kaitokid0502
Thích Nhân Trần Phò
Tao năm nay 25 tuổi, độ tuổi còn trẻ tương lai còn dài nhưng đôi lúc tao ước giá như chưa từng được sinh ra, thỉnh thoảng tao còn nghĩ đến chuyện reset
Tao trải qua một tuổi thơ trong một gia đình ko mấy êm ấm, từ bé tới tận năm lớp 12 phải sống trong những trận cãi vã bạo lực gia đình. Nguyên nhân chính chủ yếu là từ ông già tao nghiện rượu.Có lần hồi tao còn nhỏ, mẹ con tao phải về bên ngoại đêm 30 Tết vì ổng đập phá đồ đạc đuổi hết ra ngoài
Tới năm thi đại học thì tao toạch nguyện vọng chính Kinh tế quốc dân, học cái ngành mà đéo hiểu sau này ra trường làm cái nghề gì (ngành Vật lí kĩ thuật của đhqg trên Hà Nội)
Học tới năm 2 thì ông già tao mất vì tai biến, chưa đầy một năm sau mẹ tao cũng mất vì hen phế quản. Vậy là 19 tuổi tao trở thành thằng mồ côi.
Mẹ tao mất được mấy tháng thì tao qua ở nhờ nhà bác trên HN, nhà giàu lắm, nhận bao nuôi tao tới khi ra trường. Nhưng sau lại xảy ra chuyện: Tiền tuất của mẹ tao được mấy trăm củ, tao gửi tiết kiệm xong đưa sổ cho hai bác ấy giữ (theo đề nghị của họ hàng) để sau này ra trường rút làm vốn xin việc. Gửi được mấy tháng thì tao cầm mẹ cmnd ra rút tiêu xài mua điện thoại nạp game các kiểu. Sau bị phát hiện ra tao xấu hổ quá xin ra trọ ngoài, và tai tiếng ấy theo tao đến tận bây giờ.
Sau đợt rút tiền đem phá ấy, số tiền chỉ còn lại một nửa và bà cô tao cầm, tháng chỉ gửi lên vừa đủ phí sinh hoạt và ăn uống. Gửi lên được hơn năm thì hết. Tao thì trong thời gian ấy cũng nợ môn các kiểu, phần vì stress vì bố mẹ mất, phần vì cái ngành này chỉ là ngành dự bị, học đéo có đam mê, xin việc thì mập mờ. Cứ học với trả nợ tới 6 năm vẫn chưa ra được trường, tao cũng tranh thủ chạy Now food, nhưng đợt rồi dịch nó giã cho 2 tháng đéo được đi làm thế là bỏ Hà Nội về quê, và chắc cũng bỏ học luôn vì tao đang nợ cả chục củ tiền học lại.
Đấy là phần về gia cảnh, còn ngoại hình thì tao cao 1m65, người gầy ko khác gì nghiện chắc chỉ 45kg vì tạng người tao ăn mãi ko béo được. Tao sinh ra đã bị hói trán, từ nhỏ đã bị gọi là trán dô các kiểu. Đợt rồi tao cắt trụi tóc vì bị nấm đầu và rụng tóc. Combo gầy như que củi + lùn + cái trán hói trọc thì đến nghiện thấy tao còn phải sợ chứ đùa
Khoản nợ: Tầm hơn 20 củ
- Vậy là chung quy tổng kết lại: Tuổi thơ bạo lực gia đình, mồ côi, không có bằng đại học, khoản nợ 1000$, ngoại hình lùn gầy, công ăn việc làm thì đéo ổn định, tai tiếng và bị khinh rẻ loser trong mắt họ hàng, gần 30 rồi đéo có tý kinh nghiệm…
Đợt rồi giỗ bố tao, cả họ hàng tụ tập và câu chuyện của tao lại được đem ra bàn tán, bà bác tao còn định mối cho tao với con bé hơn 2 tuổi làm giầy da bỏ chồng cùng cty. Tao nghĩ hôm đấy chú rể thì vắng mặt bố mẹ, cô dâu thì mặc váy cưới lần 2 chắc làm trò cười cho thiên hạ đến dự quá. Nhìn thằng em tao mới cưới con bé xinh như tiên nữ được vài tuần còn mình phải đi lấy đứa bỏ chồng nghĩ mà tủi.
