm sau lúc ba tao đựợc quy hoạch lên cục trưởng, mẹ tao làm thêm phát nữa, nợ vài tỉ. Ba tao miệng thì bảo ly dị, nhưng rốt cục vẫn bán nhà, trả hết cho mẹ tao và uy tín giảm súc nên cũng không lên chức, và cũng không ly dị. Gia đình tao về sống với ông bà nội.

Tan nhà, nát cửa, sự nghiệp ba tao không phát triển được. Rồi ba tao bị ung thư, đúng 1 năm thì đi. Vì buồn nên ba hút thuốc nhiều, bệnh ung thư nó đi nhanh lắm. Tao còn nhớ như in nó tàn phá cơ thể con người ta thế nào. Kinh khủng và đau đớn lắm. Ba tao ra đi khi mới tầm 50 tuổi. Tao nhớ mình khóc rất nhiều mặc dù là con trai và là anh cả của 2 đứa em. Nghĩ cuộc đời nhiều lúc thật không công bằng.

Tao thấy hoàn cảnh gia đình như vậy nên cũng cố gắng học. Ba tao lúc nào cũng nói chỉ có học mới thay đổi được cuộc đời. Dm tao học cũng giỏi vl. Tao được giải quốc gia, được học bổng ra nước ngoài du học. Tao nhớ khi đó ba tao mừng lắm. Cả họ nhà tao chắc chỉ có tao la có học bổng đi du học nước ngoài. Nhưng trong tâm trí tao lúc đấy cũng chỉ có tiền, làm sao kiếm thật nhiều tiền. Tao ra trường rồi đi làm. Tháng lương tao nhận đầu tiên đem về đưa ba tao, thì tầm nửa tháng sau ba tao mất khi tao vẫn phải làm ở nước ngoài. Khốn nạn vl. Nhưng tao không đi làm thì ai lo cho gia đình tao. Lúc đó chả còn ai để lo cho 2 đứa em và bà mẹ của tao cả nên biết ba bệnh mà vẫn phải đi.

Ba tao trước khi mất để lại vài trăm triệu cho anh em tao, để cho tao mật mã là ngày sinh cua tao, em tao và mẹ tao. Dm khốn nạn vl, mẹ tao làm giấy báo tử, ra ngân hàng rút hết rồi đem cờ bạc đề đóm. Tao ra rút thì tài khoản còn đúng 2000vnd. Tao biết nhưng tao về vẫn làm như không thấy vì tao muốn ba tao mồ yên mả đẹp, tao cố gắng lo cho mấy đứa em được. Nhưng thật sự tao hận mẹ tao vl.


Tao đi làm được 2 năm thí mở mẹ công ty riêng ở nước ngoài. Dm 1 năm đầu thì bay me nó hết saving, 2 năm tiếp theo thì chỉ đủ sống, nói chung thiếu vốn và không kinh nghiệm thì trầy trật lắm. Nhưng sau đó thì ok hết và phát triển. Tài chính tao giờ cũng dư giả, nhà xe đầy đủ, thu nhập cũng ổn định. Nhưng tao giờ gần 35 tuổi mẹ nó rồi mà vẫn chưa vợ con gì cả. Nhìn sang bạn bè thì đứa nào cũng lập gia đình, có vợ con đề huề.

Dm tao có 2 mối tình. Một mối tình 8 năm. Một mối tình 6 năm, nhưng điều chia tay. Lý do chính la tao không đủ tiền để cưới. Ngày trước trên răng dưới d*i thì lấy mẹ gì mà lập gia dình. Giờ thì mấy em đấy lấy chồng cà. Tao thì quen 1 em thua tao tầm 11 tuổi ở VN (tao thua bố nó co 12 tuổi thôi.) nhưng chả hiểu sao tình cảm nó không sâu sắc. Tao vẫn nhớ 2 em gái nyc hơn. Nhưng tao tính cuối năm tao lấy vợ chúng mày ạ. Chứ ở một mình riết cũng chán.

