Kể chuyện mấy gia đình có người chết vì covid đi mấy tml

  • Tạo bởi Tạo bởi jackad
  • Start date Start date
t có post trên xam này hồi đó: hẻm nhà t có nhà kia đi hẳn 3 mạng: cha-con trai-con rể.
có căn nhà ngay cạnh cổng bv Nguyễn Trãi Q.5 2 chị em trung niên ở, bay màu cả 2 -> chắc các bố lãnh đạo lén hốt luôn thay vì vào công quỹ.
 
Thời đỉnh dịch Covid, phó chủ tịch quận lên cơn nên xe cấp cứu đưa gấp vào bệnh viện, xong chết, rồi nhân viên hốt xác vào bao vội vã do quá bận rộn, cùng với toàn bộ đồ cá nhân, rồi đưa bao xác đi thiêu luôn.
Sau dịch, gia đình tìm kiếm vết tích thì chỉ dấu chỉ đến bệnh viện lúc xe cấp cứu đưa vào, xong vết tích đến đó là đứt luôn.
Giờ vẫn không tìm được tro cốt.
 
6 người trong gđ ở bd chết hết. Có người không bao giờ nhiễm covid éo biết tại sao!.
Tao có bị đéo đâu. Nhưng cảm giác có đợt đầy đủ các triệu chứng nhưng test ko lên. Sau thời gian đó thấy người yếu hơn hẳn. Đéo biết do test sai hay do mình khỏe. Còn tiêm Vacxin thì tao chỉ tiêm 2 mũi, mãi sau hết dịch bọn nó giục quá mới tiêm mũi 3, vì tao biết tiêm nhiều vacxin cũng đéo tốt gì.
 
T nhớ xàm nhiều thằng trong dịch đói ăn, cuồng chân quá kêu dịch là do Cộng xả nghĩ ra, thực sự ko có dịch mà, giờ chết cũng do cộng xả luôn hả :v
 
càng già đi tao càng thấy kinh tởm cái cái bọn đang cai trị dân đông lào...mà thui h làm gì đc...đất nước nào mà chả bị cái cảnh này...chế độ nào chả thối nát ko kiểu này thì cũng kiểu khác...zzz :beat_brick:
 
tml nào có ng thân hay hàng xóm có người chết vì covid kể chuyện đi. đợt sg chết mấy chục ngàn người mà giờ thấy như ko có gì xảy ra. đợt xem mấy clip của mấy nhóm từ thiện vào hốt xác đi là chủ yếu :vozvn (3):
Tao ở đà nẵng, bên nhà tao có chị kia bị suy thận phải chạy thận, trúng ngay đợt ấy bệnh viện C bị covid, bị phong tỏa rồi chết luôn trong đấy, xác chở đi thiêu rồi trả về hũ cốt. Chết ko đám tang, lặng lẽ
 
T trong đội chống dịch của phường. Đưa 1 ô 60t đi cách ly. Trước khi vào trại, đo Spo2 có 60, người run lẩy bẩy. T nói sao trên tờ khai của chú ko có số đt liên lạc của người thân. Ổng nói có thằng con trai, nhưng sợ phiền nó. T bắt ổng fai ghi vào, lỡ có chuyện gì còn bít mà đi hốt về. Thế là ổng gọi cho con ổng, nói giọng run run : " người ta đòi cho số liên lạc của người thân, ba cho số đt của con có đc ko...". T ghi vào rồi đưa ổng vào phòng để thở Oxy. Hôm sau trở lại, nhìn vào phòng oxy cũng ko thấy ông đó. Hnay cái phòng oxy đó nhiêu đó người, ngày mai cũng là bấy nhiêu người, nhưng mấy người hwa lại ko thấy đâu
Có thằng sn 83, t đứng đợi ở chỗ tập kết hoài mà ko thấy đâu, t gọi đt, nó nói " e mệt wa, ko đi nổi, cho e đc ở nhà đi " . T tới nhà nó, nó đã chuẩn bị đồ rồi, mà nhìn nó mệt lả người, mặt trắng bệch. T nói nó mệt vậy mà ở nhà là chết chắc, vào trại đi, ít nhất còn có oxy cho mà thở rồi 1 tay t xách giỏ, 1 tay t xốc nách nó đỡ nó đi ra xe. Tới trại, vẫn là công đoạn lấy số đt người thân, cũng ko bít cho số ai. Cho số đt của a vợ. Đo spo2 chỉ có 65, rồi t lại đưa vào phòng cho nó thở oxy. 2 bữa sau quay lại, t hỏi nó đâu. Trực ở đó nói a đó thở 2 ngày rồi mà càng thở spo2 càng tuột, nên chuyển lên trên rồi. Nó là người trẻ nhất chuyển nặng mà t bít
 
