Live Tao mệt mỏi với nhân tình thế thái…

Tao nói mấy câu bằng không vậy cho nó chất.
Thì tao nói rồi, có một điều mà tao chắc chắn, là tao đéo chắc chắn gì cả.
Có một điều mà tao biết rõ, là tao đéo biết gì cả.
Đương nhiên, theo dòng thời gian thì trải nghiệm cuộc sống càng nhiều. Góc nhìn nhân sinh quan thay đổi theo. Trải nghiệm bao nhiêu là đủ ?
Hãy thử tìm một quy luật, tao tạm gọi là quy luật vũ trụ. Vạn vật nó vận hành theo nó.
Tao cũng ko biết quy luật nó như thế nào.

Nếu mày cảm nhận được nó mày lên xàm kể chơi.
 
Văn dài vãi lông Lồn, xin lỗi khi t chỉ kiên nhẫn đọc được khoảng 5cm đầu tiên.
M bị quá để ý vào người khác, m quên mất việc để ý m thực sự muốn gì.
T nghĩ m nên tập trung vào mình. Khi m đủ tự cường, m sẽ bớt thấy khó chịu với vạn vật xung quanh.
 
câu chuyện m na ná câu chuyện thằng cốt t
ba nó mất sớm do tngt, mẹ nó bán trái cây nuôi 3 chị em
ngày ngày nó phị giaon hàng cho mẹ và tự đạo xe đi học
nó học dốt nhưng ko bỏ học vì lo mẹ buồn
mẹ nó ung thư mà giấu
lớp 7 nó biết iu và đau đớ vì ko đc quan tâm lại, dần dà nó ô có tình cảm với ai nữa
cắm đầu đá banh, game, truyện, fashion … kiếm thứ để bận rồi
và rồi mẹ nó chết
nó trầm cảm và biến mất 1 tgian
giờ nó đi ổn hơn rồi


ngày t chơi với nó, nghe nó kể về cuộc sống chơi búa, từng đồng vốn chjay tiền hàng và công nợ mỗi ngày
t biết quá nhiều về lòng người và cách bôn ba ở đời
nó và t ngày đó chưa từng sống đúng lứa tuổi
nhà t cũng khó nên t oằn mình cố lớn sớm bằng cách nghĩ suy trăn trở và tự ép mình mỗi ngày
 
trc t cũng là 1 thằng hiền
nhà ko có mấy điều kiện nên mỗi dịp đi chơi t ko đi đc
ko xe, ko quần áo ok, ko tiền
thứ t giải trí là cày đề học như chó để ăn mấy đồng thưởng lẻ
lấy đó mua ít sách t thích đọc và mua kem, nước ngọt (t rất thích ăn ngọt)
nhưng trg lòng t rất thèm muốn đi chơi với tụi nó, nhìn tụi nó ăn gà lotteria mỗi bill tầm 100k và xem phim 45k
tối ra biển thả diều và ăn mực bento, uống coca sao mà đã quá
t cứ rúc ở nhà nghĩ mãi sao mình ko thể sống như vậy
t hiểu nhưng t ko chấp nhận
t tiếp tục cày đề để lấy những con điểm cao, làm ngừoi con giỏi trò ngoan và suy nghĩ quá nhiều về tương lai
cuối cùng, cho đếm ngày hnay, t vẫn chưa nuôi thằng nhóc trg t ngày nào, nó mồ côi lắm
 
sống càng lâu t càng thấm có bao nhiêu tham sân si hỉ nộ ái ố
lời ra lời nào, tranh ăn tranh thua, khôn lõi ma lanh, hớt tay trên hay fair-play
thì t vẫn vậy, vẫn sống nhăn răng
buồn ở tâm 1 chút
khi t hiểu ra nỗi buồn ko là t, t ko là nó
nó ko ở trg t và t ko có trg nó
t nhẹ nhàng và điềm tĩnh để đối mặt hơn

những lần t bị tìe chối khé vì “bữa đó ông quá tui quên mời ông” hay “nhà t chật lắm, hết chỗ rồi, bữa khác nhan”
ko còn làm t feel small nữa
t chưa từng thuộc về đám bạn nào
bọn nó nch với t chỉ để mượn bài vở
t nice lạ tụi nó vì quá cô đơn và lowkey muốn chơi chung đám
hoá ra, t ko cùng tầng lớp để có thể nghĩ như thế
càng vỡ lẽ, càng cô đơn
đủ cô đơn để t ép mình giỏi hơn, trưởng thành hơn để sớm kiếm ra tiền và làm điều mình muốn
cái ao làng học hành ăn chơi loắt chắt chip hôi đó vốn t chưa từng thuộc về
 
Văn dài vãi lông lồn, xin lỗi khi t chỉ kiên nhẫn đọc được khoảng 5cm đầu tiên.
M bị quá để ý vào người khác, m quên mất việc để ý m thực sự muốn gì.
T nghĩ m nên tập trung vào mình. Khi m đủ tự cường, m sẽ bớt thấy khó chịu với vạn vật xung quanh.
Mày chưa gì đã nhìn nhận với tư cách phán xét thì không cảm được rồi.
 
sống càng lâu t càng thấm có bao nhiêu tham sân si hỉ nộ ái ố
lời ra lời nào, tranh ăn tranh thua, khôn lõi ma lanh, hớt tay trên hay fair-play
thì t vẫn vậy, vẫn sống nhăn răng
buồn ở tâm 1 chút
khi t hiểu ra nỗi buồn ko là t, t ko là nó
nó ko ở trg t và t ko có trg nó
t nhẹ nhàng và điềm tĩnh để đối mặt hơn

những lần t bị tìe chối khé vì “bữa đó ông quá tui quên mời ông” hay “nhà t chật lắm, hết chỗ rồi, bữa khác nhan”
ko còn làm t feel small nữa
t chưa từng thuộc về đám bạn nào
bọn nó nch với t chỉ để mượn bài vở
t nice lạ tụi nó vì quá cô đơn và lowkey muốn chơi chung đám
hoá ra, t ko cùng tầng lớp để có thể nghĩ như thế
càng vỡ lẽ, càng cô đơn
đủ cô đơn để t ép mình giỏi hơn, trưởng thành hơn để sớm kiếm ra tiền và làm điều mình muốn
cái ao làng học hành ăn chơi loắt chắt chip hôi đó vốn t chưa từng thuộc về
Cốt tao chỉ nhìn ra rõ mọi sự nhân sinh vận hành,
Tốt đẹp cũng chỉ là quan hệ được mất,
Yêu đương cũng như mối quan hệ cộng sinh, ràng buộc...

Ai cũng có nơi để thuộc về, riêng tao, tao nghĩ đó là...
Peut être du pop art de texte
 
Cốt tao chỉ nhìn ra rõ mọi sự nhân sinh vận hành,
Tốt đẹp cũng chỉ là quan hệ được mất,
Yêu đương cũng như mối quan hệ cộng sinh, ràng buộc...

Ai cũng có nơi để thuộc về, riêng tao, tao nghĩ đó là...
Peut être du pop art de texte
trueee
và m sẽ bớt cô đơn hơn khi gặp đc 1 người biết chăm sóc m là đủ
ko cần biết và hiểu những thứ m từng trải qua
 

Có thể bạn quan tâm

Top