[Thảo luận chính trị] Chủ nghĩa quốc gia, chủ nghĩa yêu nước

titoetitoe is verified member.

Lãnh tụ yếu sinh lý
Thật ra có rất nhiều khái niệm không được giải thích rõ ràng và bị hiểu sai trầm trọng. Nationism là chủ nghĩa quốc gia chứ không phải chủ nghĩa dân tộc. Chẳng có dân tộc nào là dân tộc Việt Nam mà chỉ có quốc gia Việt Nam. Dân tộc chỉ có Kinh, Hoa, Thái, Mường, Mán, Mèo… nên nói dân tộc Việt Nam là sai khái niệm căn bản. Các khái niệm như quốc gia (nation), nhà nước (state), nhân dân (people), chủng tộc (race) đã không được định nghĩa và phân biệt rõ ràng nên việc rất nhiều người dùng sai ý nghĩa và hiểu sai dẫn đến tranh cãi liên miên, bất tận cũng là chuyện bình thường. Bài viết này nhắm vào chủ nghĩa quốc gia (nationism) và hệ lụy của nó nên không tốn nhiều thời gian để giải thích những khái niệm căn bản dễ dàng trang google được kể trên.

Trước kia, có cái gọi là Đế Chế, Đế Quốc, có các nhà nước thành bang (city-state)... nhưng chủ nghĩa quốc gia và các nhà nước quốc gia (nation-state) gần đây xuất hiện vào nửa sau thế kỷ 19. Nationalism là con đẻ của thời đại Khai Minh, nó là kết quả của việc chia tách giáo hội ra khỏi nhà nước. Nhà nước trước kia với tôn giáo (Kito giáo) là nhất thể. Khi phân tách ra như thế, các nhà Khai Minh vĩ đại đã cướp mất khỏi tay tôn giáo các loại hình dịch vụ xã hội trước đó bị độc quyền bởi tôn giáo. Ví dụ: giáo dục, in ấn, tuyên truyền, chữa bệnh,... vốn nằm trong tay giáo hội thời Trung Cổ. Khi làm việc đó, các triết gia Khai Minh cho rằng mình đã giải phóng loài người. Nhưng đáng tiếc, họ chỉ tạo ra một trạng thái chính trị mới, mà CNQG chính là kết quả.

Các luân lý của tôn giáo thời Khai Minh sơ kỳ, khi chống lại sự độc tôn của Công giáo, nó đã phát động tinh thần chủ nghĩa tư bản. Nhưng vào thời khai Minh hậu kỳ, khi các nhà Khai Minh thành công cắt được Công giáo ra khỏi nhà nước, thì các luân lý tôn giáo ban đầu này, hình thành nên các tín điều của nhà nước. Cho nên các vấn đề đạo đức học của từng tôn giáo, khi phân tích và điều tra ra, ta thấy có dấu vết của CNQG. Trong một nhà nước quốc gia hiện đại, các tôn giáo tồn tại và tranh giành nhau quyền lực chính trị, nhưng đó chỉ là bề ngoài, thực chất thì CNQG chính là cái hình thể của tôn giáo nhà nước của quốc gia đó. Tùy vào từng thời kỳ chính sách mà, vài tôn giáo có thể giữ vai trò nổi trội trong văn hóa đời sống của dân tộc đó. Như ở Việt Nam thì lúc Phật giáo, lúc Mẫu giáo, lúc Đạo giáo, lúc Nho giáo... thậm chí cùng lúc pha trộn nhau. Các thể chế tôn giáo gần khó trở thành nhà nước sau thời đại Khai Minh. Nhưng các nhà nước không hề mất đi tính tôn giáo, trái lại, thay vì thụ động dựa dẫm vào tôn giáo để tạo ra hệ tư tưởng, các nhà nước chủ động tự xây dựng tính tôn giáo cũng riêng mình. Tính tôn giáo này rất khó nhận ra.

