Vài tấm gương phụ nữ đức hạnh thời nhà Nguyễn

ditmeconnoeng

Tôi là Thằng mặt lồn
Vào thời nhà Nguyễn, phụ nữ đức hạnh, đàn ông có nghĩa khí, con cái hiếu nghĩa sẽ được địa phương tâu về Kinh thành. Sau khi Triều đình cử người xác thực rồi, họ sẽ được Vua ban thưởng khuyến khích, thành niềm tự hào của dòng tộc và xóm làng.

“Đại Nam thực lục chính biên” có ghi chép năm 1822 vua Minh Mạng xuống chiếu rằng:

“Tôi trung con hiếu, đàn bà tiết liệt, đàn ông nghĩa khí, rất nên khuyến khích. Từ xưa kính trọng tuổi tác, ưu đãi bậc già, cất nhắc người hiếu, nêu khen người liêm, đều là để rèn luyện phong hoá cho dân, sáng tỏ trị giáo của nước, để dẫn cuộc đời đến chốn nhân thọ.

Trẫm kính nối nghiệp lớn, mở rộng đạo trị, phàm là trung thần thì phong tước mà thờ cúng, là liệt nữ thì ban biển mà nêu khen, điển lệ có đủ.”

Thời đó, những phụ nữ được xem là “liệt nữ” (có ý chí kiên trinh giữ vững đạo nghĩa), “tiết phụ” (chung thủy với chồng), “nghĩa phụ” (làm việc nghĩa), thường được thưởng đất tự điền, lụa là, vàng bạc, hoặc được Vua ban cho sắc tứ.

“Châu bản triều Tự Đức” có ghi chép về quy định ban thưởng cho phụ nữ tiết hạnh như sau:

“Từ nay phàm những tiết phụ, người nào từ hai mươi tuổi trở xuống mà ở vậy, bất luận có con hay không mà thủ tiết đến ngoài năm mươi tuổi, có sự trạng xuất sắc như tự vẫn để thủ tiết đều xin chiếu theo lệ hạng ưu thưởng bốn mươi lạng bạc, hai tấm lụa màu, một tấm biển ngạch. Hoặc người nào từ hai mươi tuổi trở xuống, không có con, tuy sự trạng không được như loại trên nhưng chỉ lấy một chồng, không tái giá, làng xóm đều khen là thủ tiết, xin nên chiếu lệ hạng trung, thưởng ba mươi lạng bạc, một tấm lụa màu, một tấm biển ngạch”.

Phần thưởng lớn nhất cho phụ nữ đức hạnh chính là được Vua ban cho bảng vàng để lưu lại muôn đời. Theo “Khâm Định Đại Nam hội điển sự lệ” thì thời nhà Nguyễn, người phụ nữ tiết hạnh đầu tiên được nhận bảng vàng là bà Nguyễn Thị Phiễu ở Bình Định vào năm 1820. Bảng vàng phía trên có khắc 2 chữ “sắc tứ”, giữa khắc 4 đại tự. Niên hiệu, ngày tháng, quê quán, công trạng… được khắc bên dưới, xung quanh chạm trổ, vẽ hoa, sơn son thiếp vàng.

Những câu chuyện về tấm gương phụ nữ đức hạnh cũng được lịch sử ghi lại. Cuốn “Minh Mạng chính yếu” do Quốc Sử Quán biên soạn có ghi chép sự việc xảy ra vào năm 1829:

“Có người đàn bà họ Dương, người huyện Vĩnh An, thành Gia Định, chồng bị ác tật, nhà nghèo, người chủ nợ ưa thích sắc đẹp, muốn tư thông với Dương Thị, hoặc đem lợi dụ, hoặc dùng uy quyền để dọa nạt. Dương Thị cương quyết không chịu, sau bị đâm chết”.

Quan đứng đầu thành Gia Định đem việc ấy tâu lên, Vua liền truyền lệnh cấp cho biển ngạch khắc 4 chữ: “Dương Thị trinh phụ” (người phụ nữ trinh tiết họ Dương). Vua lại ban dụ rằng: “Vì phong tục thành Gia Định, mượn việc này để khuyên người ta giữ trinh tiết, nếu người hạt khác, chưa xứng đáng”.

