Ăn chơi Chúng mày đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Thật ra lúc trước t cũng nghĩ đến việc làm chủ hay sở hữu một mô hình kinh doanh để đéo phải đi làm thuê. Nhưng suy nghĩ mãi nó cũng lại là quả trứng con gà mà thôi.
Quan trọng tiền vốn bn ơi , đm tao từ năm ngoái đến giờ lở dính tài xỉu bay hết vốn 7 năm trời tích góp, khi nhận thức đc sau cơn nghiện , đau điến muốn khóc mà ko ra giọt nước mắt nào, giờ thì lại mata phương hướng mục tiêu trong khi mỗi ngày sáng lý cf sữa ngồi lướt face thấy bọn bạn đều ổn đinh đm ta nói thà ngủ đéo tỉnh luôn còn dc
 
Thất bại nhưng phải học được từ thất bại chứ tao có thằng anh mõm vãi lồn. Hót cho cố để kéo được khách nhưng đéo có khả năng làm, khách thì mất thời gian còn nó thì phải đền hợp đồng. Đjt mie đền đến 3 lần rồi vẫn thế, trình độ đéo nâng, quy mô đéo nâng chỉ hót hay hơn thôi, làm mẹ sale cho công ty nào đi thì có khi cũng giàu nhưng đéo...
Vậy thì là vẫn chưa đủ thất bại để tỉnh ra =]] Vẫn còn ảo tưởng thì đấy cũng là thất bại mà. Khi bớt ảo tưởng thì lại là thành công cmnr haha
 
Người ta nói nụ cười là 10 than thuốc bổ. Nhưng miệng cười mà lòng không vui có phải là thuốc độc!?

-Trích đâu đó của 1 tml trên Xam-
 
Sau khi thất bại thì tao ko sợ nữa, nhưng ý chí lung lay cmnr.
Dm lực nhà như biển Đông thì thất bại mới làm lại mà đéo lung lay ý chí .
Chứ vốn 10 đồng, mỗi lần sấp mặt mấy 2 3 đồng sau lưng còn bố mẹ vợ con không tính đường lùi hay chắc lép thì thành mẹ thằng liều rồi chứ đéo phải là đứng dậy sau vấp ngã =]]
 
Dm lực nhà như biển Đông thì thất bại mới làm lại mà đéo lung lay ý chí .
Chứ vốn 10 đồng, mỗi lần sấp mặt mấy 2 3 đồng sau lưng còn bố mẹ vợ con không tính đường lùi hay chắc lép thì thành mẹ thằng liều rồi chứ đéo phải là đứng dậy sau vấp ngã =]]
Có vốn mới quan trọng kính nghiệm trước sau gì cũng có
 
Không phải sướng.
M như này có 2 trường hợp
1 - M cũng giống thằng em tao. Quanh quẩn đi làm, về ôm mèo chơi điện tử. Cơm nước bố mẹ nuôi, ở nhà với bố mẹ. Lười và đéo có ý chí vươn lên hay người ta hay nói là an phận thủ thường.
2 - M đang sợ cái ranh giới an toàn m đang hướng thụ bị phá vỡ và viễn cảnh tệ hại sẽ đến nếu m vượt qua ranh giới đó.

Thật ra nếu m ở trường hợp 2 thì cũng có thể m có 1 phần lý do là m sợ khi thay đổi m sẽ mất vị trí trong mắt người khác, trách nhiệm và gánh nặng người thân không ai thay m được nên m ngại thay đổi cuộc sống. M sợ nếu nhỡ m có thất bại không phải vì m sợ thất bại mà là khi đó m trở thành gánh nặng cho người thân + không lo được cho người thân đặc biệt là bố mẹ anh chị em ruột.
Nếu t nói đúng thì t cũng hiểu vì t cũng đã từng như vậy :)))
Tml nói hay quá, như đi guốc trong bụng tao vậy. Giờ tao đang gánh nợ mua nhà 1 tỉ, trên có bố mẹ già, dưới có 2 đứa con nhỏ. Muốn nghỉ làm, đi học, ra nước ngoài, đầu tư kinh doanh... Nhưng đéo dám vì sợ sai, sợ bỏ việc xong thì nhà đéo có tiền,... Cha mẹ con cái ai lo?
Tao vẫn đang trong vòng luẩn quẩn ấy đấy, mày rảnh thì có thể kể thêm chuyện của mày được không? Tao rất muốn nghe chia sẻ của người khác để rút ra bài học cho bản thân. Cảm ơn mày nhiều
 
