
Muốn nói thẳng thì tiễn bố mẹ m đi trại hòm sớm là m khoẻ ngay, đó là lời t nói thẳng, đéo thích lời đạo đức, chứ ko có cách nào đâu.Nghĩ đến tương lai chỉ thấy mịt mù, có thằng nào như tao không, đã 33 tuổi nhưng đéo có 1 tí tài sản dính vào thân, không phải là không làm nên trò trống gì, mà là có quá nhiều thứ phải gánh vác, lo liệu. Nhà t có 3 anh chị em, t là út, anh trai, chị gái t đều mất cả rồi, chỉ cách nhau vài năm. Mẹ t thì ốm yếu quanh năm, bố thì khoảng 15 năm nay không làm ra được của cải vật chất. T đã lấy vợ, sinh được 2 đứa con 1 trai 1 gái, hiện tại 2 vc thuê nhà ở và làm việc tại hà nội. T mới thất nghiệp 3 tháng ở nhà trông con, đéo làm ra đồng tiền thấy cuộc sống nó bế tắc vcl. Cuộc đời t chưa bao giờ biết nghĩ đến cho bản thân, kể cả lúc t làm ra nhiều tiền của thì những người xung quanh t lần lượt ‘báo’ t theo cách này hay cách khác, tuổi trẻ của t là sự chôn vùi ngoài công trường cát bụi, hì hục kiếm đồng tiền lo chi gia đình, bà chị gái ung thư 5 năm rồi ra đi, t cũng lo hết sức có thể trong khả năng, ông già t làm ăn thua lỗ nợ trong nợ ngoài, bán cả 1/2 chỗ đất ở cho ông chú trong họ, t cũng nai lưng ra làm kiếm tiền trả ngân hàng, chuộc lại đất, đến ngày t lấy vợ cũng là 1 tay t lo cho đám cưới của mình, rồi đến giờ vài năm rồi, vc t đẻ được 2 bé, cũng gần như chưa nhờ được bố mẹ t hỗ trợ được gì, kể từ trông nom đến tài chính. Thậm chí hàng tháng t vẫn gửi về cho ông bà vài triệu để chi tiêu, thuốc thang. T biết đó là trách nhiệm của mình, nhưng mấy tháng thất nghiệp gần đây t nhận thấy mình đã quá mệt mỏi, cứ đà này rồi sẽ đi về đâu. Các con thì còn nhỏ, nuôi dạy chúng nó trưởng thành cũng phải 20 năm nữa, song song với đó là cha mẹ già cũng cần mình chăm lo. T hoang mang và mất phương hướng. Cho t 1 lời khuyên, 1 sự khai sáng để t vượt qua đi c mày!!!
Đẻ đái gì chưa? Hay cưới xong chưa có gì thì đi NhậtTao quen 1 thằng thất nghiệp, lấy vợ trẻ xinh xắn, gia đình bố mẹ cũng hỗ trợ mà cũng phải qua Nhật kiếm tiền chứ đéo ở nhà, nó đi đc gần 5 năm rồi
Cơ mà đi thế cũng hơi phiêu, con vợ làm môi trường công sở nhiều cám dỗ đéo biết ntn
Lồn má khuyên bạn cũng đi nhờ AI khuyên dùm nữa hả mày ? thằng trời đánhBạn thân mến,
Tôi thật sự đồng cảm với những gì bạn đang trải qua. 33 tuổi, gánh nặng gia đình, mất mát người thân, thất nghiệp, tất cả đều là những thử thách quá lớn đối với bất kỳ ai. Bạn đã mạnh mẽ vượt qua rất nhiều khó khăn, lo toan cho gia đình, hy sinh tuổi trẻ của mình. Giờ đây, bạn cảm thấy mệt mỏi, hoang mang cũng là điều dễ hiểu.
Tuy nhiên, bạn ơi, đừng tuyệt vọng. Cuộc sống luôn có những khúc quanh bất ngờ, và khó khăn chỉ là tạm thời. Hãy cho phép mình được nghỉ ngơi, thư giãn một chút để lấy lại năng lượng. Dưới đây là một vài gợi ý có thể giúp bạn vượt qua giai đoạn này:
- Chấp nhận cảm xúc của mình: Bạn đang trải qua những cảm xúc tiêu cực là điều hoàn toàn bình thường. Đừng cố gắng kìm nén hay phớt lờ chúng. Hãy cho phép mình được buồn, được tức giận, được mệt mỏi. Chia sẻ cảm xúc với vợ/chồng, bạn bè hoặc người thân cũng là một cách để giải tỏa.
