Tao ghét nghề bác sĩ

  • Tạo bởi Tạo bởi ntsu
  • Start date Start date

ntsu

Con Chym bản Đôn
Tao thích kiến thức y khoa, cách dùng nó chăm sóc sức khỏe người thân và gia đình. Nhưng t ghét cái nghề bác sĩ.
Bác sĩ là nghề vô cùng tham sân si. Tham ở đây là tham vọng, tức m phải tìm cách để có tay nghề, bằng cấp, chức danh. Ngay cả xin việc cũng cạnh tranh cao dù nhu cầu lớn. Sân là không bằng lòng. Vì áp lực làm việc lớn, tính chất công việc đòi hỏi cao, nên bs thường k hài lòng với bản thân và đồng nghiệp hoặc cấp dưới, nhiều ng rất toxic. Si là ngu muội. Dù tầng lớp trí thức, nhưng do lượng kiến thức khổng lồ mà bộ não có hạn nên não chỉ focus vào kiến thức chuyên ngành. Ít người có thể giác ngộ hay tỉnh thức, mà vẫn chạy theo rat race đến cuối đời. Chưa kể định kiến rất nhiều , già cỗi, không nghĩ thoáng dc.
Dân gian có câu 1 đời y 3 đời suy. Có nhiều cách kiến giải câu này. Theo t lý giải thì nghĩa đen luôn. Đời bố làm thầy thuốc dù có đức hạnh nhưng 3 đời con cháu sau này suy, vì bản thân cái nghề bs là nghịch lý.
Vì bố quá lo cho người mà k tề gia được. Dao sắc k gọt được chuôi, và nhiều tài sản nên con cái dễ hư hỏng, dốt nát.
Sự tham sân si của nghề này khiến người thân của thầy thuốc bất hạnh. Sống cạnh 1 người tham vọng, luôn k hài lòng, nhiều định kiến rất khổ, khổ hơn sống gần người vô tư, dễ dãi. Gia đình không êm ấm sẽ nhiều hậu họa.
Cái tao nói không phải suy diễn. Tao tiếp xúc rất nhiều người hành nghề y. Người càng giỏi thì đầu óc càng không bình thường. Có những người vào trường y ra thành con người khác trước hoàn toàn (về tính cách). Bs luôn vô tình hay cố ý tự tạo 1 khoảng cách với người khác. Đó là 1 sự đánh đổi đáng tiếc.
Đừng ca tụng ngành bs này kia. Vì bản chất chữa bệnh là dịch vụ. M đưa tiền họ họ chữa là sòng phẳng. Nên ca tụng vô nghĩa lắm. Mà chính cái ca tụng đó tạo ra định kiến làm bsi khổ. Tự nhiên ng nhọc công gấp đôi cho m để giữ hình tượng, trong khi tiền vẫn thế. Thà rằng m cứ nghĩ sòng phẳng , cứ cho thêm tiền ngta, có phải tốt hơn không.
Hy vọng tương lai AI gánh vác 50% để nghề này đỡ khổ.
 