dịch xạo Lồn, có cái tinh dịch của tao làm biết bao nhiêu em sướng thôi
 
Nhà t thì ở ngoài HN, hồi tết năm 2022 nhà ông anh bị cả nhà, may mà ông bà ấy tiêm chọc 2, 3 mũi hết r đéo sao. Nhưng đến lúc bị qua thằng cháu mới có 8 tuổi, sau này nghe bà chị kể lại mà lạnh hết người. Nó sốt cả đêm toàn trên 40 độ cứ mê man, xong đưa ra nhà vệ sinh thì nó nằng nặc không đi, khóc lóc với mẹ kêu là có nhiều người ở nhà vệ sinh đợi con, gọi con lắm. Bà chị tao chỉ biết khóc rồi lên thắp hương khấn vái xong xuống chăm nó tiếp. Phúc tổ tiên thế nào sáng hôm sau nó dịu thế là khỏe.
 
Nhà t thì ở ngoài HN, hồi tết năm 2022 nhà ông anh bị cả nhà, may mà ông bà ấy tiêm chọc 2, 3 mũi hết r đéo sao. Nhưng đến lúc bị qua thằng cháu mới có 8 tuổi, sau này nghe bà chị kể lại mà lạnh hết người. Nó sốt cả đêm toàn trên 40 độ cứ mê man, xong đưa ra nhà vệ sinh thì nó nằng nặc không đi, khóc lóc với mẹ kêu là có nhiều người ở nhà vệ sinh đợi con, gọi con lắm. Bà chị tao chỉ biết khóc rồi lên thắp hương khấn vái xong xuống chăm nó tiếp. Phúc tổ tiên thế nào sáng hôm sau nó dịu thế là khỏe.
ngoài bắc tỉ lệ chết ít. chủ yếu sài gòn bình dương và lân cận vì thời điểm đầu chưa có vacxin. có 2-3 mũi thì khá yên tâm rồi.
 
T trong đội chống dịch của phường. Đưa 1 ô 60t đi cách ly. Trước khi vào trại, đo Spo2 có 60, người run lẩy bẩy. T nói sao trên tờ khai của chú ko có số đt liên lạc của người thân. Ổng nói có thằng con trai, nhưng sợ phiền nó. T bắt ổng fai ghi vào, lỡ có chuyện gì còn bít mà đi hốt về. Thế là ổng gọi cho con ổng, nói giọng run run : " người ta đòi cho số liên lạc của người thân, ba cho số đt của con có đc ko...". T ghi vào rồi đưa ổng vào phòng để thở Oxy. Hôm sau trở lại, nhìn vào phòng oxy cũng ko thấy ông đó. Hnay cái phòng oxy đó nhiêu đó người, ngày mai cũng là bấy nhiêu người, nhưng mấy người hwa lại ko thấy đâu
Có thằng sn 83, t đứng đợi ở chỗ tập kết hoài mà ko thấy đâu, t gọi đt, nó nói " e mệt wa, ko đi nổi, cho e đc ở nhà đi " . T tới nhà nó, nó đã chuẩn bị đồ rồi, mà nhìn nó mệt lả người, mặt trắng bệch. T nói nó mệt vậy mà ở nhà là chết chắc, vào trại đi, ít nhất còn có oxy cho mà thở rồi 1 tay t xách giỏ, 1 tay t xốc nách nó đỡ nó đi ra xe. Tới trại, vẫn là công đoạn lấy số đt người thân, cũng ko bít cho số ai. Cho số đt của a vợ. Đo spo2 chỉ có 65, rồi t lại đưa vào phòng cho nó thở oxy. 2 bữa sau quay lại, t hỏi nó đâu. Trực ở đó nói a đó thở 2 ngày rồi mà càng thở spo2 càng tuột, nên chuyển lên trên rồi. Nó là người trẻ nhất chuyển nặng mà t bít
mày ở sg hở. t cũng nghe như vậy. đợt đầu mà dính covid bị kéo đi thì khả năng chết nhiều hơn sống quá . vô mấy trại tập trung còn lây chéo nặng thêm.
 
