30 tuổi phải nhà, xe? Có cái lồn.

Cho đại học là tầm 22 tuổi ra. Mấy năm đầu lương 10 triệu mừng húm trừ khi thật xuất sắc công ty hốt, ngành ngon. Trừ nhà trọ, ăn uống chắc đéo dư nổi 5 củ/tháng. Cho từ năm 4 5 trở đi dư được 10 củ tháng tới 30t cũng tầm được vài trăm củ. Chưa kể bệnh tật, hiếu hỷ, ăn chơi.
Gửi những thằng 30 mà đéo có gì: Tụi m đừng vì áp lực do bọn xạo lồn trên này mà lao đầu vào coin, chứng hoặc làm chuyện vô đạo đức.
Tụi m có thể chuyển ngành nhưng phải mất một thời gian để xây dựng thói quen, mô hình, tìm hiểu đủ lâu để ăn dày trong mảng đó.
Điều cuối cùng là mỗi cây mỗi hoa. Những thằng bố mẹ nó dọn sẵn đường, đéo phải lo chi phí gì thì so làm lồn gì.
Cứ tận hưởng cuộc sống, đéo nợ nần báo nhà là tốt lắm rồi
t năm nay 30, 27 tuổi lấy vợ, 29 tuổi có thằng cu đầu lòng. Cũng bị áp lực đồng trang lứa giống m, làm công ty lương hiện tại cũng tầm 20tr sau 1 vài năm tích cóp cũng đâm đầu vào coin củng mong cơ hội đổi đời, thoạt đầu cũng ăn xxx nhưng đời ko như mơ lòng tham trỗi dạy tất tay và sau cú BTC sập 2021 thì t bị chia 10, ko mất trắng nhưng coi như làm 1 năm ko công. Đcm thời gian đấy t khủng hoảng luôn, đến lúc nghèo thì tiền nhà trọ 6 tháng/lần, tiền bảo hiểm cho thằng cu con dồn vào 1 thời điểm, t bất lực, stress phải nói thật với vợ rồi âm thầm xoay tiền nhà. Rồi sau đấy âm thầm làm việc, tăng ca ngày đêm sau 2 năm thì đc 1 khoản, rồi đầu tư coin chỗ còn lại đỏ đc 1 khoản nữa, t mới quyết định mua 1 căn chung cư cũ nhưng đc cái đầy đủ như cầu của 2 vợ chồng với 1 đứa con, tiền thì vay 2 bên nội ngoại, bạn bè. Mua nhà xong t khánh kiệt luôn m ạ, nhà ko còn 1 đồng nào, con cái ăn học nữa. Rồi khoản vay bạn bè thì phải trả luôn vì bạn bè phải đầu tư xoay vốn, đcm lại 1 cơ tiền đình nữa, lại đi vay mượn khắp nơi để đạp vào, mẹ cái cuộc đời giật gấu vá vai. Giờ mọi thứ cũng tạm ổn, t thấy t may mắn rất nhiều khi đc mọi người xung quanh giúp đỡ, và 1 cô vợ thấu hiểu đc hoàn cảnh, thông cảm cho mình. T nghĩ m ko nên áp lực quá như vậy, chuyện gì đến nó cũng sẽ đến thôi, quan trọng bình tĩnh xử lý thôi m ơi ! T thì vẫn đang tích cop trả nợ, phấn đấu thêm con xe cho vợ con đỡ vất vả về quê. Chúc m vững tâm, may mắn trong cuộc sống !
 
t năm nay 30, 27 tuổi lấy vợ, 29 tuổi có thằng cu đầu lòng. Cũng bị áp lực đồng trang lứa giống m, làm công ty lương cũng tầm 20tr sau 1 vài năm tích cóp cũng đâm đầu vào coin củng mong cơ hội đổi đời, thoạt đầu cũng ăn xxx nhưng đời ko như mơ lòng tham trỗi dạy tất tay và sau cú BTC sập 2021 thì t bị chia 10, ko mất trắng nhưng coi như làm 1 năm ko công. Đcm thời gian đấy t khủng hoảng luôn, đến lúc nghèo thì tiền nhà trọ 6 tháng/lần, tiền bảo hiểm cho thằng cu con dồn vào 1 thời điểm, t bất lực, stress phải nói thật với vợ rồi âm thầm xoay tiền nhà. Rồi sau đấy âm thầm làm việc, tăng ca ngày đêm sau 2 năm thì đc 1 khoản, rồi đầu tư coin chỗ còn lại đỏ đc 1 khoản nữa, t mới quyết định mua 1 căn chung cư cũ nhưng đc cái đầy đủ như cầu của 2 vợ chồng với 1 đứa con, tiền thì vay 2 bên nội ngoại, bạn bè. Mua nhà xong t khánh kiệt luôn m ạ, nhà ko còn 1 đồng nào, con cái ăn học nữa. Rồi khoản vay bạn bè thì phải trả luôn vì bạn bè phải đầu tư xoay vốn, đcm lại 1 cơ tiền đình nữa. Giờ mọi thứ cũng tạm ổn, t thấy t may mắn rất nhiều khi đc mọi người xung quanh giúp đỡ, và 1 cô vợ thấu hiểu đc hoàn cảnh, thông cảm cho mình. T nghĩ m ko nên áp lực quá như vậy, chuyện gì đến nó cũng sẽ đến thôi, quan trọng bình tĩnh xử lý thôi m ơi ! T thì vẫn đang tích cop trả nợ, phấn đấu thêm con xe cho vợ con đỡ vất vả về quê. Chúc m vững tâm, may mắn trong cuộc sống !
Thanks m. T qua giai đoạn đó và cũng đầy đủ rồi nhưng nhìn lại vẫn muốn khuyên bọn đang bị áp lực như vậy mà ham làm giàu nhanh rồi vỡ ra hết
 
