Thằng nào gặp phải vợ như thế này chưa?

Đã đọc qua và hiểu. T nói thật là nên ở riêng nếu có kinh tế. Ngay sau thời điểm bọn t vừa cưới xong thì t vs con vợ t đã ra ngoài ở riêng. Nhưng nó đéo biết điều và bọn t đang chuẩn bị ly hôn. Trước đẻ và sau đẻ nó như 2 con người khác( đừng bảo t k quan tâm này nọ) . Chốt lại sau bi kịch của t , t thấy đàn ông nên gia trưởng 1 tí thì ms yên ổn được cái nhà.
Gia trưởng hay k nó là tính cách rồi. T còn đéo muốn cáu, hay nói nặng lời gì với nó. Vì lúc nào cũng muốn gia đình vui vẻ. Nhưng nó cũng đéo biết điều. T cũng từng có ý định ly hôn mẹ đi, nhưng nghĩ thương nó, thương con. Nếu mà ly hôn nó đòi con thì con t cũng khổ, vì nó chưa có gì trong tay mà bố mẹ vợ thì nghèo. Mà đéo biết nó có ý định đó không, nhưng mua xe nó cũng đòi đứng tên nó.
 
Với tao tao cũng đéo thích ở chung với bme , nếu vợ ngoan tao sẵn sàng ra ở riêng. Chứ cái loại coi người nhà mình như người xa lạ. Tách ra nó càng đéo quan tâm. lâu dài bố mẹ già đéo trông mong gì mấy thể loại này
Chuẩn rồi đấy. Nó có coi bố mẹ chồng ra gì đâu. Ăn xong là chạy lên tầng, cu ở ở ông bà thì nó lên tầng, nó bế thì nó cũng cho lên tầng, k bao giờ nói chuyện gì với bố mẹ t luôn. Kiểu nó k care ấy, ăn cơm cũng đéo bao giờ nói chuyện, bố mẹ hỏi thì nói có hoặc không, nhiều lúc nó còn đéo muốn trả lời. T nói mãi nó thay đổi đc vài bữa xong lại chứng nào tật ấy.

T cũng nghĩ ở nhà nó còn như thế, thì chắc ra ngoài nó k quan tâm coi như k có bố mẹ luôn.
 
Ban đầu họ hàng cô dì chú bác ai cũng quý nó, vì nó là vợ của t. Nhưng sau dần ai tiếp xúc với nó cũng thấy chán, ăn nói kiểu khinh người, cợt nhả. Xong lại chửi t ngu mới đi lấy nó. Ở làng bọn con gái nó thích t vcl luôn, mà toàn bọn xinh gặp mẹ t ở đâu cũng gọi trêu là mẹ chồng. Từ khi t lấy vợ thì mới thôi. Nên càng bị chửi ở làng thiếu gì mà lại đi lấy vợ tận ở đó.

Nhưng thôi thì yêu nhau sắp có với nhau 2 mặt con rồi. Muốn cùng nhau vun đắp cuộc sống gia đình, nhưng không biết khi nào vợ t mới nhận ra được điều đó và sống biết trước biết sau. Nhiều lúc đang làm mà nghĩ đến cách vợ cư xử mà t thấy buồn lắm, k muốn làm nữa luôn.
 
Ban đầu họ hàng cô dì chú bác ai cũng quý nó, vì nó là vợ của t. Nhưng sau dần ai tiếp xúc với nó cũng thấy chán, ăn nói kiểu khinh người, cợt nhả. Xong lại chửi t ngu mới đi lấy nó. Ở làng bọn con gái nó thích t vcl luôn, mà toàn bọn xinh gặp mẹ t ở đâu cũng gọi trêu là mẹ chồng. Từ khi t lấy vợ thì mới thôi. Nên càng bị chửi ở làng thiếu gì mà lại đi lấy vợ tận ở đó.