Lúc đầu tao vẫn hận mẹ tao vl. Tầm 10 năm rồi tao cũng không liên lạc, tao chả biết bà ấy giờ sống ở đâu, làm gì (mỗi tháng tao đều gửi tiền cho mẹ tao qua dì tao). Tao không biết sắp tới nếu tao làm đám cưới có nên mời bà ấy dự không. Trong tao vẫn còn sợ hãi những gì bà ấy gây ra cho già đình tao. Tao thật sự không biết phải làm thế nào cả. Nếu bọn mày thì phải lam sao?

----
P/S: tao đọc thằng voz định post bài mà dm no không cho đăng ký tk mới thì post qua xàm vậy. Mà tao đang lock down ở nước ngoài. Dm tao đã 6 tháng rồi không chịch ai vì bạn gái tao ở VN, tao thì không về được. Chịch gái tây thi tao không có hứng (hàng bọn nó to qua, không hợp với size tao haha), nên giờ cũng chả biết thế nào !!!
Mời làm đéo gì, mày và bả gặp nhau có vui đâu nhiều khi kéo theo đám đòi nợ phá đám cưới mày.
 
Nếu m không muốn mời thì chả lên đây hỏi đâu. Thôi cứ mời đi, miễn là mẹ m k ăn nói lung tung trong đám cưới là được.
 
Mẹ mày đã chứng minh 1 điều: tiền bạc chỉ là phù du :vozvn (19): tao tin với tư tưởng cấp tiến như mày sẽ luôn đưa ra những quyết định đúng đắn, hận thì hận thật, mà có bỏ được đâu. Cứ lo nghĩ, nhưng không nên ôm hận bà ấy cả đời mày ạ.
 
Lấy vợ làm Lồn gì.
Nhìn gương ông bà già mày ấy. Mày khổ rồi đẻ ra con mày khổ.
Chả có cái Lồn gì ở cái cuộc đời này
 
Với lại nếu m may mắn cưới được cô vợ bao dung cho những thiếu sót trong tâm hồn m thì đúng là sự may mắn. Còn em ấy mà không bao dung được m (cái này m tự cảm nhận nhé) thì nên nghĩ lại chuyện cưới xin. Bây giờ người ta dễ bỏ nhau lắm
Vợ sắp cưới tao thì tao thấy cũng yêu tao. Cũng biết vun vén. Người miền Trung mà tao là người miền Nam. Nó được cái kẹo (dm đi chơi toàn tao trả tvà giữ tiền cũng kĩ. (tao thấy cái tin nhắn nó đòi tiền người yêu cũ của nó cũng vl. Dm người yêu cũ không trả, nó đòi cả bố người yêu cũ. Tao thấy tin nhắn nó đòi tiền trong dt nó.) Chỉ là tình cảm tao thấy cũng không thắm thiết như những mối tình trước, Nhưng đến tuổi thì cưới thôi bạn ah.
 
Vợ sắp cưới tao thì tao thấy cũng yêu tao. Cũng biết vun vén. Người miền Trung mà tao là người miền Nam. Nó được cái kẹo (dm đi chơi toàn tao trả tvà giữ tiền cũng kĩ. (tao thấy cái tin nhắn nó đòi tiền người yêu cũ của nó cũng vl. Dm người yêu cũ không trả, nó đòi cả bố người yêu cũ. Tao thấy tin nhắn nó đòi tiền trong dt nó.) Chỉ là tình cảm tao thấy cũng không thắm thiết như những mối tình trước, Nhưng đến tuổi thì cưới thôi bạn ah.
Người để cưới thì cần gì yêu thắm thiết. Chọn người tử tế ngoan hiền là được :))
 
M giỏi đấy, tay ko gầy dựng ở nc ngoài. Bố mẹ m đã dạy cho m một bài học lớn là làm ra tiền thì phải quản tiền, ko tin hoàn toàn kể cả vợ
10 năm ko ll thì m thăm hỏi xem tình hình sao, giữ chữ hiếu thì hậu vận m sẽ tốt thôi
 
