Nếu là tụi mày, liệu sẽ tha thứ nếu bị cắm sừng?

Bita95

Thanh niên hoi
Trước tiên, tao nói trước tao chỉ đăng bài tâm sự thế thôi, chứ cũng không có nhu cầu nghe lời khuyên bảo của ai hết, vì mỗi người một câu chuyện, phải không.

Tao trai SG, năm nay 25. Cái tuổi mà khối thằng bắt đầu ổn định, tao lại chọn con đường du học, bỏ hết sự nghiệp rạng rỡ ở VN mà tao gầy dựng từ năm 18 tuổi, vào 2 năm trước. Tao quen em trước khi tao đi học. Em là một cô gái đẹp, nhiều thằng vây quanh em mỗi khi em ăn diện, đối với tao, chuyện đó làm tao thấy tự hào và kiêu hãnh. Không kể ra dài dòng lôi thôi, nhưng tụi tao nhau bằng một cách rất đẹp, rất định mệnh. Rồi cũng đến ngày tao đi học, em khóc rất nhiều, em nói em sẽ chờ tao về, hai đứa đám cưới, rồi sẽ sinh cho tao những đứa con kháu khỉnh.

Nói về tình cảm của tụi tao, thì hai đứa rất hợp tính nhau, trong bất kể là vấn đề gì, dù là quan điểm xã hội, chuyện gia đình, hay trên giường, đều hòa hợp một cách hoàn hảo. Tao nghĩ, đó cũng là một lý do để em chấp nhận chờ tao, khi mà trước đây em sống khá dễ dãi trong chuyện tình dục, và quan trọng hơn, em từng phá thai một lần. Tao không quan trọng, vì thương em, tao chấp nhận bỏ qua tất cả, không bao giờ tao nhắc lại chuyện quá khứ của em, hay đay nghiến dày xéo em dù chỉ là một lời. Với tình hình kinh tế tuyệt vời, tao lo cho em từng li từng tí, không bao giờ để em phải thiệt thòi một chút nào dù là về tinh thần hay vật chất. Tao coi em như là món quà quý nhất mà tao có. Thời gian trôi, tao nhận lại quả ngọt, chính là sự quan tâm ngọt ngào, sự thành thật tuyệt đối từ em. Em dần thay đổi, trở thành một cô gái lý tưởng để cưới. Em chăm sóc gia đình tao trong thời gian tao đi học xa, em chăm chỉ làm việc và tìm cách dành dụm với hy vọng dễ thương là có thể góp vào một cái đám cưới với tao.

Trong thời gian tao đi du học đến nay hơn 2 năm, tao cũng có về một lần vào tết tây năm ngoái. Bao nhiêu chờ đợi, bao nhiêu ham muốn được ở bên em cuối cùng cũng đến. Tất nhiên, tụi tao đã rất hạnh phúc. Cho đến vừa rồi...

Đã gần 1 năm kể từ lần cuối tao rời khỏi VN để quay lại tiếp tục sự nghiệp học hành. Đối với tao, cố gắng để thành công rồi quay về cho em một cuộc sống hạnh phúc với một gia đình đầy tiếng cười, là sứ mệnh lớn nhất đời tao đặt ra cho chính mình. Vậy mà...

Tối hôm đó, em nói em đi tiệc với công ty. Như mọi lần, em gửi ảnh selfie cho tao và báo cáo để tao yên tâm. Tao không bao giờ cấm đoán em, lúc nào cũng để em tự do với những mối quan hệ xung quanh, tao nghĩ, ai cũng cần có không gian cho riêng mình. Và vì dường như đối với tao, em là cô gái thành thật nhất thế giới. Cùng thời điểm, bên tao lúc đó là buổi sáng, tao vẫn loay hoay nấu ăn và làm những công việc thường ngày. Đến trưa khoảng 12 giờ, tức là 12 đêm ở VN, tao mới sực nhớ là em chưa gọi cho tao, việc mà em vẫn thường làm sau khi đi chơi với vạn về. Tao nhắn cho em, một tin, hai tin, em không online. Rồi một cuộc gọi, hai cuộc gọi, không có tín hiệu. Tao bắt đầu lo, cái lo lắng dường như rất khác so với mọi lần, cái lo lắng đến từ sợi dây giao cảm giữa tao và em, tao cảm nhận được là vậy. Cách 30 phút tao gọi một cuộc, vẫn không có tín hiệu. Cứ như thế, một ngày của tao trôi qua mong ngóng không yên.