Nhưng thôi thì yêu nhau sắp có với nhau 2 mặt con rồi. Muốn cùng nhau vun đắp cuộc sống gia đình, nhưng không biết khi nào vợ t mới nhận ra được điều đó và sống biết trước biết sau. Nhiều lúc đang làm mà nghĩ đến cách vợ cư xử mà t thấy buồn lắm, k muốn làm nữa luôn.

Lại gặp topic mấy ông bơm đểu thì kèo này có khi toang thật
 
Chả bù vk t. Trc mở cho nó quán ăn sáng . Có hôm nó ốm bảo nghỉ 1 hôm đéo nghe. T mới điên đập hết cho khỏi bán hàng. Vk t nó cứ suốt ngày luôn tay luôn chân. Bảo nghỉ vào làm nháy mà nó cứ loay hoay dọn nhà. Nghĩ cũng buồn cười mỗi nhà mỗi cảnh
 
Thằng nào có vợ như thế này hoặc có lời khuyên nào cho tao với.

Tao lấy vợ được 2 năm rồi. Có với nhau 1 thằng cu hơn 1 tuổi. Nhà tao ở ngoại thành HN, cách khu vực Cầu Giấy khoảng 25km. Vợ t muốn đi làm, thì lại phát hiện có bầu đứa thứ 2, t bảo có rồi thì ở nhà chăm sóc đứa 1 với nghỉ cho khoẻ, kinh tế t lo được. Nhưng vợ t nhất quyết đòi đi làm, và muốn ra HN sống.

Mới lấy thì nó bình thường lắm, mà từ khi sinh đứa thứ nhất nó kiểu k coi bố mẹ chồng ra gì, và không thích sống cùng. Mà t thì từ khi học xong, quen làm ở quê, bạn bè gia đình ở quê hết, nhà t thì có mỗi mình t thôi, nên để bố mẹ ở nhà thì tủi cũng không muốn ra. Dù đang có bầu mới 1 tháng, vợ t cứ nằng nặc đòi đi làm. Nhà có 1 xe ô tô của t rồi, t đồng ý cho đi làm mua cho nó 1 cái xe khác để tiện đi lại, nó muốn làm ở Cầu Giấy đi ô tô từ nhà t mất khoảng 30p là đến vì đường to không tắc bao giờ. Nhưng vợ t không đồng ý và vẫn đòi ra, kiểu chủ yếu là được ra HN sống ấy. Mẹ vợ khuyên mãi thì nó mới thôi không đi làm đợi đẻ đứa 2 rồi tính tiếp. Giờ bầu 2 tháng nên vẫn để vợ nấu cơm. Mà lúc đéo nào nó cũng rên là ở nhà chán, suốt ngày phải nấu cơm, xong cái đéo gì ở quê t nó cũng chê, kiểu chê hàng xóm, trường mầm non của con sau này,... đủ thứ. Mà nói thật là chỗ t ngoại thành, nhưng giàu chắc gấp chục lần quê vợ. Nhà t k gọi là giàu có, nhưng khá giả chả thiếu thứ gì trên đời. Bố mẹ t còn trẻ nên tư tưởng thoải mái t mới muốn sống cùng, chứ nếu cổ hủ, thì t cho vợ ra chỗ khác lâu rồi.

Chốt lại là, t đã cố gắng giải thích cho vợ về việc được, mất khi ra HN sống. Nhưng lúc nào thân tâm nó cũng chỉ muốn ra HN kiểu để không phải sống cùng bố mẹ chồng. T đang làm việc online, mà nó cứ rên bên cạnh, cả ngày nấu cơm chán quá, rồi bảo hay t xuống nấu để nó chơi. Rồi thi thoảng lại bảo nó hầu nhà t. Nghĩ lại cay, t thì ko muốn nói nhiều. Biết là nó chăm con với nấu cơm cũng vất vả rồi, t thì bận làm, hàng ngày chỉ giúp được quét dọn nhà cửa với chơi với con. Kiểu vợ nó lười + bẩn nên nó nấu 1 t ăn xong dọn cho nó còn mệt hơn cả nấu, bạ đâu vứt đó. Lấy vợ mới được 2 năm mà áp lực vcl. Cứ nghĩ kinh tế ổn định lấy vợ sướng mà đéo phải. Quan trọng là lấy vợ ntn chứ bạn t nghèo mà t thấy vợ nó ngoan, hiền, mặt lúc nào cũng niềm nở k như con vợ t.

