Live Tao mệt mỏi với nhân tình thế thái…

Olineasdf

Bụi đời chở lợn
Hong-Kong
Mấy nay tao thu mình lại vào phòng nhiều…
Chiều nay thì tao có một vài dòng suy nghĩ hơi khác so với mọi khi nên tao cũng muốn gõ cho đã tay…
Lúc còn nhỏ:
Tao sống một cuộc đời cũng không hẳn là bi ai, ba mẹ tao có thể không phải là vợ - chồng tốt với nhau. Nhưng từ khi tao có nhận thức về cuộc sống thì tao biết được họ luôn muốn giành cho tao những phần tuyệt vời nhất, còn tao - một thẳng nhóc e dè rụt rè, tao sợ mọi thứ xung quanh…
Từ những thằng bạn học côn đồ, những con nhỏ bạn học luôn khoác trên người lớp vỏ bọc mềm mại, nũng nịu, có đôi khi lại kiêu kỳ để thu hút sự chú ý của bọn con trai…
Tao ngơ ngác quan sát bọn người đó trong suốt những năm cấp 1, tao cũng tìm cách lấy lòng bọn con gái… cũng cư xử như thằng hề, chốt để lấy tiếng cười của tụi nó.
Nhưng mà dĩ nhiên tụi con gái ngay từ lúc nhỏ đã biết được rằng tụi nó sẽ được mấy thằng đực ưu ái nên tụi nó luôn muốn khai thác điều đó, rồi sao?! Những món quà rẻ tiền của tao không thể nào so với những thằng cậu ấm cô chiêu xung quanh.
Tao lại lủi thủi chơi một mình, lúc nhỏ tao luôn ham chơi hơn học nên bài tập về nhà tao chẳng bao giờ hoàn thành, dường như việc trễ nải đó khiến tao ứng biến tốt hơn, tao tìm cách kết thân với mấy đứa khác trong lớp và mượn bài tụi nó vào sáng hôm sau để khỏi phải ăn đòn (tao rất ghét phải chịu đau đớn)
Nhưng mà đời đâu có như mơ, bọn kia đâu có rảnh mà giúp một thằng khốn nạn, nghèo như tao, tao chẳng có tiền để mua đồ ăn mua chuộc tụi nó nên dần dần tao phải cắn răng chịu đòn…
Nhắc đến bà cô giáo, tụi nó rất thần tượng và yêu thích cô - thầy giáo, riêng tao, tao thấy được sự giả tạo của bọn người lớn đó…
Trước mặt tập thể đông, họ luôn tỏ ra là mình quan tâm, để tâm đến những vấn đề của bọn học trò (thật sự thì đéo liên quan, và kể cả có liên quan thì chỉ là về chuyện thành tích)…
Đỉnh điểm của sự giả tạo này là vào năm lớp hai, có lần mẹ tao dắt tao đến nhà bà cô giáo, để lấy sổ liên lạc (tao sợ ăn đòn, nên tao luôn giấu đi - như Nobita vậy)
Rồi trước mặt ba mẹ tao, bà cô tỏ ta là quan tâm, để ý đến tao, sợ tao học hành sa sút, nhưng mà tao nhìn vô mắt bả, tao nghe từng con chữ mà bả rót vào tai ba mẹ tao, tao biết rằng tao sẽ phải ăn đòn tối hôm đó…
Khốn nạn ở chỗ, bả nói năng bẩn thỉu bằng những ngôn từ của kẻ có “học” nên tao thấy đay nghiến lắm nhưng chẳng làm gì được cả…

