Hello mấy tml xammers,
Lâu lắm rồi mới có dịp ngồi lại viết đôi dòng tâm sự với ae xàm. Ngày xưa có voz, ngày nay có xàm, ae VN quả là biết tạo ra sân chơi bổ ích. Hy vọng dòng title câu view của tao đéo làm ae bò đỏ nóng đít

)
Vô chuyện luôn.
Tao mới bị công ty đưa vào danh sách cắt giảm biên chế/nhân sự, và không cần đến công ty làm vào ngày mai. Mẹ, mất luôn một nửa thu nhập của cả hai vợ chồng, nghĩ cũng xót thiệt. Chuyện là mấy ông bên bộ sậu điều hành, làm ăn cc gì mà để khách hàng lớn nhất của công ty rút hàng về, mất 1/3 doanh thu mỗi năm của của công ty tao, đâu khoảng 1,5 triệu đô la Canada (khoảng gần 30 tỏi VND). Tất nhiên là bên bộ phận của tao chẳng mắc lỗi gì cả, vì từ khi tao luân chuyển từ bộ phận khác qua để giúp cho bên kho, việc điều hành kho trở nên suôn sẻ và hiệu quả hơn nhiềunhiều (lúc đó rối rắm vl, tao đéo vô chắc đợt hàng kẹt thêm 6 tháng nữa). Nghe kho hèn hèn vậy chứ tổng giá trị hàng bọn tao phải giữ là hơn trăm tỏi VND. Tao làm điều hành kho, cùng vị trí với một ông nữa ổng vô trước tao 5-6 năm, cũng cộm cán máu mặt và nhiều kinh nghiệm. Thế là đùng, mất việc. Giờ tao lại phải đau đầu suy nghĩ về nhiều lựa chọn khác nhau cho thời điểm này.
À, sơ sơ một chút cho tụi bây hiểu. Tao đang sống và làm việc ở Toronto, Canada. Qua đây hồi 4 năm trước, vẫn còn đang trả nốt 2 môn cuối cho xong rồi tao mới nộp thường trú (Canada gọi là PR), rồi nộp luôn định cư, nói chung đang nhắm khoảng 2 năm nữa là xong tất cả, hy vọng vậy. Hồi ở VN tao làm bên truyền thông phim ảnh, thu nhập cũng không khải gọi là khủng nhưng cũng gọi là cao nhất trong lứa bạn học tao ngày xưa, mỗi tháng cũng gửi về nhà dăm ba triệu phụ giúp gia đình. Tao quyết định sang Canada phần vì muốn một tương lai tốt hơn cho con tao, phần nữa là cảm thấy cuộc sống ở xã hội VN quá bức bối, thế nhưng sau gần ấy năm, tao nhận ra cuộc hành trình này thúc đẩy cho tao tìm kiếm giới hạn của bản thân. Sau vụ bị cắt giảm này, tao được phép apply cho chương trình thất nghiệp của chính phủ, và sẽ được trả tiền mỗi 2 tuần từ 50-100% số tiền lương mà tao được nhận, tùy vào điều kiện của tao, cho đến khi tao có việc mới. Nhắc tới đây mới thấy mắc cười. Đm mấy thằng lồn bò đỏ mồm cứ đi chửi tư bản, ca ngợi XHCN, nhưng tụi bây không biết chính những nước tư bản như Canada hay các nước Châu Âu hiện tại mới chính là những nước đang tiến gần nhất đến hệ thống XHCN theo đúng nghĩa đen, khi mà thuế của nhà giàu sẽ được thu và chia lại cho nhà nghèo, một cách công bằng nhất, và được đầu tư tối đa về đường xá, phương tiện công cộng, học hành, chữa bệnh và nhiều các dịch vụ an sinh xã hội khác. Ngay cả khi mày chết chính phủ cũng trả tiền tang lễ cho mày. Hồi Covid tao nhận trợ cấp 1 tháng $2000 trong hơn 1 năm. Đm bọn hay sủa thuế cao tao chửi bọn nó ngu, vì nó đéo thu thuế thì chính phủ nó ỉa ra tiền cho mày à? Hay lại in tiền đéo sợ làm phát như Lê Duẩn? Tất nhiên dân muốn lãnh trợ cấp phải thỏa điều kiện mới được nhận, bọn nó đéo ngu mà cho không. Việt Nam tiền thuế cho mấy thằng lãnh đạo xây nhà cao cửa rộng, cho cả nhà định cư nước ngoài, dân đen tụi bây chết thì kệ mẹ tụi bây, đi bệnh viện tự bỏ tiền lấy, con cái đi học nghèo thì kệ cmm. Đéo ai care. Bởi tao ghét bọn bò đỏ cứ đi bênh mấy lồn tham nhũng, nó ăn của gia phả mày mà mày còn đi bênh nó, đúng là đéo ngửi được. Mà thôi, chuyện chính trị có nói tới năm sau cũng ko hết, tới đây thôi.