Cuốn “Đại Nam nhất thống chí” có ghi chép rõ thêm các thông tin chi tiết:

“Dương Thị Ư, người huyện Đông Xuyên, lấy chồng là Nguyễn Văn Nhị, nhà nghèo, chồng lại bị chứng phong, người chủ nợ là Dương Thìn, thấy thị có nhan sắc, nhiều lần muốn cưỡng ép, thị một mực không chịu, sau bị nó (tức Dương Thìn) giết. Năm Minh Mạng thứ 10 được biểu dương”.

Các câu truyện về phụ nữ đức hạnh trong sử sách đều nêu rõ “sự trạng” nhằm lưu lại tấm gương cho đời sau. “Châu bản triều Tự Đức” có ghi chép:

“Trần Thị Ốc tuổi xanh, không có con, thủ goá thờ chồng. Hiện nay tuổi đã năm mươi sáu, chỉ theo một chồng, rất đáng khen thưởng. Lê Thị Huyên quá hai mươi tuổi, chồng mất, có con, theo lệ thưởng xét chỉ là thứ hạng. Nhưng người con này lại mất tiếp, Thị ở một mình cùng người con dâu là Thị Ốc, cùng thủ tiết.”

Ở xã Yên Phú, huyện Yên Khánh, tỉnh Ninh Bình có người là Đinh Thị Phức “vào năm 16 tuổi lấy chồng người xã đó, sinh được một con trai nhưng ngay sau đó chồng bà ta bị bệnh mất khi bà mới mười chín tuổi. Bởi có nhan sắc nên sau đó nhiều người đến hỏi làm vợ nhưng bà ta không chịu cải giá. Đến nay bà ta đã năm mươi sáu tuổi. Tỉnh thần đó cho cứu xét thấy đúng sự thực làm đủ tờ tâu đợi chỉ để ban thưởng”.

Ở Thanh Hóa có người phụ nữ tên là Lê Thị Đoan, “năm 25 tuổi chồng chết, không có con trai, thề bạc đầu thủ tiết nuôi dưỡng cháu chồng mới hai tuổi mất mẹ, tên là Nguyễn Sĩ Độ, coi như con và khi trưởng thành theo khoa nghiệp, nay thi trúng hai khoa tú tài.”

Ở Hải Yên có Trần Thị Cẩn “tuổi 16, sinh được một con trai, mới lên 2 tuổi thì người chồng tên là Trần Huy Lưu chết. Thị không chịu lấy chồng khác mà ôm con về quê cha mẹ, thủ tiết nuôi con. Thần bộ vâng xét Trần Thị Cẩn tuổi trẻ chồng mất mà thủ tiết, bị cường hào ép lấy, thị không chịu, trở về nhà mẹ đẻ để tránh nhưng các kỳ giỗ lạp hàng năm của chồng, cậu, cô vẫn thường đi lại thờ cúng. Viên Đốc thần ấy đã xét lại quả là xác thực. Thị ấy nên chăng chiểu theo loại tiết phụ hạng thứ để ban thưởng mười lạng bạc”.

Cũng có những tấm gương được phong tặng “biển ngạch” truyền lại cho đời sau. Ví như “Nguyễn Thị Tú 21 tuổi, chồng chết, không có con cái mà đã thề không đi bước nữa. Có sự trạng rõ ràng, nhảy xuống bến sông Bình Giang tự vẫn được người trong thôn cứu sống, có đủ hàng xóm họ tộc chứng nhận, nghĩ nên sửa theo hạng ưu, theo lệ thưởng cho hai mươi lạng bạc, hai tấm lụa Nam Sa, một tấm biển ngạch”.

Nguyễn Thị Hai ở Hà Nội “quyên sinh giữ tiết hạnh… truyền giao thưởng cho một tấm biển, ngoài ra đã biết. Châu phê: Treo biển ở nơi thị ấy tuẫn tiết và cấp hai trăm quan tiền để tu sửa cho đẹp đẽ”.