Cả đời tao không bao giờ quên được năm dịch 😭😭.
Thời gian đó tao ở một mình trong một khu vườn rộng 500m cùng hơn 25 con chó ( tao làm bên thú y,) và số chó đó là do khách họ bỏ , một phần là tao nhận vì từ thiện.
Khi bắt đầu dịch là đã chuẩn bị 300 kg gạo, 100 kg gà và rất nhiều đồ ăn khô do các mtq ủng hộ .
Xung quanh lúc đó bị phong tỏa toàn bộ và tao cũng không nghĩ sẽ phải ở đó hơn 2 tháng trời .
Hàng ngày đi câu cá , lươn , bẫy chim , đào măng 😭😭 .
Thực phẩm hàng ngày thì chỉ xoay quanh rau lang , muống , và cá kho .
Sau này khi bọn chó đẻ BHX mở cửa và bán theo phiếu thì mua được chút ít thịt và bánh kẹo , cofe .
Số lượng gạo và thịt cho chó đã gần cạn và muốn mua thì phải nhờ một thằng dân quân có thẻ và nó chạy từ thủ đức lên quận 12 để chở 50 kg thịt gà về cho, giá tiền 50 kg đó là 1 triệu và tiền ship là 2 triệu 😭😭.
Lúc đó tình hình người còn không đủ ăn nói gì đến động vật.
Tao phải chia nhỏ ra để nấu cháo cho tụi nó ăn cầm hơi và duy trì sự sống, tất cả đều là những dòng chó xịn xò và trong thời gian đó chết 15 con 😭😭.
Tao phải lén lút buổi đêm để đem đi chôn mỗi khi có một con chết , vì khu vực tao ở đang quy hoạch nên đất trống còn nhiều nên rất vắng vẻ và việc chôn tụi nó toàn vào ban đêm.
Giai đoạn cuối dịch thì dễ thở hơn vì tao có thể mua được đồ ăn cho tụi nó và những con côn sống sót lại thì tao vẫn nuôi cho đến giờ này .
Kỉ niệm tấm hình dịch với chó đây .

 
Chuyện cá nhân nên tao không kể, có người thân mất vì covid. Nói chung là nhanh lắm, đợt đó như kiểu hủi ấy nên phải nhanh gọn lẹ, đc cái người thân tao ra đi nhanh gọn
 
Đợt đó do thiếu vaccine và chờ vaccine Mỹ về nên toang, vaccine TQ thì ko chịu nhập và nhập về thì loằng ngoằng mãi mới cho tiêm. Nói chung bọn có lỗi với dân SG thằng thì từ chức thằng thì đi tù rồi nên hương hồn đồng bào trong đó cũng có phần an ủi.
 
Cả đời tao không bao giờ quên được năm dịch 😭😭.
Thời gian đó tao ở một mình trong một khu vườn rộng 500m cùng hơn 25 con chó ( tao làm bên thú y,) và số chó đó là do khách họ bỏ , một phần là tao nhận vì từ thiện.
Khi bắt đầu dịch là đã chuẩn bị 300 kg gạo, 100 kg gà và rất nhiều đồ ăn khô do các mtq ủng hộ .
Xung quanh lúc đó bị phong tỏa toàn bộ và tao cũng không nghĩ sẽ phải ở đó hơn 2 tháng trời .
Hàng ngày đi câu cá , lươn , bẫy chim , đào măng 😭😭 .
Thực phẩm hàng ngày thì chỉ xoay quanh rau lang , muống , và cá kho .
Sau này khi bọn chó đẻ BHX mở cửa và bán theo phiếu thì mua được chút ít thịt và bánh kẹo , cofe .
Số lượng gạo và thịt cho chó đã gần cạn và muốn mua thì phải nhờ một thằng dân quân có thẻ và nó chạy từ thủ đức lên quận 12 để chở 50 kg thịt gà về cho, giá tiền 50 kg đó là 1 triệu và tiền ship là 2 triệu 😭😭.
Lúc đó tình hình người còn không đủ ăn nói gì đến động vật.
Tao phải chia nhỏ ra để nấu cháo cho tụi nó ăn cầm hơi và duy trì sự sống, tất cả đều là những dòng chó xịn xò và trong thời gian đó chết 15 con 😭😭.
Tao phải lén lút buổi đêm để đem đi chôn mỗi khi có một con chết , vì khu vực tao ở đang quy hoạch nên đất trống còn nhiều nên rất vắng vẻ và việc chôn tụi nó toàn vào ban đêm.
Giai đoạn cuối dịch thì dễ thở hơn vì tao có thể mua được đồ ăn cho tụi nó và những con côn sống sót lại thì tao vẫn nuôi cho đến giờ này .
Kỉ niệm tấm hình dịch với chó đây .