Thanks m. T qua giai đoạn đó và cũng đầy đủ rồi nhưng nhìn lại vẫn muốn khuyên bọn đang bị áp lực như vậy mà ham làm giàu nhanh rồi vỡ ra hết
chuẩn luôn...đcm thấy chúng nó làm giàu mà ham, cũng điên cuồng đi kiếm tiền, mà cái ngu là cứ nghe theo mà đéo có tí kiến thức nào, cứ đâm đầu theo. Rồi đcm lại khổ vào thân
 
Việc quan trọng ko kém việc kiếm tiền là học quản lý tài chính và đầu tư. Nói ra thì rất dài dòng và nhiều kỹ năng cần phải học. Nếu áp dụng tốt thì 30t là đi làm 8 năm. Mua chung cư hay xây nhà 2tỷ, xe 600tr, là loanh quanh 2ty6 trước tuổi 30t là có thực tế nhé. Mấy thằng cứ làm đồng nào tiêu hết đồng đó, du lịch, trả góp, mua sắm vô tội vạ thì 30t trắng tay rồi lại nghĩ xh ai cũng như mình thì ko ổn nhé. Ví dụ: 1 thằng 93 năm nay 30t độc thân nhé (thằng nào cần ví dụ về thằng có vợ con tao viết sau). Như sách gk nhé - nay tao đạo lý tích cực tý chúng mày chửi thì chửi.
- 2015: ra trường năm đầu đi làm 8tr - ko dư, mua xe máy, laptop, học thêm...
- 2016: thu nhập 13tr - tháng để ra 5tr = 60tr
- 2017: thu nhập 20tr - tháng để ra ~8tr = ~100tr
- 2018: thu nhập 25tr - tháng để ra 15t = 180tr
- 2019: thu nhập 30tr - tháng để ra 18tr = ~ 220tr
- 2020: thu nhập 35tr - tháng để ra 23tr = ~280tr
2021: thu nhập 40tr - tháng để ra 26tr = ~310tr
- 2022: thu nhập 45tr - tháng để ra 30tr = 360tr
- 2023: thu nhập 50tr - tháng để ra 35tr = 420tr
Tổng thu nhập chưa tính đầu tư đã là ~2 tỷ rồi nhé.
Còn nếu đầu tư như bđs, tiết kiệm, vàng, đô, chứng khoán, trái phiếu, cổ phiếu, quỹ... hay kinh doanh có lời thì còn hơn số kia nhiều.
Còn mấy thằng đi làm mà chỉ có lương ko có thu nhập gì ngoài thì tao chịu. Hoặc đi làm 8 năm lương ko tăng hay chỉ đủ sống, ko dư tao cũng chịu nốt. Mấy thằng đầu tư thua tha vỡ nợ làm ngày đêm chỉ đủ trả lãi vay mãi chưa hết lãi gốc tao cũng chịu. Hay mấy thằng khoe đt, du lịch check in sang chảnh, hàng hiệu, thẻ tín dụng xài vô tội vạ thì tao cũng né nốt.
30t thì bố mẹ cũng già rồi mà bản thân còn lông bông thì khổ gia đình lắm.
Rồi vợ con sau vất vả cũng tại bản thân ham chơi ko phấn đấu, thời gian trôi nhanh ko chờ ai.
 
20% cái lồn
20% 19.9% 1 góp 2 tiền obz nó


Nhiệm vụ của mày là pót sex cho các cháu nó sục cặc, bớt trãi đời đi, toàn các cháu mới nứt trứng, có chẻ đầu ra cũng méo nhét vào được đâu. Chúng còn bận quay cuồng việc cuối tháng lấy đâu góp cho bank.
Mày chơi với ai thôi, chứ thật sự là tệp tao chơi 30 đéo phải chỉ có xe mà xe sang luôn. Nhà hì hên xui
 
Việc quan trọng ko kém việc kiếm tiền là học quản lý tài chính và đầu tư. Nói ra thì rất dài dòng và nhiều kỹ năng cần phải học. Nếu áp dụng tốt thì 30t là đi làm 8 năm. Mua chung cư hay xây nhà 2tỷ, xe 600tr, là loanh quanh 2ty6 trước tuổi 30t là có thực tế nhé. Mấy thằng cứ làm đồng nào tiêu hết đồng đó, du lịch, trả góp, mua sắm vô tội vạ thì 30t trắng tay rồi lại nghĩ xh ai cũng như mình thì ko ổn nhé. Ví dụ: 1 thằng 93 năm nay 30t độc thân nhé (thằng nào cần ví dụ về thằng có vợ con tao viết sau). Như sách gk nhé - nay tao đạo lý tích cực tý chúng mày chửi thì chửi.
- 2015: ra trường năm đầu đi làm 8tr - ko dư, mua xe máy, laptop, học thêm...
- 2016: thu nhập 13tr - tháng để ra 5tr = 60tr
- 2017: thu nhập 20tr - tháng để ra ~8tr = ~100tr
- 2018: thu nhập 25tr - tháng để ra 15t = 180tr
- 2019: thu nhập 30tr - tháng để ra 18tr = ~ 220tr
- 2020: thu nhập 35tr - tháng để ra 23tr = ~280tr
2021: thu nhập 40tr - tháng để ra 26tr = ~310tr
- 2022: thu nhập 45tr - tháng để ra 30tr = 360tr
- 2023: thu nhập 50tr - tháng để ra 35tr = 420tr
Tổng thu nhập chưa tính đầu tư đã là ~2 tỷ rồi nhé.
Còn nếu đầu tư như bđs, tiết kiệm, vàng, đô, chứng khoán, trái phiếu, cổ phiếu, quỹ... hay kinh doanh có lời thì còn hơn số kia nhiều.
Còn mấy thằng đi làm mà chỉ có lương ko có thu nhập gì ngoài thì tao chịu. Hoặc đi làm 8 năm lương ko tăng hay chỉ đủ sống, ko dư tao cũng chịu nốt. Mấy thằng đầu tư thua tha vỡ nợ làm ngày đêm chỉ đủ trả lãi vay mãi chưa hết lãi gốc tao cũng chịu. Hay mấy thằng khoe đt, du lịch check in sang chảnh, hàng hiệu, thẻ tín dụng xài vô tội vạ thì tao cũng né nốt.
30t thì bố mẹ cũng già rồi mà bản thân còn lông bông thì khổ gia đình lắm.
Rồi vợ con sau vất vả cũng tại bản thân ham chơi ko phấn đấu, thời gian trôi nhanh ko chờ ai.
Thằng này đúng nè, mấy thằng học tử tế đàng hoàng, quản lý tài chính và tái đầu tư tốt nên nó ít nhất có xe cho cv và sk, sau đó nó sẽ lvl up dần nên có nhà cũng ko khó nếu trả góp
 
