Sao phải nghỉ.Giống con vật thôi, bị nuôi nhốt trong chuồng mỗi ngày đc chủ cho ăn một ít (phát lương hàng tháng) sau thành quen, lúc đấy bảo cho ra tự nhiên thì cũng ko dám vì đc chủ cho ăn quen rồi ra ngoài tự nhiên kiếm ăn chắc gì đã đc như trong chuồng.
T cũng có kế hoạch là năm sau nghỉ việc rồi đi du lịch đâu đó 2-3 tháng. Tăng trải nghiệm lên chút.
Đúng rồi, phải tích lũy sau này mới kiếm nhiều tiền hơn được. Hôm nay tao kiếm 10k$ cũng chẳng ăn xài gì, tích lũy càng nhiều sau này kiếm tiền càng dễ.Không hẳn, t không ăn tiêu cái gì. Tiền tiêu sài chỉ để mua đồ ăn hằng ngày + đồ thiết yếu trong nhà (nước rửa bát, nước giặt,..) không đi chơi vs bạn bè hay ra ngoài gì. Tiền t tiết kiệm cũng chỉ để làm khoản back up trong trường hợp bản thân t hoặc bố mẹ không may bị bệnh tật.
Thằng đệ ở công ty nó vẫn trêu t là em thấy anh sống tiết kiệm, ko dùng tiền thì cho em đi.
ĐM mày bị khủng hoảng hiện sinh rồi. Tao lười gõ vãi Lồn nhưng thôi cố vậy:Cũng biết là thế, t đi làm cũng làm việc chăm chỉ cũng có trách nghiệm với công việc mình làm.
Nhưng sống đéo có mục đích, đéo biết ngay mai thế nào nó vô vọng vkl. Nhiều hôm đi làm, cả ngày t không làm gì, chỉ ngồi khoanh tay suy nghĩ tự hỏi bản thân rốt cuộc là mình đang làm cái gì?
M gợi ý t mấy cuốn đc không? Có đợt xem andrew tate thấy hứng thú vs cuộc sống, tiền, sức khoẻ,... hơn hẳn. Mà đông đến đéo hiểu người nó cứ buồn buồn rồi nghĩ linh tinh.Vì mài méo biết dùng tiền.
Kiếm sách tài chính cá nhân mà đọc rồi ngẫm
T cũng hay suy nghĩ, nhiều người lao động phổ thông họ bỏ ra nhiều công sức thì giờ làm việc hơn mà lương lại thấp hơn lương mình. Thấy cứ có nghịch lý chỗ đéo nào ý mà t không giải thích nổi rồi hỏi nếu từ vị trí của họ mà làm công việc nhẹ nhàng như mình thì bản thân mình có thấy trân trọng và hạnh phúc với cái mình đang có không?Ko ấy rảnh m xin đi giữ xe hay làm những cv của những ng lao động thấp có khi m sẽ ngộ ra gì đó
T có đợt tập thiền. Tất nhiên ở mức cho người mới thôi. Có lần t nằm thiền, quan sát hơi thở, tự dưng biết bản thân t đang thở, đang được sống nó hạnh phúc vkl.ĐM mày bị khủng hoảng hiện sinh rồi. Tao lười gõ vãi lồn nhưng thôi cố vậy:
Mày nghĩ xem, bỏ qua tất cả mấy khái niệm như luân hồi, kiếp sau, thế giới bên kia.
Vậy thực tế mỗi 1 con người chỉ có 1 cơ hội duy nhất trải nghiệm từ khi sinh ra đến khi chết đi. Nói cách khác là đi từ 0 đến 0 được 1 lần duy nhất. Bắt đầu hay kết thúc của mày đều là 0, cái duy nhất có ý nghĩa với mày là những gì ở giữa.