Tao 6 năm làm văn phòng, cuộc sống y như mày. Chán quá chuyển sang làm sale. Tuy vất hơn nhưng thấy cuộc sống có ý nghĩa hơn
 
Vậy thì là vẫn chưa đủ thất bại để tỉnh ra =]] Vẫn còn ảo tưởng thì đấy cũng là thất bại mà. Khi bớt ảo tưởng thì lại là thành công cmnr haha
Mày nói đúng ý tao thế. Tao cũng nghĩ do tml ảo tưởng. Đm ngày xưa nhà giàu, mua ôtô các kiểu nên cậu vẫn nghĩ là mình giỏi mà quên mẹ nó mất ôtô ý là tiền bà già trúng đất, khách hàng hồi ý là anh em kéo về cho, sản phẩm hồi ý là nhờ thợ anh em cho mượn... Còn nó đéo có khả năng gì cả, mõm hơn người. Hết
 
Mày nói đúng ý tao thế. Tao cũng nghĩ do tml ảo tưởng. Đm ngày xưa nhà giàu, mua ôtô các kiểu nên cậu vẫn nghĩ là mình giỏi mà quên mẹ nó mất ôtô ý là tiền bà già trúng đất, khách hàng hồi ý là anh em kéo về cho, sản phẩm hồi ý là thợ anh em cho mượn... Còn nó đéo có khả năng gì cả, mõm hơn người. Hết
Thế còn phải ngã đau nữa mới tỉnh người ra. Dù hơi nguy hiểm nhưng lúc tỉnh ngộ sợ thành chán đời chứ éo phải là tu dưỡng phát triển tiếp 🤣
 
Có vốn mới quan trọng kính nghiệm trước sau gì cũng có
Buôn tài ko bằng dài vốn. Làm việc rồi tích kiệm ki cóp mãi mới đc mấy đồng xong đem ra làm kinh doanh, nhoằng cái cạn vốn và có 1 ít kinh nghiệm.
 
Cuộc sống thường ngày của t là 6h dậy ăn làm cốc cafe đen rồi 7h nhanh nhanh chóng chóng phi tới công ty, tuy 8h công ty t mới vào làm nhưng khổ cái là chỗ t ở (họ hàng cho ở free) cách công ty 16km, đường HN thì tắc vcl lại đi đúng mấy cái đường tắc nổi tiếng HN.Tối 5r 6h thì từ công ty về, t thường ở lại thêm lúc cho đỡ tắc đường. Thế là ngày đéo nào cũng mất 2 tiếng để đi lại, mà đi xe máy đường đông nó mệt đéo gì đâu. Về xong thì ăn cơm rửa bát + tắm giặt rồi đi ngủ, đéo có thời gian nghĩ đến gái gú hay quen đứa nào khác giới luôn, cứ tắm xong lướt điện thoại một lúc cho khô đầu rồi đi ngủ luôn. Đéo học thêm được cái gì, lương t thì 1x, trừ ăn tiêu linh tinh thì chắc sau này đủ tiền chữa bệnh vì ngày nào cũng đi hít bụi đường HN, mua nhà hay xe gì chắc no hope, chia ra chắc đến đời cháu t chắc cũng chưa mua được căn chung cư ở HN với tình hình giá nhà ở thổ đu xứ này.
T7 chủ nhật nghỉ ở nhà thì lướt web, chơi game hết ngày, ko ra khỏi nhà.
Cảm giác nó đéo có tương lai một chút nào luôn, không có động lực để mà phấn đấu. Lý do tồn tại duy nhất chắc là vì gia đình, bố mẹ, người thân.
Có thằng nào cùng cảnh ngộ không?
Con người sinh ra làm nô lệ của vật chất, bám víu vào mấy thứ xa hoa nên mới sinh ra thế hệ là nô lệ của vật chất như chúng ta, t nghĩ m cũng như t và bao thanh niên trên toàn thế giới này, số đông phục vụ lợi ích của số rất rất ít.
T làm công ty FDI tiếp xúc vơi khách hàng lương chúng nó cũng cả 100 triệu / tháng nhưng thấy chúng nó sống cũng khổ lắm, mặt mũi lúc éo nào cũng cau có, da đen xạm vì ngày làm đêm thức bấo cáo HQ ở Mỹ
Tóm lại thằng kiếm được nhiều thằng kiềm được ít thì bản chất vẫn là nô lệ của đồng tiền thôi tml
Con người sinh ra đã là 1 tội lỗi rồi
 