Chúng m cho t lời khuyên t sai ở đâu. Sửa ntn với.
Mày thử đề xuất với nó là không ra Hà Nội sống nhưng ở riêng? Ở cạnh hay gần nhà bố mẹ mày xem sao.
 
Thằng nào có vợ như thế này hoặc có lời khuyên nào cho tao với.

Tao lấy vợ được 2 năm rồi. Có với nhau 1 thằng cu hơn 1 tuổi. Nhà tao ở ngoại thành HN, cách khu vực Cầu Giấy khoảng 25km. Vợ t muốn đi làm, thì lại phát hiện có bầu đứa thứ 2, t bảo có rồi thì ở nhà chăm sóc đứa 1 với nghỉ cho khoẻ, kinh tế t lo được. Nhưng vợ t nhất quyết đòi đi làm, và muốn ra HN sống.

Mới lấy thì nó bình thường lắm, mà từ khi sinh đứa thứ nhất nó kiểu k coi bố mẹ chồng ra gì, và không thích sống cùng. Mà t thì từ khi học xong, quen làm ở quê, bạn bè gia đình ở quê hết, nhà t thì có mỗi mình t thôi, nên để bố mẹ ở nhà thì tủi cũng không muốn ra. Dù đang có bầu mới 1 tháng, vợ t cứ nằng nặc đòi đi làm. Nhà có 1 xe ô tô của t rồi, t đồng ý cho đi làm mua cho nó 1 cái xe khác để tiện đi lại, nó muốn làm ở Cầu Giấy đi ô tô từ nhà t mất khoảng 30p là đến vì đường to không tắc bao giờ. Nhưng vợ t không đồng ý và vẫn đòi ra, kiểu chủ yếu là được ra HN sống ấy. Mẹ vợ khuyên mãi thì nó mới thôi không đi làm đợi đẻ đứa 2 rồi tính tiếp. Giờ bầu 2 tháng nên vẫn để vợ nấu cơm. Mà lúc đéo nào nó cũng rên là ở nhà chán, suốt ngày phải nấu cơm, xong cái đéo gì ở quê t nó cũng chê, kiểu chê hàng xóm, trường mầm non của con sau này,... đủ thứ. Mà nói thật là chỗ t ngoại thành, nhưng giàu chắc gấp chục lần quê vợ. Nhà t k gọi là giàu có, nhưng khá giả chả thiếu thứ gì trên đời. Bố mẹ t còn trẻ nên tư tưởng thoải mái t mới muốn sống cùng, chứ nếu cổ hủ, thì t cho vợ ra chỗ khác lâu rồi.

Chốt lại là, t đã cố gắng giải thích cho vợ về việc được, mất khi ra HN sống. Nhưng lúc nào thân tâm nó cũng chỉ muốn ra HN kiểu để không phải sống cùng bố mẹ chồng. T đang làm việc online, mà nó cứ rên bên cạnh, cả ngày nấu cơm chán quá, rồi bảo hay t xuống nấu để nó chơi. Rồi thi thoảng lại bảo nó hầu nhà t. Nghĩ lại cay, t thì ko muốn nói nhiều. Biết là nó chăm con với nấu cơm cũng vất vả rồi, t thì bận làm, hàng ngày chỉ giúp được quét dọn nhà cửa với chơi với con. Kiểu vợ nó lười + bẩn nên nó nấu 1 t ăn xong dọn cho nó còn mệt hơn cả nấu, bạ đâu vứt đó. Lấy vợ mới được 2 năm mà áp lực vcl. Cứ nghĩ kinh tế ổn định lấy vợ sướng mà đéo phải. Quan trọng là lấy vợ ntn chứ bạn t nghèo mà t thấy vợ nó ngoan, hiền, mặt lúc nào cũng niềm nở k như con vợ t.

