Thích thì viết thôi

Tao ngồi nhà chán quá nên lập cái thớt này ngồi viết nhật ký linh tinh.
Ai rảnh thì vào chơi cho vui, ko vui thì cứ đi ra coi như chỗ tao ngồi lảm nhảm cho khỏi tự kỷ.

HN Mùa Covid 3/9 :
Ngồi cả ngày lướt hóng xem tin tức có giãn cách thêm không thì đập vào mắt cái tin nhốt thêm đến 21/9.
Cái ông bồ mà cũng gọi là cũ mẹ đi thì nhắn tin léo nhéo :
- Anh qua chỗ em nhé chứ lại thêm 15 ngày nữa anh chịu ko nổi.
Chịu được hay ko thì kệ cm nhà ông chứ liên quan đếch gì.
Ông hồi trước làm cho mấy dự án nhà nước sau đó thì tách ra làm riêng cũng ổn áp, tối ngày bận đi tiếp khách bia rượu sấp mặt.
Ông mở lời thi thoảng em đi cùng anh đi tiện hỗ trợ anh và cũng thêm thời gian được ở cạnh nhau nữa, ừ thì nghe cũng hợp lý nên gật đầu.
Bình thường khi đi tỉnh chung thì có thêm 1 cậu nhân viên đi theo lái xe thì 2 người sẽ cư xử chừng mực, chỉ là đi công việc thôi chứ ko thể hiện ra là có mqh tình cảm.
Hôm đó là sinh nhật của ông phó gđ bên QLDA ở tỉnh nên từ 4h chiều đã phải vội vàng từ cơ quan chạy về nhà chuẩn bị sớm rồi đi xuống.
Bình thường mấy ông bên đội QLDA là phải lấy lòng các thứ vì chỉ cần 1 chữ ký các ông thôi là thông bao nhiêu việc.
Dạo trước ko có ai đi chung là thi thoảng ông sẽ phải thuê 1 cô PGA để cô đi hỗ trợ giả làm nhân viên văn phòng của công ty ( mấy sếp nghe gái vp thì khoái lắm ).
Ăn uống rồi hát hò tới tận 2h sáng mới giải tán để về hotel ngủ và như mọi khi lấy 3 phòng, chưa kịp tháo giày thì ông ny đẩy cửa vào kéo qua hôn như thể bị bỏ đói lâu ngày, 1 nụ hôn toàn là vị của rượu.
Cởi chưa hết cúc cái áo sơ mi trên người thì có tiếng gõ cửa, cậu nhân viên của ông ý đứng đó :
- Chị ơi anh Đ ( chủ tiệc sinh nhật ) có món quà nhỏ muốn tặng cho chị và mời chị uống ly rượu, anh đang ở dưới sảnh hotel rồi vì sợ mai anh chị về Hn sớm ko gặp.
Đến tầm này thì thừa hiểu cuộc gặp đó để làm gì rồi, có con sói nào 3h sáng sau 1 chầu nhậu say sưa muốn gặp gái chỉ để uống rượu nữa.
Đóng cửa phòng quay vào nhìn ông ny đang ngồi ở ghế :
- Anh muốn em đi ?
Im lặng, 1 sự im lặng đến đáng sợ.
Vậy thôi là đủ rồi, xuống lễ tân lấy 1 phòng khác ngủ cho tỉnh rượu rồi hôm sau book xe về Hn. Duyên tới vậy thì thôi gọi anh là bồ cũ.
Mày chắc xinh, sang chảnh nhỉ ;))
 
Tao ngồi nhà chán quá nên lập cái thớt này ngồi viết nhật ký linh tinh.
Ai rảnh thì vào chơi cho vui, ko vui thì cứ đi ra coi như chỗ tao ngồi lảm nhảm cho khỏi tự kỷ.

