Live Tao mệt mỏi với nhân tình thế thái…

Mấy nay tao thu mình lại vào phòng nhiều…
Chiều nay thì tao có một vài dòng suy nghĩ hơi khác so với mọi khi nên tao cũng muốn gõ cho đã tay…
Lúc còn nhỏ:
Tao sống một cuộc đời cũng không hẳn là bi ai, ba mẹ tao có thể không phải là vợ - chồng tốt với nhau. Nhưng từ khi tao có nhận thức về cuộc sống thì tao biết được họ luôn muốn giành cho tao những phần tuyệt vời nhất, còn tao - một thẳng nhóc e dè rụt rè, tao sợ mọi thứ xung quanh…
Từ những thằng bạn học côn đồ, những con nhỏ bạn học luôn khoác trên người lớp vỏ bọc mềm mại, nũng nịu, có đôi khi lại kiêu kỳ để thu hút sự chú ý của bọn con trai…
Tao ngơ ngác quan sát bọn người đó trong suốt những năm cấp 1, tao cũng tìm cách lấy lòng bọn con gái… cũng cư xử như thằng hề, chốt để lấy tiếng cười của tụi nó.
Nhưng mà dĩ nhiên tụi con gái ngay từ lúc nhỏ đã biết được rằng tụi nó sẽ được mấy thằng đực ưu ái nên tụi nó luôn muốn khai thác điều đó, rồi sao?! Những món quà rẻ tiền của tao không thể nào so với những thằng cậu ấm cô chiêu xung quanh.
Tao lại lủi thủi chơi một mình, lúc nhỏ tao luôn ham chơi hơn học nên bài tập về nhà tao chẳng bao giờ hoàn thành, dường như việc trễ nải đó khiến tao ứng biến tốt hơn, tao tìm cách kết thân với mấy đứa khác trong lớp và mượn bài tụi nó vào sáng hôm sau để khỏi phải ăn đòn (tao rất ghét phải chịu đau đớn)
Nhưng mà đời đâu có như mơ, bọn kia đâu có rảnh mà giúp một thằng khốn nạn, nghèo như tao, tao chẳng có tiền để mua đồ ăn mua chuộc tụi nó nên dần dần tao phải cắn răng chịu đòn…
Nhắc đến bà cô giáo, tụi nó rất thần tượng và yêu thích cô - thầy giáo, riêng tao, tao thấy được sự giả tạo của bọn người lớn đó…
Trước mặt tập thể đông, họ luôn tỏ ra là mình quan tâm, để tâm đến những vấn đề của bọn học trò (thật sự thì đéo liên quan, và kể cả có liên quan thì chỉ là về chuyện thành tích)…
Đỉnh điểm của sự giả tạo này là vào năm lớp hai, có lần mẹ tao dắt tao đến nhà bà cô giáo, để lấy sổ liên lạc (tao sợ ăn đòn, nên tao luôn giấu đi - như Nobita vậy)
Rồi trước mặt ba mẹ tao, bà cô tỏ ta là quan tâm, để ý đến tao, sợ tao học hành sa sút, nhưng mà tao nhìn vô mắt bả, tao nghe từng con chữ mà bả rót vào tai ba mẹ tao, tao biết rằng tao sẽ phải ăn đòn tối hôm đó…
Khốn nạn ở chỗ, bả nói năng bẩn thỉu bằng những ngôn từ của kẻ có “học” nên tao thấy đay nghiến lắm nhưng chẳng làm gì được cả…

@dungdamchemnhau @Wavyyyy3112
tóm lại là gì dài quá t đọc éo nổi?
 
Còn gì để nói nữa nhỉ?!
Con nhỏ lớp trưởng, nó luôn là đứa cao nhất lớp, kiêu kỳ đến mức lố bịch.
Nó biết nó được bọn con trai nâng đỡ nên nó luôn sử dụng cái “điểm mạnh” đó mà khai thác, nhờ vả hết người này đến người khác.
Có lần nó nhờ tao vứt giùm khăn giấy khi nó hỷ mũi, tao thì vốn sợ dơ bẩn… nhưng cũng vui vẻ mà nhận lời…
Vốn dĩ tao mong chờ một câu cảm ơn, hoặc chí ít cũng xem tao như là ngừoi tốt đi.
Nhưng không, có một hôm tao từ chối, nó tự đi vứt, sau đó nó quay qua trách tao vì đéo để nó “nhờ”…
Ôi trời, tao tự hỏi vậy những lần tao giúp mày thì sao?!?
Hehe thế thì thầy tính cách cũng hiền nhỉ.
Tôi thì ko làm đâu, ai ép tôi thì dễ bung bét cả đôi.
 
