Thằng nào gặp phải vợ như thế này chưa?

kiemtienonline

Trẻ trâu
Thằng nào có vợ như thế này hoặc có lời khuyên nào cho tao với.

Tao lấy vợ được 2 năm rồi. Có với nhau 1 thằng cu hơn 1 tuổi. Nhà tao ở ngoại thành HN, cách khu vực Cầu Giấy khoảng 25km. Vợ t muốn đi làm, thì lại phát hiện có bầu đứa thứ 2, t bảo có rồi thì ở nhà chăm sóc đứa 1 với nghỉ cho khoẻ, kinh tế t lo được. Nhưng vợ t nhất quyết đòi đi làm, và muốn ra HN sống.

Mới lấy thì nó bình thường lắm, mà từ khi sinh đứa thứ nhất nó kiểu k coi bố mẹ chồng ra gì, và không thích sống cùng. Mà t thì từ khi học xong, quen làm ở quê, bạn bè gia đình ở quê hết, nhà t thì có mỗi mình t thôi, nên để bố mẹ ở nhà thì tủi cũng không muốn ra. Dù đang có bầu mới 1 tháng, vợ t cứ nằng nặc đòi đi làm. Nhà có 1 xe ô tô của t rồi, t đồng ý cho đi làm mua cho nó 1 cái xe khác để tiện đi lại, nó muốn làm ở Cầu Giấy đi ô tô từ nhà t mất khoảng 30p là đến vì đường to không tắc bao giờ. Nhưng vợ t không đồng ý và vẫn đòi ra, kiểu chủ yếu là được ra HN sống ấy. Mẹ vợ khuyên mãi thì nó mới thôi không đi làm đợi đẻ đứa 2 rồi tính tiếp. Giờ bầu 2 tháng nên vẫn để vợ nấu cơm. Mà lúc đéo nào nó cũng rên là ở nhà chán, suốt ngày phải nấu cơm, xong cái đéo gì ở quê t nó cũng chê, kiểu chê hàng xóm, trường mầm non của con sau này,... đủ thứ. Mà nói thật là chỗ t ngoại thành, nhưng giàu chắc gấp chục lần quê vợ. Nhà t k gọi là giàu có, nhưng khá giả chả thiếu thứ gì trên đời. Bố mẹ t còn trẻ nên tư tưởng thoải mái t mới muốn sống cùng, chứ nếu cổ hủ, thì t cho vợ ra chỗ khác lâu rồi.

Chốt lại là, t đã cố gắng giải thích cho vợ về việc được, mất khi ra HN sống. Nhưng lúc nào thân tâm nó cũng chỉ muốn ra HN kiểu để không phải sống cùng bố mẹ chồng. T đang làm việc online, mà nó cứ rên bên cạnh, cả ngày nấu cơm chán quá, rồi bảo hay t xuống nấu để nó chơi. Rồi thi thoảng lại bảo nó hầu nhà t. Nghĩ lại cay, t thì ko muốn nói nhiều. Biết là nó chăm con với nấu cơm cũng vất vả rồi, t thì bận làm, hàng ngày chỉ giúp được quét dọn nhà cửa với chơi với con. Kiểu vợ nó lười + bẩn nên nó nấu 1 t ăn xong dọn cho nó còn mệt hơn cả nấu, bạ đâu vứt đó. Lấy vợ mới được 2 năm mà áp lực vcl. Cứ nghĩ kinh tế ổn định lấy vợ sướng mà đéo phải. Quan trọng là lấy vợ ntn chứ bạn t nghèo mà t thấy vợ nó ngoan, hiền, mặt lúc nào cũng niềm nở k như con vợ t.

Chúng m cho t lời khuyên t sai ở đâu. Sửa ntn với.
 
Vợ t chỉ thích về ngoại, từ lúc đẻ xong nó như con người khác, lúc nào nó cũng tỏ ra khó chịu vs t mặc dù t là thằng tốt tính vcl, cơm nước cho vợ, rửa đít cho con, mỗi nhà mỗi cảnh, nhìn vợ con chúng nó ngoan ngoãn mà thèm, dkm ...
 
