Tao kể cho mày câu chuyện năm đó:
Năm đó tao đang làm GV thì xin nghỉ ra ngoài làm, nghĩa là mất dạy ấy. Mình nhiều năm kinh nghiệm thợ dạy, nhưng ra ngoài làm cái khác thì mình cũng như đứa mới thôi mà lại còn nhiều tuổi, khó xin việc nên phải thất nghiệp 1 thời gian.
Đợt đó vợ t thỉnh thoảng phải biếu quà người ta. Bình thường là t chở ra (vợ vô mua), bữa đó vợ t bận việc kêu t đi mua giúp. T biết cái cửa hàng đó mà t cũng ko chắc loại hàng nó muốn mua (do tâm lý mua đi biếu ngta nên mua xong là bỏ xe chở đi thôi, để ý làm gì). T ra nói chuyện thật tình với ông chủ như vậy, nói là nếu ko đúng loại vợ e hay mua thì a cho e đổi lại nha, ông chủ OK.
Tới trưa vợ t về thấy ko đúng loại hay mua làm ầm ĩ lên, nó có nói 1 câu t nhớ mãi "Mua có cái hộp quà cũng ko xong thì làm nên cơm cháo gì?". 12h trưa t điên máu chạy đi đổi hộp quà cho nó luôn. Nắng thật là nắng, khát thật là khát.
Thật ra câu chuyện chẳng có gì, hậu quả hoàn toàn khắc phục dc, nhưng t nhìn ra nó mượn cớ để khinh thường mình đang ko có tiền. Cho nên sau này khi có chút tiến bộ, tiền lương giờ cao hơn nó nhiều thì trong lòng tao nó cũng ko dc như cũ nữa