Với những người thủ tiết thờ chồng, nếu người nhà phạm tội thì cũng được xử nhẹ bớt. “Tòng phạm Hoàng Văn Hổ theo luật phải xử phát lưu nhưng nghĩ mẹ tên ấy thủ tiết đã hơn ba mươi năm mà tên ấy là con trai độc nhất nên gia ân truyền phạt đánh gậy, lệnh cho lí dịch địa phương đó nhận về để y phụng dưỡng mẹ già, đợi khi việc phụng dưỡng xong, chiểu lệ giải quyết”.

Có thể thấy phần lớn các tấm gương phụ nữ đức hạnh thời nhà Nguyễn là liên quan tới việc thủy chung giữ gìn trinh tiết, chăm lo cho con cháu trong gia đình. Mặc dù ngày nay thoạt nghe có vẻ lạ lẫm, nhưng ngẫm kỹ ra, những điều này ở thời kỳ xã hội nào mà nói cũng thật là đáng quý.
 
toán lý khoa học kỹ thuật thì đéo học suốt ngày đạo ní văn vở đất nước thì tụt lùi. tạo ra câu “phú quý sinh lễ nghĩa” mà đéo chạy theo phú quý trước (giao thương, sản xuất) cứ ép giàu hay nghèo phải lễ nghĩa thành ra tất cả đều như cặc cho đến tận ngày hôm nay
 
Địt mẹ đức hạnh của mấy thằng hủ nho là chồng chết đéo được lấy chồng khác. Cái tư tưởng của thằng Khổng Khâu làm Việt Nam cất đầu lên không nổi.
 
Địt mẹ nhớ phim Forest Gump của Mỹ thì bà mẹ chịu đụ với thằng hiệu trưởng để cho con được đi học bình thường. Tao thấy như vậy còn đức hạnh hơn đám hủ nho này.
 
Địt mẹ đức hạnh của mấy thằng hủ nho là chồng chết đéo được lấy chồng khác. Cái tư tưởng của thằng Khổng Khâu làm Việt Nam cất đầu lên không nổi.
Nho giáo có chỗ sai những vẫn có chỗ tốt, bọn Nhật Bản là một điển hình của việc gạn lọc tinh hoa Nho giáo nên nước nó có nền tảng tốt dù Tây hóa khá nhiều nhưng không bị hòa tan. Còn Việt Nam đập bỏ bằng sạch Nho giáo nên giờ mất phương hướng, thời xưa Việt Nam áp dụng Nho giáo cũng không biết tự gạn lọc. Thế mới thấy giờ 2 nước Hàn Quốc, Nhật Bản và Đài Loan nó vẫn tổ chức tế lễ Khổng Tử hàng năm nhưng nó vẫn còn ngon hơn cái nước bỏ hẳn như Việt Nam và Trung Quốc.
 
toán lý khoa học kỹ thuật thì đéo học suốt ngày đạo ní văn vở đất nước thì tụt lùi. tạo ra câu “phú quý sinh lễ nghĩa” mà đéo chạy theo phú quý trước (giao thương, sản xuất) cứ ép giàu hay nghèo phải lễ nghĩa thành ra tất cả đều như cặc cho đến tận ngày hôm nay
Thực ra nói như mày là không chuẩn, các nước phát triển ngay từ đầu nó giáo dục trẻ con lễ nghĩa chứ không nặng kiến thức như Việt Nam. Thế nên ở nước phát triển học cấp 1 cấp 2 thực ra khá nhẹ nhàng, còn Việt Nam thì ngược lại hoàn toàn. Cái khẩu hiệu "Tiên học lễ, hậu học văn" tao thấy buồn cười là nó lại được các nước không hô khẩu hiệu đó noi theo. Còn Việt Nam thì ngược lại, chưa học làm người đã học kiến thức, cấp 1 cấp 2 nhồi nhét đủ thứ, cấp 3 thì thôi khỏi nói, mục tiêu cuối cùng là để đi thi quốc tế còn ngạo nghễ với thiên hạ. Thế nên câu phú quý sính lễ nghĩa cũng tùy trường hợp mà nói chứ không phải áp dụng mặc định vào mọi trường hợp, khi con người chưa có nền tảng đạo đức nhất định thì học kiến thức vào có khi còn nguy hiểm hơn.
 
