Hunter love, chuyện bây giờ mới kể (Mắt Biếc)

Sir_Alex

Lão Đại - Hội Tam Hoàng
Mưa trên phố ngày xưa, lời yêu thương thì thầm trong mưa
Sao mưa phố chiều nay đôi tình nhân ấy ko còn qua đây
Nghe mưa về nhớ thêm, nhớ những ngày ấm êm
Nghe em về bước chân, khi trời mưa…

Đôi khi muốn ngủ quên vì quanh ta tình chậm bao la
Cây trút lá chiều mưa, như buồn như khóc, như sầu như thương
Em nhớ gì hỡi em, ta trong lòng khó quên
Xua tan mọi nỗi đau, như mây ngàn gió qua, mong êm đềm sớm mai...


Có lẽ sẽ chẳng bao giờ có một ai khác hoà âm song ca cùng anh một cách đồng điệu, tình tứ và thấu hiểu như em đã từng hát với anh. Ngọt ngào và sâu lắng !

Ngày đó khi chúng mình nằm bên nhau, em hỏi anh “anh à, vì sao anh yêu em?”. Anh chỉ cười, dí ngón tay trỏ một cách đầy yêu thương vào cái mũi đáng yêu của em và nói “đồ ngốc”. Em lại hỏi “mình quen nhau bao lâu rồi vậy anh?”. Ôm em vào lòng anh nói “để anh kể lại cho em nghe về quãng thời gian tuyệt vời vừa qua mà chúng ta đã gặp và đi cùng nhau em nhé”...

Hôm đó tao có cái hẹn trà đá buổi chiều với nhóm bạn ở “hồ quan hệ” (hồ trước mặt cổng trường Học viện Ngoại giao ở phố Chùa Láng), lững thững đi ra quán nước bờ hồ thì chưa có ai đến. Mình lại là người đến sớm nhất, người chuẩn giờ giấc luôn luôn thiệt thòi trong những cuộc hẹn (thời sinh viên), nhưng tao là vậy, dù có bao nhiêu lần bị chờ đợi thì tao vẫn sẽ luôn đúng giờ trong mọi cuộc gặp với bất kỳ mối quan hệ nào vì tao tôn trọng chữ tín và tôn trọng thời gian của mọi người (cái tư duy và thói quen này sau khi đi làm tao mới thấy nó thật sự tốt, rất tốt cho công việc).
Chọn cái bàn sát hồ tao ngồi, chị gì ơi cho em xin cốc trà đá. Ok em zai, mà sao mày biết tên chị cứ gọi chị là chị gì là sao? Ơ em tưởng tên chị là Gì, tao cười nhăn răng :d Trà đá của cậu đây, sao cậu lại bảo tên chị là Gì? Hôm trước em thấy có bạn thỉnh thoảng hay ra đây bán với chị gọi chị là "Dì ơi" còn gì nữa. Nó là cháu chị, gọi chị là Dì chứ không phải chị tên Gì, cậu có thích trêu chị không? Haha em nào dám, do nhầm thôi ạ. Lần sau mà nhầm thế nữa thì chị tính tiền gấp đôi cốc trà của cậu. Hic người thì đẹp, mặt thì xinh mà ghê gớm quạ. Quạ cái đầu cậu, hihi, cười duyên một cái rồi chị nháy mắt tao. Mắt đĩ cười duyên, tao cũng đéo biết xếp chị vào dạng phụ nữ gì nữa, thôi cứ gọi là Gì vậy.

Nhìn theo cái mông tròn nẩy... tứng từng tưng... theo từng nhịp đi của chị ra quầy nước và khuất bóng tao quay mặt ra hồ. Bỗng chợt bắt gặp một ánh mắt vừa nhìn tao rồi vội vã quay đi. Cách đó khoảng hai cái bàn nước là một cô bé đang ngồi một mình, hai tay chống cằm nhìn xa xăm ra hồ. Góc nghiêng thần thánh tao nhìn từ chỗ ngồi ra chỗ cô bé phác lên một vóc dáng nhỏ nhắn, với giầy búp bê màu đỏ, váy hoa nhỏ màu vàng, tóc của nàng ngang vai, một cảm giác thật dễ chịu toát ra từ em. Khuôn mặt dù nhìn nghiêng cũng đủ để tao thấy cô bé là một hot face với đôi môi chúm chím đỏ mọng, chiếc mũi nhỏ nhắn nhô cao rất đáng yêu, đôi mắt tròn long lanh nhanh nhẹn nhưng có gì đó vương màu buồn…tất cả sắp đặt gọn gàng hợp lý trên khuôn mặt bầu bĩnh dễ thương, ai nhìn có lẽ cũng đều vấn vương.

