Nghĩ đến tương lai chỉ thấy mịt mù, có thằng nào như tao không, đã 33 tuổi nhưng đéo có 1 tí tài sản dính vào thân, không phải là không làm nên trò trống gì, mà là có quá nhiều thứ phải gánh vác, lo liệu. Nhà t có 3 anh chị em, t là út, anh trai, chị gái t đều mất cả rồi, chỉ cách nhau vài năm. Mẹ t thì ốm yếu quanh năm, bố thì khoảng 15 năm nay không làm ra được của cải vật chất. T đã lấy vợ, sinh được 2 đứa con 1 trai 1 gái, hiện tại 2 vc thuê nhà ở và làm việc tại hà nội. T mới thất nghiệp 3 tháng ở nhà trông con, đéo làm ra đồng tiền thấy cuộc sống nó bế tắc vcl. Cuộc đời t chưa bao giờ biết nghĩ đến cho bản thân, kể cả lúc t làm ra nhiều tiền của thì những người xung quanh t lần lượt ‘báo’ t theo cách này hay cách khác, tuổi trẻ của t là sự chôn vùi ngoài công trường cát bụi, hì hục kiếm đồng tiền lo chi gia đình, bà chị gái ung thư 5 năm rồi ra đi, t cũng lo hết sức có thể trong khả năng, ông già t làm ăn thua lỗ nợ trong nợ ngoài, bán cả 1/2 chỗ đất ở cho ông chú trong họ, t cũng nai lưng ra làm kiếm tiền trả ngân hàng, chuộc lại đất, đến ngày t lấy vợ cũng là 1 tay t lo cho đám cưới của mình, rồi đến giờ vài năm rồi, vc t đẻ được 2 bé, cũng gần như chưa nhờ được bố mẹ t hỗ trợ được gì, kể từ trông nom đến tài chính. Thậm chí hàng tháng t vẫn gửi về cho ông bà vài triệu để chi tiêu, thuốc thang. T biết đó là trách nhiệm của mình, nhưng mấy tháng thất nghiệp gần đây t nhận thấy mình đã quá mệt mỏi, cứ đà này rồi sẽ đi về đâu. Các con thì còn nhỏ, nuôi dạy chúng nó trưởng thành cũng phải 20 năm nữa, song song với đó là cha mẹ già cũng cần mình chăm lo. T hoang mang và mất phương hướng. Cho t 1 lời khuyên, 1 sự khai sáng để t vượt qua đi c mày!!!