lo gì, cùng lắm thì vẫn có thịt chó mà =))
 
Cả đời tao không bao giờ quên được năm dịch 😭😭.
Thời gian đó tao ở một mình trong một khu vườn rộng 500m cùng hơn 25 con chó ( tao làm bên thú y,) và số chó đó là do khách họ bỏ , một phần là tao nhận vì từ thiện.
Khi bắt đầu dịch là đã chuẩn bị 300 kg gạo, 100 kg gà và rất nhiều đồ ăn khô do các mtq ủng hộ .
Xung quanh lúc đó bị phong tỏa toàn bộ và tao cũng không nghĩ sẽ phải ở đó hơn 2 tháng trời .
Hàng ngày đi câu cá , lươn , bẫy chim , đào măng 😭😭 .
Thực phẩm hàng ngày thì chỉ xoay quanh rau lang , muống , và cá kho .
Sau này khi bọn chó đẻ BHX mở cửa và bán theo phiếu thì mua được chút ít thịt và bánh kẹo , cofe .
Số lượng gạo và thịt cho chó đã gần cạn và muốn mua thì phải nhờ một thằng dân quân có thẻ và nó chạy từ thủ đức lên quận 12 để chở 50 kg thịt gà về cho, giá tiền 50 kg đó là 1 triệu và tiền ship là 2 triệu 😭😭.
Lúc đó tình hình người còn không đủ ăn nói gì đến động vật.
Tao phải chia nhỏ ra để nấu cháo cho tụi nó ăn cầm hơi và duy trì sự sống, tất cả đều là những dòng chó xịn xò và trong thời gian đó chết 15 con 😭😭.
Tao phải lén lút buổi đêm để đem đi chôn mỗi khi có một con chết , vì khu vực tao ở đang quy hoạch nên đất trống còn nhiều nên rất vắng vẻ và việc chôn tụi nó toàn vào ban đêm.
Giai đoạn cuối dịch thì dễ thở hơn vì tao có thể mua được đồ ăn cho tụi nó và những con côn sống sót lại thì tao vẫn nuôi cho đến giờ này .
Kỉ niệm tấm hình dịch với chó đây .

Giờ còn nuôi ko bro? Có ý định cho ko? Mình xin 1 con về để nó chơi với con gái mình
 
Đến giờ vẫn chưa thấy thằng nào lên tivi tay cầm khăn mùi xoa khóc thút thít nhỉ? Hay chưa đủ số lượng người chết?
 
Sao trong đấy lại bị nặng thế bọn m
Tao chích 2 mũi hàng tàu khựa nhưng bị dính cũng lê lết mất 3 hôm. Vợ t thì lại nhẹ nhàng hơn sốt có 1 hôm khỏi
 
Bệnh viện chợ rẫy một cô năm vừa rồi 42 tuổi nói câu cuối với tk bạn tao: con cho cô chết đi, nhà cô 16 người chết hết chỉ còn 1 mình cô.
Tất nhiên là sau đó cô không qua khỏi và phần lớn t nghĩ là do tinh thần quá suy sụp. Câu chuyện nó diễn ra vào những ngày mà lò thiêu xác phải sếp hàng nhưng Nhà Nghỉ bảo số ca tử vong là 0
T mà là người này t cũng làm vậy thôi, lúc trẻ chán ghét gia đình bỏ nhà đi bang khác sống , rồi lúc về trung niên mới thấy gia đình quý giá thế nào .
 

Có thể bạn quan tâm

Top