Làm sao để có tình cảm với ba ( mẹ ) v tụi m

hoang2412

Bò lái xe
T sinh ra và lớn lên trong gia đình k mấy hoà thuận từ nhỏ t đã bị tâm lý sợ hãi khi ở cùng ba t, ổng thì tính tình gia trưởng toxic, khó tính hay cằn nhằn và chửi những lời khó nghe. Lúc nhỏ t đã thấy mẹ t khổ sở vì ổng, t cũng vài lần bị ăn đòn vì những chuyện nhỏ nhặt k đáng. Và chị t cũng v, cả 3 ng đều bị ảnh hưởng tâm lí từ ba t, giờ ai cũng dễ cáu gắt và tâm lí bất ổn. Ba t thì đc cái siêng làm vs cũng lo cho gia đình. Nhưng những vết sẹo tâm lí vẫn còn đó tụi m ạ. Và giờ ổng đỡ hơn xưa nhưng vẫn còn tính tình như v. Thiệt sự vì đạo làm con mà t đã ráng để quên đi nhưng mà... k thể nào có tình cảm đc tụi m ạ, t chỉ làm những gì có thể làm theo trách nhiệm của 1 ng con thôi. T năm nay bước sang tuổi 23, và càng lớn, t càng phải lo nhiều thứ, điều này lại khiến t càng stress vụ tình cảm gia đình, khi mà mình càng thất bại t cảm giác ba mẹ càng coi thường. Và càng ngày cái tôi t cũng ngày càng cao hơn. Mẹ t thì thuộc týp ng phụ nữ thời xưa chịu đựng, luôn miệng bênh ba t và muốn t chấp nhận sống, trong khi mẹ t là ng khổ sở nhất stress nhất. T lo sợ một ngày t có vợ r ko biết sẽ ra sao. Th nào cùng trong hoàn cảnh của t xin hãy t cho t 1 lời khuyên thực tế. Tks tụi m đã đọc đến đây.
 
Lớn lên trong một gia đình có cha mẹ tự luyến

Tôi lớn lên với một người mẹ tự luyến và nhận ra rằng tôi đã ngừng suy nghĩ cho bản thân mình từ khi 6 tuổi. Bất kỳ ý tưởng nào tôi có đều bị bác bỏ một cách cay nghiệt. Những người bạn tôi chọn đều bị mẹ tôi phê phán tiêu cực, và tôi chỉ nhận được lời khen khi tôi đồng ý với mẹ. Tôi cũng ngừng cảm nhận. Tôi nhớ mình đã cảm thấy rất nhiều đau đớn, cảm giác không thuộc về đâu và buồn bã, nhưng tôi không được phép thể hiện hoặc nhắc đến điều đó. Không ngạc nhiên khi tôi phát triển một chứng rối loạn ăn uống, cố gắng lấp đầy khoảng trống trong tâm trí và trái tim mình.

Dù thiếu nền tảng phát triển tự nhiên, các nạn nhân vẫn thường xuất hiện như những người rất có năng lực và trưởng thành. Điều này xuất phát từ nhu cầu sinh tồn. Bằng cách phớt lờ những nhu cầu tự nhiên, họ chuyển sang những hành vi giúp họ an toàn. Và thường chỉ sau này trong cuộc đời, hoặc khi họ bắt đầu hiểu được sự lạm dụng cảm xúc, họ mới nhận ra rằng mình đã "mất đi tuổi thơ."

Những tác động lâu dài

Những trải nghiệm này có thể để lại nhiều hậu quả lâu dài, bao gồm:

- Khó khăn trong việc tin tưởng người khác
- Cảm giác tội lỗi
- Làm việc chăm chỉ để được công nhận
- Tự ti, thiếu niềm tin vào bản thân
- Mức độ tự nhận thức thấp
- Tìm kiếm sự công nhận từ bên ngoài
- Biểu hiện bên ngoài chín chắn
- Lo âu, căng thẳng, hoặc PTSD

Hành trình chữa lành

Một phần lớn của quá trình chữa lành là "trưởng thành" và dành không gian để trở thành chính mình, để lại phía sau những điều không còn phục vụ lợi ích của bạn.
 