Việc quan trọng ko kém việc kiếm tiền là học quản lý tài chính và đầu tư. Nói ra thì rất dài dòng và nhiều kỹ năng cần phải học. Nếu áp dụng tốt thì 30t là đi làm 8 năm. Mua chung cư hay xây nhà 2tỷ, xe 600tr, là loanh quanh 2ty6 trước tuổi 30t là có thực tế nhé. Mấy thằng cứ làm đồng nào tiêu hết đồng đó, du lịch, trả góp, mua sắm vô tội vạ thì 30t trắng tay rồi lại nghĩ xh ai cũng như mình thì ko ổn nhé. Ví dụ: 1 thằng 93 năm nay 30t độc thân nhé (thằng nào cần ví dụ về thằng có vợ con tao viết sau). Như sách gk nhé - nay tao đạo lý tích cực tý chúng mày chửi thì chửi.
- 2015: ra trường năm đầu đi làm 8tr - ko dư, mua xe máy, laptop, học thêm...
- 2016: thu nhập 13tr - tháng để ra 5tr = 60tr
- 2017: thu nhập 20tr - tháng để ra ~8tr = ~100tr
- 2018: thu nhập 25tr - tháng để ra 15t = 180tr
- 2019: thu nhập 30tr - tháng để ra 18tr = ~ 220tr
- 2020: thu nhập 35tr - tháng để ra 23tr = ~280tr
2021: thu nhập 40tr - tháng để ra 26tr = ~310tr
- 2022: thu nhập 45tr - tháng để ra 30tr = 360tr
- 2023: thu nhập 50tr - tháng để ra 35tr = 420tr
Tổng thu nhập chưa tính đầu tư đã là ~2 tỷ rồi nhé.
Còn nếu đầu tư như bđs, tiết kiệm, vàng, đô, chứng khoán, trái phiếu, cổ phiếu, quỹ... hay kinh doanh có lời thì còn hơn số kia nhiều.
Còn mấy thằng đi làm mà chỉ có lương ko có thu nhập gì ngoài thì tao chịu. Hoặc đi làm 8 năm lương ko tăng hay chỉ đủ sống, ko dư tao cũng chịu nốt. Mấy thằng đầu tư thua tha vỡ nợ làm ngày đêm chỉ đủ trả lãi vay mãi chưa hết lãi gốc tao cũng chịu. Hay mấy thằng khoe đt, du lịch check in sang chảnh, hàng hiệu, thẻ tín dụng xài vô tội vạ thì tao cũng né nốt.
30t thì bố mẹ cũng già rồi mà bản thân còn lông bông thì khổ gia đình lắm.
Rồi vợ con sau vất vả cũng tại bản thân ham chơi ko phấn đấu, thời gian trôi nhanh ko chờ ai.
vl m đang nghĩ 1 hướng đi hấp dẫn với lộ trình tăng lương khí thế nhể =)) thế bọn IT hết năm 1, 2 cty sa thải qua cty mới cày lại từ đầu thì dành dụm dc éo gì.
Mà m đang giả định cty đéo gì tăng lương vcl vậy? Kể cả kiểm toán big 4 lương senior làm 3,4 năm cũng chỉ loanh quanh 2x. Muốn lên manager 5,6 năm trầy trật luôn 4x mà làm muốn tâm thần. Thuế đớp 1 cục nữa.
 
Việc quan trọng ko kém việc kiếm tiền là học quản lý tài chính và đầu tư. Nói ra thì rất dài dòng và nhiều kỹ năng cần phải học. Nếu áp dụng tốt thì 30t là đi làm 8 năm. Mua chung cư hay xây nhà 2tỷ, xe 600tr, là loanh quanh 2ty6 trước tuổi 30t là có thực tế nhé. Mấy thằng cứ làm đồng nào tiêu hết đồng đó, du lịch, trả góp, mua sắm vô tội vạ thì 30t trắng tay rồi lại nghĩ xh ai cũng như mình thì ko ổn nhé. Ví dụ: 1 thằng 93 năm nay 30t độc thân nhé (thằng nào cần ví dụ về thằng có vợ con tao viết sau). Như sách gk nhé - nay tao đạo lý tích cực tý chúng mày chửi thì chửi.
- 2015: ra trường năm đầu đi làm 8tr - ko dư, mua xe máy, laptop, học thêm...
- 2016: thu nhập 13tr - tháng để ra 5tr = 60tr
- 2017: thu nhập 20tr - tháng để ra ~8tr = ~100tr
- 2018: thu nhập 25tr - tháng để ra 15t = 180tr
- 2019: thu nhập 30tr - tháng để ra 18tr = ~ 220tr
- 2020: thu nhập 35tr - tháng để ra 23tr = ~280tr
2021: thu nhập 40tr - tháng để ra 26tr = ~310tr
- 2022: thu nhập 45tr - tháng để ra 30tr = 360tr
- 2023: thu nhập 50tr - tháng để ra 35tr = 420tr
Tổng thu nhập chưa tính đầu tư đã là ~2 tỷ rồi nhé.
Còn nếu đầu tư như bđs, tiết kiệm, vàng, đô, chứng khoán, trái phiếu, cổ phiếu, quỹ... hay kinh doanh có lời thì còn hơn số kia nhiều.
Còn mấy thằng đi làm mà chỉ có lương ko có thu nhập gì ngoài thì tao chịu. Hoặc đi làm 8 năm lương ko tăng hay chỉ đủ sống, ko dư tao cũng chịu nốt. Mấy thằng đầu tư thua tha vỡ nợ làm ngày đêm chỉ đủ trả lãi vay mãi chưa hết lãi gốc tao cũng chịu. Hay mấy thằng khoe đt, du lịch check in sang chảnh, hàng hiệu, thẻ tín dụng xài vô tội vạ thì tao cũng né nốt.
30t thì bố mẹ cũng già rồi mà bản thân còn lông bông thì khổ gia đình lắm.
Rồi vợ con sau vất vả cũng tại bản thân ham chơi ko phấn đấu, thời gian trôi nhanh ko chờ ai.
Đcm sau 1 năm lươmg tăng 7tr, công ty nào thế bro ???
 