@dungdamchemnhau @Wavyyyy3112
 
Mấy nay tao thu mình lại vào phòng nhiều…
Chiều nay thì tao có một vài dòng suy nghĩ hơi khác so với mọi khi nên tao cũng muốn gõ cho đã tay…
Lúc còn nhỏ:
Tao sống một cuộc đời cũng không hẳn là bi ai, ba mẹ tao có thể không phải là vợ - chồng tốt với nhau. Nhưng từ khi tao có nhận thức về cuộc sống thì tao biết được họ luôn muốn giành cho tao những phần tuyệt vời nhất, còn tao - một thẳng nhóc e dè rụt rè, tao sợ mọi thứ xung quanh…
Từ những thằng bạn học côn đồ, những con nhỏ bạn học luôn khoác trên người lớp vỏ bọc mềm mại, nũng nịu, có đôi khi lại kiêu kỳ để thu hút sự chú ý của bọn con trai…
Tao ngơ ngác quan sát bọn người đó trong suốt những năm cấp 1, tao cũng tìm cách lấy lòng bọn con gái… cũng cư xử như thằng hề, chốt để lấy tiếng cười của tụi nó.
Nhưng mà dĩ nhiên tụi con gái ngay từ lúc nhỏ đã biết được rằng tụi nó sẽ được mấy thằng đực ưu ái nên tụi nó luôn muốn khai thác điều đó, rồi sao?! Những món quà rẻ tiền của tao không thể nào so với những thằng cậu ấm cô chiêu xung quanh.
Tao lại lủi thủi chơi một mình, lúc nhỏ tao luôn ham chơi hơn học nên bài tập về nhà tao chẳng bao giờ hoàn thành, dường như việc trễ nải đó khiến tao ứng biến tốt hơn, tao tìm cách kết thân với mấy đứa khác trong lớp và mượn bài tụi nó vào sáng hôm sau để khỏi phải ăn đòn (tao rất ghét phải chịu đau đớn)
Nhưng mà đời đâu có như mơ, bọn kia đâu có rảnh mà giúp một thằng khốn nạn, nghèo như tao, tao chẳng có tiền để mua đồ ăn mua chuộc tụi nó nên dần dần tao phải cắn răng chịu đòn…
Nhắc đến bà cô giáo, tụi nó rất thần tượng và yêu thích cô - thầy giáo, riêng tao, tao thấy được sự giả tạo của bọn người lớn đó…
Trước mặt tập thể đông, họ luôn tỏ ra là mình quan tâm, để tâm đến những vấn đề của bọn học trò (thật sự thì đéo liên quan, và kể cả có liên quan thì chỉ là về chuyện thành tích)…
Đỉnh điểm của sự giả tạo này là vào năm lớp hai, có lần mẹ tao dắt tao đến nhà bà cô giáo, để lấy sổ liên lạc (tao sợ ăn đòn, nên tao luôn giấu đi - như Nobita vậy)
Rồi trước mặt ba mẹ tao, bà cô tỏ ta là quan tâm, để ý đến tao, sợ tao học hành sa sút, nhưng mà tao nhìn vô mắt bả, tao nghe từng con chữ mà bả rót vào tai ba mẹ tao, tao biết rằng tao sẽ phải ăn đòn tối hôm đó…
Khốn nạn ở chỗ, bả nói năng bẩn thỉu bằng những ngôn từ của kẻ có “học” nên tao thấy đay nghiến lắm nhưng chẳng làm gì được cả…

@dungdamchemnhau @Wavyyyy3112
Nếu con mệt mỏi thì nên buông tay.
 
Lũ loài ngừoi chẳng qua chỉ là một lớp màng giả tạo này đến giả tạo khác, tích cực hả?! Cố gắng nhiều hơn?!
Để đổi lấy gì, mọi điều giả tạo, tới một lúc cũng sẽ bị phanh phui!!
Khi đó ai mới là kẻ đáng thương nhất?
 
Đời t trôi qua t nhớ nhất là 3 lần được gặp gái mà t còn nhớ

Lần t ấn tượng nhất là là lúc t học lớp 10 một em gái t nghĩ t từng quen em này chào t khi t đạp xe qua Ngã 4 Lý Chính Thắng Trần Quốc Thảo.

Chỉ có tình yêu mới cứu rỗi đời sống

 
Còn gì để nói nữa nhỉ?!
Con nhỏ lớp trưởng, nó luôn là đứa cao nhất lớp, kiêu kỳ đến mức lố bịch.
Nó biết nó được bọn con trai nâng đỡ nên nó luôn sử dụng cái “điểm mạnh” đó mà khai thác, nhờ vả hết người này đến người khác.
Có lần nó nhờ tao vứt giùm khăn giấy khi nó hỷ mũi, tao thì vốn sợ dơ bẩn… nhưng cũng vui vẻ mà nhận lời…
Vốn dĩ tao mong chờ một câu cảm ơn, hoặc chí ít cũng xem tao như là ngừoi tốt đi.
Nhưng không, có một hôm tao từ chối, nó tự đi vứt, sau đó nó quay qua trách tao vì đéo để nó “nhờ”…
Ôi trời, tao tự hỏi vậy những lần tao giúp mày thì sao?!?
 