7 giờ tối, tức 7h sáng ở VN
Ôi mẹ ơi, cuối cùng thì tao cũng thấy em online, đọc tin nhắn. Ngay lập tức tao gọi cho em. Em nhấc máy. Vẫn căn phòng đó, vẫn khuôn mặt xinh xắn đó, mà sao, tao thấy có gì đó trong mắt em. Tao giận em ghê gớm, vì em đi cả đêm không liên lạc được, nhưng vẫn cố giữ nét mặt và giọng bình tĩnh nhất có thể. Tao hỏi em:
- Hồi tối em ở đâu?
- Hồi tối tiệc với công ty xong 9 giờ, em cùng với mấy đứa đồng nghiệp đi nhậu ở quán gần đó tới 1h sáng rồi cả đám ngủ lại nhà nghỉ của nhân viên ở công ty.
- vậy sao em không cho anh biết? Tại sao anh không liên lạc được với em?
- điện thoại em hết pin, không có đồ sạc, em mới về cắm sạc mới thấy tin nhắn của anh.
Tao tiếp tục tra hỏi, em trả lời một cách mạch lạc như mọi khi, không có gì bất ổn. Nhưng tao biết, khi con người ta được kết nối với nhau bằng sợi dây giao cảm, dù là sự thay đổi nhỏ nhất của họ, mày cũng nhận ra.
- Cả đám không ai có sạc cho em mượn hay sao?
- không có...
Rồi em lấy mền che mặt lại. Bình thường, hành động này của em diễn ra mỗi khi tao mắng yêu. Nhưng hôm nay, tao biết nó có một ý nghĩa khác.
- em xin lỗi anh...
-...
- em hứa sau này không vậy nữa, không đi chơi qua đêm làm anh lo nữa.
- anh không cấm em đi chơi, nhưng chuyện đêm qua quá bất thường với anh.
- em nói thiệt mà anh...
Với bản tính của tao, tao không tra hỏi em thêm, vì tao biết, nó không giúp ích được gì, mà ngược lạu sẽ phản tác dụng thêm. Rồi tụi tao trở lại với những hỏi han thường ngày mà hai đứa vẫn nói khi video call cho nhau. Tuy nhiên, tao biết, em nhận ra là tao không tin em, và thật sự, đây là lần đầu tiên cảm giác thiếu tin tưởng bao trùm lấy tao...

Sau cuộc nói chuyện khá gượng gịu, tao kêu em nghỉ ngơi để còn đi làm, còn tao thì quay lại với căn bếp đang dang dở nấu thức ăn cho buổi tối Giáng Sinh.

- Anh yêu...
Tin nhắn reo lên trên màn hình điện thoại. Lúc nào cỡ vào 10 giờ tối. Tao đang ăn uống mừng giáng sinh với mấy thằng em cùng nhà.
- gì đó, nịnh tui hay sao mà bày đặt kêu anh yêu.
Em ngập ngừng, tao nhận ra có gì đó không ổn...
- thật ra là em có chuyện muốn nói với anh, mà không biết kể làm sao. Khi nào anh về đây đi rồi em kể, em không kể qua điện thoại đâu.
Tao bắt đầu cảm thấy ngờ ngợ
- em cứ nói đi, anh nghe nè.
- em xin lỗi.
Lúc này tao thật sự cảm thấy có gì đó không ổn đang bắt đầu.
- sao em phải xin lỗi anh?
- em biết, là anh đang không tin em, em cũng không thể tin những gì mình nói với anh nữa. Em xin lỗi anh.
Tao bắt đầu nóng ruột, nhưng cũng tỏ ra bình tĩnh.
- Ừm, đúng là anh không tin em, anh cảm thấy có gì đó không ổn từ em. Và, anh cũng bắt đầu đoán ra được có chuyện gì rồi
- Em xin lỗi.
Lúc này, tao cố gắng nén lại, vì tao biết, thứ mà tao không muốn nghe nhất, đã đến.
- Em thật sự đã làm như vậy sao?
- Em đã như vậy rồi.
Mọi thứ trong gian bếp dường như ngừng lại, tai tao ù đi, mắt mờ, và miệng thì đắng nghét. Tim tao như bùng nổ, tao cầm cái điện thoại mà tao đã mua cặp cho em, bước ra đằng sau. Tao rối bời, mất phương hướng, tao ném mạnh cái điện thọau vào tường. Nước mắt bắt đầu chảy, tại sao lại đau đến như vậy. Tao ôm mặt ngồi bệt xuống đất, tao gào lên và nước mắt không ngừng rơi. Mọi thứ dường như nổ tung trước mắt tao. Mấy thằng em tao chạy xuống, thằng thì đỡ, thằng thì cản. Tao như không nghe thấy gì, trong đầu tao bây giờ không còn nghĩ được gì nữa. Rồi, tao nén lại, không khóc nữa, lau nước mắt rồi tao đứng dậy và đi ra ngoài bàn, ngồi xuống bình tĩnh như chưa có gì xảy ra. Cầm cái điện thoại thứ 2 lên, tao nhắn:
- Em cứ kể đi, anh chịu được.

Tạm ngưng. Dài quá, giờ là 4h sáng, tao phải ngủ đã. Mai tao có hẹn với bà chị bạn, người đã lắng nghe và cho tao lời khuyên trong suốt mấy ngày qua khi vừa biết chuyện của tao, hai chị em đi dạo dọc hồ cho khuây khỏa. Chuyện thật của tao, thằng nào tin thì đọc, không tin thì đọc. Tao không mượn mấy thằng bác học vô phân tích rồi phán.
Hy vọng tao ngủ được. Từ hôm chuyện xảy ra, đêm nào tao cũng ám ảnh, không thể ngủ. Tao khóa fb, cách ly với em. Tao nghĩ, tao cần chút không gian...
 
Mày muốn kể cho khuây thì cứ kể hết. Vì chả có ai biết mày và cái xam lol này đủ mọi cn nên chỉ mong mày qua thời gian khó khăn này.
 
Trước tiên, tao nói trước tao chỉ đăng bài tâm sự thế thôi, chứ cũng không có nhu cầu nghe lời khuyên bảo của ai hết, vì mỗi người một câu chuyện, phải không.