Lớn lên trong một gia đình có cha mẹ tự luyến

Tôi lớn lên với một người mẹ tự luyến và nhận ra rằng tôi đã ngừng suy nghĩ cho bản thân mình từ khi 6 tuổi. Bất kỳ ý tưởng nào tôi có đều bị bác bỏ một cách cay nghiệt. Những người bạn tôi chọn đều bị mẹ tôi phê phán tiêu cực, và tôi chỉ nhận được lời khen khi tôi đồng ý với mẹ. Tôi cũng ngừng cảm nhận. Tôi nhớ mình đã cảm thấy rất nhiều đau đớn, cảm giác không thuộc về đâu và buồn bã, nhưng tôi không được phép thể hiện hoặc nhắc đến điều đó. Không ngạc nhiên khi tôi phát triển một chứng rối loạn ăn uống, cố gắng lấp đầy khoảng trống trong tâm trí và trái tim mình.

Dù thiếu nền tảng phát triển tự nhiên, các nạn nhân vẫn thường xuất hiện như những người rất có năng lực và trưởng thành. Điều này xuất phát từ nhu cầu sinh tồn. Bằng cách phớt lờ những nhu cầu tự nhiên, họ chuyển sang những hành vi giúp họ an toàn. Và thường chỉ sau này trong cuộc đời, hoặc khi họ bắt đầu hiểu được sự lạm dụng cảm xúc, họ mới nhận ra rằng mình đã "mất đi tuổi thơ."

Những tác động lâu dài

Những trải nghiệm này có thể để lại nhiều hậu quả lâu dài, bao gồm:

- Khó khăn trong việc tin tưởng người khác
- Cảm giác tội lỗi
- Làm việc chăm chỉ để được công nhận
- Tự ti, thiếu niềm tin vào bản thân
- Mức độ tự nhận thức thấp
- Tìm kiếm sự công nhận từ bên ngoài
- Biểu hiện bên ngoài chín chắn
- Lo âu, căng thẳng, hoặc PTSD

Hành trình chữa lành

Một phần lớn của quá trình chữa lành là "trưởng thành" và dành không gian để trở thành chính mình, để lại phía sau những điều không còn phục vụ lợi ích của bạn.
V là t phải tập quên nó đi và dành nhiều tgian cho chính bản thân nhỉ
 
Kệ ổng mày sống đời mày là được ba tao ngày nào cũng coi mấy game đột kích Csgo CF mobile và ảo tưởng rằng đó là tụi nước ngoài đang bắn nhau rồi nó quay lai cho ổng coi xong đi kể khắp xóm nghe . Tao kệ mẹ luôn đéo giải thích làm cặc gì những người ngu về mặt bản chất thì chiụ
 
T buồn nhất là sự thay đổi của mẹ t. Mẹ t trc kia là ng hiền lành hoà đồng, k nóng nảy vô cớ và tốt bụng vs mọi ng xung quanh ai làm gì cũng nói kệ ngta đi con. Mẹ t như là chỗ dựa tinh thần cho t v. T sống từ nhỏ ở bên cạnh mẹ nhiều hơn nên cũng có tính cách giống mẹ t hơn nhờ v t mới biết đồng cảm vs mng xung quanh. Nhưng mà sau nhiều lần stress và bị bệnh tim huyết áp cao. Bây giờ tâm lí mẹ t đã k còn như xưa. Như người bị mắc bệnh tâm lí v. Hay buồn và dễ cáu gắt, khó chịu, và k muốn ăn, suy nghĩ tiêu cực. Và ít cười hơn xưa. T buồn và stress quá tụi m ạ
 