Cắt ngang ánh nhìn và dòng suy nghĩ của tao chị Gì hỏi

Hôm nay em ra đây một mình à?
- Không chị ơi em đang đợi bạn ra, chị thấy em khộ không, lúc nào cũng làm hòn vọng phu ngồi thu lu…ahuhu.
Ừ khộ thương ghê cơ, lần sau cậu ra muộn hơn đi cho hội kia nó đợi.
- Quy tắc làm người của em là không sai giờ, phải tôn trọng người khác chị ạ.
Khẩu khí khá lắm, chị mời cậu đĩa hướng dương vì quy tắc làm người của cậu.
- Hihi xúc động đậy quá, em cảm ơn chị Gì, hôm nay lại tốt với em quá cơ.
Chị là người tốt mà hihi. Tí nữa chị tính tiền nước của em gấp đôi nhé cu.
- Mời đĩa hướng dương và combo thêm gấp đôi tiền nước, chị tốt quá ạ :(
Ai bảo cậu vẫn cứ gọi chị là Gì, cậu nói thế khác gì bảo chị già.
- Gì ơi cho tớ xin thêm viên đá, đấy từ giờ cứ tớ cậu cho trẻ nhé hehe.
Vớ vẩn chị hơn cậu mấy tuổi đấy, tớ với cậu cái gì.
- Cái Gì ơi cho tớ xin thêm viên đá nhanh nào, trời nóng quá, tao cười nhăn răng :d

Chị Gì cũng nhăn nhở rồi lườm nguýt, đẻo mẹ người cũng xinh đấy sao lại đi bán trà đá nhỉ, chẹp chẹp. Tao bất chợt nhìn về bàn cô bé và lại bắt gặp ánh mắt đó quay ra nhìn hồ lần 2, là ý gì đây?. Ngồi ngáp ruồi cũng 10 phút rồi mà chưa thấy "thồn mặt lằng” nào ra cả, cái ánh mắt 2 lần nhìn lén tao kia làm tao "khó chịu”. Tao đứng dậy tiến về phía bàn cô bé mắt buồn...
 
Sửa lần cuối:
Mưa trên phố ngày xưa, lời yêu thương thì thầm trong mưa
Sao mưa phố chiều nay đôi tình nhân ấy ko còn qua đây
Nghe mưa về nhớ thêm, nhớ những ngày ấm êm
Nghe em về bước chân, khi trời mưa…

Đôi khi muốn ngủ quên vì quanh ta tình chậm bao la
Cây trút lá chiều mưa, như buồn như khóc, như sầu như thương
Em nhớ gì hỡi em, ta trong lòng khó quên
Xua tan mọi nỗi đau, như mây ngàn gió qua, mong êm đềm sớm mai...


Có lẽ sẽ chẳng bao giờ có một ai khác hoà âm song ca cùng anh một cách đồng điệu, tình tứ và thấu hiểu như em đã từng hát với anh. Ngọt ngào và sâu lắng !

Ngày đó khi chúng mình nằm bên nhau, em hỏi anh “anh à, vì sao anh yêu em?”. Anh chỉ cười, dí ngón tay trỏ một cách đầy yêu thương vào cái mũi đáng yêu của em và nói “đồ ngốc”. Em lại hỏi “mình quen nhau bao lâu rồi vậy anh?”. Ôm em vào lòng anh nói “để anh kể lại cho em nghe về quãng thời gian tuyệt vời vừa qua mà chúng ta đã gặp và đi cùng nhau em nhé”...