- Tìm kiếm sự hỗ trợ: Đừng cố gắng gánh vác mọi thứ một mình. Hãy tìm kiếm sự hỗ trợ từ những người xung quanh, dù là về mặt tinh thần hay vật chất. Có thể là vợ/chồng, bố mẹ, bạn bè, hoặc thậm chí là các chuyên gia tâm lý.
- Tập trung vào những điều tích cực: Dù cuộc sống có khó khăn đến đâu, vẫn luôn có những điều tốt đẹp xung quanh bạn. Hãy tập trung vào những điều đó, dù là nhỏ nhặt nhất. Ví dụ như nụ cười của con cái, một bữa cơm ngon, một giấc ngủ sâu...
- Chăm sóc bản thân: Đừng quên dành thời gian cho bản thân mình. Ăn uống lành mạnh, tập thể dục đều đặn, ngủ đủ giấc, làm những điều mình thích... Tất cả những điều này sẽ giúp bạn có thêm năng lượng để đối mặt với khó khăn.
- Đặt mục tiêu nhỏ và thực tế: Đừng đặt ra những mục tiêu quá lớn lao hay xa vời. Hãy bắt đầu bằng những mục tiêu nhỏ, dễ đạt được. Mỗi khi hoàn thành một mục tiêu, bạn sẽ cảm thấy tự tin và có thêm động lực để tiếp tục.
- Tìm kiếm cơ hội mới: Thất nghiệp không phải là dấu chấm hết. Hãy coi đây là cơ hội để bạn nhìn lại bản thân,khám phá những khả năng tiềm ẩn của mình, và tìm kiếm những cơ hội mới. Có thể là một công việc mới, một lĩnh vực mới, hoặc thậm chí là một cuộc sống mới.
- Tin tưởng vào bản thân: Bạn đã vượt qua rất nhiều khó khăn trong quá khứ, và bạn hoàn toàn có thể vượt qua giai đoạn này. Hãy tin tưởng vào bản thân, vào sức mạnh của mình.
Cuộc sống luôn có những thử thách, nhưng cũng luôn có những cơ hội. Hãy mạnh mẽ lên bạn nhé! Tôi tin rằng bạn sẽ tìm thấy ánh sáng cuối đường hầm.
Nhà ngoại thì thôi, bà ngoại cũng trông mấy đứa bên đó rồi. T cũng liên hệ 1 vài chỗ dặm dọi r, nhưng lúc mà đã hoang mang thì nhìn caia đéo gì cũng chánĐàn ông thiếu tự tin và chán đời nhất là lúc đéo có tiền. Mà cái nghề kĩ sư cầu đường của m thì phải đi xa, có dự án thì mới ra tiền được. Năm nay đang chậm nên chắc chưa ai gọi phải ko?
Giờ phải chấp nhận thiệt thòi với gia đình thôi, nếu đi xa thì vợ m ở nhà cân được bọn trẻ con ko? Mà sao ko thấy nhắc đến nhà ngoại nhỉ, bốc các cụ lên trông con cùng.
Trước mắt để đỡ vã thì m xem chạy Grab tạm, xin vào team nào chuyên làm nội thất sửa nhà... sau đấy tính của đi dự án. Bí quá hẵng đi xuất khẩu lao động. Vì đã có gia đình rồi, đi xa vài năm như thế phức tạp lắm.
Hay bạn cho tôi kèo mấy trận tối nay luôn đilồn má khuyên bạn cũng đi nhờ AI khuyên dùm nữa hả mày ? thằng trời đánh
thôi thì tôi cho bạn con lô, bạn all in vào 08 01 90
Đời mà, ai rồi sẽ có lúc bế tắc như vậyNghe bế tắc luôntao hi vọng mày tìm đc cv có mức thu nhập cao hơn để lo toan mọi việc. Trên kia tao thấy có 1 cmt vạch ra 7 cái mày cần làm thì cố gắng thôi.
t cũng cầu đường đây, t lớn hơn vài tuổi, thấy b bi đát vl.Hay bạn cho tôi kèo mấy trận tối nay luôn đi
Cảm ơn b nhé. Tí ra quất luôn 6h30 quay lại rept cũng cầu đường đây, t lớn hơn vài tuổi, thấy b bi đát vl.
nói chung k nợ nần là được.
giờ để gỡ rối thì phải gỡ từ ngoài vào trong
t cũng tương tự b thôi nhưng đỡ rối hơn xíu, với cũng làm y như 4 điều dưới đây
1. bảo ba-má b chịu khó đi làm, nuôi trồng gì đó, giảm tiền gửi về nhà lại.