Đúng là ngẫm lại mới thấm, t thực sự chưa là chính mình vì từ trc giờ đa số t chỉ tìm kiếm sự công nhận và động lực làm vì ng khác. Khoảng tgian cấp 2 có lẻ là vô tư nhất và vui nhất vì t làm những điều t thích. Cùng bạn bè chơi game và làm những j mình thích. Sau đó lên cấp 3 trở đi là sự cố gắng để đc xã hội, gia đình, bạn bè ae công nhận, luôn lo lắng về việc bên ngoài, chứ thực sự t ko nghĩ cho chính mình và k biết tương lai mình thích làm j nữa. Có lẽ từ đó trở đi t đã đánh mất chính mình. Bây giờ t phải tìm lại bằng cách nào đây
 
Sửa lần cuối:
Tình cảm có thì tốt còn ko có thì thôi quan trọng làm gì cho mệt, đi làm xa đỡ chung đụng nhức đầu, tháng làm gữi vài triệu về cho tròn đạo hiếu, tết thích thì về vài hôm thăm nom ko thì thôi
 
T sinh ra và lớn lên trong gia đình k mấy hoà thuận từ nhỏ t đã bị tâm lý sợ hãi khi ở cùng ba t, ổng thì tính tình gia trưởng toxic, khó tính hay cằn nhằn và chửi những lời khó nghe. Lúc nhỏ t đã thấy mẹ t khổ sở vì ổng, t cũng vài lần bị ăn đòn vì những chuyện nhỏ nhặt k đáng. Và chị t cũng v, cả 3 ng đều bị ảnh hưởng tâm lí từ ba t, giờ ai cũng dễ cáu gắt và tâm lí bất ổn. Ba t thì đc cái siêng làm vs cũng lo cho gia đình. Nhưng những vết sẹo tâm lí vẫn còn đó tụi m ạ. Và giờ ổng đỡ hơn xưa nhưng vẫn còn tính tình như v. Thiệt sự vì đạo làm con mà t đã ráng để quên đi nhưng mà... k thể nào có tình cảm đc tụi m ạ, t chỉ làm những gì có thể làm theo trách nhiệm của 1 ng con thôi. T năm nay bước sang tuổi 23, và càng lớn, t càng phải lo nhiều thứ, điều này lại khiến t càng stress vụ tình cảm gia đình, khi mà mình càng thất bại t cảm giác ba mẹ càng coi thường. Và càng ngày cái tôi t cũng ngày càng cao hơn. Mẹ t thì thuộc týp ng phụ nữ thời xưa chịu đựng, luôn miệng bênh ba t và muốn t chấp nhận sống, trong khi mẹ t là ng khổ sở nhất stress nhất. T lo sợ một ngày t có vợ r ko biết sẽ ra sao. Th nào cùng trong hoàn cảnh của t xin hãy t cho t 1 lời khuyên thực tế. Tks tụi m đã đọc đến đây.
Mày không cần phải thấy yêu ba mẹ mày. Nhất là khi ba mẹ mày là cha mẹ độc hại. Tình yêu của con cái là do cha mẹ gây dựng vun đắp nên qua thời gian dài, không phải là thứ mà mày có thể cố gắng để tạo ra.
 
T là con trai m ạ
cái thứ nhứt là không phải phân biệt vùng miền gì nhưng nghe m kể thì trên 60% nhà m miền bắc đúng không. thứ 2 thực sự là v thì không có gì ngạc nhiên. văn hóa vùng miền nó khác nhau. người bắc khó tính gia trưởng. người miền nam có thể dễ hơn. nhưng t thấy cái gì cũng có 2 mặt. dễ cũng có cái dở của nó. quay lại vấn đề của m. ba m đã vậy rồi. m tự tìm đường riêng và độc lập cho may. và ráng thoát ra khỏi nhà đi là vừa. trên 18 là già rồi không cần nói tới 23 như mày. đừng trông mong gì thay đổi được tính cách của nhà m. giang sơn dễ đổi bản tính khó dời. càng lớn tuổi thì càng cực kỳ khó thay đổi. phương án như trên. tự lập thôi. mà khốn nạn là xa hoi này không như 4 bổn. ra đời éo có người giúp éo có gia đình hỗ trợ éo có tiền vốn thì cầm cái bằng tốt nghiệp đại học đi làm thì sợ éo đủ ăn chứ đừng nói tới tự lập hay khởi nghiệp cc gì. mà tom lại là hãy ráng thoát khỏi gia đình nếu có thể. còn vẫn ở chung thì phải chấp nhận. chịu không còn cách khác 🤣
 