Hôm đó tao có cái hẹn trà đá buổi chiều với nhóm bạn ở “hồ quan hệ” (hồ trước mặt cổng trường Học viện Ngoại giao ở phố Chùa Láng), lững thững đi ra quán nước bờ hồ thì chưa có ai đến. Mình lại là người đến sớm nhất, người chuẩn giờ giấc luôn luôn thiệt thòi trong những cuộc hẹn (thời sinh viên), nhưng tao là vậy, dù có bao nhiêu lần bị chờ đợi thì tao vẫn sẽ luôn đúng giờ trong mọi cuộc gặp với bất kỳ mối quan hệ nào vì tao tôn trọng chữ tín và tôn trọng thời gian của mọi người (cái tư duy và thói quen này sau khi đi làm tao mới thấy nó thật sự tốt, rất tốt cho công việc).
Chọn cái bàn sát hồ tao ngồi, chị gì ơi cho em xin cốc trà đá. Ok em zai, mà sao mày biết tên chị cứ gọi chị là chị gì là sao? Ơ em tưởng tên chị là Gì, tao cười nhăn răng :d Trà đá của cậu đây, sao cậu lại bảo tên chị là Gì? Hôm trước em thấy có bạn thỉnh thoảng hay ra đây bán với chị gọi chị là "Dì ơi" còn gì nữa. Nó là cháu chị, gọi chị là Dì chứ không phải chị tên Gì, cậu có thích trêu chị không? Haha em nào dám, do nhầm thôi ạ. Lần sau mà nhầm thế nữa thì chị tính tiền gấp đôi cốc trà của cậu. Hic người thì đẹp, mặt thì xinh mà ghê gớm quạ. Quạ cái đầu cậu, hihi, cười duyên một cái rồi chị nháy mắt tao. Mắt đĩ cười duyên, tao cũng đéo biết xếp chị vào dạng phụ nữ gì nữa, thôi cứ gọi là Gì vậy.

Nhìn theo cái mông tròn nẩy... tứng từng tưng... theo từng nhịp đi của chị ra quầy nước và khuất bóng tao quay mặt ra hồ. Bỗng chợt bắt gặp một ánh mắt vừa nhìn tao rồi vội vã quay đi. Cách đó khoảng hai cái bàn nước là một cô bé đang ngồi một mình, hai tay chống cằm nhìn xa xăm ra hồ. Góc nghiêng thần thánh tao nhìn từ chỗ ngồi ra chỗ cô bé phác lên một vóc dáng nhỏ nhắn, với giầy búp bê màu đỏ, váy hoa nhỏ màu vàng, tóc của nàng ngang vai, một cảm giác thật dễ chịu toát ra từ em. Khuôn mặt dù nhìn nghiêng cũng đủ để tao thấy cô bé là một hot face với đôi môi chúm chím đỏ mọng, chiếc mũi nhỏ nhắn nhô cao rất đáng yêu, đôi mắt tròn long lanh nhanh nhẹn nhưng có gì đó vương màu buồn…tất cả sắp đặt gọn gàng hợp lý trên khuôn mặt bầu bĩnh dễ thương, ai nhìn có lẽ cũng đều vấn vương.

Cắt ngang ánh nhìn và dòng suy nghĩ của tao chị Gì hỏi
Hôm nay em ra đây một mình à?
Không chị ơi em đang đợi bạn ra, chị thấy em khộ không, lúc nào cũng làm hòn vọng phu ngồi thu lu…ahuhu.
Ừ khộ thương ghê cơ, lần sau cậu ra muộn hơn đi cho hội kia nó đợi.
Quy tắc làm người của em là không sai giờ, phải tôn trọng người khác chị ạ.
Khẩu khí khá lắm, chị mời cậu đĩa hướng dương vì quy tắc làm người của cậu.
Hihi xúc động đậy quá, em cảm ơn chị Gì, hôm nay lại tốt với em quá cơ.
Chị là người tốt mà hihi. Tí nữa chị tính tiền nước của em gấp đôi nhé cu.
Mời đĩa hướng dương và combo thêm gấp đôi tiền nước, chị tốt quá ạ :(
Ai bảo cậu vẫn cứ gọi chị là Gì, cậu nói thế khác gì bảo chị già.
Gì ơi cho tớ xin thêm viên đá, đấy từ giờ cứ tớ cậu cho trẻ nhé hehe.
Vớ vẩn chị hơn cậu mấy tuổi đấy, tớ với cậu cái gì.
Cái Gì ơi cho tớ xin thêm viên đá nhanh nào, trời nóng quá, tao cười nhăn răng :d

Chị Gì cũng nhăn nhở rồi lườm nguýt, đẻo mẹ người cũng xinh đấy sao lại đi bán trà đá nhỉ, chẹp chẹp. Tao bất chợt nhìn về bàn cô bé và lại bắt gặp ánh mắt đó quay ra nhìn hồ lần 2, là ý gì đây?. Ngồi ngáp ruồi cũng 10 phút rồi mà chưa thấy "thồn mặt lằng” nào ra cả, cái ánh mắt 2 lần nhìn lén tao kia làm tao "khó chịu”. Tao đứng dậy tiến về phía bàn cô bé mắt buồn...
tem cho lão đại , @I am Ziji , đây nè
 
Mưa trên phố ngày xưa, lời yêu thương thì thầm trong mưa
Sao mưa phố chiều nay đôi tình nhân ấy ko còn qua đây
Nghe mưa về nhớ thêm, nhớ những ngày ấm êm
Nghe em về bước chân, khi trời mưa…

Đôi khi muốn ngủ quên vì quanh ta tình chậm bao la
Cây trút lá chiều mưa, như buồn như khóc, như sầu như thương
Em nhớ gì hỡi em, ta trong lòng khó quên
Xua tan mọi nỗi đau, như mây ngàn gió qua, mong êm đềm sớm mai...