Việt hưng mua mấy khu CT ấy, nó là nhà tái định cư với cả nhà ở xã hội, tao đéo rõ lắm. Đợt trc covid 2vc tao sang thuê thử thì thấy rất ok, mỗi cái ít hàng quán nhưng yên tĩnh. Đang định mua thì đùng cái dịch.
Giờ vợ tao lại bảo nghiên cứu chuyển sang ở bên đấy, chán ở nội đô rồi.
Jardin tao cũng xem rồi, gần chỗ làm vợ tao nhưng giá ngáo vl. Đc cái mặt đường nhưng tao lại ko thích ở chỗ ồn ào. Mà ở cái khu long biên di chuyển thoáng nên cách nhau vài ba km nó dễ vl.
Uh, Jardin giá ảo vl.
Vk mày làm đó thì mua mấy cái cc gần Jardin No07 hay No11 đó, cách Jardin có trăm mét mà giá khá là okela đấy. Mấy cái đó thấp tầng nên khá okie. Tao mới làm 1 căn ở đó.
 
t năm nay 30, 27 tuổi lấy vợ, 29 tuổi có thằng cu đầu lòng. Cũng bị áp lực đồng trang lứa giống m, làm công ty lương hiện tại cũng tầm 20tr sau 1 vài năm tích cóp cũng đâm đầu vào coin củng mong cơ hội đổi đời, thoạt đầu cũng ăn xxx nhưng đời ko như mơ lòng tham trỗi dạy tất tay và sau cú BTC sập 2021 thì t bị chia 10, ko mất trắng nhưng coi như làm 1 năm ko công. Đcm thời gian đấy t khủng hoảng luôn, đến lúc nghèo thì tiền nhà trọ 6 tháng/lần, tiền bảo hiểm cho thằng cu con dồn vào 1 thời điểm, t bất lực, stress phải nói thật với vợ rồi âm thầm xoay tiền nhà. Rồi sau đấy âm thầm làm việc, tăng ca ngày đêm sau 2 năm thì đc 1 khoản, rồi đầu tư coin chỗ còn lại đỏ đc 1 khoản nữa, t mới quyết định mua 1 căn chung cư cũ nhưng đc cái đầy đủ như cầu của 2 vợ chồng với 1 đứa con, tiền thì vay 2 bên nội ngoại, bạn bè. Mua nhà xong t khánh kiệt luôn m ạ, nhà ko còn 1 đồng nào, con cái ăn học nữa. Rồi khoản vay bạn bè thì phải trả luôn vì bạn bè phải đầu tư xoay vốn, đcm lại 1 cơ tiền đình nữa, lại đi vay mượn khắp nơi để đạp vào, mẹ cái cuộc đời giật gấu vá vai. Giờ mọi thứ cũng tạm ổn, t thấy t may mắn rất nhiều khi đc mọi người xung quanh giúp đỡ, và 1 cô vợ thấu hiểu đc hoàn cảnh, thông cảm cho mình. T nghĩ m ko nên áp lực quá như vậy, chuyện gì đến nó cũng sẽ đến thôi, quan trọng bình tĩnh xử lý thôi m ơi ! T thì vẫn đang tích cop trả nợ, phấn đấu thêm con xe cho vợ con đỡ vất vả về quê. Chúc m vững tâm, may mắn trong cuộc sống !
Tao năm 30 tuổi còn stress kinh hơn mày
trước đó đầu tư ăn ngon, sau do tham với dính covid nên vốn bị đứng cứng ngắt, mọi chi phí sinh hoạt gồng gánh muốn đứt hơi, cũng phải vay mượn giật gấu vá vai, có khi còn nghĩ nhảy cầu cho nhẹ đời, nhưng sau nghĩ tới mẹ già với vợ con nên lại tiếp tục
Giờ thì tao đang ở nước ngoài, cuộc sống thoải mái hơn nhiều
Bọn mày đừng cố tạo áp lực năm 30 tuổi phải có lọ chai, như thằng trên nói là tự chuốc lấy cái muộn phiền thôi, nếu số mày giàu thì tự đời đưa đẩy cơ hội tới, tụi mày biết nắm bắt lấy là thành công, đừng nghe mấy tml khoe thằng lọ thằng chai 30 tuổi có nhà có xe, tụi mày đéo có thiên thời địa lợi nhân hoà thì cố đứt hơi cũng đéo có được gì đâu
 
Đúng vậy, cái bọn mới ra trg ra cần đéo phải là tiền, trc 30t thì đi làm đéo nên vì tiền. Lương tháng nào ăn chơi xã láng tháng đó
 
Sửa lần cuối:
Éo cần cao xa thế. Tốt nghiệp đại học xong chỉ cần bọn mày có tài sản từ 100tr trở lên trước 30 tuổi là được.
Làm không được mới là thất bại chứ éo cần tụi mày có nhà có xe trước 30 tuổi đâu.
 