Chúng m cho t lời khuyên t sai ở đâu. Sửa ntn với.
vợ m ở ava đấy à. Ngon đấy :vozvn (22):
 
Bố mẹ t thì cực thoải mái. Vợ chồng t đi đâu, làm gì cũng ok hết, k bao giờ phản đối. Có gì t cũng đứng bênh vợ trước. Sau đó giải thích với bố mẹ sau. Nếu bố mẹ t mà làm gì để t cảm thấy vợ t khó chịu t cho ra ở riêng ngay.
Thế là tại m và bố mẹ m rồi. Vk m đâu có sai. Tại gia đình m chiều nó quá
Còn m muốn học cách dạy vk thì quocte t chỉ. Vk t cũng dạng dân chơi mà gặp t ngoan như cún
 
M nên chiều nó 1 tý, tuần cho vợ con lên phố chơi đi đây đi đó cho biết. Nó ở nhà nhiều nên đâm ra tâm lý nó cũng bất ổn
 
Mày nên mua 1 mảnh đất gần nhà rồi xây cái nhà riêng. Đéo đứa dâu hay rể nào thích sống chung với bố mẹ của chồng hay vợ đâu. Bớt chút cv lại, thỉnh thoảng chở vợ, con nó đi chơi. Làng mày mày quen chứ vợ mày nó quen cmg. 1 là nó sẽ trầm cảm, 2 là nó sẽ "tâm sự" với 1 thằng nào đó chịu lắng nghe nó. Cách nc của m tao thấy mày khá bảo thủ, tự cho mình là ng nuôi gia đình, vợ đéo cần làm gì mà còn đòi hỏi. Thế là đéo tốt cho qh vợ chồng đâu
 
Thằng nào có vợ như thế này hoặc có lời khuyên nào cho tao với.

Tao lấy vợ được 2 năm rồi. Có với nhau 1 thằng cu hơn 1 tuổi. Nhà tao ở ngoại thành HN, cách khu vực Cầu Giấy khoảng 25km. Vợ t muốn đi làm, thì lại phát hiện có bầu đứa thứ 2, t bảo có rồi thì ở nhà chăm sóc đứa 1 với nghỉ cho khoẻ, kinh tế t lo được. Nhưng vợ t nhất quyết đòi đi làm, và muốn ra HN sống.

Mới lấy thì nó bình thường lắm, mà từ khi sinh đứa thứ nhất nó kiểu k coi bố mẹ chồng ra gì, và không thích sống cùng. Mà t thì từ khi học xong, quen làm ở quê, bạn bè gia đình ở quê hết, nhà t thì có mỗi mình t thôi, nên để bố mẹ ở nhà thì tủi cũng không muốn ra. Dù đang có bầu mới 1 tháng, vợ t cứ nằng nặc đòi đi làm. Nhà có 1 xe ô tô của t rồi, t đồng ý cho đi làm mua cho nó 1 cái xe khác để tiện đi lại, nó muốn làm ở Cầu Giấy đi ô tô từ nhà t mất khoảng 30p là đến vì đường to không tắc bao giờ. Nhưng vợ t không đồng ý và vẫn đòi ra, kiểu chủ yếu là được ra HN sống ấy. Mẹ vợ khuyên mãi thì nó mới thôi không đi làm đợi đẻ đứa 2 rồi tính tiếp. Giờ bầu 2 tháng nên vẫn để vợ nấu cơm. Mà lúc đéo nào nó cũng rên là ở nhà chán, suốt ngày phải nấu cơm, xong cái đéo gì ở quê t nó cũng chê, kiểu chê hàng xóm, trường mầm non của con sau này,... đủ thứ. Mà nói thật là chỗ t ngoại thành, nhưng giàu chắc gấp chục lần quê vợ. Nhà t k gọi là giàu có, nhưng khá giả chả thiếu thứ gì trên đời. Bố mẹ t còn trẻ nên tư tưởng thoải mái t mới muốn sống cùng, chứ nếu cổ hủ, thì t cho vợ ra chỗ khác lâu rồi.