Có lẽ sẽ chẳng bao giờ có một ai khác hoà âm song ca cùng anh một cách đồng điệu, tình tứ và thấu hiểu như em đã từng hát với anh. Ngọt ngào và sâu lắng !

Ngày đó khi chúng mình nằm bên nhau, em hỏi anh “anh à, vì sao anh yêu em?”. Anh chỉ cười, dí ngón tay trỏ một cách đầy yêu thương vào cái mũi đáng yêu của em và nói “đồ ngốc”. Em lại hỏi “mình quen nhau bao lâu rồi vậy anh?”. Ôm em vào lòng anh nói “để anh kể lại cho em nghe về quãng thời gian tuyệt vời vừa qua mà chúng ta đã gặp và đi cùng nhau em nhé”...

Hôm đó tao có cái hẹn trà đá buổi chiều với nhóm bạn ở “hồ quan hệ” (hồ trước mặt cổng trường Học viện Ngoại giao ở phố Chùa Láng), lững thững đi ra quán nước bờ hồ thì chưa có ai đến. Mình lại là người đến sớm nhất, người chuẩn giờ giấc luôn luôn thiệt thòi trong những cuộc hẹn (thời sinh viên), nhưng tao là vậy, dù có bao nhiêu lần bị chờ đợi thì tao vẫn sẽ luôn đúng giờ trong mọi cuộc gặp với bất kỳ mối quan hệ nào vì tao tôn trọng chữ tín và tôn trọng thời gian của mọi người (cái tư duy và thói quen này sau khi đi làm tao mới thấy nó thật sự tốt, rất tốt cho công việc).
Chọn cái bàn sát hồ tao ngồi, chị gì ơi cho em xin cốc trà đá. Ok em zai, mà sao mày biết tên chị cứ gọi chị là chị gì là sao? Ơ em tưởng tên chị là Gì, tao cười nhăn răng :d Trà đá của cậu đây, sao cậu lại bảo tên chị là Gì? Hôm trước em thấy có bạn thỉnh thoảng hay ra đây bán với chị gọi chị là "Dì ơi" còn gì nữa. Nó là cháu chị, gọi chị là Dì chứ không phải chị tên Gì, cậu có thích trêu chị không? Haha em nào dám, do nhầm thôi ạ. Lần sau mà nhầm thế nữa thì chị tính tiền gấp đôi cốc trà của cậu. Hic người thì đẹp, mặt thì xinh mà ghê gớm quạ. Quạ cái đầu cậu, hihi, cười duyên một cái rồi chị nháy mắt tao. Mắt đĩ cười duyên, tao cũng đéo biết xếp chị vào dạng phụ nữ gì nữa, thôi cứ gọi là Gì vậy.

Nhìn theo cái mông tròn nẩy... tứng từng tưng... theo từng nhịp đi của chị ra quầy nước và khuất bóng tao quay mặt ra hồ. Bỗng chợt bắt gặp một ánh mắt vừa nhìn tao rồi vội vã quay đi. Cách đó khoảng hai cái bàn nước là một cô bé đang ngồi một mình, hai tay chống cằm nhìn xa xăm ra hồ. Góc nghiêng thần thánh tao nhìn từ chỗ ngồi ra chỗ cô bé phác lên một vóc dáng nhỏ nhắn, với giầy búp bê màu đỏ, váy hoa nhỏ màu vàng, tóc của nàng ngang vai, một cảm giác thật dễ chịu toát ra từ em. Khuôn mặt dù nhìn nghiêng cũng đủ để tao thấy cô bé là một hot face với đôi môi chúm chím đỏ mọng, chiếc mũi nhỏ nhắn nhô cao rất đáng yêu, đôi mắt tròn long lanh nhanh nhẹn nhưng có gì đó vương màu buồn…tất cả sắp đặt gọn gàng hợp lý trên khuôn mặt bầu bĩnh dễ thương, ai nhìn có lẽ cũng đều vấn vương.