Tao trai SG, năm nay 25. Cái tuổi mà khối thằng bắt đầu ổn định, tao lại chọn con đường du học, bỏ hết sự nghiệp rạng rỡ ở VN mà tao gầy dựng từ năm 18 tuổi, vào 2 năm trước. Tao quen em trước khi tao đi học. Em là một cô gái đẹp, nhiều thằng vây quanh em mỗi khi em ăn diện, đối với tao, chuyện đó làm tao thấy tự hào và kiêu hãnh. Không kể ra dài dòng lôi thôi, nhưng tụi tao nhau bằng một cách rất đẹp, rất định mệnh. Rồi cũng đến ngày tao đi học, em khóc rất nhiều, em nói em sẽ chờ tao về, hai đứa đám cưới, rồi sẽ sinh cho tao những đứa con kháu khỉnh.

Nói về tình cảm của tụi tao, thì hai đứa rất hợp tính nhau, trong bất kể là vấn đề gì, dù là quan điểm xã hội, chuyện gia đình, hay trên giường, đều hòa hợp một cách hoàn hảo. Tao nghĩ, đó cũng là một lý do để em chấp nhận chờ tao, khi mà trước đây em sống khá dễ dãi trong chuyện tình dục, và quan trọng hơn, em từng phá thai một lần. Tao không quan trọng, vì thương em, tao chấp nhận bỏ qua tất cả, không bao giờ tao nhắc lại chuyện quá khứ của em, hay đay nghiến dày xéo em dù chỉ là một lời. Với tình hình kinh tế tuyệt vời, tao lo cho em từng li từng tí, không bao giờ để em phải thiệt thòi một chút nào dù là về tinh thần hay vật chất. Tao coi em như là món quà quý nhất mà tao có. Thời gian trôi, tao nhận lại quả ngọt, chính là sự quan tâm ngọt ngào, sự thành thật tuyệt đối từ em. Em dần thay đổi, trở thành một cô gái lý tưởng để cưới. Em chăm sóc gia đình tao trong thời gian tao đi học xa, em chăm chỉ làm việc và tìm cách dành dụm với hy vọng dễ thương là có thể góp vào một cái đám cưới với tao.

Trong thời gian tao đi du học đến nay hơn 2 năm, tao cũng có về một lần vào tết tây năm ngoái. Bao nhiêu chờ đợi, bao nhiêu ham muốn được ở bên em cuối cùng cũng đến. Tất nhiên, tụi tao đã rất hạnh phúc. Cho đến vừa rồi...

Đã gần 1 năm kể từ lần cuối tao rời khỏi VN để quay lại tiếp tục sự nghiệp học hành. Đối với tao, cố gắng để thành công rồi quay về cho em một cuộc sống hạnh phúc với một gia đình đầy tiếng cười, là sứ mệnh lớn nhất đời tao đặt ra cho chính mình. Vậy mà...

Tối hôm đó, em nói em đi tiệc với công ty. Như mọi lần, em gửi ảnh selfie cho tao và báo cáo để tao yên tâm. Tao không bao giờ cấm đoán em, lúc nào cũng để em tự do với những mối quan hệ xung quanh, tao nghĩ, ai cũng cần có không gian cho riêng mình. Và vì dường như đối với tao, em là cô gái thành thật nhất thế giới. Cùng thời điểm, bên tao lúc đó là buổi sáng, tao vẫn loay hoay nấu ăn và làm những công việc thường ngày. Đến trưa khoảng 12 giờ, tức là 12 đêm ở VN, tao mới sực nhớ là em chưa gọi cho tao, việc mà em vẫn thường làm sau khi đi chơi với vạn về. Tao nhắn cho em, một tin, hai tin, em không online. Rồi một cuộc gọi, hai cuộc gọi, không có tín hiệu. Tao bắt đầu lo, cái lo lắng dường như rất khác so với mọi lần, cái lo lắng đến từ sợi dây giao cảm giữa tao và em, tao cảm nhận được là vậy. Cách 30 phút tao gọi một cuộc, vẫn không có tín hiệu. Cứ như thế, một ngày của tao trôi qua mong ngóng không yên.

7 giờ tối, tức 7h sáng ở VN
Ôi mẹ ơi, cuối cùng thì tao cũng thấy em online, đọc tin nhắn. Ngay lập tức tao gọi cho em. Em nhấc máy. Vẫn căn phòng đó, vẫn khuôn mặt xinh xắn đó, mà sao, tao thấy có gì đó trong mắt em. Tao giận em ghê gớm, vì em đi cả đêm không liên lạc được, nhưng vẫn cố giữ nét mặt và giọng bình tĩnh nhất có thể. Tao hỏi em:
- Hồi tối em ở đâu?
- Hồi tối tiệc với công ty xong 9 giờ, em cùng với mấy đứa đồng nghiệp đi nhậu ở quán gần đó tới 1h sáng rồi cả đám ngủ lại nhà nghỉ của nhân viên ở công ty.
- vậy sao em không cho anh biết? Tại sao anh không liên lạc được với em?
- điện thoại em hết pin, không có đồ sạc, em mới về cắm sạc mới thấy tin nhắn của anh.
Tao tiếp tục tra hỏi, em trả lời một cách mạch lạc như mọi khi, không có gì bất ổn. Nhưng tao biết, khi con người ta được kết nối với nhau bằng sợi dây giao cảm, dù là sự thay đổi nhỏ nhất của họ, mày cũng nhận ra.
- Cả đám không ai có sạc cho em mượn hay sao?
- không có...
Rồi em lấy mền che mặt lại. Bình thường, hành động này của em diễn ra mỗi khi tao mắng yêu. Nhưng hôm nay, tao biết nó có một ý nghĩa khác.
- em xin lỗi anh...
-...
- em hứa sau này không vậy nữa, không đi chơi qua đêm làm anh lo nữa.
- anh không cấm em đi chơi, nhưng chuyện đêm qua quá bất thường với anh.
- em nói thiệt mà anh...
Với bản tính của tao, tao không tra hỏi em thêm, vì tao biết, nó không giúp ích được gì, mà ngược lạu sẽ phản tác dụng thêm. Rồi tụi tao trở lại với những hỏi han thường ngày mà hai đứa vẫn nói khi video call cho nhau. Tuy nhiên, tao biết, em nhận ra là tao không tin em, và thật sự, đây là lần đầu tiên cảm giác thiếu tin tưởng bao trùm lấy tao...