Chốt lại là, t đã cố gắng giải thích cho vợ về việc được, mất khi ra HN sống. Nhưng lúc nào thân tâm nó cũng chỉ muốn ra HN kiểu để không phải sống cùng bố mẹ chồng. T đang làm việc online, mà nó cứ rên bên cạnh, cả ngày nấu cơm chán quá, rồi bảo hay t xuống nấu để nó chơi. Rồi thi thoảng lại bảo nó hầu nhà t. Nghĩ lại cay, t thì ko muốn nói nhiều. Biết là nó chăm con với nấu cơm cũng vất vả rồi, t thì bận làm, hàng ngày chỉ giúp được quét dọn nhà cửa với chơi với con. Kiểu vợ nó lười + bẩn nên nó nấu 1 t ăn xong dọn cho nó còn mệt hơn cả nấu, bạ đâu vứt đó. Lấy vợ mới được 2 năm mà áp lực vcl. Cứ nghĩ kinh tế ổn định lấy vợ sướng mà đéo phải. Quan trọng là lấy vợ ntn chứ bạn t nghèo mà t thấy vợ nó ngoan, hiền, mặt lúc nào cũng niềm nở k như con vợ t.

Chúng m cho t lời khuyên t sai ở đâu. Sửa ntn với.
Đọc qua tao thấy vk mày là đứa ko biết điều, sống ham vui, đua đòi, ko thích sống với bố mẹ chồng. Luôn có suy nghĩ là đang hầu nhà ck. Loại vk này phải dạy nhưng ko làm căng đc. Theo tao mày nên tâm sự chuyện này với bố mẹ vợ mày trước. Phân tích thiệt hơn vơi bố mẹ vk. Nếu bố mẹ vk mày là ng thấu tình đạt lý đồng thời cũng biết cái tính ko biết điều của vk mày thì khắc ông bà sẽ khuyên vk mày. Sau đó mày nói với vk mày là: e về hỏi ý kiến bố mẹ em nếu bố mẹ em gọi điện cho gia đình anh bảo anh cho vk ck ra ở riêng thì a đồng ý ra HN ở riêng. Vì dù gì khi cưới xin là bố mẹ anh xin bố mẹ em cho dâu về nhà anh ở. Giờ bỏ ra ngoài bố mẹ anh và em ko hiểu lại bảo gia đình anh o ép áp bức em nên 2 đứa phải bỏ ra ở riêng. Đây là cách vẹn toàn nhất.
 
Thế là tại m và bố mẹ m rồi. Vk m đâu có sai. Tại gia đình m chiều nó quá
Còn m muốn học cách dạy vk thì quocte t chỉ. Vk t cũng dạng dân chơi mà gặp t ngoan như cún
Dân chơi nó trải đời gặp nhiều thành phần tròn xã hội, nên nó biết điều nên nó ngoan thì cũng dễ hiểu
 
M nên chiều nó 1 tý, tuần cho vợ con lên phố chơi đi đây đi đó cho biết. Nó ở nhà nhiều nên đâm ra tâm lý nó cũng bất ổn
Chắc m chưa đọc một số cmt của t, t đang làm online ở nhà. K làm cho ai hết, nên rảnh lúc nào cũng được, vợ cũng ở nhà nên đi chơi thường xuyên, hồi năm ngoái dịch nên k đi, chứ từ đầu năm đến giờ, cuối tuần nào t cũng cho đi đây đi đó chơi. Từ tết đến giờ đi du lịch 3 lần, phú quốc, đà lạt, quy nhơn mỗi lần gần chục ngày. Gần như đi chơi suốt ngày rồi. Đi chơi thì nó vui lắm, về nhà cái là nó lại mặt này mặt nọ.
 