Thanks mày đã chia sẻ
Chúc mày thật nhiều sức khỏe và nhiều may mắn trong cuộc sống nè

Tao cũng có 1 thắc mắc bấy lâu nay mà chưa tìm được người để hỏi.đó là cuộc sống có người từng thành công rồi sau thất bại vẫn vực dậy được.không được như trước thì cũng được 5 phần
Nhưng cũng có người không vực dậy được là bởi vì sao vậy ? Ngày trước từng thành công thì ít nhiều cũng là có trình mà ?
Là do thời thế qua rồi,vốn liếng nguồn lực sự hỗ trợ không còn được như trước kia.hay là mấy cái đó là được gia đình Buff cho,được kế thừa lại toàn bộ nên khi bị mất không có khả năng gầy dựng lại ?
Như tao giờ nhìn lại. Muốn xoay mình để làm lại thì khó lắm.
Đầu tiên cái phải nói là tuổi tác. Thà là mày đi làm đều đều. Còn cập nhật chuyên môn. Công ty đóng cửa thì apply xin việc chỗ khác còn dễ. Đằng này tao quá tuổi đi làm rồi.
Hơn nữa cũng lâu rồi k cập nhật chuyên môn, lạc hậu so với bọn bây giờ nhiều.
Tuyển fresher thì tuyển mấy thằng ra trường, nó còn trẻ, khoẻ, chưa vướng bận gia đình, chứ tuyển mấy thằng già như tao làm gì. Tao apply xin việc cũng nhiều chỗ nhưng toàn bị từ chối. Giờ chỉ có nước chạy grab.

Thứ hai là chỗ dựa không còn nữa. Thành công sớm phần nhiều là có người buff nhiệt tình. Mấy ai đi lên từ hai bàn tay trắng đâu. Hai bàn tay trắng thì ăn máu Lồn.
Tao hồi mở cty cũng đi lên từ con số 0, nhà xưởng, công nghệ, máy móc không có gì cả. Nhưng có tiền ông già buff, cái gì không có thì mua, không mua được thì chế mà dùng, người thì thuê.
Những thằng thất bại, toang là vì có vấn đề gì đó, chẳng ai lại để mình thất bại cả, đúng k. Bất khả kháng thôi. Làm lại nói nghe đơn giản chứ bây giờ khác ngày xưa, mình già rồi, chẳng liều mình như chẳng có như hồi trẻ được. Người ta nói ngã đâu đứng dậy ở đó, nhưng nhiều khi ngã là ngã luôn đấy. Bao nhiêu niềm tin, tiền bạc, mồ hôi công sức, cứ mỗi lần fail là mỗi lần các thứ đó đội nón ra đi. Buồn lắm.
Thứ ba là mental support. Nhiều người có vợ cùng chia sẻ thì tốt. Rau cháo có nhau. Tao cũng là dạng hạt muối cắn đôi, đồng hào bẻ nửa nhưng tao không được cái phúc đó. Chịu thôi. Bạn bè nhìn xung quanh thì nhìn lên đúng là mình chẳng bằng ai, nhìn xuống thì chẳng còn ai ngoài mình. Cứ thế thu mình lại dần.

Có thằng em đợt dịch nó qua thăm tao, lúc về nổ cái status. Lúc này còn đỡ, vợ nó còn ở với tao. Năm 2021 vợ tao đưa đơn li dị rồi.Haiz, đúng là cuối cùng cũng chỉ một mình ngậm ngùi.

Cái cuối cùng là vốn. Làm gì cũng phải có tiền . It takes money to make money. Mà như tình hình tao thì khó.

VỠ:

Tôi có biết anh kia, chủ 2 công ty, trẻ, có năng lực lắm. Nhưng cả năm không gặp,sau đợt dịch, gặp lại thì ngỡ ngàng.

Ảnh vẫn ăn ngon mặc đẹp, dưng toàn quần áo cũ, ăn thì toàn tự nấu, vẫn steak nhưng mua thịt về tự làm, vẫn cà phê specialty nhưng tự pha.Tóm lại không phải vì anh chảnh, mà vì ảnh sống vậy quen rồi, và ảnh không đi làm thêm được gì,không lẽ giờ ảnh đi làm văn phòng lương tháng 10 củ.

Tiền ảnh còn, đủ cho ảnh sống lây lất và không làm được gì.Vợ thì có vẻ chịu không được áp lực tiền bạc, có vẻ sắp bung, khó chịu ra mặt khi tôi đến uống với ảnh ly rượu.

Ảnh chỉ cười,rồi nói: "vậy là tốt lắm rồi, bình thường nó toàn chửi anh bệ rạc, biết vậy đã không cưới anh. Anh cũng nói lại, nếu biết em chửi anh vậy, thì anh cưới em làm gì. Mà hôm trước, nó lại chửi, nhưng anh bắt đầu thấy sợ, vì đây là lần đầu tiên anh chấp nhận những gì vợ anh nói về mình.

Mà vậy thì hỏng rồi, mình bắt đầu hèn đi rồi, đúng không em ? Cuối cùng cũng chỉ một mình ngậm ngùi”

Cái ghê nhất của áp lực tiền bạc là làm người ta phải quên đi con người thật của mình,những người như vậy thường sẽ hay cô độc, họ kiểu như không có nhu cầu kết giao. Kiểu như vì áp lực quá mà lại phải loay hoay một mình, lâu dần thành quen, chứ chẳng phải ít giao tiếp.
 
có xe là khả thi mà, xe cũng vài trăm là có. t cũng cố 2 năm nữa phải có xe
. trả góp tí cũng dc. tất nhiên trả trong khả năng, và mua trong tầm chứ không phải là có 300tr mà mua xe 1 tỷ nhé
mua xe làm gì, tích cóp làm cái nhà đi rồi tính, đi xe máy dc rồi
 
Như tao giờ nhìn lại. Muốn xoay mình để làm lại thì khó lắm.
Đầu tiên cái phải nói là tuổi tác. Thà là mày đi làm đều đều. Còn cập nhật chuyên môn. Công ty đóng cửa thì apply xin việc chỗ khác còn dễ. Đằng này tao quá tuổi đi làm rồi.
Hơn nữa cũng lâu rồi k cập nhật chuyên môn, lạc hậu so với bọn bây giờ nhiều.
Tuyển fresher thì tuyển mấy thằng ra trường, nó còn trẻ, khoẻ, chưa vướng bận gia đình, chứ tuyển mấy thằng già như tao làm gì. Tao apply xin việc cũng nhiều chỗ nhưng toàn bị từ chối. Giờ chỉ có nước chạy grab.