Cắt ngang ánh nhìn và dòng suy nghĩ của tao chị Gì hỏi
Hôm nay em ra đây một mình à?
Không chị ơi em đang đợi bạn ra, chị thấy em khộ không, lúc nào cũng làm hòn vọng phu ngồi thu lu…ahuhu.
Ừ khộ thương ghê cơ, lần sau cậu ra muộn hơn đi cho hội kia nó đợi.
Quy tắc làm người của em là không sai giờ, phải tôn trọng người khác chị ạ.
Khẩu khí khá lắm, chị mời cậu đĩa hướng dương vì quy tắc làm người của cậu.
Hihi xúc động đậy quá, em cảm ơn chị Gì, hôm nay lại tốt với em quá cơ.
Chị là người tốt mà hihi. Tí nữa chị tính tiền nước của em gấp đôi nhé cu.
Mời đĩa hướng dương và combo thêm gấp đôi tiền nước, chị tốt quá ạ :(
Ai bảo cậu vẫn cứ gọi chị là Gì, cậu nói thế khác gì bảo chị già.
Gì ơi cho tớ xin thêm viên đá, đấy từ giờ cứ tớ cậu cho trẻ nhé hehe.
Vớ vẩn chị hơn cậu mấy tuổi đấy, tớ với cậu cái gì.
Cái Gì ơi cho tớ xin thêm viên đá nhanh nào, trời nóng quá, tao cười nhăn răng :d

Chị Gì cũng nhăn nhở rồi lườm nguýt, đẻo mẹ người cũng xinh đấy sao lại đi bán trà đá nhỉ, chẹp chẹp. Tao bất chợt nhìn về bàn cô bé và lại bắt gặp ánh mắt đó quay ra nhìn hồ lần 2, là ý gì đây?. Ngồi ngáp ruồi cũng 10 phút rồi mà chưa thấy "thồn mặt lằng” nào ra cả, cái ánh mắt 2 lần nhìn lén tao kia làm tao "khó chịu”. Tao đứng dậy tiến về phía bàn cô bé mắt buồn...
Mãi yêu Lão Đại :sweet_kiss:
 
M để ảnh aver gái t mới hỏi nó là ai. New game, new dawn là như nào? t hổng có hỉu :vozvn (14):
Trò chơi mới hay là ánh sáng hy vọng mới :v
 
Chiều nay tưởng là không bận mà lại bận không tưởng các mày à. Xong chap đầu định phọt thêm chục chap nữa mà lại phải đi công việc. Giờ mới tranh thủ ló cái đầu lên gõ vài chữ với các mày rồi lại lặn đây. Hẹn ngày mai ta lại quai tai ra chữ nhé các anh em :D
 
Chiều nay tưởng là không bận mà lại bận không tưởng các mày à. Xong chap đầu định phọt thêm chục chap nữa mà lại phải đi công việc. Giờ mới tranh thủ ló cái đầu lên gõ vài chữ với các mày rồi lại lặn đây. Hẹn ngày mai ta lại quai tai ra chữ nhé các anh em :d
Mai nhớ phọt chục chap nhé đại ca :))
 
Góc nghiêng thần thánh tao nhìn từ chỗ ngồi ra chỗ cô bé phác lên một vóc dáng nhỏ nhắn, với giầy búp bê màu đỏ, váy hoa nhỏ màu vàng, tóc của nàng ngang vai, một cảm giác thật dễ chịu toát ra từ em. Khuôn mặt dù nhìn nghiêng cũng đủ để tao thấy cô bé là một hot face với đôi môi chúm chím đỏ mọng, chiếc mũi nhỏ nhắn nhô cao rất đáng yêu, đôi mắt tròn long lanh nhanh nhẹn nhưng có gì đó vương màu buồn…tất cả sắp đặt gọn gàng hợp lý trên khuôn mặt bầu bĩnh dễ thương, ai nhìn có lẽ cũng đều vấn vương.
Hay quá Lão ơi
 
Sáng nay bận việc đến giờ mới onl được, giờ ngồi thẩm du con chữ luôn đây. Chờ chút nhé ;))
 