Trầm cảm sau sinh nên m quan tâm nhiều tí, còn chuyện ra riêng thì mỗi người mỗi suy nghĩ. Quan điểm của t thì nên ra riêng, dù hợp nhưng sống hàng ngày chạm mặt thì nhiều lúc cũng có vấn đề. M k thể đứng ở giữa mà cân bằng 2 bên mẹ và vợ được
 
Vợ t chỉ thích về ngoại, từ lúc đẻ xong nó như con người khác, lúc nào nó cũng tỏ ra khó chịu vs t mặc dù t là thằng tốt tính vcl, cơm nước cho vợ, rửa đít cho con, mỗi nhà mỗi cảnh, nhìn vợ con chúng nó ngoan ngoãn mà thèm, dkm ...
T cũng vậy, biết chia sẻ việc nhà chứ có phải k đâu. Chắc mình như vậy nên số phải lấy vợ như thế để bù trừ.
 
Mày đừng quá lo. Giờ mày bình tĩnh , đánh giá lại mọi việc một cách khách quan nhất.
Kiểu vợ như của mày nó nhiều nhan nhản ở xã hội thời nay luôn, bởi vì được bố mẹ nó chiều chuộng cộng với nền giáo dục thiếu chiều sâu nên chúng nó k hiểu được giá trị cốt lõi của cuộc sống. K biết trân trọng cái tốt, cái hay
Mày phải có cách điều trị con vợ mày 1 lần duy nhất và mãi mãi. Để nó sinh xong, con cái cai sữa, đi lớp được, nếu vợ mày tệ thế thì GỌI BỐ MẸ NÓ SANG GẶP RỒI TRẢ VỀ. Cho nó biết rằng nhà chồng đéo phải nơi để nó thể hiện sự mất dạy, xem gia đình nó xử lý thế nào
Mày nhớ là phải bình tĩnh, nhất nhất đừng động chân tay
 
Các cụ xưa có câu:
" Thế gian được vợ hỏng chồng
Có đâu lại được cả ông lẫn bà "
Tao ko thấy mày sai ở đâu cả. Tao chỉ thấy vk mày ko biết điều thôi.
Thế gian được vợ hỏng chồng
Có đâu lại được cả ông lẫn bà
Của bà ngang cái bàn là
Của ông như thể cái gậy thằng ăn mày
 
Thằng nào có vợ như thế này hoặc có lời khuyên nào cho tao với.

Tao lấy vợ được 2 năm rồi. Có với nhau 1 thằng cu hơn 1 tuổi. Nhà tao ở ngoại thành HN, cách khu vực Cầu Giấy khoảng 25km. Vợ t muốn đi làm, thì lại phát hiện có bầu đứa thứ 2, t bảo có rồi thì ở nhà chăm sóc đứa 1 với nghỉ cho khoẻ, kinh tế t lo được. Nhưng vợ t nhất quyết đòi đi làm, và muốn ra HN sống.

Mới lấy thì nó bình thường lắm, mà từ khi sinh đứa thứ nhất nó kiểu k coi bố mẹ chồng ra gì, và không thích sống cùng. Mà t thì từ khi học xong, quen làm ở quê, bạn bè gia đình ở quê hết, nhà t thì có mỗi mình t thôi, nên để bố mẹ ở nhà thì tủi cũng không muốn ra. Dù đang có bầu mới 1 tháng, vợ t cứ nằng nặc đòi đi làm. Nhà có 1 xe ô tô của t rồi, t đồng ý cho đi làm mua cho nó 1 cái xe khác để tiện đi lại, nó muốn làm ở Cầu Giấy đi ô tô từ nhà t mất khoảng 30p là đến vì đường to không tắc bao giờ. Nhưng vợ t không đồng ý và vẫn đòi ra, kiểu chủ yếu là được ra HN sống ấy. Mẹ vợ khuyên mãi thì nó mới thôi không đi làm đợi đẻ đứa 2 rồi tính tiếp. Giờ bầu 2 tháng nên vẫn để vợ nấu cơm. Mà lúc đéo nào nó cũng rên là ở nhà chán, suốt ngày phải nấu cơm, xong cái đéo gì ở quê t nó cũng chê, kiểu chê hàng xóm, trường mầm non của con sau này,... đủ thứ. Mà nói thật là chỗ t ngoại thành, nhưng giàu chắc gấp chục lần quê vợ. Nhà t k gọi là giàu có, nhưng khá giả chả thiếu thứ gì trên đời. Bố mẹ t còn trẻ nên tư tưởng thoải mái t mới muốn sống cùng, chứ nếu cổ hủ, thì t cho vợ ra chỗ khác lâu rồi.