Thứ hai là chỗ dựa không còn nữa. Thành công sớm phần nhiều là có người buff nhiệt tình. Mấy ai đi lên từ hai bàn tay trắng đâu. Hai bàn tay trắng thì ăn máu lồn.
Tao hồi mở cty cũng đi lên từ con số 0, nhà xưởng, công nghệ, máy móc không có gì cả. Nhưng có tiền ông già buff, cái gì không có thì mua, không mua được thì chế mà dùng, người thì thuê.
Những thằng thất bại, toang là vì có vấn đề gì đó, chẳng ai lại để mình thất bại cả, đúng k. Bất khả kháng thôi. Làm lại nói nghe đơn giản chứ bây giờ khác ngày xưa, mình già rồi, chẳng liều mình như chẳng có như hồi trẻ được. Người ta nói ngã đâu đứng dậy ở đó, nhưng nhiều khi ngã là ngã luôn đấy. Bao nhiêu niềm tin, tiền bạc, mồ hôi công sức, cứ mỗi lần fail là mỗi lần các thứ đó đội nón ra đi. Buồn lắm.
Thứ ba là mental support. Nhiều người có vợ cùng chia sẻ thì tốt. Rau cháo có nhau. Tao cũng là dạng hạt muối cắn đôi, đồng hào bẻ nửa nhưng tao không được cái phúc đó. Chịu thôi. Bạn bè nhìn xung quanh thì nhìn lên đúng là mình chẳng bằng ai, nhìn xuống thì chẳng còn ai ngoài mình. Cứ thế thu mình lại dần.
Có thằng em đợt dịch nó qua thăm tao, lúc về nổ cái status. Haiz, đúng là cuối cùng cũng chỉ một mình ngậm ngùi.

Cái cuối cùng là vốn. Làm gì cũng phải có tiền . It takes money to make money. Mà như tình hình tao thì khó.

VỠ:

Tôi có biết anh kia, chủ 2 công ty, trẻ, có năng lực lắm. Nhưng cả năm không gặp,sau đợt dịch, gặp lại thì ngỡ ngàng.

Ảnh vẫn ăn ngon mặc đẹp, dưng toàn quần áo cũ, ăn thì toàn tự nấu, vẫn steak nhưng mua thịt về tự làm, vẫn cà phê specialty nhưng tự pha.Tóm lại không phải vì anh chảnh, mà vì ảnh sống vậy quen rồi, và ảnh không đi làm thêm được gì,không lẽ giờ ảnh đi làm văn phòng lương tháng 10 củ.

Tiền ảnh còn, đủ cho ảnh sống lây lất và không làm được gì.Vợ thì có vẻ chịu không được áp lực tiền bạc, có vẻ sắp bung, khó chịu ra mặt khi tôi đến uống với ảnh ly rượu.

Ảnh chỉ cười,rồi nói: "vậy là tốt lắm rồi, bình thường nó toàn chửi anh bệ rạc, biết vậy đã không cưới anh. Anh cũng nói lại, nếu biết em chửi anh vậy, thì anh cưới em làm gì. Mà hôm trước, nó lại chửi, nhưng anh bắt đầu thấy sợ, vì đây là lần đầu tiên anh chấp nhận những gì vợ anh nói về mình.

Mà vậy thì hỏng rồi, mình bắt đầu hèn đi rồi, đúng không em ? Cuối cùng cũng chỉ một mình ngậm ngùi”

Cái ghê nhất của áp lực tiền bạc là làm người ta phải quên đi con người thật của mình,những người như vậy thường sẽ hay cô độc, họ kiểu như không có nhu cầu kết giao. Kiểu như vì áp lực quá mà lại phải loay hoay một mình, lâu dần thành quen, chứ chẳng phải ít giao tiếp.
Đọc tâm sự mày thấy buồn đấy tml
 
Như tao giờ nhìn lại. Muốn xoay mình để làm lại thì khó lắm.
Đầu tiên cái phải nói là tuổi tác. Thà là mày đi làm đều đều. Còn cập nhật chuyên môn. Công ty đóng cửa thì apply xin việc chỗ khác còn dễ. Đằng này tao quá tuổi đi làm rồi.
Hơn nữa cũng lâu rồi k cập nhật chuyên môn, lạc hậu so với bọn bây giờ nhiều.
Tuyển fresher thì tuyển mấy thằng ra trường, nó còn trẻ, khoẻ, chưa vướng bận gia đình, chứ tuyển mấy thằng già như tao làm gì. Tao apply xin việc cũng nhiều chỗ nhưng toàn bị từ chối. Giờ chỉ có nước chạy grab.

Thứ hai là chỗ dựa không còn nữa. Thành công sớm phần nhiều là có người buff nhiệt tình. Mấy ai đi lên từ hai bàn tay trắng đâu. Hai bàn tay trắng thì ăn máu lồn.
Tao hồi mở cty cũng đi lên từ con số 0, nhà xưởng, công nghệ, máy móc không có gì cả. Nhưng có tiền ông già buff, cái gì không có thì mua, không mua được thì chế mà dùng, người thì thuê.
Những thằng thất bại, toang là vì có vấn đề gì đó, chẳng ai lại để mình thất bại cả, đúng k. Bất khả kháng thôi. Làm lại nói nghe đơn giản chứ bây giờ khác ngày xưa, mình già rồi, chẳng liều mình như chẳng có như hồi trẻ được. Người ta nói ngã đâu đứng dậy ở đó, nhưng nhiều khi ngã là ngã luôn đấy. Bao nhiêu niềm tin, tiền bạc, mồ hôi công sức, cứ mỗi lần fail là mỗi lần các thứ đó đội nón ra đi. Buồn lắm.
Thứ ba là mental support. Nhiều người có vợ cùng chia sẻ thì tốt. Rau cháo có nhau. Tao cũng là dạng hạt muối cắn đôi, đồng hào bẻ nửa nhưng tao không được cái phúc đó. Chịu thôi. Bạn bè nhìn xung quanh thì nhìn lên đúng là mình chẳng bằng ai, nhìn xuống thì chẳng còn ai ngoài mình. Cứ thế thu mình lại dần.