Lũ loài ngừoi chẳng qua chỉ là một lớp màng giả tạo này đến giả tạo khác, tích cực hả?! Cố gắng nhiều hơn?!
Để đổi lấy gì, mọi điều giả tạo, tới một lúc cũng sẽ bị phanh phui!!
Khi đó ai mới là kẻ đáng thương nhất?
trả thủ đời đi mày :))
 
“Hãy nghĩ tới những gì bạn đang có chứ không phải những gì bạn thiếu.

Đối với những gì bạn có, hãy chọn ra những điều tốt nhất và hãy suy nghĩ xem bạn sẽ hăng hái như nào để tìm kiếm chúng nếu như bạn không có chúng?”

- MARCUS AURELIUS
 
Còn gì để nói nữa nhỉ?!
Con nhỏ lớp trưởng, nó luôn là đứa cao nhất lớp, kiêu kỳ đến mức lố bịch.
Nó biết nó được bọn con trai nâng đỡ nên nó luôn sử dụng cái “điểm mạnh” đó mà khai thác, nhờ vả hết người này đến người khác.
Có lần nó nhờ tao vứt giùm khăn giấy khi nó hỷ mũi, tao thì vốn sợ dơ bẩn… nhưng cũng vui vẻ mà nhận lời…
Vốn dĩ tao mong chờ một câu cảm ơn, hoặc chí ít cũng xem tao như là ngừoi tốt đi.
Nhưng không, có một hôm tao từ chối, nó tự đi vứt, sau đó nó quay qua trách tao vì đéo để nó “nhờ”…
Ôi trời, tao tự hỏi vậy những lần tao giúp mày thì sao?!?
T công nhận là phổ thông t gặp nhiều con cũng md như thế này, tỏ ra thượng đẳng bằng số lượng con trai chúng nó thao túng. Hồi xưa cấp 1 con nhỏ lớp phó lớp t còn huy động tụi con trai chạy khắp sân trường kiếm bắt thằng nó thích lớp khác đem về cho nó. Mà nó canh ngay tuần lớp t trực sao đỏ để lấy cớ làm chuyện đó. Mới lớp 3 đó m 🤣
 
Mấy nay tao thu mình lại vào phòng nhiều…
Chiều nay thì tao có một vài dòng suy nghĩ hơi khác so với mọi khi nên tao cũng muốn gõ cho đã tay…
Lúc còn nhỏ:
Tao sống một cuộc đời cũng không hẳn là bi ai, ba mẹ tao có thể không phải là vợ - chồng tốt với nhau. Nhưng từ khi tao có nhận thức về cuộc sống thì tao biết được họ luôn muốn giành cho tao những phần tuyệt vời nhất, còn tao - một thẳng nhóc e dè rụt rè, tao sợ mọi thứ xung quanh…
Từ những thằng bạn học côn đồ, những con nhỏ bạn học luôn khoác trên người lớp vỏ bọc mềm mại, nũng nịu, có đôi khi lại kiêu kỳ để thu hút sự chú ý của bọn con trai…
Tao ngơ ngác quan sát bọn người đó trong suốt những năm cấp 1, tao cũng tìm cách lấy lòng bọn con gái… cũng cư xử như thằng hề, chốt để lấy tiếng cười của tụi nó.
Nhưng mà dĩ nhiên tụi con gái ngay từ lúc nhỏ đã biết được rằng tụi nó sẽ được mấy thằng đực ưu ái nên tụi nó luôn muốn khai thác điều đó, rồi sao?! Những món quà rẻ tiền của tao không thể nào so với những thằng cậu ấm cô chiêu xung quanh.
Tao lại lủi thủi chơi một mình, lúc nhỏ tao luôn ham chơi hơn học nên bài tập về nhà tao chẳng bao giờ hoàn thành, dường như việc trễ nải đó khiến tao ứng biến tốt hơn, tao tìm cách kết thân với mấy đứa khác trong lớp và mượn bài tụi nó vào sáng hôm sau để khỏi phải ăn đòn (tao rất ghét phải chịu đau đớn)
Nhưng mà đời đâu có như mơ, bọn kia đâu có rảnh mà giúp một thằng khốn nạn, nghèo như tao, tao chẳng có tiền để mua đồ ăn mua chuộc tụi nó nên dần dần tao phải cắn răng chịu đòn…
Nhắc đến bà cô giáo, tụi nó rất thần tượng và yêu thích cô - thầy giáo, riêng tao, tao thấy được sự giả tạo của bọn người lớn đó…
Trước mặt tập thể đông, họ luôn tỏ ra là mình quan tâm, để tâm đến những vấn đề của bọn học trò (thật sự thì đéo liên quan, và kể cả có liên quan thì chỉ là về chuyện thành tích)…
Đỉnh điểm của sự giả tạo này là vào năm lớp hai, có lần mẹ tao dắt tao đến nhà bà cô giáo, để lấy sổ liên lạc (tao sợ ăn đòn, nên tao luôn giấu đi - như Nobita vậy)
Rồi trước mặt ba mẹ tao, bà cô tỏ ta là quan tâm, để ý đến tao, sợ tao học hành sa sút, nhưng mà tao nhìn vô mắt bả, tao nghe từng con chữ mà bả rót vào tai ba mẹ tao, tao biết rằng tao sẽ phải ăn đòn tối hôm đó…
Khốn nạn ở chỗ, bả nói năng bẩn thỉu bằng những ngôn từ của kẻ có “học” nên tao thấy đay nghiến lắm nhưng chẳng làm gì được cả…