Tao thích kiến thức y khoa, cách dùng nó chăm sóc sức khỏe người thân và gia đình. Nhưng t ghét cái nghề bác sĩ.
Bác sĩ là nghề vô cùng tham sân si. Tham ở đây là tham vọng, tức m phải tìm cách để có tay nghề, bằng cấp, chức danh. Ngay cả xin việc cũng cạnh tranh cao dù nhu cầu lớn. Sân là không bằng lòng. Vì áp lực làm việc lớn, tính chất công việc đòi hỏi cao, nên bs thường k hài lòng với bản thân và đồng nghiệp hoặc cấp dưới, nhiều ng rất toxic. Si là ngu muội. Dù tầng lớp trí thức, nhưng do lượng kiến thức khổng lồ mà bộ não có hạn nên não chỉ focus vào kiến thức chuyên ngành. Ít người có thể giác ngộ hay tỉnh thức, mà vẫn chạy theo rat race đến cuối đời. Chưa kể định kiến rất nhiều , già cỗi, không nghĩ thoáng dc.
Dân gian có câu 1 đời y 3 đời suy. Có nhiều cách kiến giải câu này. Theo t lý giải thì nghĩa đen luôn. Đời bố làm thầy thuốc dù có đức hạnh nhưng 3 đời con cháu sau này suy, vì bản thân cái nghề bs là nghịch lý.
Vì bố quá lo cho người mà k tề gia được. Dao sắc k gọt được chuôi, và nhiều tài sản nên con cái dễ hư hỏng, dốt nát.
Sự tham sân si của nghề này khiến người thân của thầy thuốc bất hạnh. Sống cạnh 1 người tham vọng, luôn k hài lòng, nhiều định kiến rất khổ, khổ hơn sống gần người vô tư, dễ dãi. Gia đình không êm ấm sẽ nhiều hậu họa.
Cái tao nói không phải suy diễn. Tao tiếp xúc rất nhiều người hành nghề y. Người càng giỏi thì đầu óc càng không bình thường. Có những người vào trường y ra thành con người khác trước hoàn toàn (về tính cách). Bs luôn vô tình hay cố ý tự tạo 1 khoảng cách với người khác. Đó là 1 sự đánh đổi đáng tiếc.
Đừng ca tụng ngành bs này kia. Vì bản chất chữa bệnh là dịch vụ. M đưa tiền họ họ chữa là sòng phẳng. Nên ca tụng vô nghĩa lắm. Mà chính cái ca tụng đó tạo ra định kiến làm bsi khổ. Tự nhiên ng nhọc công gấp đôi cho m để giữ hình tượng, trong khi tiền vẫn thế. Thà rằng m cứ nghĩ sòng phẳng , cứ cho thêm tiền ngta, có phải tốt hơn không.
Hy vọng tương lai AI gánh vác 50% để nghề này đỡ khổ.
Chuẩn rồi m. Ông bác tao giáo viên trường Dược, con là bác sĩ. Cả nhà tính tình nham hiểm, bẩn bựa vô cùng.
 
bản thân mày biên những dòng này có được gọi là tham sân si ko
Lấy mỡ nó để rán nó mới kiến giải được. Tao dùng tính "không" để nói thì k có bài viết này.
"nhìn thấu" cũng là 1 cách tư duy
 
thằng thần kinh ,xã hội là một cỗ máy vỡi hàng triệu bánh răng mỗi người 1 vai ,mấy cái đầu buồi mày bảo rat race các thứ =))) địt mẹ sinh ra học giỏi môn khoa học ngta thích nghề y cống hiến cho xã hội thì lại chửi ngta rat race =))) mỗi ng một vai còn địt mẹ lên trên này thì chém gió vớ vẩn thôi =))) ý kiến của mày đéo làm cho điều gì thay đổi =))) lúc đéo nào cũng tư tưởng tự do tài chính vs làm chủ =))) thế giới có chọn lọc ai cũng có vai riêng việc đéo gì ai cũng phải làm chủ =)))
 
nhân tiện tao chửi luôn mấy con chó trên cái xàm loz này =-))) hơi tí là thấy bất công rồi chửi cả người khác bảo người ta loser vs rat race =))) tổ sư bố bọn điên
 
Nếu luật nhân quả có hiện hữu song hành thì nghề y chính là con dao hai lưỡi. Mà y đức thật sự thì 10 ng đc 2 là đã quý lắm rồi.
bệnh tật tuân theo nhân quả. Trời đất bất nhân, coi mạng người như cỏ rác.
Bsi can thiệp làm thay đổi mệnh trời.
Cho nên nghề này rất khổ. Người làm sao thắng được trời? Bs lúc nào cũng bất lực, dày vò, kham cái lo của người khác
Nhân người ta gieo từ trẻ. Trẻ tàn phá cơ thể, quả về già là bệnh tật đau yếu. Giờ thì chữa lại thế nào được? Chống lại kiểu gì được?
 
dì tao làm nghề y đây

bả ko cho 2 đứa con theo nghề do bả sợ ba cái nhân quả gì ấy dù bả giàu chết mẹ =))

có lần bả nói câu cũng đúng: làm bác sĩ muốn giàu thì phải cầu cho người ta bị bệnh, bệnh càng nặng càng khó chữa bác sĩ càng giàu.
 