Chốt lại là, t đã cố gắng giải thích cho vợ về việc được, mất khi ra HN sống. Nhưng lúc nào thân tâm nó cũng chỉ muốn ra HN kiểu để không phải sống cùng bố mẹ chồng. T đang làm việc online, mà nó cứ rên bên cạnh, cả ngày nấu cơm chán quá, rồi bảo hay t xuống nấu để nó chơi. Rồi thi thoảng lại bảo nó hầu nhà t. Nghĩ lại cay, t thì ko muốn nói nhiều. Biết là nó chăm con với nấu cơm cũng vất vả rồi, t thì bận làm, hàng ngày chỉ giúp được quét dọn nhà cửa với chơi với con. Kiểu vợ nó lười + bẩn nên nó nấu 1 t ăn xong dọn cho nó còn mệt hơn cả nấu, bạ đâu vứt đó. Lấy vợ mới được 2 năm mà áp lực vcl. Cứ nghĩ kinh tế ổn định lấy vợ sướng mà đéo phải. Quan trọng là lấy vợ ntn chứ bạn t nghèo mà t thấy vợ nó ngoan, hiền, mặt lúc nào cũng niềm nở k như con vợ t.

Chúng m cho t lời khuyên t sai ở đâu. Sửa ntn với.
mày lấy phải mẹ rồi vk gì?
 
Tầm này mày nói nó cũng k hiểu và nghe mày đâu , bọn đàn bà là thế mà . Nếu k ảnh hưởng tới cs công việc ,... thì cứ cho nó lên Hn vài tháng đi khi bầu còn bé . Nếu mày và nó thấy ok thì ở tiếp , còn nó chán chê này nọ thì cho về quê vừa tầm lúc đẻ . Thế là hợp lý nhất rồi , 2 vợ chồng ra ở riêng nếu m không làm thì sẽ tự động đến tAy nó hết . Chờ xem lúc đấy nó có ngộ ra ko
 
Trầm cảm sau sinh nên m quan tâm nhiều tí, còn chuyện ra riêng thì mỗi người mỗi suy nghĩ. Quan điểm của t thì nên ra riêng, dù hợp nhưng sống hàng ngày chạm mặt thì nhiều lúc cũng có vấn đề. M k thể đứng ở giữa mà cân bằng 2 bên mẹ và vợ được
T nghĩ là bố mẹ t chỉ có mình t. Ông bà nào cũng muốn có cháu bế. Ở nhà vợ t nó còn như vậy. Nếu ra ở riênh thì ông bà ở nhà lủi thủi hàng xóm toàn cháu nhỏ, mình có cháu mà ko được bế.

Ông muốn cho ông bà được nghỉ. Ở nhà đưa đón cháu đi học, bà ở nhà việc nhà cơm nước. T với vợ mỗi người 1 xe, sáng đi tối về với con. Cuối tuần nghỉ đưa cả nhà đi chơi. Chỉ muốn cuộc sống như vậy thôi.
 
Đồng cảm với m, vợ t n kiểu loz gì đéo ưa mẹ chồng lắm, nc xa thơm gần thối, 2 thế hệ 2 cách suy nghĩ cách sống khác nhau cũng khó sống, chỉ mình là đứng giữa mới khổ vcdd thôi
 
Quê t ở đó, ông bà họ hàng sinh ra lớn lên ở đó. Nên là không muốn đi đâu, ở quê sống vui hơn, có họ hàng, bạn bè, hương khói,...
T nghĩ là bố mẹ t chỉ có mình t. Ông bà nào cũng muốn có cháu bế. Ở nhà vợ t nó còn như vậy. Nếu ra ở riênh thì ông bà ở nhà lủi thủi hàng xóm toàn cháu nhỏ, mình có cháu mà ko được bế.

Ông muốn cho ông bà được nghỉ. Ở nhà đưa đón cháu đi học, bà ở nhà việc nhà cơm nước. T với vợ mỗi người 1 xe, sáng đi tối về với con. Cuối tuần nghỉ đưa cả nhà đi chơi. Chỉ muốn cuộc sống như vậy thôi.
thôi thế là đủ hiểu rồi, bỏ vợ thôi chứ suy nghĩ gì nữa
bố mẹ chỉ có một thôi
 