Sau cuộc nói chuyện khá gượng gịu, tao kêu em nghỉ ngơi để còn đi làm, còn tao thì quay lại với căn bếp đang dang dở nấu thức ăn cho buổi tối Giáng Sinh.

- Anh yêu...
Tin nhắn reo lên trên màn hình điện thoại. Lúc nào cỡ vào 10 giờ tối. Tao đang ăn uống mừng giáng sinh với mấy thằng em cùng nhà.
- gì đó, nịnh tui hay sao mà bày đặt kêu anh yêu.
Em ngập ngừng, tao nhận ra có gì đó không ổn...
- thật ra là em có chuyện muốn nói với anh, mà không biết kể làm sao. Khi nào anh về đây đi rồi em kể, em không kể qua điện thoại đâu.
Tao bắt đầu cảm thấy ngờ ngợ
- em cứ nói đi, anh nghe nè.
- em xin lỗi.
Lúc này tao thật sự cảm thấy có gì đó không ổn đang bắt đầu.
- sao em phải xin lỗi anh?
- em biết, là anh đang không tin em, em cũng không thể tin những gì mình nói với anh nữa. Em xin lỗi anh.
Tao bắt đầu nóng ruột, nhưng cũng tỏ ra bình tĩnh.
- Ừm, đúng là anh không tin em, anh cảm thấy có gì đó không ổn từ em. Và, anh cũng bắt đầu đoán ra được có chuyện gì rồi
- Em xin lỗi.
Lúc này, tao cố gắng nén lại, vì tao biết, thứ mà tao không muốn nghe nhất, đã đến.
- Em thật sự đã làm như vậy sao?
- Em đã như vậy rồi.
Mọi thứ trong gian bếp dường như ngừng lại, tai tao ù đi, mắt mờ, và miệng thì đắng nghét. Tim tao như bùng nổ, tao cầm cái điện thoại mà tao đã mua cặp cho em, bước ra đằng sau. Tao rối bời, mất phương hướng, tao ném mạnh cái điện thọau vào tường. Nước mắt bắt đầu chảy, tại sao lại đau đến như vậy. Tao ôm mặt ngồi bệt xuống đất, tao gào lên và nước mắt không ngừng rơi. Mọi thứ dường như nổ tung trước mắt tao. Mấy thằng em tao chạy xuống, thằng thì đỡ, thằng thì cản. Tao như không nghe thấy gì, trong đầu tao bây giờ không còn nghĩ được gì nữa. Rồi, tao nén lại, không khóc nữa, lau nước mắt rồi tao đứng dậy và đi ra ngoài bàn, ngồi xuống bình tĩnh như chưa có gì xảy ra. Cầm cái điện thoại thứ 2 lên, tao nhắn:
- Em cứ kể đi, anh chịu được.

Tạm ngưng. Dài quá, giờ là 4h sáng, tao phải ngủ đã. Mai tao có hẹn với bà chị bạn, người đã lắng nghe và cho tao lời khuyên trong suốt mấy ngày qua khi vừa biết chuyện của tao, hai chị em đi dạo dọc hồ cho khuây khỏa. Chuyện thật của tao, thằng nào tin thì đọc, không tin thì đọc. Tao không mượn mấy thằng bác học vô phân tích rồi phán.
Hy vọng tao ngủ được. Từ hôm chuyện xảy ra, đêm nào tao cũng ám ảnh, không thể ngủ. Tao khóa fb, cách ly với em. Tao nghĩ, tao cần chút không gian...
Mong mày vượt qua được chuyện này. Đúng là nhất cự ly nhì cường độ :3
 
Tha thứ cho người khác , cũng như tha thứ cho chính bản thân mình !! ngày này của nhiều năm sau , mày sẽ mỉm cười nếu mày nghe lời t !!
Bay giờ mày đang nóng , cancel thì sẽ bõ lỡ nhiều thứ lắm , chưa đến lúc rút quân đâu tml !!
Cứ vui vẻ đón nhận đi , sau đó update diễn biến cho anh em sẽ góp ý cho mày tiếp
 
Tao đồng cảm với mày, tình trạng cũng hao hao giống tao, nhưng tao thấy mày còn may mắn chán, thôi quên nó đi, tao cũng bị sốc 1 tuần rồi cũng qua, chuyện của tao nghe có khi còn bi đát hơn mày đấy.
 
Tao vẫn chưa ngủ được. Thật sự, cái hình ảnh khốn nạn qua lời kể của em cứ quanh quẩn trong đầu tao. Tao phải làm sao đây...
 
Tao vẫn chưa ngủ được. Thật sự, cái hình ảnh khốn nạn qua lời kể của em cứ quanh quẩn trong đầu tao. Tao phải làm sao đây...
nếu em là bác thì em chia tay, rồi xóa hết những gì gợi nhớ tới em nó. Xong rồi cởi mở hơn với xung quanh và quen gái tây cho đến ngày về nước.
 