Vậy ở giữa thì thế nào nhỉ. Sang, hèn, sướng, khổ, lên voi, xuống chó, vui, buồn, hạnh phúc, cô độc,... đấy là tất cả những gì ở giữa
Vậy nên cứ sống đi, cứ tận hưởng từng giây từng phút không phải số 0 của mày đi, đón nhận mọi thứ có thể đến với mày, làm mọi thứ thỏa mãn lòng mày, ngậm lấy mọi hương vị của cuộc sống. Vì đằng nào mày cũng tiến về số 0 thôi, ngoài ra còn việc đéo gì khác để làm đâu
Đéo phải quan tâm cuộc sống của mày có ý nghĩa như thế nào với người khác, cũng đéo phải quan tâm cuộc sống của mày để lại ý nghĩa như thế nào. Vì nó là hành trình từ 0 đến 0 của riêng mày, là hành trình chỉ có ý nghĩa đúng 1 lần duy nhất trong cả cái vũ trụ bỏ mẹ này
Nhiều khi tự hỏi có phải do sướng quá nó mài mòn ý chí của t không? Sống trong nghịch cảnh người ta mới có ý chí vươn lên.Mới thế đã kêu rồi. Khủng hoảng tuổi mới ra trường ah)
Sau này đầu đội bố mẹ, vai gánh vợ con thì m mua dây quấn cổ ah :v
M thích động lực phải không ? Mua nhà đi rồi cày tiền trả bank, không thì đặt mục tiêu mua vàng, lập stk mỗi tháng đi.. Bước ra khỏi cái vòng an toàn đi rồi khắc thấy mục tiêu..
Được ở nhà free thì đã sướng hơn vạn lần và vạn người khác rồi đấy.😁
Không phải sướng.Nhiều khi tự hỏi có phải do sướng quá nó mài mòn ý chí của t không? Sống trong nghịch cảnh người ta mới có ý chí vươn lên.
T search thấy nó có mấy câu hỏi y hệt đầu t đang nghĩ luôn vkl thậtĐM mày bị khủng hoảng hiện sinh rồi. Tao lười gõ vãi lồn nhưng thôi cố vậy:
Mày nghĩ xem, bỏ qua tất cả mấy khái niệm như luân hồi, kiếp sau, thế giới bên kia.
Vậy thực tế mỗi 1 con người chỉ có 1 cơ hội duy nhất trải nghiệm từ khi sinh ra đến khi chết đi. Nói cách khác là đi từ 0 đến 0 được 1 lần duy nhất. Bắt đầu hay kết thúc của mày đều là 0, cái duy nhất có ý nghĩa với mày là những gì ở giữa.
Vậy ở giữa thì thế nào nhỉ. Sang, hèn, sướng, khổ, lên voi, xuống chó, vui, buồn, hạnh phúc, cô độc,... đấy là tất cả những gì ở giữa
Vậy nên cứ sống đi, cứ tận hưởng từng giây từng phút không phải số 0 của mày đi, đón nhận mọi thứ có thể đến với mày, làm mọi thứ thỏa mãn lòng mày, ngậm lấy mọi hương vị của cuộc sống. Vì đằng nào mày cũng tiến về số 0 thôi, ngoài ra còn việc đéo gì khác để làm đâu
Đéo phải quan tâm cuộc sống của mày có ý nghĩa như thế nào với người khác, cũng đéo phải quan tâm cuộc sống của mày để lại ý nghĩa như thế nào. Vì nó là hành trình từ 0 đến 0 của riêng mày, là hành trình chỉ có ý nghĩa đúng 1 lần duy nhất trong cả cái vũ trụ bỏ mẹ này
Không phải sướng.
M như này có 2 trường hợp
1 - M cũng giống thằng em tao. Quanh quẩn đi làm, về ôm mèo chơi điện tử. Cơm nước bố mẹ nuôi, ở nhà với bố mẹ. Lười và đéo có ý chí vươn lên hay người ta hay nói là an phận thủ thường.
2 - M đang sợ cái ranh giới an toàn m đang hướng thụ bị phá vỡ và viễn cảnh tệ hại sẽ đến nếu m vượt qua ranh giới đó.
Thật ra nếu m ở trường hợp 2 thì cũng có thể m có 1 phần lý do là m sợ khi thay đổi m sẽ mất vị trí trong mắt người khác, trách nhiệm và gánh nặng người thân không ai thay m được nên m ngại thay đổi cuộc sống. M sợ nếu nhỡ m có thất bại không phải vì m sợ thất bại mà là khi đó m trở thành gánh nặng cho người thân + không lo được cho người thân đặc biệt là bố mẹ anh chị em ruột.