Khi hệ tư tưởng của bộ máy nhà nước bị lung lay, cũng là lúc thời kỳ khủng hoảng hệ tư tưởng, các nhóm tôn giáo các nhóm trí thức sẽ đánh nhau để tìm cách cài đặt vào trong bộ máy nhà nước các con virus khác nhau của niềm tin và ý hệ riêng của nhóm đó. Qua đó CNQG cũng biến hình theo hệ tư tưởng của bộ máy nhà nước. Phật giáo sẽ chẳng còn là tôn giáo ở Việt Nam nếu nó không đi kèm với CNQG và sùng bái Phương Đông, Công giáo cũng đi theo con đường tương tự. Hồi giáo là 1 ví dụ gần đây, cho thấy nó càng ngày càng bị CNQG hóa. Lịch sử của các cuộc cách mạng như Nga, Anh, Pháp cũng có thể điều tra để theo dõi diễn tiến hình thành nên CNQG. Nhà nước luôn luôn cần tôn giáo, đó là lý do tại sao sau Cách mạng, các nhà cách mạng từng đánh đổ tôn giáo cũ đều có khuynh hướng du nhập các thể loại triết học, tôn giáo mới.

Chủ đề này rất dễ bị confusion. Vì ta quen gọi tên 1 tôn giáo như thể nó tồn tại độc lập khỏi nhà nước rồi. Ta không thể hình dung ra sự quan hệ nhập nhằng của tôn giáo đối với các nhóm trí thức, nhóm trí thức và nhà nước. Chỉ khi ta hình dung tách bạch rạch ròi giữa chúng, thì ta mới nhìn ra được vì sao CNQG cũng chính là tôn giáo. Nhưng tôn giáo mang tên CNQG này không chịu lệ thuộc vào bất cứ tín điều tôn giáo nào, nó hiện thân cho chính quyền và quyền lực. Các tôn giáo tranh giành sự ảnh hưởng của nhau trong một đất nước sẽ phải chấp nhận đầu hàng CNQG. Các nước hay các quốc gia phát triển lên cấp độ Đế Quốc, đều phải bằng cách nào đó, khống chế các tôn giáo và tách ly nó ra khỏi bộ máy hệ tư tưởng nhà nước. Các nước phát triển muốn trở nên một Đế Chế phải tìm mọi cách đàn áp ý thức quốc gia dân tộc. Vì nước Mỹ sẽ không còn là nước Mỹ nếu nó chỉ là một thứ mang bản sắc quốc gia dân tộc riêng biệt, nó phải đa văn hóa có tính toàn cầu.

Ý niệm về 1 quốc gia dân tộc là tất cả những người dân sống trong đất nước đó cùng chấp nhận chia sẻ những "giá trị vĩ đại" nhất theo giới trí thức ngành "sử học" và "văn hóa học" đó cung cấp. Qua đó ta thấy CNQG đi cùng chế độ độc tài của "giới trí thức" lên tất cả người dân đen. Giai cấp thống trị quốc gia đó phải phục vụ quốc gia và phục vụ giới trí thức như là tầng lớp quý tộc. Ngành Giáo dục là thần học của quốc gia đó. Chính phủ phải có trách nhiệm giải trình trước giới trí thức, giới truyền thông (thực chất cũng là giới trí thức), giới doanh nghiệp (thực chất cũng là trí thức). Chủ nghĩa quốc gia hiện đại của thời đại Khai Minh là chế độ độc tài toàn trị của tầng lớp trí thức. Đây chính là kết quả của sự tách rời nhà nước khỏi "tôn giáo". Giai cấp tăng lữ, giáo sĩ nắm quyền của thời Trung Cổ đã trở thành giai cấp trí thức. Trách nhiệm giải trình của chính phủ, chính trị công khai và cạnh tranh, quyền lực phải trở thành chế độ bầu cử, bỏ phiếu... tất cả đều là đặc điểm của chế độ độc tài trí thức. Các nhà trí thức yêu cầu sự giải trình, sự đấu tranh giai cấp của giới trí thức chính là bỏ phiếu và cạnh tranh thông qua truyền thông đại chúng và mạng xã hội.
 