Tao vẫn chưa ngủ được. Thật sự, cái hình ảnh khốn nạn qua lời kể của em cứ quanh quẩn trong đầu tao. Tao phải làm sao đây...
Thực ra t nghĩ là xa nhau thì cũng khó để mà giữ mình lắm m ạ nhất là đàn bà thì nó đéo được cứng rắn như bản thân đàn ông. Nhưng đàn ô thì bóc bánh trả tiền, còn đàn bà thì nó lại là tìm kiếm tình cảm. M nên suy nghĩ về việc bỏ nó đi. T nghĩ tn thì khuyên m thế!!
 
Tao vẫn chưa ngủ được. Thật sự, cái hình ảnh khốn nạn qua lời kể của em cứ quanh quẩn trong đầu tao. Tao phải làm sao đây...
Mày còn cha mẹ hay anh e người thân gì ko, nghĩ về họ đi, mày với nó chưa có sự kết nối ràng buộc gì cả, suy cho cùng chỉ là người dưng thôi. Mỗi người có cách vượt qua cái bất hạnh khác nhau, một là mày kiếm một e khác thời gian sẽ làm mày quên, còn trong thời điểm hiện tại, kiếm cái đam mê nào đó mà làm cho khuây khỏa, còn cảm giác chưa ok thì tới mấy khoa cấp cứu các bệnh viện lớn đi
 
Tao nghĩ là thôi chấm dứt đi mày, không phải tao khuyên dại đâu. Nhưng đã có lần 1 sẽ có lần 2. Dù cho nó không cố tình hay gì nhưng bản chất nó đã như vậy thì những lần sau sẽ vẫn là không cố tình và mày sẽ lại tha thứ thôi :) Tốt nhất là chia tay, quan điểm của tao đã yêu thì đéo bao giờ có chuyện người thứ 3 xen vào.
 
Chia buồn với mày. Tao cũng đã từng trải qua cảm giác này, nhưng phản ứng của tao vs mày trái ngược nhau. Tao thì khá bình tĩnh khi biết chuyện, chỉ gọi điện chấm dứt tất cả, không cần lý do hay giải thích gì hết. Tao quan niệm cái gì ko thuộc về mình thì không nên níu giữ, hoặc cũng có thể ex chưa đủ tầm quan trọng với tao (cho dù cũng đã có lúc nghĩ sẽ nắm tay em đi hết cuộc đời). Bạn bè biết tin đều bất ngờ và hỏi han vì tao với ẻm như beck vs vic thời ấy, thậm chí bà cô chủ nhiệm cũng gọi điện hỏi ( tao lớp trưởng, em bí thư).
Nói thế nhưng tao lúc ấy cũng chả cứng cỏi hơn ai, lúc nào cũng nghĩ đến em, có lúc rơi cả nước mắt ( chỉ cố gắng để ko ai nhìn thấy). Tối nào cũng lượn qua những con phố mà 2 đứa từng đưa nhau đi. Tao mắt ngủ 2 tuần liền, lên lớp ĐH thì nằm ngủ. Bạn bè trên lớp còn tưởng tao nghiện, nhưng được cái tụi nó hòa đồng nên hay rủ tao đi đá bóng, chơi thể thao. Rồi tao cũng nhận ra có nhiều thứ đáng giá hơn là 1 mối quan hệ đã qua. Tao cắm đầu vào học, chơi thể thao, mò mẫm mấy cái hay trên mạng ( bom yahoo, hack sql injection,...). 8 tháng sau tụi tao tổ chức họp lớp c3, tim tao vẫn nhói khi gặp lại em, nhưng quan trọng tao không còn muốn nhào đến ôm & hôn em nữa....
What doesnt kill you makes you stronger.
 
Không sao đâu , mày đi vắng thì ny mày chăn chuối giải tỏa nhưng ngày thiếu hơi mày chứ bắt nó nhịn cũng tội mày ơi ! Lúc nào mày về thì ẻm lại chung thủy với mày thôi mà , đừng lo lắng
 
theo tau thì mày cần tĩnh tâm lại và suy nghĩ thật chậm về mọi thứ, về tình yêu mà mày dành cho nó, nếu mày cảm thấy mày vẫn còn yêu nó rất nhiều thì tau nghĩ mày cũng nên cho bản thân mày 1 cơ hội...nhưng mà cơ hội sút chết bà con bồ mày đi chứ sau nay lại hối hận vì sao lúc đó mình không đấm nó vài đấm, sút vào cái mõm nó vài sút...tau khuyên chân thành đấy, hãy suy nghĩ những lời tau nói nhé ::xamvl19::
 
Hoan nghênh sự thành thật của gấu m. Nhưng t không nghĩ là 2 đứa m sẽ quay lại được như xưa đâu. Chia tay là sự giải thoát cho 2 đứa :')
 
Chia buồn với tml...Tao đây còn quay về bắt gặp ngay phòng trọ. Dm mặt 2 đứa cắt ko còn hạt máu. Thế mà tao bình tĩnh tao hỏi " chọn ai" .Nó lí nhí chọn tao...tao bảo ok..thằng kia nghe rõ chưa..léng phéng tao cắt. Nhưng cuối cùng nó vẫn bỏ mặc dù tao ko bao giờ nhắc lại nhưng đéo hiểu sao nó thấy thế nó căn dứt lương tâm nên nó bỏ mình. Tao đéo giữ..tìm đứa khác là quên ngay..chúc mày tìm dc con bên cạnh nơi mày sống..
 