HN Mùa Covid 3/9 :
Ngồi cả ngày lướt hóng xem tin tức có giãn cách thêm không thì đập vào mắt cái tin nhốt thêm đến 21/9.
Cái ông bồ mà cũng gọi là cũ mẹ đi thì nhắn tin léo nhéo :
- Anh qua chỗ em nhé chứ lại thêm 15 ngày nữa anh chịu ko nổi.
Chịu được hay ko thì kệ cm nhà ông chứ liên quan đếch gì.
Ông hồi trước làm cho mấy dự án nhà nước sau đó thì tách ra làm riêng cũng ổn áp, tối ngày bận đi tiếp khách bia rượu sấp mặt.
Ông mở lời thi thoảng em đi cùng anh đi tiện hỗ trợ anh và cũng thêm thời gian được ở cạnh nhau nữa, ừ thì nghe cũng hợp lý nên gật đầu.
Bình thường khi đi tỉnh chung thì có thêm 1 cậu nhân viên đi theo lái xe thì 2 người sẽ cư xử chừng mực, chỉ là đi công việc thôi chứ ko thể hiện ra là có mqh tình cảm.
Hôm đó là sinh nhật của ông phó gđ bên QLDA ở tỉnh nên từ 4h chiều đã phải vội vàng từ cơ quan chạy về nhà chuẩn bị sớm rồi đi xuống.
Bình thường mấy ông bên đội QLDA là phải lấy lòng các thứ vì chỉ cần 1 chữ ký các ông thôi là thông bao nhiêu việc.
Dạo trước ko có ai đi chung là thi thoảng ông sẽ phải thuê 1 cô PGA để cô đi hỗ trợ giả làm nhân viên văn phòng của công ty ( mấy sếp nghe gái vp thì khoái lắm ).
Ăn uống rồi hát hò tới tận 2h sáng mới giải tán để về hotel ngủ và như mọi khi lấy 3 phòng, chưa kịp tháo giày thì ông ny đẩy cửa vào kéo qua hôn như thể bị bỏ đói lâu ngày, 1 nụ hôn toàn là vị của rượu.
Cởi chưa hết cúc cái áo sơ mi trên người thì có tiếng gõ cửa, cậu nhân viên của ông ý đứng đó :
- Chị ơi anh Đ ( chủ tiệc sinh nhật ) có món quà nhỏ muốn tặng cho chị và mời chị uống ly rượu, anh đang ở dưới sảnh hotel rồi vì sợ mai anh chị về Hn sớm ko gặp.
Đến tầm này thì thừa hiểu cuộc gặp đó để làm gì rồi, có con sói nào 3h sáng sau 1 chầu nhậu say sưa muốn gặp gái chỉ để uống rượu nữa.
Đóng cửa phòng quay vào nhìn ông ny đang ngồi ở ghế :
- Anh muốn em đi ?
Im lặng, 1 sự im lặng đến đáng sợ.
Vậy thôi là đủ rồi, xuống lễ tân lấy 1 phòng khác ngủ cho tỉnh rượu rồi hôm sau book xe về Hn. Duyên tới vậy thì thôi gọi anh là bồ cũ.
Tội nhỉ
 
Tao ngồi nhà chán quá nên lập cái thớt này ngồi viết nhật ký linh tinh.
Ai rảnh thì vào chơi cho vui, ko vui thì cứ đi ra coi như chỗ tao ngồi lảm nhảm cho khỏi tự kỷ.

HN Mùa Covid 3/9 :
Ngồi cả ngày lướt hóng xem tin tức có giãn cách thêm không thì đập vào mắt cái tin nhốt thêm đến 21/9.
Cái ông bồ mà cũng gọi là cũ mẹ đi thì nhắn tin léo nhéo :
- Anh qua chỗ em nhé chứ lại thêm 15 ngày nữa anh chịu ko nổi.
Chịu được hay ko thì kệ cm nhà ông chứ liên quan đếch gì.
Ông hồi trước làm cho mấy dự án nhà nước sau đó thì tách ra làm riêng cũng ổn áp, tối ngày bận đi tiếp khách bia rượu sấp mặt.
Ông mở lời thi thoảng em đi cùng anh đi tiện hỗ trợ anh và cũng thêm thời gian được ở cạnh nhau nữa, ừ thì nghe cũng hợp lý nên gật đầu.
Bình thường khi đi tỉnh chung thì có thêm 1 cậu nhân viên đi theo lái xe thì 2 người sẽ cư xử chừng mực, chỉ là đi công việc thôi chứ ko thể hiện ra là có mqh tình cảm.
Hôm đó là sinh nhật của ông phó gđ bên QLDA ở tỉnh nên từ 4h chiều đã phải vội vàng từ cơ quan chạy về nhà chuẩn bị sớm rồi đi xuống.
Bình thường mấy ông bên đội QLDA là phải lấy lòng các thứ vì chỉ cần 1 chữ ký các ông thôi là thông bao nhiêu việc.
Dạo trước ko có ai đi chung là thi thoảng ông sẽ phải thuê 1 cô PGA để cô đi hỗ trợ giả làm nhân viên văn phòng của công ty ( mấy sếp nghe gái vp thì khoái lắm ).
Ăn uống rồi hát hò tới tận 2h sáng mới giải tán để về hotel ngủ và như mọi khi lấy 3 phòng, chưa kịp tháo giày thì ông ny đẩy cửa vào kéo qua hôn như thể bị bỏ đói lâu ngày, 1 nụ hôn toàn là vị của rượu.
Cởi chưa hết cúc cái áo sơ mi trên người thì có tiếng gõ cửa, cậu nhân viên của ông ý đứng đó :
- Chị ơi anh Đ ( chủ tiệc sinh nhật ) có món quà nhỏ muốn tặng cho chị và mời chị uống ly rượu, anh đang ở dưới sảnh hotel rồi vì sợ mai anh chị về Hn sớm ko gặp.
Đến tầm này thì thừa hiểu cuộc gặp đó để làm gì rồi, có con sói nào 3h sáng sau 1 chầu nhậu say sưa muốn gặp gái chỉ để uống rượu nữa.
Đóng cửa phòng quay vào nhìn ông ny đang ngồi ở ghế :
- Anh muốn em đi ?
Im lặng, 1 sự im lặng đến đáng sợ.
Vậy thôi là đủ rồi, xuống lễ tân lấy 1 phòng khác ngủ cho tỉnh rượu rồi hôm sau book xe về Hn. Duyên tới vậy thì thôi gọi anh là bồ cũ.
Nghe nó chán nhỉ. Cảm giác giống như bị phản bội ấy.
 