tao cho mày 1 code nha Alice Miyuki ( 1987 giải nghệ 2014 ) tao có full HD xóa che của e trọn đời diễn xuất ( cô giáo - bác sĩ - chị họ - vợ bị rape - nv văn phòng, matxa, bán đa cấp, bán xe hơi - người mẫu lót - nữ gián điệp CIA - gangbang - bukkake - giao lưu Fan ) của ẻm coi cho đỡ mệt mỏi nha ! tao chỉ biết an ủi ml mày vậy thôi
 
Tao luôn muốn được làm anh hùng, nhưng tới một ngày tao nhận ra.
Anh hùng luôn là những thằng phải chết thảm, còn những thằng xu nịnh, luồn cúi mới là những thằng đạt được dục vọng của tụi nó....
Tao đã thử giao du với nhiều loại thành phần, từ thằng mất dạy nhất đến đám giỏi nhất.
Tao thấy rằng việc tao chơi với đám mất dạy, tụi nó dạy tao khôn lỏi nhiều, nhưng mà tao cũng thấy tụi nó khá là "tử tế" so với đại đa số các thứ "con ngoan, trò giỏi".
Có những lần tao tập tành hút thuốc để giao du với đám mất dạy cô hồn, có những lần tao bị bully xém nữa đánh nhau to (tao vốn dĩ rất cọc tính) nhưng nhờ những mối quan hệ với đám mất dạy đó mà tao vẫn chưa bị ăn đòn lần nào, đổi lại còn cho mấy thằng ăn đòn vì dám chọc tao.

Còn cái đám "con ngoan trò giỏi"
Sự thật thì tụi nó chẳng có gì để mà thoải mái ngoài việc học giỏi, để được có cảm giác có địa vị cao trong cái phân tầng xã hội thu nhỏ đó cả. Với tao tụi nó chỉ là một đám chán nhách, chẳng có gì thú vị, với tụi nó loại như tao chỉ là rác rưởi chẳng màng đếm xỉa. Tụi nó, với cái địa vị ảo mà những người giáo viên trao tặng, luôn đối xử phân biệt với những thành phần còn lại.
Những gì tụi nó làm khi bị động chạm lợi ích? Nó luôn có những người thầy, người cô bảo kê cho tụi nó...
Dĩ nhiên thì với tư cách là thành phần ở đáy cái xã hội đó, những gì tao chỉ có thể làm là khen tụi nó, và tỏ ra ngưỡng mộ tụi nó trong những cuộc trò chuyện nhạt nhẽo với những người xung quanh.
Tao cũng tuyệt nhiên chẳng có hy vọng mà phấn đấu như tụi nó, vì tao làm gì có tiền mà đi học thêm, để được bảo kê chứ?
 
Để mà nói rõ thêm, cái lớp màng bọc "trò giỏi" luôn là cây dao hai lưỡi, tới một ngày mà nó bị bóc phốt, học ngu, hoặc quay cóp, hoặc bị bại lộ việc được bảo kê bởi "thầy, cô" thì tụi nó cũng phải ê chề với cả thảy những bọn súc vật (tao) xung quanh.
Tao không cho rằng việc đi học thêm và được bảo kê là bất công xã hội, có bất công chăng nữa thì bất công ở chỗ tao ham chơi và gia đình không cho tao đi học thêm để được bảo kê thôi.
Mà tao cũng cười trừ, vốn dĩ tao chẳng tự hào gì khi tao làm giỏi một phép tính khó, tao sẽ tự hào hơn khi tao đéo thể đi đá banh, ăn trộm khoai mì, cúp học, hay chơi nét được nhiều.
Với tao, niềm vui không nằm ở việc tao học giỏi, mà tao thấy vui vì tao có thể làm một thằng mất dạy, tầm thường trong trường,
Tầm thường đến mức bọn trò giỏi khi nhìn thấy tao thì tụi nó né xa...
 
Tao có niềm vui thích lạ kỳ với món Bánh tráng trộn, mà tao luôn thích ăn cay...

