H.T.Phong
Cẩm y vệ - Học viện Đạo Lý
Chả là nay t đi ăn đám cưới đứa em trên Hà Giang. Cả chiều ngồi xe mỏi lưng vloz. Lân la hỏi mấy đứa em quán tầm quất massa quanh khu này. Lê xác đến quán thì cơ sở vật chất bình thường như mấy quán khác thôi, đéo có gì nổi bật. Đèn mờ, chỗ tắm rửa( đéo có xông hơi nhé), cái giường bao thằng lăn lê bên trễn. Giá vé thì 100k, nhân viên nghe giới thiệu thì là người bản địa nhưng đéo biết được có phải cán bộ miền xuôi luân chuyển công tác hay ko.
Đến màn massa thì ác cmn mộng luôn. Tao thuộc loại da dày thịt béo mà còn đéo chịu được...em nó đánh đau vkl, t tế nhị bảo giảm lực tí đi mà đéo chịu nổi. Nên t suy ra đây là người bản địa, mấy em đi làm nương phát dẫy quen rồi. T ko thư giãn, đau đéo chịu nổi nên ko thư gian, bo em ý 100k tiền nước.
Tổng thiệt hại 2 lốp mà về người còn mỏi hơn lúc trược. Khổ vkl ra chúng mày ạ.
Đến màn massa thì ác cmn mộng luôn. Tao thuộc loại da dày thịt béo mà còn đéo chịu được...em nó đánh đau vkl, t tế nhị bảo giảm lực tí đi mà đéo chịu nổi. Nên t suy ra đây là người bản địa, mấy em đi làm nương phát dẫy quen rồi. T ko thư giãn, đau đéo chịu nổi nên ko thư gian, bo em ý 100k tiền nước.
Tổng thiệt hại 2 lốp mà về người còn mỏi hơn lúc trược. Khổ vkl ra chúng mày ạ.