Nghe nó chán nhỉ. Cảm giác giống như bị phản bội ấy.
Thật ra t cũng thử đặt mình vào vị trí ông ý, cái dự án khá qtrong mà mọi khi còn phải xuống chờ mấy hôm mới gặp đc để xin duyệt cơ.
Nhưng cái thái độ đếch thể chấp nhận nổi
 
Tao ngồi nhà chán quá nên lập cái thớt này ngồi viết nhật ký linh tinh.
Ai rảnh thì vào chơi cho vui, ko vui thì cứ đi ra coi như chỗ tao ngồi lảm nhảm cho khỏi tự kỷ.

HN Mùa Covid 3/9 :
Ngồi cả ngày lướt hóng xem tin tức có giãn cách thêm không thì đập vào mắt cái tin nhốt thêm đến 21/9.
Cái ông bồ mà cũng gọi là cũ mẹ đi thì nhắn tin léo nhéo :
- Anh qua chỗ em nhé chứ lại thêm 15 ngày nữa anh chịu ko nổi.
Chịu được hay ko thì kệ cm nhà ông chứ liên quan đếch gì.
Ông hồi trước làm cho mấy dự án nhà nước sau đó thì tách ra làm riêng cũng ổn áp, tối ngày bận đi tiếp khách bia rượu sấp mặt.
Ông mở lời thi thoảng em đi cùng anh đi tiện hỗ trợ anh và cũng thêm thời gian được ở cạnh nhau nữa, ừ thì nghe cũng hợp lý nên gật đầu.
Bình thường khi đi tỉnh chung thì có thêm 1 cậu nhân viên đi theo lái xe thì 2 người sẽ cư xử chừng mực, chỉ là đi công việc thôi chứ ko thể hiện ra là có mqh tình cảm.
Hôm đó là sinh nhật của ông phó gđ bên QLDA ở tỉnh nên từ 4h chiều đã phải vội vàng từ cơ quan chạy về nhà chuẩn bị sớm rồi đi xuống.
Bình thường mấy ông bên đội QLDA là phải lấy lòng các thứ vì chỉ cần 1 chữ ký các ông thôi là thông bao nhiêu việc.
Dạo trước ko có ai đi chung là thi thoảng ông sẽ phải thuê 1 cô PGA để cô đi hỗ trợ giả làm nhân viên văn phòng của công ty ( mấy sếp nghe gái vp thì khoái lắm ).
Ăn uống rồi hát hò tới tận 2h sáng mới giải tán để về hotel ngủ và như mọi khi lấy 3 phòng, chưa kịp tháo giày thì ông ny đẩy cửa vào kéo qua hôn như thể bị bỏ đói lâu ngày, 1 nụ hôn toàn là vị của rượu.
Cởi chưa hết cúc cái áo sơ mi trên người thì có tiếng gõ cửa, cậu nhân viên của ông ý đứng đó :
- Chị ơi anh Đ ( chủ tiệc sinh nhật ) có món quà nhỏ muốn tặng cho chị và mời chị uống ly rượu, anh đang ở dưới sảnh hotel rồi vì sợ mai anh chị về Hn sớm ko gặp.
Đến tầm này thì thừa hiểu cuộc gặp đó để làm gì rồi, có con sói nào 3h sáng sau 1 chầu nhậu say sưa muốn gặp gái chỉ để uống rượu nữa.
Đóng cửa phòng quay vào nhìn ông ny đang ngồi ở ghế :
- Anh muốn em đi ?
Im lặng, 1 sự im lặng đến đáng sợ.
Vậy thôi là đủ rồi, xuống lễ tân lấy 1 phòng khác ngủ cho tỉnh rượu rồi hôm sau book xe về Hn. Duyên tới vậy thì thôi gọi anh là bồ cũ.
Còn viết là còn nghĩ tới rồi. Đàn ông còn đầy mày à. Nghĩ tới làm mẹ gì.
 
Còn viết là còn nghĩ tới rồi. Đàn ông còn đầy mày à. Nghĩ tới làm mẹ gì.
Wfh mấy tháng thành ra cũng rảnh. Rảnh quá đâm ra lại hay nghĩ linh tinh, khéo sắp nghĩ tới cả cờ rút hồi bé tí ấy chứ. =))
 
Đéo nghe phò kể chuyện nha tụi mày. Văn phong đậm thì chất ta đây trí thức, thanh cao. Nhưng mỗi chuyện chọn người yêu cũng đéo xong, có mắt như mù. Bị nó bán đéo được giá thì quay lại cắn. Bố con hàng thanh cao!
 
sao tao cứ liên tưởng chuyện của mày với bồ mày giống thằng đóng vai Quyết trong hồ sơ cá sấu thế nhỉ :vozvn (21):
 
đù hay thế kể tiếp đi mày, nên bỏ vào box sáng tác, thêm tí lãng mạn và các tình tiết giật gân gay cấn
 

Có thể bạn quan tâm

Top