cái thứ nhứt là không phải phân biệt vùng miền gì nhưng nghe m kể thì trên 60% nhà m miền bắc đúng không. thứ 2 thực sự là v thì không có gì ngạc nhiên. văn hóa vùng miền nó khác nhau. người bắc khó tính gia trưởng. người miền nam có thể dễ hơn. nhưng t thấy cái gì cũng có 2 mặt. dễ cũng có cái dở của nó. quay lại vấn đề của m. ba m đã vậy rồi. m tự tìm đường riêng và độc lập cho may. và ráng thoát ra khỏi nhà đi là vừa. trên 18 là già rồi không cần nói tới 23 như mày. đừng trông mong gì thay đổi được tính cách của nhà m. giang sơn dễ đổi bản tính khó dời. càng lớn tuổi thì càng cực kỳ khó thay đổi. phương án như trên. tự lập thôi. mà khốn nạn là xa hoi này không như 4 bổn. ra đời éo có người giúp éo có gia đình hỗ trợ éo có tiền vốn thì cầm cái bằng tốt nghiệp đại học đi làm thì sợ éo đủ ăn chứ đừng nói tới tự lập hay khởi nghiệp cc gì. mà tom lại là hãy ráng thoát khỏi gia đình nếu có thể. còn vẫn ở chung thì phải chấp nhận. chịu không còn cách khác 🤣
Đúng r m ơi ba mẹ t gốc Bắc sau này vô đây lập nghiệp thì đẻ t ở HCM. Nên t sinh ra và lớn lên ở HCM á. Chắc sau này t phải nghĩ tới phương án tự lập thôi m ạ. Chứ càng ở chung t càng k có tình cảm, bản thân t cũng càng yếu đuối và lo lắng sợ hãi nữa. Làm việc j thất bại cũng sợ ba mẹ chê trách này nọ. Nhiều lần t cũng nói vs mẹ t thì mẹ t lại nói t yếu đuối này nọ nên t cũng dấu trong lòng k biết tâm sự cùng ai.
 
Sửa lần cuối:
Đúng r m ơi ba mẹ t gốc Bắc sau này vô đây lập nghiệp thì đẻ t ở HCM. Nên t sinh ra và lớn lên ở HCM á. Chắc sau này t phải nghĩ tới phương án tự lập thôi m ạ. Chứ càng ở chung t càng k có tình cảm, bản thân t cũng càng yếu đuối và lo lắng sợ hãi nữa. Làm việc j thất bại cũng sợ ba mẹ chê trách này nọ. Nhiều lần t cũng nói vs mẹ t thì mẹ t lại nói t yếu đuối này nọ nên t cũng dấu trong lòng k biết tâm sự cùng ai.
thôi t đâu có lạ gì. nói ra thì sợ bị kêu là pbvm. chứ bac trung nam gia đình văn hóa mindset truyền thống khác nhau xa lắm. m dứt ra khỏi nhà m đi là vừa. mindset cũ bảo thủ gia trưởng h thời đại 5.0 6.0 rồi không xài được đâu. kiếm cách thoát ra đi. k thoát được thì cắn răng chấp nhận ở chung với cái điều kiện hiện tại thôi. như ở Mỹ 18 tuổi thấy ở chung được thì ở không hợp nó ra khỏi nhà ở riêng liền. vô cùng bình thường. ở vn thì khó lắm. ở với ba mẹ tới khi lập gia đình đôi khi vẫn còn ở với ba mẹ. thôi tao thua. mà nói m đừng giận chứ m xác con trai tâm hồn phụ nữ đúng không. thấy nhẹ nhàng dễ tổn thương vậy 🤣🤣
 