@dungdamchemnhau @Wavyyyy3112
Từ giờ thầy chắc sẽ ko cô đơn nx, ít nhất là ở trên mạng.
 
Còn nhiêu cái dơ bẩn nữa được đội dưới lớp con ngoan trò giỏi?
Hoặc là tao quá con để sống với các loại người xung quanh, hoặc tao quá hèn nhát để có thể làm người thực thụ.
Tao đã từng có một khoảng thời gian bắt nạt những thằng yếu thế hơn tao, nhưng tao lại chấp nhận bị bắt nạt bởi những thằng mạnh hơn tao... Cho tới một hôm, một thằng tao bắt nạt nó chống lại tao, sự hèn nhát của tao bộc lộ ra, tao chấp nhận lép vế với nó (Phần là vì tao cũng đéo có thuộc về hội bạn nào cả). Rồi tao cũng nhận ra việc ăn hiếp người khác nó cũng chả vui vẻ gì, tao thích những trò chơi dơ, đâm chọt tụi nó hơn (cái phần tinh ranh này, tới tận giờ nó vẫn còn, nhưng được tao giải tỏa bằng cái giọng văn chấm biếm, bất mãn trong đời sống thường thức).
À mà, cũng nhờ cách đó, mà tao cũng học được cách miễn nhiễm với bọn bắt nạt, tao để tụi nó muốn làm gì thì làm, y như rằng, tụi nó thấy tao như cục đất, quá nhàm chán nên cũng từ bỏ việc bắt nạt tao...
Tao lại quay về lối sống tự kỷ của tao (ấy vậy mà nó yên bình và đẹp đẽ biết bao)
 
Còn nhiêu cái dơ bẩn nữa được đội dưới lớp con ngoan trò giỏi?
Hoặc là tao quá con để sống với các loại người xung quanh, hoặc tao quá hèn nhát để có thể làm người thực thụ.
Tao đã từng có một khoảng thời gian bắt nạt những thằng yếu thế hơn tao, nhưng tao lại chấp nhận bị bắt nạt bởi những thằng mạnh hơn tao... Cho tới một hôm, một thằng tao bắt nạt nó chống lại tao, sự hèn nhát của tao bộc lộ ra, tao chấp nhận lép vế với nó (Phần là vì tao cũng đéo có thuộc về hội bạn nào cả). Rồi tao cũng nhận ra việc ăn hiếp người khác nó cũng chả vui vẻ gì, tao thích những trò chơi dơ, đâm chọt tụi nó hơn (cái phần tinh ranh này, tới tận giờ nó vẫn còn, nhưng được tao giải tỏa bằng cái giọng văn chấm biếm, bất mãn trong đời sống thường thức).
À mà, cũng nhờ cách đó, mà tao cũng học được cách miễn nhiễm với bọn bắt nạt, tao để tụi nó muốn làm gì thì làm, y như rằng, tụi nó thấy tao như cục đất, quá nhàm chán nên cũng từ bỏ việc bắt nạt tao...
Tao lại quay về lối sống tự kỷ của tao (ấy vậy mà nó yên bình và đẹp đẽ biết bao)
Sythanhist xamvn .....
 