Có thằng em đợt dịch nó qua thăm tao, lúc về nổ cái status. Lúc này còn đỡ, vợ nó còn ở với tao. Năm 2021 vợ tao đưa đơn li dị rồi.Haiz, đúng là cuối cùng cũng chỉ một mình ngậm ngùi.

Cái cuối cùng là vốn. Làm gì cũng phải có tiền . It takes money to make money. Mà như tình hình tao thì khó.

VỠ:

Tôi có biết anh kia, chủ 2 công ty, trẻ, có năng lực lắm. Nhưng cả năm không gặp,sau đợt dịch, gặp lại thì ngỡ ngàng.

Ảnh vẫn ăn ngon mặc đẹp, dưng toàn quần áo cũ, ăn thì toàn tự nấu, vẫn steak nhưng mua thịt về tự làm, vẫn cà phê specialty nhưng tự pha.Tóm lại không phải vì anh chảnh, mà vì ảnh sống vậy quen rồi, và ảnh không đi làm thêm được gì,không lẽ giờ ảnh đi làm văn phòng lương tháng 10 củ.

Tiền ảnh còn, đủ cho ảnh sống lây lất và không làm được gì.Vợ thì có vẻ chịu không được áp lực tiền bạc, có vẻ sắp bung, khó chịu ra mặt khi tôi đến uống với ảnh ly rượu.

Ảnh chỉ cười,rồi nói: "vậy là tốt lắm rồi, bình thường nó toàn chửi anh bệ rạc, biết vậy đã không cưới anh. Anh cũng nói lại, nếu biết em chửi anh vậy, thì anh cưới em làm gì. Mà hôm trước, nó lại chửi, nhưng anh bắt đầu thấy sợ, vì đây là lần đầu tiên anh chấp nhận những gì vợ anh nói về mình.

Mà vậy thì hỏng rồi, mình bắt đầu hèn đi rồi, đúng không em ? Cuối cùng cũng chỉ một mình ngậm ngùi”

Cái ghê nhất của áp lực tiền bạc là làm người ta phải quên đi con người thật của mình,những người như vậy thường sẽ hay cô độc, họ kiểu như không có nhu cầu kết giao. Kiểu như vì áp lực quá mà lại phải loay hoay một mình, lâu dần thành quen, chứ chẳng phải ít giao tiếp.
Cảm ơn mày đã chia sẻ nè

Học từ người vấp ngã mới là bài học sâu sắc vì họ chia sẻ thật lòng
Còn mấy người thành công đa số giấu diếm và nói thêm nói bớt.mà dù họ có nói thật đi chăng nữa cũng chưa chắc mình đã áp dụng được,vì mỗi lúc là mỗi tình thế khác nhau mà ...
 
Nghe như các shark với mấy thằng trên mạng xàm cax đúng k. Trước có shark đéo nào đấy nói trong tk phải có 10tr đô thì mới đọc lập tài chính sống thoải mái. Vãi cả loz cái xã hội này, tiền như lá mít hay sao mà kiếm dễ thế
 
Trước t cũng tin lắm mà giờ.
Bạn t 29-30 có nhà, xe đủ cả rồi.
Mới thấy chủ yếu ở năng lực thôi
 
Cho đại học là tầm 22 tuổi ra. Mấy năm đầu lương 10 triệu mừng húm trừ khi thật xuất sắc công ty hốt, ngành ngon. Trừ nhà trọ, ăn uống chắc đéo dư nổi 5 củ/tháng. Cho từ năm 4 5 trở đi dư được 10 củ tháng tới 30t cũng tầm được vài trăm củ. Chưa kể bệnh tật, hiếu hỷ, ăn chơi.
Gửi những thằng 30 mà đéo có gì: Tụi m đừng vì áp lực do bọn xạo lồn trên này mà lao đầu vào coin, chứng hoặc làm chuyện vô đạo đức.
Tụi m có thể chuyển ngành nhưng phải mất một thời gian để xây dựng thói quen, mô hình, tìm hiểu đủ lâu để ăn dày trong mảng đó.
Điều cuối cùng là mỗi cây mỗi hoa. Những thằng bố mẹ nó dọn sẵn đường, đéo phải lo chi phí gì thì so làm lồn gì.
Cứ tận hưởng cuộc sống, đéo nợ nần báo nhà là tốt lắm rồi
Theo tao nhà xe có cũng đéo khó quan trọng là chúng mày phải biết lựa chọn đúng lĩnh vực. Lương thấp cao không quan trọng mà quan trọng phải nhìn xa được. Bọn mày chết ở chỗ cứ đem hình ảnh người khác ra so sánh nên lú lẫn mẹ hết, Một thằng ở quê ra phố thuê nhà thì so thế đéo nào được với thằng bố mẹ cho nhà, Ngày xưa tao cũng 2 bàn tay trắng đéo có vẹo đi rửa xe kiếm tiền. Nhưng tao luôn mong có 1 ngày sở hữu một gara. và dần dần tao cũng làm được. Nhưng bản chất là để có 1 gara tao mất đi nhiều thời gian tụ tập bạn bè, đéo có thời gian ăn chơi địt gái và gần 7 năm như vậy. Nếu như đéo kiên trì thì đã bỏ mẹ đi làm khu công nghiệp rồi. Đéo có nhà có xe máy để đi. ăn ở quán tích tiền làm nên nghiệp lớn. Chứ nhìn vào cái nhà cái xe để phấn đấu thì đéo ăn thua, Bản chất đó chỉ là ước mơ nhỏ hạn hẹp. Đầy thằng bỏ tiền để xuất tinh một phát cũng bằng mẹ ước mơ của bọn mày rồi. Vậy đừng mơ mộng kiểu vớ vẩn nữa, Hãy hiện thực hóa bằng những công việc đúng đắn và kiên trì, Cái gì đến nó sẽ đến. Chứ đéo cướp được sau 1 hai đêm đâu
 