T sinh ra và lớn lên trong gia đình k mấy hoà thuận từ nhỏ t đã bị tâm lý sợ hãi khi ở cùng ba t, ổng thì tính tình gia trưởng toxic, khó tính hay cằn nhằn và chửi những lời khó nghe. Lúc nhỏ t đã thấy mẹ t khổ sở vì ổng, t cũng vài lần bị ăn đòn vì những chuyện nhỏ nhặt k đáng. Và chị t cũng v, cả 3 ng đều bị ảnh hưởng tâm lí từ ba t, giờ ai cũng dễ cáu gắt và tâm lí bất ổn. Ba t thì đc cái siêng làm vs cũng lo cho gia đình. Nhưng những vết sẹo tâm lí vẫn còn đó tụi m ạ. Và giờ ổng đỡ hơn xưa nhưng vẫn còn tính tình như v. Thiệt sự vì đạo làm con mà t đã ráng để quên đi nhưng mà... k thể nào có tình cảm đc tụi m ạ, t chỉ làm những gì có thể làm theo trách nhiệm của 1 ng con thôi. T năm nay bước sang tuổi 23, và càng lớn, t càng phải lo nhiều thứ, điều này lại khiến t càng stress vụ tình cảm gia đình, khi mà mình càng thất bại t cảm giác ba mẹ càng coi thường. Và càng ngày cái tôi t cũng ngày càng cao hơn. Mẹ t thì thuộc týp ng phụ nữ thời xưa chịu đựng, luôn miệng bênh ba t và muốn t chấp nhận sống, trong khi mẹ t là ng khổ sở nhất stress nhất. T lo sợ một ngày t có vợ r ko biết sẽ ra sao. Th nào cùng trong hoàn cảnh của t xin hãy t cho t 1 lời khuyên thực tế. Tks tụi m đã đọc đến đây.
Cần chia tài sản hả? ;))
 
T sinh ra và lớn lên trong gia đình k mấy hoà thuận từ nhỏ t đã bị tâm lý sợ hãi khi ở cùng ba t, ổng thì tính tình gia trưởng toxic, khó tính hay cằn nhằn và chửi những lời khó nghe. Lúc nhỏ t đã thấy mẹ t khổ sở vì ổng, t cũng vài lần bị ăn đòn vì những chuyện nhỏ nhặt k đáng. Và chị t cũng v, cả 3 ng đều bị ảnh hưởng tâm lí từ ba t, giờ ai cũng dễ cáu gắt và tâm lí bất ổn. Ba t thì đc cái siêng làm vs cũng lo cho gia đình. Nhưng những vết sẹo tâm lí vẫn còn đó tụi m ạ. Và giờ ổng đỡ hơn xưa nhưng vẫn còn tính tình như v. Thiệt sự vì đạo làm con mà t đã ráng để quên đi nhưng mà... k thể nào có tình cảm đc tụi m ạ, t chỉ làm những gì có thể làm theo trách nhiệm của 1 ng con thôi. T năm nay bước sang tuổi 23, và càng lớn, t càng phải lo nhiều thứ, điều này lại khiến t càng stress vụ tình cảm gia đình, khi mà mình càng thất bại t cảm giác ba mẹ càng coi thường. Và càng ngày cái tôi t cũng ngày càng cao hơn. Mẹ t thì thuộc týp ng phụ nữ thời xưa chịu đựng, luôn miệng bênh ba t và muốn t chấp nhận sống, trong khi mẹ t là ng khổ sở nhất stress nhất. T lo sợ một ngày t có vợ r ko biết sẽ ra sao. Th nào cùng trong hoàn cảnh của t xin hãy t cho t 1 lời khuyên thực tế. Tks tụi m đã đọc đến đây.
Mày không cần ép bản thân. Đơn giản là sống cuộc đời này thôi, đừng cưỡng ép phải thích 1 ai đó. Từ từ sẽ ổn thỏa, hành vi ba mẹ sẽ tự điều chỉnh khi về già :vozvn (22):
 