Thế còn phải ngã đau nữa mới tỉnh người ra. Dù hơi nguy hiểm nhưng lúc tỉnh ngộ sợ thành chán đời chứ éo phải là tu dưỡng phát triển tiếp 🤣
Trèo cao thì mới ngã đau được chứ nó giờ trên răng dưới dái, đất cũng không có mà cắm nên tao thấy no hope vl.
Mà thôi kệ nó đi, mày rảnh thì kể chuyện bỏ việc ra làm riêng đi tao hóng với
 
Con người sinh ra làm nô lệ của vật chất, bám víu vào mấy thứ xa hoa nên mới sinh ra thế hệ là nô lệ của vật chất như chúng ta, t nghĩ m cũng như t và bao thanh niên trên toàn thế giới này, số đông phục vụ lợi ích của số rất rất ít.
T làm công ty FDI tiếp xúc vơi khách hàng lương chúng nó cũng cả 100 triệu / tháng nhưng thấy chúng nó sống cũng khổ lắm, mặt mũi lúc éo nào cũng cau có, da đen xạm vì ngày làm đêm thức bấo cáo HQ ở Mỹ
Tóm lại thằng kiếm được nhiều thằng kiềm được ít thì bản chất vẫn là nô lệ của đồng tiền thôi tml
Con người sinh ra đã là 1 tội lỗi rồi
Đó là lý do mà hiện nay nó sinh ra phong trào nằm thẳng đéo cống hiến đéo bán mình, vẫn đi làm đủ ăn, còn lại tận hưởng từng khoảnh khắc cho bản thân
 
Thực ra cái câu hỏi này của m ai cũng nghĩ tới. Quan điểm của 1 người như sống tự do và cảm thấy sống đúng nghĩa như t thì nó là như thế này :
* Công việc t thích làm thì nhiều hay ít tiền t cũng làm. Vì khi thích thì mọi thứ nó sẽ ez hơn. Mặt trái của nó là sự tự do nhiều hơn thì m dễ sa ngã hơn ( ví dụ cờ bạc onl ). Nên t làm rất nhiều nghề
*Hưởng thụ : 6h30 dậy 7h ăn sáng kfe. Tuần 2 trận bóng. Chiều 5h tìm kèo nhậu ( nhậu tại nhà cho rẻ )
* Con cái : t mới có 1 thành viên mới 7 tháng tuổi. Trộm vía nó ngoan. K quấy lắm. Lúc t làm việc thì mẹ nó vừa phụ vừa trông con. Cũng ổn. K đến mức con gào mẹ khóc bố nổi điên lắm. Ông bà ở quê thì 2 tháng về chơi lần.
* Công việc thì bắt đầu từ 8h sáng. Đến 14h chiều. Đăng tin bđs , bán điện thoại. Nay bán cơm vs đồ nhậu nữa thì có đơn thì làm. Thêm cả điều hành CTY cung ứng đất cát ở quê có ông nội xử lý phần kế toán nữa nên t cũng nhàn cv này.
CHỐT LÀ LÀM ĐƯỢC HƯỞNG THỤ ĐƯỢC NÊN ÉO BAO GIỜ THẤY TIỀN ĐÂU. KKK
 
Con người sinh ra làm nô lệ của vật chất, bám víu vào mấy thứ xa hoa nên mới sinh ra thế hệ là nô lệ của vật chất như chúng ta, t nghĩ m cũng như t và bao thanh niên trên toàn thế giới này, số đông phục vụ lợi ích của số rất rất ít.
T làm công ty FDI tiếp xúc vơi khách hàng lương chúng nó cũng cả 100 triệu / tháng nhưng thấy chúng nó sống cũng khổ lắm, mặt mũi lúc éo nào cũng cau có, da đen xạm vì ngày làm đêm thức bấo cáo HQ ở Mỹ
Tóm lại thằng kiếm được nhiều thằng kiềm được ít thì bản chất vẫn là nô lệ của đồng tiền thôi tml
Con người sinh ra đã là 1 tội lỗi rồi
Con vật sinh ra cũng khổ mà, phải đấu tranh sinh tồn từ lúc mở mắt thức dậy đến lúc đi ngủ cũng phải cảnh giác ấy chứ ...
Mà nói đâu xa, ngày xưa chưa được thừa mứa của cải như bây giờ thì con người ta cũng phải đấu tranh sinh tồn với thiên nhiên, vật lộn cạnh tranh với thú dữ, rừng thiêng nước độc ... Tóm lại là ngẫm 1 lúc xong nhớ ra mấy câu trong đạo phật kiểu "đời là bể khổ" mới thấy nó đúng. Tao nghĩ chắc phải luyện 1 khóa thiền để đầu óc nó thư thả mới ổn
 