Trở lại chuyện gia đình tao. Tao với vợ sống với nhau đến nay cũng hơn 3 năm, tụi tao có một thằng cu con nhỏ gần 2 tuổi, tao gửi nó về với ông bà Ngoại ở Việt Nam rồi. Phần vì muốn nó trải nghiệm tuổi thơ ở nơi đất mẹ, bên cạnh ông bà, phần nữa vì vợ chồng tao chưa đủ kinh tế để lo cho nó cuộc sống tốt, mặc dù mỗi tháng chính phủ đều trợ cấp tiền sữa đều đặn, khoảng hơn $800. Vợ tao, tuy là con nhà khá giả, nhưng em không hề mang tính tiểu thư, ngược lại em rất chăm chỉ, siêng năng làm việc, cày một lúc 2 job đã 6 tháng rồi mà tao ko nghe em than một câu, ngoài ra em cũng rất được lòng mọi người vì tính tình của mình. Đối với tao, em mang một ý nghĩa to lớn hơn cả tình yêu, mà đó còn là gia đình, là cuộc sống, là tất cả. Thậm chỉ nhiều khi tao còn suy nghĩ mang nợ em rất nhiều, vì tất cả những thứ mà em đã vì tao mà hy sinh. Bên nhà vợ tao cũng gọi là khá giả, có của ăn của để, khi ba chị em đều được ông già vợ tao cho đi học và định cư ở 3 nước Mỹ, Úc, Canada. Tuy nhiên vài năm gần đây vì tình hình làm ăn không được khả quan lắm, lại bị anh em ruột của ông già vợ lừa một vố quỵt luôn chục tỷ, lại còn phải lo cho hai em, nên giờ cũng không thể giúp tụi tao được nhiều.
Phần tao, 2 năm trước, nhờ cơ duyên, tao được nhận vào làm vị trí điều hành dự án khi còn ngồi trên ghế đại học. Trong khi các bạn cùng lớp của tao đi bưng phở, làm tiệm nail, tao được nhận mức lương dù không phải gọi là cao so với mặt bằng xã hội nhưng là mơ ước đối với nhiều sinh viên chưa tốt nghiệp. Sau một năm, sếp luân chuyển tao qua vị trí điều hành nhà kho (warehouse) khi có quá nhiều vấn đề cần giải quyết, và tăng lương cho tao. Nói chung là mọi thứ đều suông sẻ, cho đến hai tuần trước.
Công ty tao nhận tin từ đối tác lớn rằng đang có vấn đề trong khâu điều hành và ngoại giao giữa hai công ty, đề nghị họp khẩn. Công ty tao từ vị trí thứ 1 trong list nhà thầu của khách, rớt xuống vị trí thứ 3. Trong khi đó, nhà thầu vươn lên vị trí thứ 1 trong danh sách đó, thì ra là của cái thằngtừng làm việc cho ông sếp tao mà cách đây 1 năm ổng đã trảm nó. Nó đi và không quên lôi theo một mớ hợp đồng lớn về cho công ty của nó. Cũng không trách nó được, vì nếu công ty tao làm tốt thì dù nó có chơi bẩn cũng không có cơ hội, nhưng biết sao được, nó biết được điểm yếu của công ty tao, và công ty tao thì lại chủ quan, vì nhiều năm liền là nhà thầu đứng top trong khu vực. Đồng nghiệp của tao bị sốc, vì họ không nghĩ tao sẽ bị cắt giảm, vì tao luôn là một trong những nhân viên làm việc hiệu quả của công ty. Những người ở lại tỏ ra làm tiếc với sự tình, và khuyên tao nên apply qua công ty khách hàng mà làm, vì lúc này là lúc họ lớn mạnh, và tao thì cần tiền. Các sếp thì cảm ơn vì những cống hiến của tao và không quên offer những lời hứa giúp đỡ trong tương lai. Còn tao, tao chỉ canh cánh một điều, địt mẹ sao lại bị cắt giảm đúng lúc tài khoản ngân hàng đang âm vì những khoản nợ...? Thật ra tao đéo buồn, vì ở đất Canada, chỉ cần mày có chuyên môn thì mày đéo chết đói được. Chuyển đến công ty mới thì chỉ có lương cao hơn hiện tại chứ đéo thấp hơn, đó là sự thật, nên chuyện đó tao không lo. Nhưng ngoài công việc, tao còn một vài nỗi lo khác mà tao nghĩ đây chính là lúc tao nên dành nhiều thời gian hơn để giải quyết. Đây cũng có thể chính là quyết định của Chúa để giúp tao xốc lại cuộc sống nhàm chán mấy năm qua, và cũng để tao thực hiện những ý định tao đã ấp ủ hàng tháng trời...
Đéo biết nữa. Mai tao viết tiếp.
Nếu tụi bây có câu chuyện gì muốn chia sẻ thì cứ bình luận ở dưới, mai tao viết tiếp rồi trả lời. Chúc mấy tml xammers một ngày làm việc, học tập hiệu quả.
UPDATE:
Bây giờ tao đang có vài suy nghĩ, tụi bây xem thử cái nào hợp lý nhé:
1. sang đầu quân cho bên cty khách hàng (cũng là đối thủ) của cty t làm bên đấy, lương chắc chắn cao hơn. Bỏ qua vấn đề đạo đức nhé, đạo đức làm cc gì khi tao bị lay off chứ có phải tao nghỉ việc đéo
2. tao có 2 project cần đầu tư chất xám và thời gian, và cần chạy khoảng 6 tháng đến 1 năm để nó đem lại thu nhập ổn định cho tao. Nói chung chắc chắn là nó sẽ ra tiền, nhiều khi còn cao hơn lương t đi làm bây giờ, nhưng vấn đề là ngay bây giờ tao cần tiền, t ko đi làm thì mình vợ tao gồng chết mẹ luôn.
3. Tao đi làm part time rồi dành tg cho việc học cũng như tập trung cho 2 project đó, coi như tạm thời kiếm ít tiền hơn ngày trước, nhưng t có thời gian đầu tư vào hai cái dự án dài hạn kia.