(Tiếp theo) Chủ nghĩa yêu nước (Patriotism), tại Nga hay Trung Quốc hay VN thực chất có nghĩa là "government-endorsed nationalism". Chủ nghĩa yêu nước chính là yêu cái "nhà nước" đại biểu cho toàn dân tộc. Theo đó giai cấp thống trị của người theo chủ nghĩa yêu nước có quyền quyết định và là đại diện cho "những gì tốt đẹp nhất" của quốc gia này, chứ quốc gia này "không phải đại biểu cho những gì tốt đẹp" mà chính nhà nước mới là quyết định. "Chủ tịch nước, Đảng có thể sai, nhưng là chủ tịch nước của tôi, là Đảng của tôi" còn các người không đại diện cho tôi mà là Đảng và nhà nước là đại diện tinh thần quốc gia của tôi. Qua đó có thể thấy với người yêu nước, họ có thể chém giết lẫn nhau, "rất nhiều người yêu nước đa phương". Phần đông người yêu nước có thể yêu quốc gia dân tộc này nhưng ghét nhà nước sở tại. Cho nên Hồ Chí Minh không phải người theo CNQG mà là 1 người theo chủ nghĩa yêu nước, HCM yêu Việt Nam yêu người VN nhưng không cần nhất thiết yêu Triều Nguyễn. Người yêu nước là nguồn gốc đích thực của chủ nghĩa CS. Họ có thể yêu VN nhưng ghét nhà nước hiện thời và yêu 1 nhà nước lý tưởng theo sở thích và ý hệ của họ.Với người theo chủ nghĩa yêu nước, dân chủ không phải lý luận mà là thực tế, có rất rất "nhiều người yêu nước đa phái", cho nên Chủ nghĩa yêu nước là 1 "trình trạng dân chủ đa nguyên vô điều kiện". Nghịch lý của CNYN đó là người yêu nước không cần thiết phải chấp nhận chế độ bỏ phiếu, bầu cử, thay đổi cơ chế quyền lực và không cần giải trình gì hết từ nhà nước, nếu nhà nước đó là nhà nước lý tưởng của họ.

Người theo CNQG luôn tìm cách tàn sát người theo CNYN. Ví dụ của những người yêu nước đích thực là Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp, Putin, Tập Cận Bình, Mao Trạch Đông, Vladimir Lenin, Karl Marx, Donald Trump... Người yêu nước không thể có chuyện trở thành người theo chủ nghĩa quốc gia, dù CNQG bao trùm cả CNYN nhưng dòng sông máu cắt rời nó chính là người yêu nước phụ thuộc vào "nhà nước" đó, "phe Đảng" đó. Hiện CNQG đang cố tình che giấu và nuốt luôn tinh thần yêu nước. Thực chất CNYN cách mạng hơn CNQG vì người yêu nước không bị kiểm soát bởi các cơ quan ban ngành trí thức như "văn hóa học", "tôn giáo học", "sử học"... yêu nước không cần tới trí thức hay sự trang bị về kiến thức để làm cơ sở.

Từ đó ta thấy, chủ nghĩa yêu nước là chủ nghĩa yêu nhà nước của quốc gia. Người yêu nước đối lập với một quốc gia nào dám đem ý chí "quốc gia" áp đặt lên nhà nước "lý tưởng trong tim họ", người yêu nước do vậy không căm ghét dân nhập cư không căm ghét người đồng tính, không căm ghét người Do Thái hay các hiện tượng nào đó tương tự. Người theo CNQG luôn thường trực lo sợ sự "dị thường" xa lạ với các "giá trị truyền thống", tức Xenophobia, giống như sợ vi trùng gây bệnh. Người yêu nước bị 2 xu hướng tấn công, ngoài CNQG hay tàn sát những người yêu nước thì người yêu nước cũng sẽ tự tàn sát lẫn nhau, vì không có tiêu chí nào quyết định bạn yêu nhà nước sở tại. Nếu nhà nước sở tại muốn bạn đi đánh nhau, hay hi sinh bản thân và cả gia đình và họ tộc vì lý tưởng của phe Đảng hay hệ tư tưởng thì bạn phải làm, nhưng tùy thuộc bạn yêu Nhà Nước đó phe đảng đó hay không. Nếu nhà nước đó kêu bạn ghét Hồ Chí Minh, bạn là 1 người yêu nước bạn sẽ hoặc theo chính sách nhà nước ghét HCM hoặc quay sang chống lại nhà nước đó vì nó không còn là nhà nước của bạn vì nhà nước của bạn là nhà nước tôn thờ HCM.