Thực ra nói như mày là không chuẩn, các nước phát triển ngay từ đầu nó giáo dục trẻ con lễ nghĩa chứ không nặng kiến thức như Việt Nam. Thế nên ở nước phát triển học cấp 1 cấp 2 thực ra khá nhẹ nhàng, còn Việt Nam thì ngược lại hoàn toàn. Cái khẩu hiệu "Tiên học lễ, hậu học văn" tao thấy buồn cười là nó lại được các nước không hô khẩu hiệu đó noi theo. Còn Việt Nam thì ngược lại, chưa học làm người đã học kiến thức, cấp 1 cấp 2 nhồi nhét đủ thứ, cấp 3 thì thôi khỏi nói, mục tiêu cuối cùng là để đi thi quốc tế còn ngạo nghễ với thiên hạ. Thế nên câu phú quý sính lễ nghĩa cũng tùy trường hợp mà nói chứ không phải áp dụng mặc định vào mọi trường hợp, khi con người chưa có nền tảng đạo đức nhất định thì học kiến thức vào có khi còn nguy hiểm hơn.
mày vẫn hủ nho nhỉ. các nước phương tây giai đoạn đầu theo chủ nghĩa trọng thương bất chấp để làm công nghiệp, bóc lột tàn phá môi trường đủ cả, sau khi giàu mạnh văn minh xã hội tự khắc lên. nước nhật giai đoạn cải cách và sau thế chiến 2 học sinh cả nước đua nhau học, đêm ko tắt đèn sau 2h sáng còn kinh gấp vạn lần so với Vn hiện tại đến khi nền sản xuất mạnh giá trị xã hội cũng tự đó mà lên trước đó bạo loạn đủ cả. hủ nho như mày ở vn rất nhiều nguyên nhân do chưa hiểu thấu giá trị của tiền- của thương nghiệp
 
mày vẫn hủ nho nhỉ. các nước phương tây giai đoạn đầu theo chủ nghĩa trọng thương bất chấp để làm công nghiệp, bóc lột tàn phá môi trường đủ cả, sau khi giàu mạnh văn minh xã hội tự khắc lên. nước nhật giai đoạn cải cách và sau thế chiến 2 học sinh cả nước đua nhau học, đêm ko tắt đèn sau 2h sáng còn kinh gấp vạn lần so với Vn hiện tại đến khi nền sản xuất mạnh giá trị xã hội cũng tự đó mà lên trước đó bạo loạn đủ cả. hủ nho như mày ở vn rất nhiều nguyên nhân do chưa hiểu thấu giá trị của tiền- của thương nghiệp
Hủ nho thì chả phải hủ nho, tao thấy cứ như Nhật Bản là ngon, nó vừa giữ được giá trị truyền thống mà vẫn học theo cái tân tiến của phương Tây phát triển đất nước. Sang Nhật Bản mới thấy giáo dục tiểu học của nó chủ yếu chú trọng vào học chữ rồi học đạo đức, học kĩ năng sống. Trong khi mày nhìn trẻ con cấp 1 Việt Nam học còng cả lưng chứ hay ho đéo gì? Họ hàng tao có ông bên Phần Lan cũng bảo ở bên đó giáo sư tiến sĩ hầu như toàn về dạy cho bọn cấp 1 cấp 2 vì bọn đấy mới là bọn cần dạy. Còn đã lên cấp 3 thì bên đấy nó được dạy cách tự học chứ không cần giáo viên cầm tay chỉ việc như VIệt Nam. Thế mới thấy học đạo đức và cách sống cũng rất quan trọng chứ không phải cứ nhồi 1 đống kiến thức vào đầu thì là hay. Ngoài ra trẻ con bên nước ngoài được học thêm cả nghệ thuật, còn ở Việt Nam mày cũng biết là cái nghề gì ra tiền thì học chứ chả ai khuyến khích con cái học nghệ thuật giải trí linh tinh làm gì vì cho rằng không thiết thực.
 

Có thể bạn quan tâm

Top