M phải xem mẹ m ntn thôi. Nhưng cái tính lô đề cờ bạc khó bỏ. Lại có trợ cấp đều từ m thì t nghĩ vẫn ngựa quen đường cũ thôi
Mẹ tao dính vào cái này ghê lắm. Ba tao trả nợ cho mẹ tao đúng 3 lần. Đến lần thứ 3 thì bán nhà rồi qua đời. Bao tao qua đời xong, tiền bạc mẹ tao lấy hết. Dm sau đó một thời gian, bà ấy gọi ra nước ngoài gặp tao hỏi "mẹ nghe nói ba còn để lại mấy cây vàng, con có giữ không thì gửi lại mẹ tí." Dm tao đi học 6 năm mà chưa bao giờ gọi hỏi thăm, giờ thì gọi tao đòi tiền. Tao trả lời "mẹ điên àh, dù có thì liên quan gì đến mẹ." Mẹ tao bảo "Đó là của chung, phài chia ra chứ." Sau đó tao cúp máy.

Đó là đoạn đối thoại gần nhất giữa tao và mẹ tao cách đây gần 10 năm. Thật sự rất nản. Gia đình bọn mày có ai dính vào cờ bạc, đề đóm thì khốn nạn lắm.
 
Tao thì nghĩ ủa, sao biết con mình giết n, con mình nó phạm tội rành rành, mà n mẹ vẫn bao dung, thương con, muốn con dc khoan hồng làm lại cuộc đời, đéo làm 1 câu: "Thằng chó đẻ, mất công nuôi lớn, từ h mày sống chết tao đéo wuan tâm"
Thằng con nó phá, nó nghiện hút, nó ... bala bala, n mẹ vẫn tìm nó về, và vẫn tin vào nó... Tình mẫu tử nó thiêng liêng thật.
Tao có 1 thằng E họ, nó chơi thân và băngd tuổi thằng E ruột tao. Nhà nó có 2 AE, 1 thằng A nữa bằng tuổi tao. Ngày nhỏ bố nó đánh mẹ nó suốt, chạy quanh xóm van xin, toàn phang bằng đòn ghánh ghê vl. Năm tao học lớp 8 nó lớp 2, vì khổ quá ko chịu dc sau trận đòn mẹ nó tự tử mất. Nó về quê ở với ông bà nội, A nó gửi nhà bác ở xa 400km.
Năm nó lớp 6 thì nó quay lại ở với bố, năm sau bố nó bị bắt vì buôn hàng đi tù 5 năm, thằng A vì bị nhà bác hắt hủi bỏ nhà đi. Năm lớp 11 của nó bố nó ra tù đưa về 2 mẹ con lạ hoắc, nó vẫn vui và gọi mẹ trông E.
1 năm sau bố nó lại đi tù, lần này là 8 năm, 2 mẹ con kia bỏ đi ko rõ. Đời nó khổ, ở nhà rách, 1 tuần bác nó cho mấy cân gạo, mấy con cá khô, mấy quả trứng, đóng tiền học, còn đâu tự lo. Bẵng tao đi gần chục năm gặp lại. Bố nó ra tù rồi lại đi thêm lần nữa, đâu là 3 năm thì phải. Nó về đám ma bà ngoại nó, nó nói với tao: Anh ah, E lấy vk, xây nhà be bé ở gần khu cn 2 vk ck E làm, nhà nhỏ, E vẫn làm dc 2 phòng, nào bố E ra E đón ông ấy về ở cung, tao hỏi mày ko ghét ông ấy ah, nó nói ko, năm nào E cũng 2 lần vào trại thăm ông ấy, trại cách nó 200km.
Thằng H( Anh nó) từ ông ấy, bảo cho lão chêtd mẹ đi, nhưng E thì ko, dù j ông ấy cũng là bố E.
Tao hỏi mọi n mới biết, con nó đẻ ra bị liệt, chạy chữa ko nổi, 3 tuổi vẫn 1 chỗ. Nghe chuyện của nó mà thở dài.
 