Tao thích kiến thức y khoa, cách dùng nó chăm sóc sức khỏe người thân và gia đình. Nhưng t ghét cái nghề bác sĩ.
Bác sĩ là nghề vô cùng tham sân si. Tham ở đây là tham vọng, tức m phải tìm cách để có tay nghề, bằng cấp, chức danh. Ngay cả xin việc cũng cạnh tranh cao dù nhu cầu lớn. Sân là không bằng lòng. Vì áp lực làm việc lớn, tính chất công việc đòi hỏi cao, nên bs thường k hài lòng với bản thân và đồng nghiệp hoặc cấp dưới, nhiều ng rất toxic. Si là ngu muội. Dù tầng lớp trí thức, nhưng do lượng kiến thức khổng lồ mà bộ não có hạn nên não chỉ focus vào kiến thức chuyên ngành. Ít người có thể giác ngộ hay tỉnh thức, mà vẫn chạy theo rat race đến cuối đời. Chưa kể định kiến rất nhiều , già cỗi, không nghĩ thoáng dc.
Dân gian có câu 1 đời y 3 đời suy. Có nhiều cách kiến giải câu này. Theo t lý giải thì nghĩa đen luôn. Đời bố làm thầy thuốc dù có đức hạnh nhưng 3 đời con cháu sau này suy, vì bản thân cái nghề bs là nghịch lý.
Vì bố quá lo cho người mà k tề gia được. Dao sắc k gọt được chuôi, và nhiều tài sản nên con cái dễ hư hỏng, dốt nát.
Sự tham sân si của nghề này khiến người thân của thầy thuốc bất hạnh. Sống cạnh 1 người tham vọng, luôn k hài lòng, nhiều định kiến rất khổ, khổ hơn sống gần người vô tư, dễ dãi. Gia đình không êm ấm sẽ nhiều hậu họa.
Cái tao nói không phải suy diễn. Tao tiếp xúc rất nhiều người hành nghề y. Người càng giỏi thì đầu óc càng không bình thường. Có những người vào trường y ra thành con người khác trước hoàn toàn (về tính cách). Bs luôn vô tình hay cố ý tự tạo 1 khoảng cách với người khác. Đó là 1 sự đánh đổi đáng tiếc.
Đừng ca tụng ngành bs này kia. Vì bản chất chữa bệnh là dịch vụ. M đưa tiền họ họ chữa là sòng phẳng. Nên ca tụng vô nghĩa lắm. Mà chính cái ca tụng đó tạo ra định kiến làm bsi khổ. Tự nhiên ng nhọc công gấp đôi cho m để giữ hình tượng, trong khi tiền vẫn thế. Thà rằng m cứ nghĩ sòng phẳng , cứ cho thêm tiền ngta, có phải tốt hơn không.
Hy vọng tương lai AI gánh vác 50% để nghề này đỡ khổ.
Ai gánh vác nghề bác sĩ. Có cái Lồn.
 
Trò ntn mày chia sẻ đi
M khám chữa bệnh thực ra là bảo hiểm kê đơn. Bsi chỉ đóng trung gian, quy trình theo bảo hiểm rập khuôn mà làm làm đúng thì k sao, sai thì ăn lòn với tụi bảo hiểm (dốt nát). Bảo hiểm y tế vẫn còn là mâu thuẫn giữa các bên, ngay cả với nền y tế lớn như Mỹ đế.
 