Trước tiên, tao nói trước tao chỉ đăng bài tâm sự thế thôi, chứ cũng không có nhu cầu nghe lời khuyên bảo của ai hết, vì mỗi người một câu chuyện, phải không.

Tao trai SG, năm nay 25. Cái tuổi mà khối thằng bắt đầu ổn định, tao lại chọn con đường du học, bỏ hết sự nghiệp rạng rỡ ở VN mà tao gầy dựng từ năm 18 tuổi, vào 2 năm trước. Tao quen em trước khi tao đi học. Em là một cô gái đẹp, nhiều thằng vây quanh em mỗi khi em ăn diện, đối với tao, chuyện đó làm tao thấy tự hào và kiêu hãnh. Không kể ra dài dòng lôi thôi, nhưng tụi tao nhau bằng một cách rất đẹp, rất định mệnh. Rồi cũng đến ngày tao đi học, em khóc rất nhiều, em nói em sẽ chờ tao về, hai đứa đám cưới, rồi sẽ sinh cho tao những đứa con kháu khỉnh.

Nói về tình cảm của tụi tao, thì hai đứa rất hợp tính nhau, trong bất kể là vấn đề gì, dù là quan điểm xã hội, chuyện gia đình, hay trên giường, đều hòa hợp một cách hoàn hảo. Tao nghĩ, đó cũng là một lý do để em chấp nhận chờ tao, khi mà trước đây em sống khá dễ dãi trong chuyện tình dục, và quan trọng hơn, em từng phá thai một lần. Tao không quan trọng, vì thương em, tao chấp nhận bỏ qua tất cả, không bao giờ tao nhắc lại chuyện quá khứ của em, hay đay nghiến dày xéo em dù chỉ là một lời. Với tình hình kinh tế tuyệt vời, tao lo cho em từng li từng tí, không bao giờ để em phải thiệt thòi một chút nào dù là về tinh thần hay vật chất. Tao coi em như là món quà quý nhất mà tao có. Thời gian trôi, tao nhận lại quả ngọt, chính là sự quan tâm ngọt ngào, sự thành thật tuyệt đối từ em. Em dần thay đổi, trở thành một cô gái lý tưởng để cưới. Em chăm sóc gia đình tao trong thời gian tao đi học xa, em chăm chỉ làm việc và tìm cách dành dụm với hy vọng dễ thương là có thể góp vào một cái đám cưới với tao.

Trong thời gian tao đi du học đến nay hơn 2 năm, tao cũng có về một lần vào tết tây năm ngoái. Bao nhiêu chờ đợi, bao nhiêu ham muốn được ở bên em cuối cùng cũng đến. Tất nhiên, tụi tao đã rất hạnh phúc. Cho đến vừa rồi...

Đã gần 1 năm kể từ lần cuối tao rời khỏi VN để quay lại tiếp tục sự nghiệp học hành. Đối với tao, cố gắng để thành công rồi quay về cho em một cuộc sống hạnh phúc với một gia đình đầy tiếng cười, là sứ mệnh lớn nhất đời tao đặt ra cho chính mình. Vậy mà...

Tối hôm đó, em nói em đi tiệc với công ty. Như mọi lần, em gửi ảnh selfie cho tao và báo cáo để tao yên tâm. Tao không bao giờ cấm đoán em, lúc nào cũng để em tự do với những mối quan hệ xung quanh, tao nghĩ, ai cũng cần có không gian cho riêng mình. Và vì dường như đối với tao, em là cô gái thành thật nhất thế giới. Cùng thời điểm, bên tao lúc đó là buổi sáng, tao vẫn loay hoay nấu ăn và làm những công việc thường ngày. Đến trưa khoảng 12 giờ, tức là 12 đêm ở VN, tao mới sực nhớ là em chưa gọi cho tao, việc mà em vẫn thường làm sau khi đi chơi với vạn về. Tao nhắn cho em, một tin, hai tin, em không online. Rồi một cuộc gọi, hai cuộc gọi, không có tín hiệu. Tao bắt đầu lo, cái lo lắng dường như rất khác so với mọi lần, cái lo lắng đến từ sợi dây giao cảm giữa tao và em, tao cảm nhận được là vậy. Cách 30 phút tao gọi một cuộc, vẫn không có tín hiệu. Cứ như thế, một ngày của tao trôi qua mong ngóng không yên.

7 giờ tối, tức 7h sáng ở VN
Ôi mẹ ơi, cuối cùng thì tao cũng thấy em online, đọc tin nhắn. Ngay lập tức tao gọi cho em. Em nhấc máy. Vẫn căn phòng đó, vẫn khuôn mặt xinh xắn đó, mà sao, tao thấy có gì đó trong mắt em. Tao giận em ghê gớm, vì em đi cả đêm không liên lạc được, nhưng vẫn cố giữ nét mặt và giọng bình tĩnh nhất có thể. Tao hỏi em:
- Hồi tối em ở đâu?
- Hồi tối tiệc với công ty xong 9 giờ, em cùng với mấy đứa đồng nghiệp đi nhậu ở quán gần đó tới 1h sáng rồi cả đám ngủ lại nhà nghỉ của nhân viên ở công ty.
- vậy sao em không cho anh biết? Tại sao anh không liên lạc được với em?
- điện thoại em hết pin, không có đồ sạc, em mới về cắm sạc mới thấy tin nhắn của anh.
Tao tiếp tục tra hỏi, em trả lời một cách mạch lạc như mọi khi, không có gì bất ổn. Nhưng tao biết, khi con người ta được kết nối với nhau bằng sợi dây giao cảm, dù là sự thay đổi nhỏ nhất của họ, mày cũng nhận ra.
- Cả đám không ai có sạc cho em mượn hay sao?
- không có...
Rồi em lấy mền che mặt lại. Bình thường, hành động này của em diễn ra mỗi khi tao mắng yêu. Nhưng hôm nay, tao biết nó có một ý nghĩa khác.
- em xin lỗi anh...
-...
- em hứa sau này không vậy nữa, không đi chơi qua đêm làm anh lo nữa.
- anh không cấm em đi chơi, nhưng chuyện đêm qua quá bất thường với anh.
- em nói thiệt mà anh...
Với bản tính của tao, tao không tra hỏi em thêm, vì tao biết, nó không giúp ích được gì, mà ngược lạu sẽ phản tác dụng thêm. Rồi tụi tao trở lại với những hỏi han thường ngày mà hai đứa vẫn nói khi video call cho nhau. Tuy nhiên, tao biết, em nhận ra là tao không tin em, và thật sự, đây là lần đầu tiên cảm giác thiếu tin tưởng bao trùm lấy tao...

