Naul1212
Già trâu
Tao còn trẻ thôi nhưng ở đây phép lịch sự tối thiểu là phải xưng tao nên mấy anh mấy chú lượng thứ.
Chuyện là t với gia đình vợ lục đục tầm 1 tháng nay từ khi vợ t sinh con so. Bà mẹ vợ t khá hãm và nói nhiều. Bả bắt bẻ t từng chuyện như sau:
1. Lúc vợ đau đẻ trước cửa sinh tử mà nói với bả là không sao, không đau nhiều lắm đâu mẹ ạ ( T mua gói ở bên vợ lúc sanh và tính t sợ bả lo, bả k ngủ được thì sức đâu mà chăm cháu, chăm vợ t)
2. Em gái t có góp ý vụ chăm bé thì bả nhai đi nhai lại 2 ngày là dạy đời bả, sau đó bả gọi đt mẹ t cự thì em t cũng k kém gì cự lại bả luôn ( lúc này t đang ngoài đường nên k biết )
3. Là t ngu si không biết chăm vợ trong khi 1 tay t lo hết việc này đến việc khác, từ ăn uống của vợ đến đi làm, từ đi chơi cho đến ngủ nghỉ, nhà t cưng chiều nó hơn cả ông bà t.
4. T tự ý làm giấy khai sinh của con t ở tp hcm và nhập hộ con t
Và rồi bây giờ bả bắt t làm những việc sau:
1, Bả sẽ bắt con gái bả về, nhưng t vẫn phải chu cấp hằng tháng chưa kể tả sữa. Đầy tháng con, t chi tiền làm nhưng lấy lí do giận t không cho t xuống ( t thấy thương xót vợ nên t chấp nhận )
2, t phải thuê trọ ở chỗ bả chỉ định ( cách chỗ công ty t đến 20 -30km )
3, T khôn hồn thì nghe theo vợ bỏ gia đình t đi. Trong khi vợ t ở đây lúc mang thai, một tay mẹ t đỡ đần, không cần đi làm chỉ mong nó nấu cơm 2 bữa là quý hóa lắm rồi.
4, Thậm chí bả còn nói hoặc là vợ t theo t rồi bả từ vợ t luôn hoẵ theo bả và nghe bả.
Bây giờ hằng ngày, thậm chí cả ban đêm, bả liên tục đả kích vợ t bằng đủ lí lẽ và lời nói. Riết vợ t cũng bắt đầu thấm tư tưởng của bả mà sẵn sàng ly dị và thậm chí còn bảo nếu giết ng k đi tù thì sẽ giết cả nhà t.
T thương xót nó cũng như con t, t đã làm đủ mọi cách để vợ con t về bên t trước Tết. Mẹ vợ t đả kích t thì t đều im lặng ( rồi sau đó bả bảo t xem thường bả )
T thật sự áp lực khi vợ t còn bên bả. Khả năng sớm nó trầm cảm mất thôi
Xin lỗi câu văn hơi lủng củng vì t đang rất rối. Kính mong nhận được sự quan tâm và lời khuyên bổ ích
Chuyện là t với gia đình vợ lục đục tầm 1 tháng nay từ khi vợ t sinh con so. Bà mẹ vợ t khá hãm và nói nhiều. Bả bắt bẻ t từng chuyện như sau:
1. Lúc vợ đau đẻ trước cửa sinh tử mà nói với bả là không sao, không đau nhiều lắm đâu mẹ ạ ( T mua gói ở bên vợ lúc sanh và tính t sợ bả lo, bả k ngủ được thì sức đâu mà chăm cháu, chăm vợ t)
2. Em gái t có góp ý vụ chăm bé thì bả nhai đi nhai lại 2 ngày là dạy đời bả, sau đó bả gọi đt mẹ t cự thì em t cũng k kém gì cự lại bả luôn ( lúc này t đang ngoài đường nên k biết )
3. Là t ngu si không biết chăm vợ trong khi 1 tay t lo hết việc này đến việc khác, từ ăn uống của vợ đến đi làm, từ đi chơi cho đến ngủ nghỉ, nhà t cưng chiều nó hơn cả ông bà t.
4. T tự ý làm giấy khai sinh của con t ở tp hcm và nhập hộ con t
Và rồi bây giờ bả bắt t làm những việc sau:
1, Bả sẽ bắt con gái bả về, nhưng t vẫn phải chu cấp hằng tháng chưa kể tả sữa. Đầy tháng con, t chi tiền làm nhưng lấy lí do giận t không cho t xuống ( t thấy thương xót vợ nên t chấp nhận )
2, t phải thuê trọ ở chỗ bả chỉ định ( cách chỗ công ty t đến 20 -30km )
3, T khôn hồn thì nghe theo vợ bỏ gia đình t đi. Trong khi vợ t ở đây lúc mang thai, một tay mẹ t đỡ đần, không cần đi làm chỉ mong nó nấu cơm 2 bữa là quý hóa lắm rồi.
4, Thậm chí bả còn nói hoặc là vợ t theo t rồi bả từ vợ t luôn hoẵ theo bả và nghe bả.
Bây giờ hằng ngày, thậm chí cả ban đêm, bả liên tục đả kích vợ t bằng đủ lí lẽ và lời nói. Riết vợ t cũng bắt đầu thấm tư tưởng của bả mà sẵn sàng ly dị và thậm chí còn bảo nếu giết ng k đi tù thì sẽ giết cả nhà t.
T thương xót nó cũng như con t, t đã làm đủ mọi cách để vợ con t về bên t trước Tết. Mẹ vợ t đả kích t thì t đều im lặng ( rồi sau đó bả bảo t xem thường bả )
T thật sự áp lực khi vợ t còn bên bả. Khả năng sớm nó trầm cảm mất thôi
Xin lỗi câu văn hơi lủng củng vì t đang rất rối. Kính mong nhận được sự quan tâm và lời khuyên bổ ích