thôi t đâu có lạ gì. nói ra thì sợ bị kêu là pbvm. chứ bac trung nam gia đình văn hóa mindset truyền thống khác nhau xa lắm. m dứt ra khỏi nhà m đi là vừa. mindset cũ bảo thủ gia trưởng h thời đại 5.0 6.0 rồi không xài được đâu. kiếm cách thoát ra đi. k thoát được thì cắn răng chấp nhận ở chung với cái điều kiện hiện tại thôi. như ở Mỹ 18 tuổi thấy ở chung được thì ở không hợp nó ra khỏi nhà ở riêng liền. vô cùng bình thường. ở vn thì khó lắm. ở với ba mẹ tới khi lập gia đình đôi khi vẫn còn ở với ba mẹ. thôi tao thua. mà nói m đừng giận chứ m xác con trai tâm hồn phụ nữ đúng không. thấy nhẹ nhàng dễ tổn thương vậy 🤣🤣
Ừa t vs bà chị t trái ngược nhau, bả thì như đàn ô, còn t yếu đuối nhạy cảm như phụ nữ
 
T sinh ra và lớn lên trong gia đình k mấy hoà thuận từ nhỏ t đã bị tâm lý sợ hãi khi ở cùng ba t, ổng thì tính tình gia trưởng toxic, khó tính hay cằn nhằn và chửi những lời khó nghe. Lúc nhỏ t đã thấy mẹ t khổ sở vì ổng, t cũng vài lần bị ăn đòn vì những chuyện nhỏ nhặt k đáng. Và chị t cũng v, cả 3 ng đều bị ảnh hưởng tâm lí từ ba t, giờ ai cũng dễ cáu gắt và tâm lí bất ổn. Ba t thì đc cái siêng làm vs cũng lo cho gia đình. Nhưng những vết sẹo tâm lí vẫn còn đó tụi m ạ. Và giờ ổng đỡ hơn xưa nhưng vẫn còn tính tình như v. Thiệt sự vì đạo làm con mà t đã ráng để quên đi nhưng mà... k thể nào có tình cảm đc tụi m ạ, t chỉ làm những gì có thể làm theo trách nhiệm của 1 ng con thôi. T năm nay bước sang tuổi 23, và càng lớn, t càng phải lo nhiều thứ, điều này lại khiến t càng stress vụ tình cảm gia đình, khi mà mình càng thất bại t cảm giác ba mẹ càng coi thường. Và càng ngày cái tôi t cũng ngày càng cao hơn. Mẹ t thì thuộc týp ng phụ nữ thời xưa chịu đựng, luôn miệng bênh ba t và muốn t chấp nhận sống, trong khi mẹ t là ng khổ sở nhất stress nhất. T lo sợ một ngày t có vợ r ko biết sẽ ra sao. Th nào cùng trong hoàn cảnh của t xin hãy t cho t 1 lời khuyên thực tế. Tks tụi m đã đọc đến đây.
H
 
đàn ông con trai Lồn gì mà sến xẩm vl. sau này mày già chắc mày chết trong hối tiếc và tuyệt vọng. :feel_good:. mày phải hiểu bản thân sự hung bạo, thô lỗ là xuất phát từ sự thiếu năng lực giải quyết vấn đề. bố mày là thằng looser nên thế. việc đéo gì quan tâm hay phải yêu. bản thân cái tâm lý đó ai dạy mày ? đời mày mày sống, còn mày cũng lại simp lỏ đến mức cần tư vấn tâm lí thì mày lại cũng looser nốt.
 

Có thể bạn quan tâm

Top