Lúc tao tầm lớp 5-6, mẹ tao là người cho vay tiền góp ở cái khu phố gần bên, cách khoảng 5-6km;
Nói sơ về khu phố đó, nó khá là phức tạp, hầu như toàn là thành phần đĩ điếm, cá độ, bài bạc...
Tao vẫn nhớ như in, mỗi tối đi cùng mẹ tao xuống khu phố đó để bả cho mấy người đó mượn tiền, có khi thì là tao đi thu tiền góp, có khi thì trước giờ chiều tao phải cầm tờ giấy nhỏ (ghi số đề) rồi đạp chiếc xe mini cũ đi giao số...
Trải nghiệm lạ lùng là mẹ tao có cho một cô bán bánh tráng trộn ở khu phố đó mượn tiền, đổi lại thì mỗi tối khi xuống lấy lãi, tao đi ké nên hay được cho một hai bịch bánh tráng trộn mà ăn... dường như bánh tráng trộn thành một phần của tuổi thơ mà tao ghi nhớ tới tận giờ....


Sau khi ba mẹ tao cãi nhau um tỏi vào năm tao lớp 6, mẹ tao bỏ nhà ra đi, thì mỗi tối chỉ còn mỗi tao lủi thủi đạp xe xuống khu phố đó vào giấc 6-7h tối để mà đi thu mấy đồng bạc lẻ...
Tao có thấy cô bán bánh tráng trộn một vài lần, nhưng tao sợ bị hỏi về việc gia đình, nên mỗi lần đạp xe ngang qua quầy đó, tao luôn cố gắng đạp nhanh nhất có thể... dù tao rất thích ăn bánh tráng trộn.
 
Tao có niềm vui thích lạ kỳ với món Bánh tráng trộn, mà tao luôn thích ăn cay...

Lúc tao tầm lớp 5-6, mẹ tao là người cho vay tiền góp ở cái khu phố gần bên, cách khoảng 5-6km;
Nói sơ về khu phố đó, nó khá là phức tạp, hầu như toàn là thành phần đĩ điếm, cá độ, bài bạc...
Tao vẫn nhớ như in, mỗi tối đi cùng mẹ tao xuống khu phố đó để bả cho mấy người đó mượn tiền, có khi thì là tao đi thu tiền góp, có khi thì trước giờ chiều tao phải cầm tờ giấy nhỏ (ghi số đề) rồi đạp chiếc xe mini cũ đi giao số...
Trải nghiệm lạ lùng là mẹ tao có cho một cô bán bánh tráng trộn ở khu phố đó mượng tiền, đổi lại thì mỗi tối khi xuống lấy lãi, tao đi ké nên hay được cho một hai bịch bánh tráng trộn mà ăn... dường như bánh tráng trộn thành một phần của tuổi thơ mà tao ghi nhớ tới tận giờ....


Sau khi ba mẹ tao cãi nhau um tỏi vào năm tao lớp 6, mẹ tao bỏ nhà ra đi, thì mỗi tối chỉ còn mỗi tao lủi thủi đạp xe xuống khu phố đó vào giấc 6-7h tối để mà đi thu mấy đồng bạc lẻ...
Tao có thấy cô bán bánh tráng trộn một vài lần, nhưng tao sợ bị hỏi về việc gia đình, nên mỗi lần đạp xe ngang qua quầy đó, tao luôn cố gắng đạp nhanh nhất có thể... dù tao rất thích ăn bánh tráng trộn.
Đức
 
Lũ loài ngừoi chẳng qua chỉ là một lớp màng giả tạo này đến giả tạo khác, tích cực hả?! Cố gắng nhiều hơn?!
Để đổi lấy gì, mọi điều giả tạo, tới một lúc cũng sẽ bị phanh phui!!
Khi đó ai mới là kẻ đáng thương nhất?
cho tao hết tiền của mày đi
ở đó mà xạo Lồn
 
Tao có niềm vui thích lạ kỳ với món Bánh tráng trộn, mà tao luôn thích ăn cay...