Mày đừng quá lo. Giờ mày bình tĩnh , đánh giá lại mọi việc một cách khách quan nhất.
Kiểu vợ như của mày nó nhiều nhan nhản ở xã hội thời nay luôn, bởi vì được bố mẹ nó chiều chuộng cộng với nền giáo dục thiếu chiều sâu nên chúng nó k hiểu được giá trị cốt lõi của cuộc sống. K biết trân trọng cái tốt, cái hay
Mày phải có cách điều trị con vợ mày 1 lần duy nhất và mãi mãi. Để nó sinh xong, con cái cai sữa, đi lớp được, nếu vợ mày tệ thế thì GỌI BỐ MẸ NÓ SANG GẶP RỒI TRẢ VỀ. Cho nó biết rằng nhà chồng đéo phải nơi để nó thể hiện sự mất dạy, xem gia đình nó xử lý thế nào
Mày nhớ là phải bình tĩnh, nhất nhất đừng động chân tay
Cảm ơn m nhé. Nói thật là t dạy vợ vẫn non lắm, phải cố gắng hơn. Nếu ko được thì giải quyết theo m thấy hợp lý.
 
Thằng nào có vợ như thế này hoặc có lời khuyên nào cho tao với.

Tao lấy vợ được 2 năm rồi. Có với nhau 1 thằng cu hơn 1 tuổi. Nhà tao ở ngoại thành HN, cách khu vực Cầu Giấy khoảng 25km. Vợ t muốn đi làm, thì lại phát hiện có bầu đứa thứ 2, t bảo có rồi thì ở nhà chăm sóc đứa 1 với nghỉ cho khoẻ, kinh tế t lo được. Nhưng vợ t nhất quyết đòi đi làm, và muốn ra HN sống.

Mới lấy thì nó bình thường lắm, mà từ khi sinh đứa thứ nhất nó kiểu k coi bố mẹ chồng ra gì, và không thích sống cùng. Mà t thì từ khi học xong, quen làm ở quê, bạn bè gia đình ở quê hết, nhà t thì có mỗi mình t thôi, nên để bố mẹ ở nhà thì tủi cũng không muốn ra. Dù đang có bầu mới 1 tháng, vợ t cứ nằng nặc đòi đi làm. Nhà có 1 xe ô tô của t rồi, t đồng ý cho đi làm mua cho nó 1 cái xe khác để tiện đi lại, nó muốn làm ở Cầu Giấy đi ô tô từ nhà t mất khoảng 30p là đến vì đường to không tắc bao giờ. Nhưng vợ t không đồng ý và vẫn đòi ra, kiểu chủ yếu là được ra HN sống ấy. Mẹ vợ khuyên mãi thì nó mới thôi không đi làm đợi đẻ đứa 2 rồi tính tiếp. Giờ bầu 2 tháng nên vẫn để vợ nấu cơm. Mà lúc đéo nào nó cũng rên là ở nhà chán, suốt ngày phải nấu cơm, xong cái đéo gì ở quê t nó cũng chê, kiểu chê hàng xóm, trường mầm non của con sau này,... đủ thứ. Mà nói thật là chỗ t ngoại thành, nhưng giàu chắc gấp chục lần quê vợ. Nhà t k gọi là giàu có, nhưng khá giả chả thiếu thứ gì trên đời. Bố mẹ t còn trẻ nên tư tưởng thoải mái t mới muốn sống cùng, chứ nếu cổ hủ, thì t cho vợ ra chỗ khác lâu rồi.

Chốt lại là, t đã cố gắng giải thích cho vợ về việc được, mất khi ra HN sống. Nhưng lúc nào thân tâm nó cũng chỉ muốn ra HN kiểu để không phải sống cùng bố mẹ chồng. T đang làm việc online, mà nó cứ rên bên cạnh, cả ngày nấu cơm chán quá, rồi bảo hay t xuống nấu để nó chơi. Rồi thi thoảng lại bảo nó hầu nhà t. Nghĩ lại cay, t thì ko muốn nói nhiều. Biết là nó chăm con với nấu cơm cũng vất vả rồi, t thì bận làm, hàng ngày chỉ giúp được quét dọn nhà cửa với chơi với con. Kiểu vợ nó lười + bẩn nên nó nấu 1 t ăn xong dọn cho nó còn mệt hơn cả nấu, bạ đâu vứt đó. Lấy vợ mới được 2 năm mà áp lực vcl. Cứ nghĩ kinh tế ổn định lấy vợ sướng mà đéo phải. Quan trọng là lấy vợ ntn chứ bạn t nghèo mà t thấy vợ nó ngoan, hiền, mặt lúc nào cũng niềm nở k như con vợ t.

Chúng m cho t lời khuyên t sai ở đâu. Sửa ntn với.
Mày đúng là trang giấy trắng, chưa hiểu vợ, chưa hiểu sự đời.
 

Có thể bạn quan tâm

Top