Kể về khoảnh khắc cô đơn trong cuộc sống đi chúng mày

Tết dương lịch 6 hay 7 năm trước phải đi vùng cao cách nhà gia đình 400km con nhỏ mới sinh 6 tháng đã phải đi mà không về được 3 tháng rồi vì không có tiền
lĩnh lương 3 cọc 3 đồng nhà nước , tối ở một mình trong phòng không có tivi không có gì buồn thối ruột
Có điện thoại là được
 
t hwa và hnay.
đều là những ngày kết thúc sau giờ làm với sự mệt mỏi của cơ thể.
muốn có người chở về hoặc đi ăn chung dù rằng cặp mi đang nhíu lại vì mỏi mệt.

t cần 1 cái gì đó để lấy lại năng lượng. chắc off 3 ngày quá.
Mày chắc bốc hàng à ?
 
Haizz, dân tỉnh lẻ, vào SG lập nghiệp. Lủi thủi một mình từ xưa giờ, trước ở chung với bạn, anh e họ hàng thì nay có người về quê, người lập gia đình nên không thường xuyên gặp được.

Kể về khoảnh khắc cô đơn nhé, ngày lễ, ngồi 1 góc cf một mình, hút tầm chục điếu rồi về.
View attachment 605781
cố lên mày à. T bỏ việc đã làm 6 năm, giờ lơm cơm thử tá lả chỗ. Xưa làm việc nhìn đâu cũng anh em, giờ toàn bọn xa lạ, ném ánh nhìn sắc lẻm. Chỉ vậy thôi nhưng hiện tại t thấy cô đơn vl...Còn m cố gắn lên. Moi thứ sẽ ổn. T nghĩ ai rồi cũng có 1 tgian khủng hoảng tâm lý, để rồi cũng về cát bụi m à....Đời ngắn lắm.
 
Haizz, dân tỉnh lẻ, vào SG lập nghiệp. Lủi thủi một mình từ xưa giờ, trước ở chung với bạn, anh e họ hàng thì nay có người về quê, người lập gia đình nên không thường xuyên gặp được.

Kể về khoảnh khắc cô đơn nhé, ngày lễ, ngồi 1 góc cf một mình, hút tầm chục điếu rồi về.
View attachment 605781
là khoảng thời gian dịch bệnh này. vợ con t ở xứ giãy chết còn t bị kẹt lại xứ thiên đường.
tối về khi công việc xong xuôi. ngồi trong căn hộ thuê có view nhìn xuống 1 công viên to to. đọc báo để cập nhật tình hình xã hội. đọc về những chuyện cười ra nước mắt. về những con người kém may mắn hơn mình.

nhờ dịch bệnh nên lên xam nhiều hơn. tranh luận chọc ngoáy nhiều hơn. tạm bỏ qua cái vẻ ngoài đạo mạo ban ngày để thả lỏng trên đây.
 
cố lên mày à. T bỏ việc đã làm 6 năm, giờ lơm cơm thử tá lả chỗ. Xưa làm việc nhìn đâu cũng anh em, giờ toàn bọn xa lạ, ném ánh nhìn sắc lẻm. Chỉ vậy thôi nhưng hiện tại t thấy cô đơn vl...Còn m cố gắn lên. Moi thứ sẽ ổn. T nghĩ ai rồi cũng có 1 tgian khủng hoảng tâm lý, để rồi cũng về cát bụi m à....Đời ngắn lắm.

thanks m, mùa dịch này mà m cũng nhảy lơm cơm việc à. Haizz, t ngày đi làm ko sao, tối với cuối tuần là lại thủi thủi
 
Sau này mày có 1 vợ 2 con. Mày nằm cạnh vợ mày như lúc này nhiều lúc thấy cô đơn kinh khủng. Nỗi thèm khát dâng trào, sờ vào nó bảo e mệt. Lại phải nằm cách xa nó cắm mắt vào cái đt. Đmk, cs quả là bao la
 
Nhiều lúc buồn mà chẳng biết tâm sự với ai, bạn bè thì có cũng như không, chả biết nhắn cho ai, mà có nhắn thì chắc khi nào t hết buồn thì tụi nó mới rep.
Hồi xưa buồn thì còn đạp xe dạo bờ biển, tắm biển, ngắm trời ngắm đất mà quên cả thế gian, lên thành phố thì toàn nhà chọc trời, sông thì thum thủm, kẹt xe, khói bụi chỉ còn biết cắm đầu học r làm cho quên ngày tháng, kiếm tiền gửi về cho ba mẹ già dưới quê.
T ở 1 mình, lúc ốm đau bệnh tật ko ai chăm, nhiều lúc nghĩ mình mà đột quỵ lỡ ra đi thì chắc cả tuần sau ng ta mới biết :too_sad::too_sad::too_sad:.
Tự nhiên nói làm t nhớ quê, nhớ biển ghê.
 
Ngày nghỉ nằm lủi thủi trong phòng trọ quay tay mơ về những cô gái mình sẽ không bao giờ có được :vozvn (19):
 
Top