Lúc tao tầm lớp 5-6, mẹ tao là người cho vay tiền góp ở cái khu phố gần bên, cách khoảng 5-6km;
Nói sơ về khu phố đó, nó khá là phức tạp, hầu như toàn là thành phần đĩ điếm, cá độ, bài bạc...
Tao vẫn nhớ như in, mỗi tối đi cùng mẹ tao xuống khu phố đó để bả cho mấy người đó mượn tiền, có khi thì là tao đi thu tiền góp, có khi thì trước giờ chiều tao phải cầm tờ giấy nhỏ (ghi số đề) rồi đạp chiếc xe mini cũ đi giao số...
Trải nghiệm lạ lùng là mẹ tao có cho một cô bán bánh tráng trộn ở khu phố đó mượn tiền, đổi lại thì mỗi tối khi xuống lấy lãi, tao đi ké nên hay được cho một hai bịch bánh tráng trộn mà ăn... dường như bánh tráng trộn thành một phần của tuổi thơ mà tao ghi nhớ tới tận giờ....


Sau khi ba mẹ tao cãi nhau um tỏi vào năm tao lớp 6, mẹ tao bỏ nhà ra đi, thì mỗi tối chỉ còn mỗi tao lủi thủi đạp xe xuống khu phố đó vào giấc 6-7h tối để mà đi thu mấy đồng bạc lẻ...
Tao có thấy cô bán bánh tráng trộn một vài lần, nhưng tao sợ bị hỏi về việc gia đình, nên mỗi lần đạp xe ngang qua quầy đó, tao luôn cố gắng đạp nhanh nhất có thể... dù tao rất thích ăn bánh tráng trộn.
dm nghe thấy thương ml vl ! tuổi thơ k hạnh phúc như mấy trẻ khác @@
 
dm nghe thấy thương ml vl ! tuổi thơ k hạnh phúc như mấy trẻ khác @@
Tao có đáng thương không ... đã vậy còn bị gái xàm chê ....

Hey m là gái hả !
Chưa thấy gái bao giờ chắc 🤷‍♀️
Trong sự nghiệp súc simp cõi xàm của tao thì điều này không lạ.
Chỉ có bên ngoài là chưa thấy gái bao giờ đúng nghĩa...
Đm lại còn gái đúng nghĩa vs ko đúng nghĩa nữa = )))) bất hạnh vl thề
Uh tao tuổi thơ bất hạnh, gia đình ly tán, phải tha phương cầu thực khắp nơi.

Lớn lên thì iq kém, tâm thần, đa nhân cách, loser, ở ngoài sống đéo ai chơi cùng nên mới lên xàm làm simp lỏ nè mày …
Ừ t đang tính nói lướt sương sương chỗ đéo nào cũng thấy dấu răng của m. Cả ngày m ở trên này thủ dâm tinh thần hả = )))
Loser như tao chỉ vậy thôi, đéo ai chơi cùng, cô đơn ở chốn đông người nên lúc nào cũng kè kè cái đth để truy cập cõi xàm.....
 
dm nghe thấy thương ml vl ! tuổi thơ k hạnh phúc như mấy trẻ khác @@
ừ, thì những gì tao trải qua là chắp vá của những thứ mà nó vốn dĩ là bình thường với những người khác mà.
Tao nhớ như in, đi từng quầy, tìm gặp mấy bà già bặm trợn, để hỏi lấy 5k - 10k mỗi ngày.
Có mấy bà thấy tao đi một mình từ dạo mẹ tao bỏ đi, thì bả cứ khất nhiều ngày liên tục...
Tao thu được nhiều nhất chắc 60k-70k, còn ít nhất thì tầm 20k-30k
 
ừ, thì những gì tao trải qua là chắp vá của những thứ mà nó vốn dĩ là bình thường với những người khác mà.
Tao nhớ như in, đi từng quầy, tìm gặp mấy bà già bặm trợn, để hỏi lấy 5k - 10k mỗi ngày.
Có mấy bà thấy tao đi một mình từ dạo mẹ tao bỏ đi, thì bả cứ khất nhiều ngày liên tục...
Tao thu được nhiều nhất chắc 60k-70k, còn ít nhất thì tầm 20k-30k
hnay sục cái nào chưa ? code tao cho mày hàng xịn đó ml quốc bảo JP làm cái cho nhẹ ngủ sâu ! mai dậy hết buồn
 
tao và fen đều đang là những kẻ thiếu may mắn phải vật lộn với cuộc sống này
chúng ta đều chưa tìm được nơi mình thuộc về, nơi mình có thể thực sự hoà nhập và cởi mở
 

Có thể bạn quan tâm

Top