Nhẹ nhàng và lịch thiệp với áo phông trắng phía trên, đôi tông xanh phía dưới, quần ngố màu orange…tự nhủ thôi sinh viên mà, vẫn tươm chán, đẹp trai là được còn những thứ khác có hay không đéo quan trọng. Và quan trọng hơn phải là thần thái khi đối mặt với con gái. Tao tự tin tiến về phía cô bé mắt buồn. Nhẹ nhàng ngồi xuống tao cất lời, chào bạn ! Nàng quay sang tao và gật đầu chào. Đứng hình ! có lẽ là hình ảnh của tao lúc đó khi được nhìn trực diện nàng. Tao chưa đi xem phim “Mắt biếc” bom tấn đợt vừa rồi vì công việc bận nhưng cũng đã kịp ngó poster trên mạng nhan sắc của Hà Lan. Có lẽ là một chín một mười. “Mắt biếc” của tao có đôi môi đỏ mọng chúm chím nhỏ xinh, chiếc mũi nhỏ cao vừa đủ, nổi bật lên là đôi mắt rất có hồn, rất đẹp chúng mày à. Hai hàng mi dài cong cong cân đối hai bên trang điểm cho đôi mắt to tròn mơ màng. Đôi mắt của nàng mang lại cảm giác hồn nhiên đến bình yên, ngây thơ đến khờ dại. Một khuôn mặt đẹp dễ thương đến thánh thiện. Tao đã yêu từ cái nhìn đầu tiên.....Bạn gì ơi, đó là tiếng gọi của nàng. Tao chợt tỉnh cơn mộng mị, bối rối và cố gắng tìm lại thần thái của một chàng trai luôn tự tin trước phái đẹp. Hít thật sâu và trấn tĩnh, nở một nụ cười mang thương hiệu của Alex, đó là cách để tao lấy lại bình tĩnh và tự tin trong các trường hợp đối điện với người đẹp.

- Mình xin lỗi, mình vô duyên quá, tay tao đưa nhẹ lên tóc tỏ vẻ bối rối.
Bạn qua đây có việc gì vậy?
- Mình định hỏi bạn xem bạn có gương không thì cho mình mượn một chút.
Mình có, nhưng bạn mượn để làm gì? Đôi mắt hồn nhiên mở to một cách tò mò và giọng nói trong trẻo dễ thương lắm.
- À mình mượn để xem trên mặt mình có vết nhọ nào không mà mình thấy có người cứ nhìn mình, kỳ thật. Tao nở một nụ cười nhẹ nhàng và nhìn sâu vào đôi mắt làm tao mê mệt ngay từ cái nhìn đầu tiên ấy…đẹp thật !
Không đáp lại lời tao nhưng nàng cười, một nụ cười dịu dàng và toả nắng, át đi cả sự chói chang của mùa hè. Mặt trời bé con ở đây chứ ở đâu xa.
- Kiêu thật đấy, zai đẹp bắt chuyện mà ko nói gì cả. Nhưng không sao “có những chuyện nhỏ tưởng như là khó, có những lúc đáng lo nhưng mọi chuyện lại chẳng nhằm nhò”, tao nói tiếp, bạn có biết hồ này tên là gì không?
Mình không biết, nhưng chắc trên phố chùa Láng thì tên là hồ chùa Láng.
- Không đâu, hồ này là “hồ quan hệ”
Bạn nói linh tinh, nhíu mày nàng nhìn ra hồ.
- Mình nói thật mà bạn đừng nghĩ sai nhé, hầu như ai cũng gọi hồ này như vậy. Bạn ko biết chắc là không ở đây rồi?
Mình ở đây nhưng mới ở một thời gian nên chưa biết nhiều.
- Vậy hả, chắc bạn mới lên đây nhập học à?
Ừ mình mới vào năm thứ nhất.
- Hi bảo sao, tao lấp lửng thăm dò.
Sao là thế nào hả bạn?
- Là ra dáng đầu năm nhất lắm, như con nai vàng ngơ ngác ấy.
Nàng cười và đôi mắt cũng cười, đẹp mơ màng…rồi nàng hỏi, bạn đang học năm thứ mấy vậy?
- Mình đang học năm hai, mình hơn tuổi bạn rồi, mình làm anh nhé hihi
Nàng cười không nói gì.
- Em học trường gì vậy? Tao mạnh dạn.
Em học trường Đại học Luật, còn anh?
- Anh đến từ “nhà hát của những giấc mơ” (troll tí, mà đừng thằng nào hỏi tao Nhà hát của những giấc mơ là gì nhé :( ) , anh thích đọc truyện Conan, và giờ anh đã hiểu vì sao ngành luật sư lại có một người đẹp như cô Kisaki.
Nàng cười tươi thẹn thùng… Đúng là trai “nhà hát”, nhưng sao em nhìn anh không giống sinh viên trường đó lắm nhỉ?
- Vậy sinh viên trường đó thì phải như nào?
Em nghe nói sinh viên trường anh thường tóc dài, để râu, phong cách phong trần lãng tử.
- Tao cười, mẹ mấy cái thằng thế hệ trước làm mang tiếng các đàn em phía sau, nhìn như người rừng với phụ hồ chứ lãng tử cc gì. Lãng tử nó nằm ở cái thần thái, phong cách cử chỉ thể hiện ra ngoài, những tài lẻ liên quan tới nghệ thuật, cái phiêu trong cuộc sống chứ đâu phải dăm ba hình ảnh tóc dài, râu dặm, vân vê điếu thuốc …
Anh không thích giống ai cả, anh muốn là chính mình thôi. Sao vừa nãy em lại nhìn anh vậy?
Em thích nhìn ai có má núm, nàng cười thẹn thùng.
- Còn anh thích nhìn ai có đôi mắt biếc… tao đắm chìm trong ánh mắt của nàng, còn nàng cũng đang nhìn tao nhưng ko biết có đắm chìm hay ko nữa…