Sau cuộc nói chuyện khá gượng gịu, tao kêu em nghỉ ngơi để còn đi làm, còn tao thì quay lại với căn bếp đang dang dở nấu thức ăn cho buổi tối Giáng Sinh.

- Anh yêu...
Tin nhắn reo lên trên màn hình điện thoại. Lúc nào cỡ vào 10 giờ tối. Tao đang ăn uống mừng giáng sinh với mấy thằng em cùng nhà.
- gì đó, nịnh tui hay sao mà bày đặt kêu anh yêu.
Em ngập ngừng, tao nhận ra có gì đó không ổn...
- thật ra là em có chuyện muốn nói với anh, mà không biết kể làm sao. Khi nào anh về đây đi rồi em kể, em không kể qua điện thoại đâu.
Tao bắt đầu cảm thấy ngờ ngợ
- em cứ nói đi, anh nghe nè.
- em xin lỗi.
Lúc này tao thật sự cảm thấy có gì đó không ổn đang bắt đầu.
- sao em phải xin lỗi anh?
- em biết, là anh đang không tin em, em cũng không thể tin những gì mình nói với anh nữa. Em xin lỗi anh.
Tao bắt đầu nóng ruột, nhưng cũng tỏ ra bình tĩnh.
- Ừm, đúng là anh không tin em, anh cảm thấy có gì đó không ổn từ em. Và, anh cũng bắt đầu đoán ra được có chuyện gì rồi
- Em xin lỗi.
Lúc này, tao cố gắng nén lại, vì tao biết, thứ mà tao không muốn nghe nhất, đã đến.
- Em thật sự đã làm như vậy sao?
- Em đã như vậy rồi.
Mọi thứ trong gian bếp dường như ngừng lại, tai tao ù đi, mắt mờ, và miệng thì đắng nghét. Tim tao như bùng nổ, tao cầm cái điện thoại mà tao đã mua cặp cho em, bước ra đằng sau. Tao rối bời, mất phương hướng, tao ném mạnh cái điện thọau vào tường. Nước mắt bắt đầu chảy, tại sao lại đau đến như vậy. Tao ôm mặt ngồi bệt xuống đất, tao gào lên và nước mắt không ngừng rơi. Mọi thứ dường như nổ tung trước mắt tao. Mấy thằng em tao chạy xuống, thằng thì đỡ, thằng thì cản. Tao như không nghe thấy gì, trong đầu tao bây giờ không còn nghĩ được gì nữa. Rồi, tao nén lại, không khóc nữa, lau nước mắt rồi tao đứng dậy và đi ra ngoài bàn, ngồi xuống bình tĩnh như chưa có gì xảy ra. Cầm cái điện thoại thứ 2 lên, tao nhắn:
- Em cứ kể đi, anh chịu được.

Tạm ngưng. Dài quá, giờ là 4h sáng, tao phải ngủ đã. Mai tao có hẹn với bà chị bạn, người đã lắng nghe và cho tao lời khuyên trong suốt mấy ngày qua khi vừa biết chuyện của tao, hai chị em đi dạo dọc hồ cho khuây khỏa. Chuyện thật của tao, thằng nào tin thì đọc, không tin thì đọc. Tao không mượn mấy thằng bác học vô phân tích rồi phán.
Hy vọng tao ngủ được. Từ hôm chuyện xảy ra, đêm nào tao cũng ám ảnh, không thể ngủ. Tao khóa fb, cách ly với em. Tao nghĩ, tao cần chút không gian...
Còn yêu thì không gì là không thể nhé chàng trai, tao đã từng và đã thành công, bây giờ đang hạnh phúc đây, do mày cả thôi.
 
về khía cạnh nào đó t rất thông cảm cho m nhg cái cách m kể chuyện thì nói lên rằng m cg ko dc như m nói đâu, m cg chỉ là 1 thg có nhg tính ích kỷ rất con ng, cho nên t nói thật m nên chấm dứt đi để bớt dằn vặt cho m vs cg cho cả ng kia nữa
 
Dài quá tao đéo đọc hết được vì đang phê.
Mày nghi nó đi some tiệc đụ cuối năm à?
 