Nếu là chúng này sống cuộc đời của tao chúng mày sẽ làm những gì? Liệu có thằng nào reset không và có thằng nào còn bất hạnh hơn tao, đừng ngại chia sẻ câu chuyện của mày để tao bớt tủi
Tao trải qua một tuổi thơ trong một gia đình ko mấy êm ấm, từ bé tới tận năm lớp 12 phải sống trong những trận cãi vã bạo lực gia đình. Nguyên nhân chính chủ yếu là từ ông già tao nghiện rượu.Có lần hồi tao còn nhỏ, mẹ con tao phải về bên ngoại đêm 30 Tết vì ổng đập phá đồ đạc đuổi hết ra ngoài
Tới năm thi đại học thì tao toạch nguyện vọng chính Kinh tế quốc dân, học cái ngành mà đéo hiểu sau này ra trường làm cái nghề gì (ngành Vật lí kĩ thuật của đhqg trên Hà Nội)
Học tới năm 2 thì ông già tao mất vì tai biến, chưa đầy một năm sau mẹ tao cũng mất vì hen phế quản. Vậy là 19 tuổi tao trở thành thằng mồ côi.
Mẹ tao mất được mấy tháng thì tao qua ở nhờ nhà bác trên HN, nhà giàu lắm, nhận bao nuôi tao tới khi ra trường. Nhưng sau lại xảy ra chuyện: Tiền tuất của mẹ tao được mấy trăm củ, tao gửi tiết kiệm xong đưa sổ cho hai bác ấy giữ (theo đề nghị của họ hàng) để sau này ra trường rút làm vốn xin việc. Gửi được mấy tháng thì tao cầm mẹ cmnd ra rút tiêu xài mua điện thoại nạp game các kiểu. Sau bị phát hiện ra tao xấu hổ quá xin ra trọ ngoài, và tai tiếng ấy theo tao đến tận bây giờ.
Sau đợt rút tiền đem phá ấy, số tiền chỉ còn lại một nửa và bà cô tao cầm, tháng chỉ gửi lên vừa đủ phí sinh hoạt và ăn uống. Gửi lên được hơn năm thì hết. Tao thì trong thời gian ấy cũng nợ môn các kiểu, phần vì stress vì bố mẹ mất, phần vì cái ngành này chỉ là ngành dự bị, học đéo có đam mê, xin việc thì mập mờ. Cứ học với trả nợ tới 6 năm vẫn chưa ra được trường, tao cũng tranh thủ chạy Now food, nhưng đợt rồi dịch nó giã cho 2 tháng đéo được đi làm thế là bỏ Hà Nội về quê, và chắc cũng bỏ học luôn vì tao đang nợ cả chục củ tiền học lại.
Đấy là phần về gia cảnh, còn ngoại hình thì tao cao 1m65, người gầy ko khác gì nghiện chắc chỉ 45kg vì tạng người tao ăn mãi ko béo được. Tao sinh ra đã bị hói trán, từ nhỏ đã bị gọi là trán dô các kiểu. Đợt rồi tao cắt trụi tóc vì bị nấm đầu và rụng tóc. Combo gầy như que củi + lùn + cái trán hói trọc thì đến nghiện thấy tao còn phải sợ chứ đùa

Khoản nợ: Tầm hơn 20 củ
- Vậy là chung quy tổng kết lại: Tuổi thơ bạo lực gia đình, mồ côi, không có bằng đại học, khoản nợ 1000$, ngoại hình lùn gầy, công ăn việc làm thì đéo ổn định, tai tiếng và bị khinh rẻ loser trong mắt họ hàng, gần 30 rồi đéo có tý kinh nghiệm…
Đợt rồi giỗ bố tao, cả họ hàng tụ tập và câu chuyện của tao lại được đem ra bàn tán, bà bác tao còn định mối cho tao với con bé hơn 2 tuổi làm giầy da bỏ chồng cùng cty. Tao nghĩ hôm đấy chú rể thì vắng mặt bố mẹ, cô dâu thì mặc váy cưới lần 2 chắc làm trò cười cho thiên hạ đến dự quá. Nhìn thằng em tao mới cưới con bé xinh như tiên nữ được vài tuần còn mình phải đi lấy đứa bỏ chồng nghĩ mà tủi.
Nếu là chúng này sống cuộc đời của tao chúng mày sẽ làm những gì? Liệu có thằng nào reset không và có thằng nào còn bất hạnh hơn tao, đừng ngại chia sẻ câu chuyện của mày để tao bớt tủi