Alex ơi ! …là tiếng của mấy thằng bạn ml gọi, sao chúng mày lại xuất hiện vào lúc này chứ, đm lộn cái bàn. Tao và nàng bị cắt ngang cảm xúc, cả hai có đôi chút ngượng ngùng. Quên anh không hỏi, em đang đợi bạn ra à? Vâng em đang đợi bạn ra. Vậy anh xin phép về bàn cùng bạn anh nhé... bye em ! Vâng bye anh ! Tao và em cười tươi chào nhau.

Về bàn mấy tml xúm vào hỏi, ai đấy ai đấy? Đm bọn mày nói nhỏ thôi, là người đẹp tao mới quen. Tml quê Quảng Bình bảo, xinh quá xinh quá, mày mời em ấy sang bên này uống nước cùng đi. Đéo nhé, sang đây để bọn mày làm em ấy chạy mất dép à. Em ấy học gì đấy, tml quê Nam Định hỏi. Em ấy học HLU, nói nhỏ thôi ko em ấy ngại. Em ấy đang đợi người yêu à, tml quê Hải Dương hỏi. Đm nghe nó hỏi tao chỉ muốn chốt cho phát vào mõm, yêu yêu cái ccc, tao mới quen sao biết yêu đương như nào. Em ấy tên gì đấy, tml Quảng Ninh hỏi. Tao cũng đéo biết, chưa kịp hỏi tên thì bọn ml chúng mày ra phá đám rồi. Nói xong tao nhìn sang thì có một bạn gái đến ngồi với em. Dáng người khá cao, hơi gầy và nhìn khá là duyên.

Ngồi chuyện trò chém gió với hội bạn mắt tao vẫn để ý sang bàn em, có vẻ là một cuộc nói chuyện ko vui lắm, tao thấy ánh mắt em buồn…và lòng tao cũng chả vui được. Tao tò mò, về câu chuyện bàn bên, vì sao em lại buồn, ai đã làm đôi mắt biếc kia chẳng thể vui vẻ như lúc nãy?...

Tiếng nói của chị Gì làm tao giật mình, mấy thằng mày ra muộn làm cho thằng Alex chờ lâu nên mặt nó như cái mâm rồi đấy. Ờ đúng đấy, hôm nay bọn mày trả tiền nước để xin lỗi tao đi nhé. Đéo kệ mm chứ, góp chung hết tí nữa còn đi đánh chế hế hế. Nói đến chủ đề đế chế cả lũ sôi động lắm. Đứa nào đứa nấy chém rôm rả, tao bảo tao với thằng Quảng Bình 1 shang 1 assyrian chấp 3 đứa mày chọn random 1 bên, bên nào thua bên ấy trả tiền máy. Thằng Quảng Bình cũng máu, đm ok chơi luôn. Mấy tml kia còn máu hơn, đm dám láo à chị Gì ơi tính tiền cho bọn em. Vl làm gì mà căng thế định đi luôn à, tao còn chưa xin được thông tin của Mắt Biếc, làm sao đây? Đang nghĩ thì bàn nàng đứng dậy, bạn nàng đi trước nàng cất bước đi sau. Tao chả kịp nghĩ gì vội chạy ra, Mắt Biếc ơi !...
 