Phức tạp là sao mậy...
Người mà nhớ những chuyện nhỏ như vậy sống sẽ mệt mỏi lắm, hãy ra khỏi nhà nhìn ngắm thế giới xung quanh, đời này nhiều người bất hạnh cũng lắm kẻ được ông trời ưu ái từ khi mới sinh ra, mầy có thấy thế nào thì vẫn phải sống thôi
Còn sống là còn chiến đấu, nếu có thời gian rảnh mầy có thể ghé qua trại trẻ mồ côi
Giờ này tao với mầy còn onl trên xam chứng tỏ vẫn còn hy vọng
 
Người mà nhớ những chuyện nhỏ như vậy sống sẽ mệt mỏi lắm, hãy ra khỏi nhà nhìn ngắm thế giới xung quanh, đời này nhiều người bất hạnh cũng lắm kẻ được ông trời ưu ái từ khi mới sinh ra, mầy có thấy thế nào thì vẫn phải sống thôi
Còn sống là còn chiến đấu, nếu có thời gian rảnh mầy có thể ghé qua trại trẻ mồ côi
Giờ này tao với mầy còn onl trên xam chứng tỏ vẫn còn hy vọng
Thì tao cũng nói tương tự rồi đó.

Hiểu được thì đã hiểu
Không hiểu được thì ....

“Hãy nghĩ tới những gì bạn đang có chứ không phải những gì bạn thiếu.

Đối với những gì bạn có, hãy chọn ra những điều tốt nhất và hãy suy nghĩ xem bạn sẽ hăng hái như nào để tìm kiếm chúng nếu như bạn không có chúng?”

- MARCUS AURELIUS
 
Đỉnh điểm của sự gian manh, ma lanh của tao được thể hiện qua trong một lần sinh nhật.
Hôm đó là sinh nhật của một thằng (khá là mất dạy, mà lại được yêu thích); Cái tập tính bầy đàn của loài người, tới giờ tao vẫn không thể nào ngấm nổi, tụi nó xem việc xu nịnh và tâng bốc lẫn nhau, việc tụi nó có một cái tập thể để thuộc về là điều thiết yếu.
Nghĩ lại thì tao cũng không hiểu sao lúc đó tao lại muốn tham dự sinh nhật đó? Phải chăng đã có lúc tao muốn được thuộc về một tập thể, hay khuây khỏa nỗi cô đơn?
Thằng đó tên là Danh (sự thật thì tao không còn nhớ quá rõ, ấn tượng của tao là nó hay khoe ông ba nó là dân karate đai đen)
Danh có ngoại hình nhỏ, da ngăm, được cái nó có cái mặt mất dạy giống thằng cha nó. Nó được bu xung quanh bởi một đám những thằng súc vật nịnh bợ, luôn muốn lấy lòng nó (để làm gì thì tao cũng chẳng rõ).
Hôm đó nó tổ chức sinh nhật, cũng là lần đầu mà tao đi dự sinh nhật, lúc đó tao có đi nhờ xe với một thằng tên Nhân (thằng này cũng chung hội đám đó)
Thằng này có vẻ chỉ muốn được đèo mấy con nhỏ con gái, nên việc đèo tao 6-7km là cực hình với nó, ấy vậy mà trước mặt bọn con gái nó vẫn vui cười tử tế, nó đèo tao được nửa đường thì vô tình (hoặc cố ý) bị trượt bánh hay gì đó làm tao té (chỉ trầy nhẹ).
Rồi nó quay qua nhìn tao: "Hay mày chịu khó đi bộ đi, chứ bánh xe non hơi quá, mà bị cong dè nữa hay sao đó"
Tao thì vẫn đeo lớp mặt nạ ngu ngục, tao cười rồi nói với nó: "ừ cũng được, có chút xíu không sao đâu"
Khi đến nơi tổ chức sinh nhật, bọn con gái thấy tao vừa đi vừa che cái phần bị trầy, thị tụi nó lại hỏi, có một con tên Thúy (nó có vẻ là người hiền lành, tốt tính) hỏi tao sao bị. Ôi lúc này cái bản tính bẩn thỉu ma lanh của tao trồi lên, tao bảo thằng Nhân chạy bị té rồi BẮT tao phải đi bộ...

Xong đó bọn con gái quay qua trách thằng Nhân, tao vừa nhìn vừa khoái chí....
Tao hả dạ lắm, sau đó cũng có một vài lần tao quyết định đeo mặt nạ như vậy để thõa mạn cái dục vọng của tao.

Nghĩ lại mà nói, tao hay thằng Nhân hay con Thúy cũng chỉ là một đám tập làm người, tập đeo cái mặt nạ lên ở những bước đầu tiên nhất của cái cõi người đốn mạt này...
 