tao cũng đã từng như mày bị cắm sừng. tao yêu nó yêu tất cả những gì thuộc về nó tất cả quá khứ t bỏ qua hết. từ 1 thằng công tử ăn chơi nhảy múa t thay đổi thành 1 thằng ra đường chỉ cầm có mấy chục uống nước tao đưa hết tiền cho nó giữ . để rồi 1 ngày tao khó khăn nó bỏ tao về quê trong lúc t khó khăn nó lại nc nt tà lưa vs thằng khác để rồi chia tay có mấy ngày nó đã có người yêu mới . tao đã từng rất hận thậm trí nghĩ đến nó tao không thể làm được 1 cái gì cả . nhưng rồi mọi thứ sẽ qua đi thôi. nó cũng đã đợi mày từng ấy năm rồi 1 cô gái xinh đẹp như mày nói tất nhiên nhiều vệ tinh nhưng từng ấy năm cũng là quá đủ để khẳng định nó yêu m nhiều như thế nào 2 mày hãy lắng nghe lý do và đơn giản thử đặt 1 lần vào hoàn cảnh của nó 2 năm thanh xuân nó sống xa mày liệu nó có phải là 1 người con gái quá bản lĩnh hay không so vs nhiều cám dỗ của xã hội 3 nó sai nhưng nó thành thật nó biết nhận lỗi nó k giấu diếm mày đơn giản chỉ là 1 lỗi sai nếu mình nhìn nhận thì có lẽ bỏ qua được đơn giản chỉ là tình yêu của mày có đủ hay không thôi 4 TÌM ĐƯỢC NHAU ĐÃ KHÓ : ĐẾN ĐƯỢC VỚI NHAU HAY KHÔNG LÀ CÁI DUYÊN : BÊN ĐƯỢC NHAU ĐẾN HẾT QUÃNG ĐỜI CÒN LẠI HAY KHÔNG LÀ CÁI PHẬN . MỘT BƯỚC YÊU VẶN DẶM ĐAU
 
Mày còn cha mẹ hay anh e người thân gì ko, nghĩ về họ đi, mày với nó chưa có sự kết nối ràng buộc gì cả, suy cho cùng chỉ là người dưng thôi. Mỗi người có cách vượt qua cái bất hạnh khác nhau, một là mày kiếm một e khác thời gian sẽ làm mày quên, còn trong thời điểm hiện tại, kiếm cái đam mê nào đó mà làm cho khuây khỏa, còn cảm giác chưa ok thì tới mấy khoa cấp cứu các bệnh viện lớn đi
Mày nói đúng. Tao nên nghĩ về họ. À không, tao đã nghĩ về họ. Tao thấy tao bất hiếu. 2 năm qua từ khi yêu em, tao dành hết thời gian cho em, ít dành cho gia đình và những đứa em nhỏ trong nhà. Mặc dù tao vẫn gọi điện hỏi thăm, mua đồ, thuốc than gửi về, nhưng bao nhiêu đó với tao là chưa bao giờ đủ so với những thứ họ dành cho tao. Có lẽ đã đến lúc tao nên nghĩ về họ nhiều hơn...
 
Chia buồn với mày. Tao cũng đã từng trải qua cảm giác này, nhưng phản ứng của tao vs mày trái ngược nhau. Tao thì khá bình tĩnh khi biết chuyện, chỉ gọi điện chấm dứt tất cả, không cần lý do hay giải thích gì hết. Tao quan niệm cái gì ko thuộc về mình thì không nên níu giữ, hoặc cũng có thể ex chưa đủ tầm quan trọng với tao (cho dù cũng đã có lúc nghĩ sẽ nắm tay em đi hết cuộc đời). Bạn bè biết tin đều bất ngờ và hỏi han vì tao với ẻm như beck vs vic thời ấy, thậm chí bà cô chủ nhiệm cũng gọi điện hỏi ( tao lớp trưởng, em bí thư).
Nói thế nhưng tao lúc ấy cũng chả cứng cỏi hơn ai, lúc nào cũng nghĩ đến em, có lúc rơi cả nước mắt ( chỉ cố gắng để ko ai nhìn thấy). Tối nào cũng lượn qua những con phố mà 2 đứa từng đưa nhau đi. Tao mắt ngủ 2 tuần liền, lên lớp ĐH thì nằm ngủ. Bạn bè trên lớp còn tưởng tao nghiện, nhưng được cái tụi nó hòa đồng nên hay rủ tao đi đá bóng, chơi thể thao. Rồi tao cũng nhận ra có nhiều thứ đáng giá hơn là 1 mối quan hệ đã qua. Tao cắm đầu vào học, chơi thể thao, mò mẫm mấy cái hay trên mạng ( bom yahoo, hack sql injection,...). 8 tháng sau tụi tao tổ chức họp lớp c3, tim tao vẫn nhói khi gặp lại em, nhưng quan trọng tao không còn muốn nhào đến ôm & hôn em nữa....
What doesnt kill you makes you stronger.
Cảm ơn mày, rất có ích. Someone can relate. Nhưng tao nói rồi, mỗi thằng một câu chuyện, và tao vẫn cố gắng ở trong câu chuyện của tao. Anyway, cảm ơn mày rất nhiều.
 
Không sao đâu , mày đi vắng thì ny mày chăn chuối giải tỏa nhưng ngày thiếu hơi mày chứ bắt nó nhịn cũng tội mày ơi ! Lúc nào mày về thì ẻm lại chung thủy với mày thôi mà , đừng lo lắng
Tao sống rất hiện đại, thoải mái và rộng lượng. Nhưng riêng về chuyện vợ chồng, quan điểm của tao là chung thủy tạo dựng tin tưởng và hạnh phúc.
 

Có thể bạn quan tâm

Top