Con vợ mày thích sống kiểu hiện đại nhộn nhịp, xô bồ, đông đúc. Mày thì kiểu xu hướng cổ điển ngược lại vs nó, mà tao đoán mày chiều nó vl nên nó hư. Doạ li dị phát cho nó sợ :))))
 
Mày nên mua 1 mảnh đất gần nhà rồi xây cái nhà riêng. Đéo đứa dâu hay rể nào thích sống chung với bố mẹ của chồng hay vợ đâu. Bớt chút cv lại, thỉnh thoảng chở vợ, con nó đi chơi. Làng mày mày quen chứ vợ mày nó quen cmg. 1 là nó sẽ trầm cảm, 2 là nó sẽ "tâm sự" với 1 thằng nào đó chịu lắng nghe nó. Cách nc của m tao thấy mày khá bảo thủ, tự cho mình là ng nuôi gia đình, vợ đéo cần làm gì mà còn đòi hỏi. Thế là đéo tốt cho qh vợ chồng đâu
Ở HN nó cũng quen ai đâu. Có vài đứa bạn đại học với cấp 3 của nó ở HN thì chỉ cần ới là đi, t đánh xe đưa đi ra đó ngay mất có 30p là ra tới nơi rồi. T k phải gia trưởng hay bảo thủ gì hết tùy mỗi người nghĩ khác nhau thôi. Chưa bao giờ t nghĩ mình là người nuôi gia đình nên phải thế này thế nọ. Đéo thằng gia trưởng nào chịu rửa bát quét nhà rửa đít cho cho các kiểu đâu. T biết vợ t chưa đi làm nên đéo bao giờ t nói chuyện tiền nong với vợ vì sợ nó lại nghĩ linh tinh là k đi làm ở nhà ăn bám.
 
Thằng nào có vợ như thế này hoặc có lời khuyên nào cho tao với.

Tao lấy vợ được 2 năm rồi. Có với nhau 1 thằng cu hơn 1 tuổi. Nhà tao ở ngoại thành HN, cách khu vực Cầu Giấy khoảng 25km. Vợ t muốn đi làm, thì lại phát hiện có bầu đứa thứ 2, t bảo có rồi thì ở nhà chăm sóc đứa 1 với nghỉ cho khoẻ, kinh tế t lo được. Nhưng vợ t nhất quyết đòi đi làm, và muốn ra HN sống.

Mới lấy thì nó bình thường lắm, mà từ khi sinh đứa thứ nhất nó kiểu k coi bố mẹ chồng ra gì, và không thích sống cùng. Mà t thì từ khi học xong, quen làm ở quê, bạn bè gia đình ở quê hết, nhà t thì có mỗi mình t thôi, nên để bố mẹ ở nhà thì tủi cũng không muốn ra. Dù đang có bầu mới 1 tháng, vợ t cứ nằng nặc đòi đi làm. Nhà có 1 xe ô tô của t rồi, t đồng ý cho đi làm mua cho nó 1 cái xe khác để tiện đi lại, nó muốn làm ở Cầu Giấy đi ô tô từ nhà t mất khoảng 30p là đến vì đường to không tắc bao giờ. Nhưng vợ t không đồng ý và vẫn đòi ra, kiểu chủ yếu là được ra HN sống ấy. Mẹ vợ khuyên mãi thì nó mới thôi không đi làm đợi đẻ đứa 2 rồi tính tiếp. Giờ bầu 2 tháng nên vẫn để vợ nấu cơm. Mà lúc đéo nào nó cũng rên là ở nhà chán, suốt ngày phải nấu cơm, xong cái đéo gì ở quê t nó cũng chê, kiểu chê hàng xóm, trường mầm non của con sau này,... đủ thứ. Mà nói thật là chỗ t ngoại thành, nhưng giàu chắc gấp chục lần quê vợ. Nhà t k gọi là giàu có, nhưng khá giả chả thiếu thứ gì trên đời. Bố mẹ t còn trẻ nên tư tưởng thoải mái t mới muốn sống cùng, chứ nếu cổ hủ, thì t cho vợ ra chỗ khác lâu rồi.