Như tao giờ nhìn lại. Muốn xoay mình để làm lại thì khó lắm.
Đầu tiên cái phải nói là tuổi tác. Thà là mày đi làm đều đều. Còn cập nhật chuyên môn. Công ty đóng cửa thì apply xin việc chỗ khác còn dễ. Đằng này tao quá tuổi đi làm rồi.
Hơn nữa cũng lâu rồi k cập nhật chuyên môn, lạc hậu so với bọn bây giờ nhiều.
Tuyển fresher thì tuyển mấy thằng ra trường, nó còn trẻ, khoẻ, chưa vướng bận gia đình, chứ tuyển mấy thằng già như tao làm gì. Tao apply xin việc cũng nhiều chỗ nhưng toàn bị từ chối. Giờ chỉ có nước chạy grab.

Thứ hai là chỗ dựa không còn nữa. Thành công sớm phần nhiều là có người buff nhiệt tình. Mấy ai đi lên từ hai bàn tay trắng đâu. Hai bàn tay trắng thì ăn máu lồn.
Tao hồi mở cty cũng đi lên từ con số 0, nhà xưởng, công nghệ, máy móc không có gì cả. Nhưng có tiền ông già buff, cái gì không có thì mua, không mua được thì chế mà dùng, người thì thuê.
Những thằng thất bại, toang là vì có vấn đề gì đó, chẳng ai lại để mình thất bại cả, đúng k. Bất khả kháng thôi. Làm lại nói nghe đơn giản chứ bây giờ khác ngày xưa, mình già rồi, chẳng liều mình như chẳng có như hồi trẻ được. Người ta nói ngã đâu đứng dậy ở đó, nhưng nhiều khi ngã là ngã luôn đấy. Bao nhiêu niềm tin, tiền bạc, mồ hôi công sức, cứ mỗi lần fail là mỗi lần các thứ đó đội nón ra đi. Buồn lắm.
Thứ ba là mental support. Nhiều người có vợ cùng chia sẻ thì tốt. Rau cháo có nhau. Tao cũng là dạng hạt muối cắn đôi, đồng hào bẻ nửa nhưng tao không được cái phúc đó. Chịu thôi. Bạn bè nhìn xung quanh thì nhìn lên đúng là mình chẳng bằng ai, nhìn xuống thì chẳng còn ai ngoài mình. Cứ thế thu mình lại dần.

Có thằng em đợt dịch nó qua thăm tao, lúc về nổ cái status. Lúc này còn đỡ, vợ nó còn ở với tao. Năm 2021 vợ tao đưa đơn li dị rồi.Haiz, đúng là cuối cùng cũng chỉ một mình ngậm ngùi.

Cái cuối cùng là vốn. Làm gì cũng phải có tiền . It takes money to make money. Mà như tình hình tao thì khó.

VỠ:

Tôi có biết anh kia, chủ 2 công ty, trẻ, có năng lực lắm. Nhưng cả năm không gặp,sau đợt dịch, gặp lại thì ngỡ ngàng.

Ảnh vẫn ăn ngon mặc đẹp, dưng toàn quần áo cũ, ăn thì toàn tự nấu, vẫn steak nhưng mua thịt về tự làm, vẫn cà phê specialty nhưng tự pha.Tóm lại không phải vì anh chảnh, mà vì ảnh sống vậy quen rồi, và ảnh không đi làm thêm được gì,không lẽ giờ ảnh đi làm văn phòng lương tháng 10 củ.

Tiền ảnh còn, đủ cho ảnh sống lây lất và không làm được gì.Vợ thì có vẻ chịu không được áp lực tiền bạc, có vẻ sắp bung, khó chịu ra mặt khi tôi đến uống với ảnh ly rượu.

Ảnh chỉ cười,rồi nói: "vậy là tốt lắm rồi, bình thường nó toàn chửi anh bệ rạc, biết vậy đã không cưới anh. Anh cũng nói lại, nếu biết em chửi anh vậy, thì anh cưới em làm gì. Mà hôm trước, nó lại chửi, nhưng anh bắt đầu thấy sợ, vì đây là lần đầu tiên anh chấp nhận những gì vợ anh nói về mình.

Mà vậy thì hỏng rồi, mình bắt đầu hèn đi rồi, đúng không em ? Cuối cùng cũng chỉ một mình ngậm ngùi”

Cái ghê nhất của áp lực tiền bạc là làm người ta phải quên đi con người thật của mình,những người như vậy thường sẽ hay cô độc, họ kiểu như không có nhu cầu kết giao. Kiểu như vì áp lực quá mà lại phải loay hoay một mình, lâu dần thành quen, chứ chẳng phải ít giao tiếp.
Mày giờ làm gì rồi, lúc trước chủ 2 cty mà về âm thì chắc lúc đấy nản lắm, mày làm thế nào để vượt qua được vậy
Tao cũng 30 rồi năm 21 22 thì cái nhóm nhỏ của t nó sập ae chia rẽ vì cách vận hành cv, ôm 1 đống nợ vào người, cộng thêm vay mượn bạn bè với vay ngoài nữa giờ vừa mất phương hướng vừa ko có tiền trả nợ, tiền nong nó quay cuồng ko có thời gian nghĩ đến chuyện trai gái luôn
 

Có thể bạn quan tâm

Top