Nếu t nói đúng thì t cũng hiểu vì t cũng đã từng như vậy)
Hay, đm đọc ví dụ của mày hơi thấm đóGiống con vật thôi, bị nuôi nhốt trong chuồng mỗi ngày đc chủ cho ăn một ít (phát lương hàng tháng) sau thành quen, lúc đấy bảo cho ra tự nhiên thì cũng ko dám vì đc chủ cho ăn quen rồi ra ngoài tự nhiên kiếm ăn chắc gì đã đc như trong chuồng.
T cũng có kế hoạch là năm sau nghỉ việc rồi đi du lịch đâu đó 2-3 tháng. Tăng trải nghiệm lên chút.
Câu hãy nhất tuầnDo đéo có chí thôi, than than cl
Có thằng nào can đảm bước ra vùng an toàn không, dám làm cái thứ mà khiến chúng mày sợ sệt hay ngại ngùng không
Đời thay đổi khi chúng mày thay đổi
Thằng nào cũng ngại thay đổi hết nhưng lại muốn đổi đời
Tao có một gợi ý là chúng mày nên thay đổi từng chút thôi, đừng vội, chầm chậm, từ từ, và đừng để sự nản chí kéo chúng mày về các thói quen cũ. Nếu chúng mày kiên trì thay đổi từng chút trong vòng 2-3 năm mọi thứ sau đó sẽ dễ dàng hơn rất nhiều
Vấn đề là: chúng mày có chấp nhận hy sinh 3 năm, 5 năm, hay thậm chí 10 năm để làm việc đó ko
Tao đoán là 10 thằng hết 9 thằng trong này ko chấp nhận. Vì sao? Vì chúng mày hèn, đúng chưa, tao có nó sai chỗ nào ko?
Chúng mày hèn thì chúng mày phải nghèo thôi
T cũng muốn đi du lịch tý. T lên HN lâu rồi mà cũng chưa ra ngoài đi chơi bao giờ trừ những lần phải đi việc.Sao phải nghỉ.
Mài ko dám gặp sếp nêu kế hoạch là nghỉ ko lương một thời gian để trải nghiệm à.
Hoặc vẫn làm từ xa ăn 30-50% lương để thực hiện hoài bão trải nghiệm à.
Tao thoát khỏi vùng an toàn đây nhưng đã thất bại. Nhiều lúc cũng chán, ước đc như chú thớt đã sướngKhông phải sướng.
M như này có 2 trường hợp
1 - M cũng giống thằng em tao. Quanh quẩn đi làm, về ôm mèo chơi điện tử. Cơm nước bố mẹ nuôi, ở nhà với bố mẹ. Lười và đéo có ý chí vươn lên hay người ta hay nói là an phận thủ thường.
2 - M đang sợ cái ranh giới an toàn m đang hướng thụ bị phá vỡ và viễn cảnh tệ hại sẽ đến nếu m vượt qua ranh giới đó.
Thật ra nếu m ở trường hợp 2 thì cũng có thể m có 1 phần lý do là m sợ khi thay đổi m sẽ mất vị trí trong mắt người khác, trách nhiệm và gánh nặng người thân không ai thay m được nên m ngại thay đổi cuộc sống. M sợ nếu nhỡ m có thất bại không phải vì m sợ thất bại mà là khi đó m trở thành gánh nặng cho người thân + không lo được cho người thân đặc biệt là bố mẹ anh chị em ruột.
Nếu t nói đúng thì t cũng hiểu vì t cũng đã từng như vậy)
T thất bại 2 lần rồiTao thoát khỏi vùng an toàn đây nhưng đã thất bại. Nhiều lúc cũng chán, ước đc như chú thớt đã sướng
Vãi lòn thầy giống tôi thếĐmm. Các thầy về lại rửa đít cho đứa nhỏ, dạy học cho đứa lớn, tối vk còn bắt liếm lồn đây. Còn trẻ kêu ít thôi kiếm tiền đi
Có gia đình lực mạnh backup thì t đã tiêu tiền kiểu khác.Không phải sướng.