Dm lực nhà như biển Đông thì thất bại mới làm lại mà đéo lung lay ý chí .
Chứ vốn 10 đồng, mỗi lần sấp mặt mấy 2 3 đồng sau lưng còn bố mẹ vợ con không tính đường lùi hay chắc lép thì thành mẹ thằng liều rồi chứ đéo phải là đứng dậy sau vấp ngã =]]
Tất nhiên, lực mạnh thì dc phép thất bại nhiều lần. Mạnh vì gạo, bạo vì tiền mà.
Có 2 thằng trình độ ngang nhau, tư duy ngang nhau. Nhưng thằng lực mạnh sẽ giải quyết dc khâu tâm lý. Còn thằng yếu mỗi khi ra quyết định phải cân, đo, đong, đếm đủ kiểu mà vẫn lom dom
 
M có thường xuyên tập thể dục để yêu đời hơn k, hay chỉ làm làm và làm, thức dậy và chạy đua tới văn phòng
 
Cái này sách nói rồi mà. Mày sống hay chỉ đang ăn no chờ chết đó là do cách mày sống cuộc đời mày chứ ko do hoàn cảnh.
 
ĐM mày bị khủng hoảng hiện sinh rồi. Tao lười gõ vãi lồn nhưng thôi cố vậy:
Mày nghĩ xem, bỏ qua tất cả mấy khái niệm như luân hồi, kiếp sau, thế giới bên kia.
Vậy thực tế mỗi 1 con người chỉ có 1 cơ hội duy nhất trải nghiệm từ khi sinh ra đến khi chết đi. Nói cách khác là đi từ 0 đến 0 được 1 lần duy nhất. Bắt đầu hay kết thúc của mày đều là 0, cái duy nhất có ý nghĩa với mày là những gì ở giữa.
Vậy ở giữa thì thế nào nhỉ. Sang, hèn, sướng, khổ, lên voi, xuống chó, vui, buồn, hạnh phúc, cô độc,... đấy là tất cả những gì ở giữa :still_dreaming:
Vậy nên cứ sống đi, cứ tận hưởng từng giây từng phút không phải số 0 của mày đi, đón nhận mọi thứ có thể đến với mày, làm mọi thứ thỏa mãn lòng mày, ngậm lấy mọi hương vị của cuộc sống. Vì đằng nào mày cũng tiến về số 0 thôi, ngoài ra còn việc đéo gì khác để làm đâu :smile:
Đéo phải quan tâm cuộc sống của mày có ý nghĩa như thế nào với người khác, cũng đéo phải quan tâm cuộc sống của mày để lại ý nghĩa như thế nào. Vì nó là hành trình từ 0 đến 0 của riêng mày, là hành trình chỉ có ý nghĩa đúng 1 lần duy nhất trong cả cái vũ trụ bỏ mẹ này
Haha mày nói hay, đã like và tín dụng =))=))=))
 
Cố thêm vài năm nữa thôi, rồi sẽ đến 1 thời điểm số lượng những tml muốn trốn chạy khỏi thực tại như mày đủ nhiều, bon chóp bu sẽ công bố 1 sản phẩm thực tế ảo với công nghệ đột phá, đủ khiến cho 99% nhân loại bằng lòng rũ bỏ mọi thứ ở Thế Giới Thực, chỉ để nhắm mắt lại và tận hưởng r cung bậc thoả mãn mà Thế Giới Mộng Tưởng mang lại.

Với 1 con chip gắn trong đầu, ngay tức khắc thực tại hiện ra trước mắt mày sẽ là 1 ngôi biệt thự hoành tráng, hay thậm chí 1 toà building mang tên mày, 1 con vợ hoa hậu đang bú cu cho mày trong bộ váy ngủ; Mấy tml bệnh hoạn thì có thể sống trong 1 thế giới nơi mà chúng nó được hoá thân thành động vật, hoặc giết người, hay thậm chí địt trẻ con thoải mái mà không bị làm sao. Bất kể mọi vị trí trong xã hội chúng mày mơ ước như CEO, tổng thống, hay thậm chí hoàng thượng, chúng mày đều có thể trở thành.

Chỉ bang 1 con chip được gắn trong đầu - Với sự cho phép của chúng mày :vozvn (19):
 
Nếu muốn biết nhiều hơn hãy tìm đến sự yên lặng
 
Top