Mời làm đéo gì, mày và bả gặp nhau có vui đâu nhiều khi kéo theo đám đòi nợ phá đám cưới mày.
Đấy chính là cái tao sợ nhất. Bà ấy đã phá gia đình lớn của tao. Tao sợ bà ấy phá luôn cả gia đình nhỏ.
Mà bọn mày không hiểu là không mời thì họ hàng ngưởi ta nói. Thậm chí bên họ hàng vợ người ta cũng nói. Tao thật sự mệt mỏi. Dm tao nói bạn gái tao làm giấy đang kí kết hôn thôi nhưng họ hàng nhà no nói lại bảo không được. Tao nói vậy làm bên nhà em thôi. Nhà anh thì a mời bạn bè a sau. Nó nói phải có họ hàng bên anh tới dự.
Bàn tới bàn lui tao hết muốn cưới.
 
Như t thì t ko mời, đến mức độ như thế thì mẹ mày cũng chẳng còn tình nghĩ gì với bố m cũng như m. Vậy thì việc gì phải trân trọng
 
M nên trình bày thẳng ra hoàn cảnh của m từ xưa đến nay. Thái độ cương quyết, no mercy, chỉ có cách như thế thôi. Người ta muốn có họ có hàng là vì muốn đẹp mặt cho họ, chứ họ đâu có biết hoàn cảnh của m. Mẹ m quá đáng như thế thì còn gì để luyến tiếc nữa
 
Có những tổn thương....quả thật rất khó rũ được.
Giờ sống và làm sao cho mình thấy thoải mái là được anh bạn.
 
Ko mời nhé. Còn con nym cũng phải xem lại. Chứ ko lấy nhau về 3 7 21 ngày lại bỏ. M ko chọn kỹ dễ nó giống bà già m lắm.
 
M nên trình bày thẳng ra hoàn cảnh của m từ xưa đến nay. Thái độ cương quyết, no mercy, chỉ có cách như thế thôi. Người ta muốn có họ có hàng là vì muốn đẹp mặt cho họ, chứ họ đâu có biết hoàn cảnh của m. Mẹ m quá đáng như thế thì còn gì để luyến tiếc nữa
Tao đang định mời chú tao đi thay. Một số họ hàng cũng thông cảm cho tao. Tao thật sự cũng không muốn vợ tao phải buồn.
Nhưng nghĩ lại người ta đám cưới vui vẻ, mình thì đám cưới chả vui vẻ gì cũng mệt.
Còn về mẹ tao, 10 năm nay, hận thì tao cũng đã hận. Tao giờ cũng chả hận nữa nhưng cảm xúc cũng không còn. Tao chỉ tiếc những gì đã trải qua.
Đám cưới nhà trai thì tao cũng làm đơn giản, mời bạn bè tới dự thôi. Họ hàng thì ai tới thi tới, không thì thôi. Vào thì nhập tiệc thẳng, khỏi trình bày dài dòng.
 
Ko mời nhé. Còn con nym cũng phải xem lại. Chứ ko lấy nhau về 3 7 21 ngày lại bỏ. M ko chọn kỹ dễ nó giống bà già m lắm.
Tao chọn vợ cũng kĩ lắm. Tao nhìn tính tình rồi mới yêu. Chỉ là tình yêu tuổi 35 nó khác với tình yêu tuổi 25 nhiều lắm. Không mãnh liệt như hồi trẻ và lý trí cũng nhiều hơn. Còn về nhu cầu tình dục thì lên xàm forum chắc đủ rồi. haha.
Nhưng tao chỉ tiếc về những gì đã qua. Nếu mẹ tao không như vậy thì gia đình tao đã cơ bản. Dm tao hồi nhỏ cứ mơ làm tiến sĩ, giáo sư. Nghiên cứu rồi giảng dạy cho các em sinh viên mơn mởn. DM ai ngờ đâu thiếu tiền thì thành đam mê kiếm tiền. Nếu có điều kiện tao vẫn ước mơ đi học rồi đi dạy. Đỡ phải làm mấy cái kinh doanh mệt óc vl, nó cũng không hợp với tính tao. Nhưng cuôc đời có những ngả rẽ mình đéo thể lường được.
 
Top