M như này có 2 trường hợp
1 - M cũng giống thằng em tao. Quanh quẩn đi làm, về ôm mèo chơi điện tử. Cơm nước bố mẹ nuôi, ở nhà với bố mẹ. Lười và đéo có ý chí vươn lên hay người ta hay nói là an phận thủ thường.
2 - M đang sợ cái ranh giới an toàn m đang hướng thụ bị phá vỡ và viễn cảnh tệ hại sẽ đến nếu m vượt qua ranh giới đó.
Thật ra nếu m ở trường hợp 2 thì cũng có thể m có 1 phần lý do là m sợ khi thay đổi m sẽ mất vị trí trong mắt người khác, trách nhiệm và gánh nặng người thân không ai thay m được nên m ngại thay đổi cuộc sống. M sợ nếu nhỡ m có thất bại không phải vì m sợ thất bại mà là khi đó m trở thành gánh nặng cho người thân + không lo được cho người thân đặc biệt là bố mẹ anh chị em ruột.
Nếu t nói đúng thì t cũng hiểu vì t cũng đã từng như vậy)
Thật ra lúc trước t cũng nghĩ đến việc làm chủ hay sở hữu một mô hình kinh doanh để đéo phải đi làm thuê. Nhưng suy nghĩ mãi nó cũng lại là quả trứng con gà mà thôi.Đm tao cũng như thằng tus, nhưng khác nó xíu còn có ý chí nhưng rất mỏng đêos biết mục đích mình làm gì, muốn mở cc gì kinh doanh cũng có vốn tuy có kinh nghiệm , đm mà ko có kinh nghiệm thì có vốn vài ba lần sẽ có kinh nghiemj quan trọng là tiền đm kiếm đâu ra
Có gia đình lực mạnh + suy nghĩ của m thì m đã đéo lên đây kêu.Có gia đình lực mạnh backup thì t đã tiêu tiền kiểu khác.
Lớn rồi cũng éo muốn phụ thuộc hay làm gánh nặng cho gia đình, chí ít cũng ko để bố mẹ lo lắng cho mình.
Giờ bảo bước ra vùng an toàn, ko tính toán trước ngu ngơ tự đặt mình vào vùng nguy hiểm thì cũng mất kha khá thời gian để trở lại. Đời cũng đâu dài.
Nhưng nghe m + mấy thằng trên nói t bắt đầu có suy nghĩ về việc tại sao không mở rộng vùng an toàn của mình ra rồi đó.
Thất bại nhưng phải học được từ thất bại chứ tao có thằng anh mõm vãi Lồn. Hót cho cố để kéo được khách nhưng đéo có khả năng làm, khách thì mất thời gian còn nó thì phải đền hợp đồng. Đjt mie đền đến 3 lần rồi vẫn thế, trình độ đéo nâng, quy mô đéo nâng chỉ hót hay hơn thôi, làm mẹ sale cho công ty nào đi thì có khi cũng giàu nhưng đéo...T thất bại 2 lần rồi)))
Sợ đéo, khi m chai sạn tâm lý và có được gan bước đi thì m sẽ biết con đường mình sắp đi cần gì, thiếu gì để chuẩn bị.
Châm ngôn vẫn đúng : Thất bại là mẹ của thành công.
Người ta sợ thối chí chứ đéo ai sợ thất bại. Nhưng dm đừng bảo vác tiền đi lô đề bóng bánh rồi báo nhà cũng là thất bại nhé. Vãi lolz quá =]]
Sau khi thất bại thì tao ko sợ nữa, nhưng ý chí lung lay cmnr.T thất bại 2 lần rồi)))
Sợ đéo, khi m chai sạn tâm lý và có được gan bước đi thì m sẽ biết con đường mình sắp đi cần gì, thiếu gì để chuẩn bị.
Châm ngôn vẫn đúng : Thất bại là mẹ của thành công.
Người ta sợ thối chí chứ đéo ai sợ thất bại. Nhưng dm đừng bảo vác tiền đi lô đề bóng bánh rồi báo nhà cũng là thất bại nhé. Vãi lolz quá =]]