2. 2 vợ chồng chịu khó kinh doanh bán thêm cái gì, ngày làm, tối về bán thêm.
3. chiều này quất con lô như t ghi.
4. kèo euro thì cứ đánh ngược lại với bọn DỰ ĐOÁN là ez về tiền.
chúc gặp nhiều may mắn hơn cuộc sống sau này!
Có con rồi, tháng nào nó cũng đều đều gửi về cho vợ nó 40 củĐẻ đái gì chưa? Hay cưới xong chưa có gì thì đi Nhật
ngu vãi cặc, lúc ko thất nghiệp đéo chịu mua bảo hiểm cho chị, cho anh em j j nhà nó đi thì đâu đến nỗi sạt nghiệp, mày biết chữa ung thư thì tốn bao nhiêu ko, có bảo hiểm chết đi còn đc mớ làm ănBảo cái cc. Thất nghiệp chứ tai nạn cặc đâu. Thà tiết kiệm gửi ngân hàng còn hơn vạn lần mua Bảo hiểm nhân thọ
tao thông cảm cho mày, từ từ bình tĩnh, sẽ tìm ra hướng đi, ông trời bít mày cánh cửa này thì sẽ mở cánh cửa khác cho mày.Nghĩ đến tương lai chỉ thấy mịt mù, có thằng nào như tao không, đã 33 tuổi nhưng đéo có 1 tí tài sản dính vào thân, không phải là không làm nên trò trống gì, mà là có quá nhiều thứ phải gánh vác, lo liệu. Nhà t có 3 anh chị em, t là út, anh trai, chị gái t đều mất cả rồi, chỉ cách nhau vài năm. Mẹ t thì ốm yếu quanh năm, bố thì khoảng 15 năm nay không làm ra được của cải vật chất. T đã lấy vợ, sinh được 2 đứa con 1 trai 1 gái, hiện tại 2 vc thuê nhà ở và làm việc tại hà nội. T mới thất nghiệp 3 tháng ở nhà trông con, đéo làm ra đồng tiền thấy cuộc sống nó bế tắc vcl. Cuộc đời t chưa bao giờ biết nghĩ đến cho bản thân, kể cả lúc t làm ra nhiều tiền của thì những người xung quanh t lần lượt ‘báo’ t theo cách này hay cách khác, tuổi trẻ của t là sự chôn vùi ngoài công trường cát bụi, hì hục kiếm đồng tiền lo chi gia đình, bà chị gái ung thư 5 năm rồi ra đi, t cũng lo hết sức có thể trong khả năng, ông già t làm ăn thua lỗ nợ trong nợ ngoài, bán cả 1/2 chỗ đất ở cho ông chú trong họ, t cũng nai lưng ra làm kiếm tiền trả ngân hàng, chuộc lại đất, đến ngày t lấy vợ cũng là 1 tay t lo cho đám cưới của mình, rồi đến giờ vài năm rồi, vc t đẻ được 2 bé, cũng gần như chưa nhờ được bố mẹ t hỗ trợ được gì, kể từ trông nom đến tài chính. Thậm chí hàng tháng t vẫn gửi về cho ông bà vài triệu để chi tiêu, thuốc thang. T biết đó là trách nhiệm của mình, nhưng mấy tháng thất nghiệp gần đây t nhận thấy mình đã quá mệt mỏi, cứ đà này rồi sẽ đi về đâu. Các con thì còn nhỏ, nuôi dạy chúng nó trưởng thành cũng phải 20 năm nữa, song song với đó là cha mẹ già cũng cần mình chăm lo. T hoang mang và mất phương hướng. Cho t 1 lời khuyên, 1 sự khai sáng để t vượt qua đi c mày!!!