Chốt lại là, t đã cố gắng giải thích cho vợ về việc được, mất khi ra HN sống. Nhưng lúc nào thân tâm nó cũng chỉ muốn ra HN kiểu để không phải sống cùng bố mẹ chồng. T đang làm việc online, mà nó cứ rên bên cạnh, cả ngày nấu cơm chán quá, rồi bảo hay t xuống nấu để nó chơi. Rồi thi thoảng lại bảo nó hầu nhà t. Nghĩ lại cay, t thì ko muốn nói nhiều. Biết là nó chăm con với nấu cơm cũng vất vả rồi, t thì bận làm, hàng ngày chỉ giúp được quét dọn nhà cửa với chơi với con. Kiểu vợ nó lười + bẩn nên nó nấu 1 t ăn xong dọn cho nó còn mệt hơn cả nấu, bạ đâu vứt đó. Lấy vợ mới được 2 năm mà áp lực vcl. Cứ nghĩ kinh tế ổn định lấy vợ sướng mà đéo phải. Quan trọng là lấy vợ ntn chứ bạn t nghèo mà t thấy vợ nó ngoan, hiền, mặt lúc nào cũng niềm nở k như con vợ t.

Chúng m cho t lời khuyên t sai ở đâu. Sửa ntn với.
Mày nên tự hỏi lương tâm
Mày cày đầu kiếm tiền để làm gì , mục đích cs của mày với vợ mày là gì , khi nào chả lời được rõ vấn đề đó tự mày sẽ có câu chả lời , tao thì gia đình bình thường thôi , hồi mới lấy nhau tao cũng bù đầu đi kiếm tiền , rồi còn bỏ vợ đi nước ngoài mấy năm , đến núc cs khá hơn thì tao thấy vc nại bắt đầu nẩy sinh cãi vã nhiều hơn , bất đồng nhiều hơn , rồi đến một ngay tự vấn vậy bao năm qua mình cày đầu đi làm để đổi nại thế này sao cảm thấy không ổn thì hãy thay đổi đi mày đến giờ hơn ba năm rồi vc tao núc cũng vui như hội nói truyện với nhau mãi ko chán , chúc mày thành công nhé
 
Trước khi cưới có dùng thử không? Nếu không chịu được nữa thì đem bảo hành thôi.
Trc khi cưới t có biết tính nó k biết điều. Mẹ vợ t còn nói với t như thế. Nhưng nó học thức cao, nên t nghĩ nó biết suy nghĩ, lấy về sẽ sửa đổi. Nhưng đéo, lấy về nó còn thể hiện mạnh hơn
 
Mày nên tự hỏi lương tâm
Mày cày đầu kiếm tiền để làm gì , mục đích cs của mày với vợ mày là gì , khi nào chả lời được rõ vấn đề đó tự mày sẽ có câu chả lời , tao thì gia đình bình thường thôi , hồi mới lấy nhau tao cũng bù đầu đi kiếm tiền , rồi còn bỏ vợ đi nước ngoài mấy năm , đến núc cs khá hơn thì tao thấy vc nại bắt đầu nẩy sinh cãi vã nhiều hơn , bất đồng nhiều hơn , rồi đến một ngay tự vấn vậy bao năm qua mình cày đầu đi làm để đổi nại thế này sao cảm thấy không ổn thì hãy thay đổi đi mày đến giờ hơn ba năm rồi vc tao núc cũng vui như hội nói truyện với nhau mãi ko chán , chúc mày thành công nhé
Nhà tao trước k giàu, nhưng nó vẫn yêu t. Nghĩ cũng thương nó nên biết nó xấu tính vẫn lấy. Còn t kiếm tiền để gia đình vợ chồng con cái, bố mẹ được hưởng. May mắn là t ra trường đúng 3 năm dịch bệnh, ở nhà mày mò làm mmo cũng kiếm kha khá, xây nhà mới mua xe đầy đủ hết rồi. Như thế là cũng mãn nguyện một phần, ước mơ hồi trước của t xây được cái nhà để không phải xấu hổ vì trước nhà nghèo nhà xấu dẫn bạn về t còn ngại. Nếu vợ t mà ngoan thì chắc là ước mơ của tất cả mọi thằng đàn ông là t có đủ rồi.
 

Có thể bạn quan tâm

Top