Tao bs đây :)) thực ra về vấn đề này tao khá tâm đắc với 1 câu nói
"Ko có nghề nào cao quý, chỉ có những con người làm nghề cao quý"
Tao nói thật, làm ngành y áp lực vcl, người ta chửi bs nhiều vì nghĩ bs thế này thế kia, nhưng ở trong nghề chúng mày mới biết, đầy bn cũng ko vừa đâu :)) nói chung nghề nào cũng có cái khổ, chả oai gì làm bs đâu, cái cảm giác đấy cùng lắm là lúc mới vào nghề thì có, nhưng đc 1 thời gian thôi là quên hết :))
 
Tao bs đây :)) thực ra về vấn đề này tao khá tâm đắc với 1 câu nói
"Ko có nghề nào cao quý, chỉ có những con người làm nghề cao quý"
Tao nói thật, làm ngành y áp lực vcl, người ta chửi bs nhiều vì nghĩ bs thế này thế kia, nhưng ở trong nghề chúng mày mới biết, đầy bn cũng ko vừa đâu :)) nói chung nghề nào cũng có cái khổ, chả oai gì làm bs đâu, cái cảm giác đấy cùng lắm là lúc mới vào nghề thì có, nhưng đc 1 thời gian thôi là quên hết :))
vl cái nickname
 
Mày kể ra các chiêu mà bệnh viện với bác sĩ hành tiền bệnh nhân được không
Chiêu trò gì mày :)) cái đó m tự cảm nhận đi
Tao chỉ nhớ có 1 vụ, hôm đó tao hơi mệt, bn vào tao bảo mãi ko làm theo ( chắc kiểu căng thẳng), nên tao nói hơi nhát gừng tí, 1 lúc sau siêu âm xong bn rút tiền ra nhét vào dưới đệm, tao giật mình trả lại luôn, xong dạ vâng đầy đủ vì tao biết chắc lúc trước t hơi khó chịu bn lại tưởng tao vòi tiền :))
 
Chiêu trò gì mày :)) cái đó m tự cảm nhận đi
Tao chỉ nhớ có 1 vụ, hôm đó tao hơi mệt, bn vào tao bảo mãi ko làm theo ( chắc kiểu căng thẳng), nên tao nói hơi nhát gừng tí, 1 lúc sau siêu âm xong bn rút tiền ra nhét vào dưới đệm, tao giật mình trả lại luôn, xong dạ vâng đầy đủ vì tao biết chắc lúc trước t hơi khó chịu bn lại tưởng tao vòi tiền :))
Tôi cũng bác sĩ đây mà bỏ công ra tư làm rồi cho nó nhẹ đầu, từ khi đi làm tới giờ chưa nhận lấy 1 đồng nào tiền từ bệnh nhân :))) vẫn nhớ hồi còn làm viện được bệnh nhân đem cho 1 hộp sữa milo là quý lắm rồi. Toàn lươn lẹo với bảo hiểm để thêm nọ thêm kia cho bệnh nhân mà nhiều khi vẫn bị mắng bị chửi.
Vẫn nhớ có 1 lần khám cho bệnh nhân già 7x tuổi bị lẫn mình có cầm bảo hiểm y tế để đăng ký khám xong trả lại ngay, bệnh nhân cất vào túi áo khoác gói gém cẩn thận. Tới trưa người nhà đến kêu k thấy thẻ chưa gì đã chửi bớt nọ kia lời lẽ rất nặng nề, sau có người báo cho là tìm thấy ở nhà, k một lời xin lỗi liền đi về luôn. Hôm đấy t bị phê bình vì k giữ trật tự tại phòng khám mình phụ trách :)))
 