Chủ nghĩa yêu nước VN và Trung Quốc và Nga hiện nay tương tự y như người Mỹ vào năm 2003. Tức là 1 loại chủ nghĩa yêu nước "duy vật tâm linh" spiritual materialist patriotism. Khi xâm lược Iraqi không phải là do thức tỉnh "tinh thần quốc gia" người Mỹ mà là thức tỉnh "lòng yêu nhà nước Mỹ". Mọi người dân bất thần căm thù 1 quốc gia khác chưa chắc liên quan đến việc làm họ tổn thương. Chưa có bằng chứng gì, nhưng việc này có thể biểu hiện bằng 1 câu bản sắc VN. "Tức giận như ai ăn hết của của mày ấy". Cuộc xâm lược Iraqi tuy dựa vào chủ nghĩa yêu nước nhưng được người theo CNQG ủng hộ, vì là biểu hiện của quyền lực tuyệt đối. Thực ra ở đây chỉ là toàn dân "làm theo lời và chỉ đạo của nhà nước Mỹ" mà thôi. Nhà nước chỉ đạo dân làm theo là trái tim của cuộc xâm lược 2003. Toàn bộ thế giới bị shock vì chủ nghĩa yêu nước của người Mỹ. Obama được trao giải thưởng hòa bình chỉ vì hứa hẹn sẽ không để tình trạng này tái diễn. Nhân dân rất nhất quán nếu họ có được lòng yêu nước. Khi nhà nước bảo nhân dân yêu Mỹ, yêu Đức, yêu TQ, yêu Nga, hay thậm chí yêu Da Đen Da Trắng Do Thái... như đồng bào mình, thì nhân dân sẽ làm theo nhà nước. Đó là viễn cảnh đáng sợ đối với người theo chủ nghĩa quốc gia cực đoan. Giới trí thức, đại diện cho CNQG nếu chống lại người yêu nước và nhà nước, đơn thuần sẽ bị dư luận viên cắm cho lá cờ tự do dân chủ, phản quốc, phản dân tộc... CNYN do đó mở đường cho chủ nghĩa Marx và CNCS và CNXH. Do đó CNYN là một loại rượu cốc tai đủ kiểu pha chế, người yêu nước cũng có thể chính là hình ảnh của mật vụ, gián điệp và điệp viên kiểu 007 James Bond. Là một người yêu nước Bạn có thể yêu hoặc thù nhà nước dân tộc này. Ta không bao giờ biết ranh giới nào để xác định. Cho nên nhiều người nhầm lẫn CNQG và CNYN. Người quốc gia sẽ rơi vào chủ nghĩa phát xít, quốc xã, chủ nghĩa anh hùng, chủ nghĩa bảo thủ... nhưng người yêu nước mở ra những nhánh đi mới tiến tới những học thuyết mới vì họ có chế độ dân chủ vô điều kiện và tự do lựa chọn nhà nước lý tưởng của mình.

Note: Khi viết những điều này, tôi đã gặp rất nhiều người cãi lại rằng “đảng cầm quyền và tổ quốc ko phải là 1". Nếu giả sử 1 nước ko có đảng phái cầm quyền thì nó là vô chính phủ mơ ước của nhiều Anarchist trên thế giới. Vì chả có tổ quốc nào mà tồn tại trên trường quốc tế mà ko có Đảng cầm quyền, cũng như chủ nghĩa dân tộc bảo "tự nhiên hiện hữu" mà ko có bọn trí thức lý luận theo ủng hộ và duy trì. Bảo tổ quốc và Đảng khác nhau là khẳng định ý chí cướp chính quyền rồi. Vì nếu tổ quốc ko có Đảng thì là miền đất vô chủ tha hồ vào đó đánh cướp. Chống lại luận điểm này rất đơn giản: Chính phủ hiện thời mất đâu có nghĩa đất nước bị mất đâu. Thế chính phủ nước ngoài nhảy vô cai trị VN đâu có nghĩa là VN mất?
 
Tao bảo mày rồi, đừng mong thông não được mấy con bò ngu lâu dốt bền. Gặp chúng nó là phải nhét thuốc chuột vào mõm luôn ĐỊt con mẹ mấy con súc vật luôn.
 
Xem có thằng nào vào cãi ko thôi :v. Tụi nó toàn cãi nhau theo kiểu thầy bói xem voi, nhiều lúc cũng chán ;))
toàn cái kiểu cãi cùn =)) lý luận của m phải đúng ý bọn nó ko thì block chán đời vcl :)) ví dụ điển hình là thằng Hakovu và bè lũ nâng bi
 
1 đời chế thuốc độc. Hôm nay Hoàng dược sư chế thuốc giải. Mà đéo thằng nào dám uống. Ai cũng nghĩ mình biết nhiều rồi. Vì thế giang hồ im hơi lặng sóng. Thôi lại quay về tà đạo vậy!
 