Hồi phổ thông lớp t hoà đồng lắm đến nỗi ngày nào cũng muốn đi học. Mặc dù mới lớp 10 các bạn từ khắp các xã tập trung lại nhưng bọn t có một sự gắn kết như được sắp đặt sẵn. Lớp 10 là khoảng thời gian đẹp nhất với t
 
Đỉnh điểm của sự gian manh, ma lanh của tao được thể hiện qua trong một lần sinh nhật.
Hôm đó là sinh nhật của một thằng (khá là mất dạy, mà lại được yêu thích); Cái tập tính bầy đàn của loài người, tới giờ tao vẫn không thể nào ngấm nổi, tụi nó xem việc xu nịnh và tâng bốc lẫn nhau, việc tụi nó có một cái tập thể để thuộc về là điều thiết yếu.
Nghĩ lại thì tao cũng không hiểu sao lúc đó tao lại muốn tham dự sinh nhật đó? Phải chăng đã có lúc tao muốn được thuộc về một tập thể, hay khuây khỏa nỗi cô đơn?
Thằng đó tên là Danh (sự thật thì tao không còn nhớ quá rõ, ấn tượng của tao là nó hay khoe ông ba nó là dân karate đai đen)
Danh có ngoại hình nhỏ, da ngăm, được cái nó có cái mặt mất dạy giống thằng cha nó. Nó được bu xung quanh bởi một đám những thằng súc vật nịnh bợ, luôn muốn lấy lòng nó (để làm gì thì tao cũng chẳng rõ).
Hôm đó nó tổ chức sinh nhật, cũng là lần đầu mà tao đi dự sinh nhật, lúc đó tao có đi nhờ xe với một thằng tên Nhân (thằng này cũng chung hội đám đó)
Thằng này có vẻ chỉ muốn được đèo mấy con nhỏ con gái, nên việc đèo tao 6-7km là cực hình với nó, ấy vậy mà trước mặt bọn con gái nó vẫn vui cười tử tế, nó đèo tao được nửa đường thì vô tình (hoặc cố ý) bị trượt bánh hay gì đó làm tao té (chỉ trầy nhẹ).
Rồi nó quay qua nhìn tao: "Hay mày chịu khó đi bộ đi, chứ bánh xe non hơi quá, mà bị cong dè nữa hay sao đó"
Tao thì vẫn đeo lớp mặt nạ ngu ngục, tao cười rồi nói với nó: "ừ cũng được, có chút xíu không sao đâu"
Khi đến nơi tổ chức sinh nhật, bọn con gái thấy tao vừa đi vừa che cái phần bị trầy, thị tụi nó lại hỏi, có một con tên Thúy (nó có vẻ là người hiền lành, tốt tính) hỏi tao sao bị. Ôi lúc này cái bản tính bẩn thỉu ma lanh của tao trồi lên, tao bảo thằng Nhân chạy bị té rồi BẮT tao phải đi bộ...

Xong đó bọn con gái quay qua trách thằng Nhân, tao vừa nhìn vừa khoái chí....
Tao hả dạ lắm, sau đó cũng có một vài lần tao quyết định đeo mặt nạ như vậy để thõa mạn cái dục vọng của tao.

Nghĩ lại mà nói, tao hay thằng Nhân hay con Thúy cũng chỉ là một đám tập làm người, tập đeo cái mặt nạ lên ở những bước đầu tiên nhất của cái cõi người đốn mạt này...
Sao cứ có cảm giác đéo ai hận cái thế giới này bằng @Olineasdf....

Kể cả đội tật nguyền, bệnh hiểm nghèo, nợ nần, cặn bã xã hội. Bế tắc lắm thì tự sát. Mỗi lần ra đường nhìn người khác tại sao chúng nó vẫn có thể bình thản mà đéo sục sôi phẫn nộ thù hận. Cứ sống để chết dần trong đau đớn bất hạnh chứ đéo bao giờ dám mơ rằng nếu 1 ngày có sức mạnh thì có thể tước đi hết hạnh phúc của người khác.
 
Lũ loài ngừoi chẳng qua chỉ là một lớp màng giả tạo này đến giả tạo khác, tích cực hả?! Cố gắng nhiều hơn?!
Để đổi lấy gì, mọi điều giả tạo, tới một lúc cũng sẽ bị phanh phui!!
Khi đó ai mới là kẻ đáng thương nhất?
Đúng rồi, tôi cx có nhiều mặt lạ.
Ko biết bao giờ tôi mới tìm đc ng khiến tôi cở bỏ hết lớp mặt lạ trở về trần trụi bản chất.
 

Có thể bạn quan tâm

Top