Olineasdf
Bụi đời chở lợn

Mấy nay tao thu mình lại vào phòng nhiều…
Chiều nay thì tao có một vài dòng suy nghĩ hơi khác so với mọi khi nên tao cũng muốn gõ cho đã tay…
Lúc còn nhỏ:
Tao sống một cuộc đời cũng không hẳn là bi ai, ba mẹ tao có thể không phải là vợ - chồng tốt với nhau. Nhưng từ khi tao có nhận thức về cuộc sống thì tao biết được họ luôn muốn giành cho tao những phần tuyệt vời nhất, còn tao - một thẳng nhóc e dè rụt rè, tao sợ mọi thứ xung quanh…
Từ những thằng bạn học côn đồ, những con nhỏ bạn học luôn khoác trên người lớp vỏ bọc mềm mại, nũng nịu, có đôi khi lại kiêu kỳ để thu hút sự chú ý của bọn con trai…
Tao ngơ ngác quan sát bọn người đó trong suốt những năm cấp 1, tao cũng tìm cách lấy lòng bọn con gái… cũng cư xử như thằng hề, chốt để lấy tiếng cười của tụi nó.
Nhưng mà dĩ nhiên tụi con gái ngay từ lúc nhỏ đã biết được rằng tụi nó sẽ được mấy thằng đực ưu ái nên tụi nó luôn muốn khai thác điều đó, rồi sao?! Những món quà rẻ tiền của tao không thể nào so với những thằng cậu ấm cô chiêu xung quanh.
Tao lại lủi thủi chơi một mình, lúc nhỏ tao luôn ham chơi hơn học nên bài tập về nhà tao chẳng bao giờ hoàn thành, dường như việc trễ nải đó khiến tao ứng biến tốt hơn, tao tìm cách kết thân với mấy đứa khác trong lớp và mượn bài tụi nó vào sáng hôm sau để khỏi phải ăn đòn (tao rất ghét phải chịu đau đớn)
Nhưng mà đời đâu có như mơ, bọn kia đâu có rảnh mà giúp một thằng khốn nạn, nghèo như tao, tao chẳng có tiền để mua đồ ăn mua chuộc tụi nó nên dần dần tao phải cắn răng chịu đòn…
Nhắc đến bà cô giáo, tụi nó rất thần tượng và yêu thích cô - thầy giáo, riêng tao, tao thấy được sự giả tạo của bọn người lớn đó…
Trước mặt tập thể đông, họ luôn tỏ ra là mình quan tâm, để tâm đến những vấn đề của bọn học trò (thật sự thì đéo liên quan, và kể cả có liên quan thì chỉ là về chuyện thành tích)…
Đỉnh điểm của sự giả tạo này là vào năm lớp hai, có lần mẹ tao dắt tao đến nhà bà cô giáo, để lấy sổ liên lạc (tao sợ ăn đòn, nên tao luôn giấu đi - như Nobita vậy)
Rồi trước mặt ba mẹ tao, bà cô tỏ ta là quan tâm, để ý đến tao, sợ tao học hành sa sút, nhưng mà tao nhìn vô mắt bả, tao nghe từng con chữ mà bả rót vào tai ba mẹ tao, tao biết rằng tao sẽ phải ăn đòn tối hôm đó…
Khốn nạn ở chỗ, bả nói năng bẩn thỉu bằng những ngôn từ của kẻ có “học” nên tao thấy đay nghiến lắm nhưng chẳng làm gì được cả…
@dungdamchemnhau @Wavyyyy3112
Chiều nay thì tao có một vài dòng suy nghĩ hơi khác so với mọi khi nên tao cũng muốn gõ cho đã tay…
Lúc còn nhỏ:
Tao sống một cuộc đời cũng không hẳn là bi ai, ba mẹ tao có thể không phải là vợ - chồng tốt với nhau. Nhưng từ khi tao có nhận thức về cuộc sống thì tao biết được họ luôn muốn giành cho tao những phần tuyệt vời nhất, còn tao - một thẳng nhóc e dè rụt rè, tao sợ mọi thứ xung quanh…
Từ những thằng bạn học côn đồ, những con nhỏ bạn học luôn khoác trên người lớp vỏ bọc mềm mại, nũng nịu, có đôi khi lại kiêu kỳ để thu hút sự chú ý của bọn con trai…
Tao ngơ ngác quan sát bọn người đó trong suốt những năm cấp 1, tao cũng tìm cách lấy lòng bọn con gái… cũng cư xử như thằng hề, chốt để lấy tiếng cười của tụi nó.
Nhưng mà dĩ nhiên tụi con gái ngay từ lúc nhỏ đã biết được rằng tụi nó sẽ được mấy thằng đực ưu ái nên tụi nó luôn muốn khai thác điều đó, rồi sao?! Những món quà rẻ tiền của tao không thể nào so với những thằng cậu ấm cô chiêu xung quanh.
Tao lại lủi thủi chơi một mình, lúc nhỏ tao luôn ham chơi hơn học nên bài tập về nhà tao chẳng bao giờ hoàn thành, dường như việc trễ nải đó khiến tao ứng biến tốt hơn, tao tìm cách kết thân với mấy đứa khác trong lớp và mượn bài tụi nó vào sáng hôm sau để khỏi phải ăn đòn (tao rất ghét phải chịu đau đớn)
Nhưng mà đời đâu có như mơ, bọn kia đâu có rảnh mà giúp một thằng khốn nạn, nghèo như tao, tao chẳng có tiền để mua đồ ăn mua chuộc tụi nó nên dần dần tao phải cắn răng chịu đòn…
Nhắc đến bà cô giáo, tụi nó rất thần tượng và yêu thích cô - thầy giáo, riêng tao, tao thấy được sự giả tạo của bọn người lớn đó…
Trước mặt tập thể đông, họ luôn tỏ ra là mình quan tâm, để tâm đến những vấn đề của bọn học trò (thật sự thì đéo liên quan, và kể cả có liên quan thì chỉ là về chuyện thành tích)…
Đỉnh điểm của sự giả tạo này là vào năm lớp hai, có lần mẹ tao dắt tao đến nhà bà cô giáo, để lấy sổ liên lạc (tao sợ ăn đòn, nên tao luôn giấu đi - như Nobita vậy)
Rồi trước mặt ba mẹ tao, bà cô tỏ ta là quan tâm, để ý đến tao, sợ tao học hành sa sút, nhưng mà tao nhìn vô mắt bả, tao nghe từng con chữ mà bả rót vào tai ba mẹ tao, tao biết rằng tao sẽ phải ăn đòn tối hôm đó…
Khốn nạn ở chỗ, bả nói năng bẩn thỉu bằng những ngôn từ của kẻ có “học” nên tao thấy đay nghiến lắm nhưng chẳng làm gì được cả…
@dungdamchemnhau @Wavyyyy3112