1 đời chế thuốc độc. Hôm nay Hoàng dược sư chế thuốc giải. Mà đéo thằng nào dám uống. Ai cũng nghĩ mình biết nhiều rồi. Vì thế giang hồ im hơi lặng sóng. Thôi lại quay về tà đạo vậy!
Tóm lại toàn chính trị gia vỉa hè cho sướng mồm, đỡ bực dọc thôi. Mà để đỡ bực dọc hưởng lạc thì đá phò, gạ địt gái hiệu quả hơn ;))
 
Lâu lâu nới đc tip chất lượng, em định viết thêm mấy bài về trung đông mà thấy ae cãy nhau ỳ xèo nên thôi
 
Đăng những bài kiểu như này ở chốn xàm hay fb thì cũng chỉ chửi nhau om tỏi là cùng, mấy ai bàn tử tế
Đc mấy ai tiềm hiểu chuyên sâu đâu anh ơi vào chửi đổng là hay, đại loại như đọc giăm ba bài báo, xem vài video trên YouTube r ảo tưởng mình am hiểu hết mọi thứ, dân mình tự nhục sính ngoại âu cũng do chã biết j về bên ngoài mà thích đông đổng
 
gặp bọn đấy phải toxic lên, gặp phát chửi luôn chứ đ lý luận lý lẽ gì hết cho mệt người :)) đã thế còn xả stress nữa :))
Đầu tiên phãi biết tiếng anh, đọc mấy bài báo nc ngoài,CNN có mấy bài trính trị kinh tế giá trị vl, sau đó là phãi học, có kiến thức cở lãnh tụ,thì may ra mới hiểu sâu về trính trị cái này là hiểu sâu thôi nhé, rành trính trị thì m phãi làm nó, ko làm biết nó ra sao mà rành,lắm cha trên xàm này nói chớt quớt mà cãy miết -.-
 
Đầu tiên phãi biết tiếng anh, đọc mấy bài báo nc ngoài,CNN có mấy bài trính trị kinh tế giá trị vl, sau đó là phãi học, có kiến thức cở lãnh tụ,thì may ra mới hiểu sâu về trính trị cái này là hiểu sâu thôi nhé, rành trính trị thì m phãi làm nó, ko làm biết nó ra sao mà rành,lắm cha trên xàm này nói chớt quớt mà cãy miết -.-
mấy thằng này toàn bàn chính trị quán nước, lên mạng thì đọc Đại Kỷ Nguyên với mấy thằng chính trị gia FB, nghe hơi nồi trõ là chính chứ có tí kiến thức đéo gì đâu :)) Nói chuyện chính trị thì đéo có lý luận, dẫn chứng, phản biện ... thằng nào đéo đúng ý nó y như rằng bị mấy tml chụp mũ bò đỏ, dư luận viên, hài vl :))
 
Với tao Chủ Nghĩa Dân Tộc là trên hết, Dân Tộc Việt Nam có phát triển thịnh vượng hay không phải lấy dân làm gốc, chỉ có dân tộc mới là trường tồn còn chế độ thì sơ lược lịch sự Việt Nam bao thời kỳ các mày cũng thấy rồi đấy :vozvn (19):
 
Với tao Chủ Nghĩa Dân Tộc là trên hết, Dân Tộc Việt Nam có phát triển thịnh vượng hay không phải lấy dân làm gốc, chỉ có dân tộc mới là trường tồn còn chế độ thì sơ lược lịch sự Việt Nam bao thời kỳ các mày cũng thấy rồi đấy :vozvn (19):
M ko đọc à . Nó bảo viết dân tộc việt nam là sai còn gì :)) có dân tộc kinh, tày nùng , mông thái bla bla thôi
 
M ko đọc à . Nó bảo viết dân tộc việt nam là sai còn gì :)) có dân tộc kinh, tày nùng , mông thái bla bla thôi
Tao đâu có nhủ nhận điều nó nói, nhưng dân tộc việt nam ở đây là nói hết tất cả các dân tộc anh em kể cả thằng người hoa là di cư vẫn là dân tộc, dân tộc là trên hết ok
 
Tao đâu có nhủ nhận điều nó nói, nhưng dân tộc việt nam ở đây là nói hết tất cả các dân tộc anh em kể cả thằng người hoa là di cư vẫn là dân tộc, dân tộc là trên hết ok
Dân tộc nào cũng đc. Chủ nghĩa cá nhân còn trên cả vậy
 
cái nhập nhèm này ở VN cũng bắt chước bọn tàu mà ra, có cả khái niệm dân tộc trung hoa :rofl:

chúng nó gom mãn, mông, hồi, duy ngô nhĩ là dân tộc trung hoa :rofl:
 
Top