Tôi cũng bác sĩ đây mà bỏ công ra tư làm rồi cho nó nhẹ đầu, từ khi đi làm tới giờ chưa nhận lấy 1 đồng nào tiền từ bệnh nhân :))) vẫn nhớ hồi còn làm viện được bệnh nhân đem cho 1 hộp sữa milo là quý lắm rồi. Toàn lươn lẹo với bảo hiểm để thêm nọ thêm kia cho bệnh nhân mà nhiều khi vẫn bị mắng bị chửi.
Vẫn nhớ có 1 lần khám cho bệnh nhân già 7x tuổi bị lẫn mình có cầm bảo hiểm y tế để đăng ký khám xong trả lại ngay, bệnh nhân cất vào túi áo khoác gói gém cẩn thận. Tới trưa người nhà đến kêu k thấy thẻ chưa gì đã chửi bớt nọ kia lời lẽ rất nặng nề, sau có người báo cho là tìm thấy ở nhà, k một lời xin lỗi liền đi về luôn. Hôm đấy t bị phê bình vì k giữ trật tự tại phòng khám mình phụ trách :)))
Việc bn mua hoa quả xong có lúc mua cả chè vào cho bsi điều dưỡng nhiều mà :)) tao uống sinh tố xoài mấy lần :))
Còn vụ BHYT thì thôi, có những bn họ ko hiểu, mình giải thích họ vẫn cứ cố gào thật to giống ăn vạ vậy, đến lúc hiểu ra thì cũng quay đít đi ko 1 lời xin lỗi :)) sai rõ rành rành đc nghe giải thích vẫn phải hét lên như kiểu mình đúng, cứ nghĩ đóng tiền BH là đi khám phải đc free tất cả vậy
 
Hóa ra trong này cũng có nhiều thằng bác sĩ ah 😁 tao cũng có làm việc liên quan rất nhiều đến y tế, bệnh viện và trực tiếp bác sĩ luôn.
Tao cảm nhận thấy bác sĩ là thứ gì đó rất là không bình thường, và cái tôi của họ rất lớn, đôi khi rất bố đời, nhưng kiến thức của họ rất tốt. Nếu khám chữa bệnh có tâm thì rất ok nếu không bị chi phối bởi đồng tiền.
 
thằng thần kinh ,xã hội là một cỗ máy vỡi hàng triệu bánh răng mỗi người 1 vai ,mấy cái đầu buồi mày bảo rat race các thứ =))) địt mẹ sinh ra học giỏi môn khoa học ngta thích nghề y cống hiến cho xã hội thì lại chửi ngta rat race =))) mỗi ng một vai còn địt mẹ lên trên này thì chém gió vớ vẩn thôi =))) ý kiến của mày đéo làm cho điều gì thay đổi =))) lúc đéo nào cũng tư tưởng tự do tài chính vs làm chủ =))) thế giới có chọn lọc ai cũng có vai riêng việc đéo gì ai cũng phải làm chủ =)))
Khổ. Nhiều đứa nó bị lsao ấy mày. T nói thật t là thằng tiếp xúc vs kha khá loại trong bệnh viện từ phòng khám tàu khựa móc tiền bệnh nhân, đến nơi y đức làm việc chuẩn chỉnh hay có nơi y bác sĩ mắng chửi bệnh nhân nhưng t nói thật là t đéo dám vì 1-2 ng mà vơ cho cả 1 tập thể. Nói vơ đũa nó phiến diện vô cùng.
 
Việc bn mua hoa quả xong có lúc mua cả chè vào cho bsi điều dưỡng nhiều mà :)) tao uống sinh tố xoài mấy lần :))
Còn vụ BHYT thì thôi, có những bn họ ko hiểu, mình giải thích họ vẫn cứ cố gào thật to giống ăn vạ vậy, đến lúc hiểu ra thì cũng quay đít đi ko 1 lời xin lỗi :)) sai rõ rành rành đc nghe giải thích vẫn phải hét lên như kiểu mình đúng, cứ nghĩ đóng tiền BH là đi khám phải đc free tất cả vậy
Xh bây giờ lạ lắm, đôi khi lời xin lỗi là 1 thứ xa sỉ.
 
Ngoại khoa thì t k nói, nhưng bên nội-khoa t dùng thử chat-gpt để làm việc thì thấy hiệu quả hơn hẳn, mong 10-20 năm nữa A.I càng ngày càng mạnh để làm việc cho bớt áp lực
 
Top