Sửa lần cuối:

Nhẹ nhàng và lịch thiệp với áo phông trắng phía trên, đôi tông xanh phía dưới, quần ngố màu orange…tự nhủ thôi sinh viên mà, vẫn tươm chán, đẹp trai là được còn những thứ khác có hay không đéo quan trọng. Và quan trọng hơn phải là thần thái khi đối mặt với con gái. Tao tự tin tiến về phía cô bé mắt buồn. Nhẹ nhàng ngồi xuống tao cất lời, chào bạn ! Nàng quay sang tao và gật đầu chào. Đứng hình ! có lẽ là hình ảnh của tao lúc đó khi được nhìn trực diện nàng. Tao chưa đi xem phim “Mắt biếc” bom tấn đợt vừa rồi vì công việc bận nhưng cũng đã kịp ngó poster trên mạng nhan sắc của Hà Lan. Có lẽ là một chín một mười. “Mắt biếc” của tao có đôi môi đỏ mọng chúm chím nhỏ xinh, chiếc mũi nhỏ cao vừa đủ, nổi bật lên là đôi mắt rất có hồn, rất đẹp chúng mày à. Hai hàng mi dài cong cong cân đối hai bên trang điểm cho đôi mắt to tròn mơ màng. Đôi mắt của nàng mang lại cảm giác hồn nhiên đến bình yên, ngây thơ đến khờ dại. Một khuôn mặt đẹp dễ thương đến thánh thiện. Tao đã yêu từ cái nhìn đầu tiên.....Bạn gì ơi, đó là tiếng gọi của nàng. Tao chợt tỉnh cơn mộng mị, bối rối và cố gắng tìm lại thần thái của một chàng trai luôn tự tin trước phái đẹp. Hít thật sâu và trấn tĩnh, nở một nụ cười mang thương hiệu của Alex, đó là cách để tao lấy lại bình tĩnh và tự tin trong các trường hợp đối điện với người đẹp.

- Mình xin lỗi, mình vô duyên quá, tay tao đưa nhẹ lên tóc tỏ vẻ bối rối.
Bạn qua đây có việc gì vậy?
- Mình định hỏi bạn xem bạn có gương không thì cho mình mượn một chút.
Mình có, nhưng bạn mượn để làm gì? Đôi mắt hồn nhiên mở to một cách tò mò và giọng nói trong trẻo dễ thương lắm.
- À mình mượn để xem trên mặt mình có vết nhọ nào không mà mình thấy có người cứ nhìn mình, kỳ thật. Tao nở một nụ cười nhẹ nhàng và nhìn sâu vào đôi mắt làm tao mê mệt ngay từ cái nhìn đầu tiên ấy…đẹp thật !
Không đáp lại lời tao nhưng nàng cười, một nụ cười dịu dàng và toả nắng, át đi cả sự chói chang của mùa hè. Mặt trời bé con ở đây chứ ở đâu xa.
- Kiêu thật đấy, zai đẹp bắt chuyện mà ko nói gì cả. Nhưng không sao “có những chuyện nhỏ tưởng như là khó, có những lúc đáng lo nhưng mọi chuyện lại chẳng nhằm nhò”, tao nói tiếp, bạn có biết hồ này tên là gì không?
Mình không biết, nhưng chắc trên phố chùa Láng thì tên là hồ chùa Láng.
- Không đâu, hồ này là “hồ quan hệ”
Bạn nói linh tinh, nhíu mày nàng nhìn ra hồ.
- Mình nói thật mà bạn đừng nghĩ sai nhé, hầu như ai cũng gọi hồ này như vậy. Bạn ko biết chắc là không ở đây rồi?
Mình ở đây nhưng mới ở một thời gian nên chưa biết nhiều.
- Vậy hả, chắc bạn mới lên đây nhập học à?
Ừ mình mới vào năm thứ nhất.
- Hi bảo sao, tao lấp lửng thăm dò.
Sao là thế nào hả bạn?
- Là ra dáng đầu năm nhất lắm, như con nai vàng ngơ ngác ấy.
Nàng cười và đôi mắt cũng cười, đẹp mơ màng…rồi nàng hỏi, bạn đang học năm thứ mấy vậy?
- Mình đang học năm hai, mình hơn tuổi bạn rồi, mình làm anh nhé hihi
Nàng cười không nói gì.
- Em học trường gì vậy? Tao mạnh dạn.
Em học trường Đại học Luật, còn anh?
- Anh đến từ “nhà hát của những giấc mơ” (troll tí, mà đừng thằng nào hỏi tao Nhà hát của những giấc mơ là gì nhé L ) , anh thích đọc truyện Conan, và giờ anh đã hiểu vì sao ngành luật sư lại có một người đẹp như cô Kisaki.
Nàng cười tươi thẹn thùng… Đúng là trai “nhà hát”, nhưng sao em nhìn anh không giống sinh viên trường đó lắm nhỉ?
- Vậy sinh viên trường đó thì phải như nào?
Em nghe nói sinh viên trường anh thường tóc dài, để râu, phong cách phong trần lãng tử.
- Tao cười, mẹ mấy cái thằng thế hệ trước làm mang tiếng các đàn em phía sau, nhìn như người rừng với phụ hồ chứ lãng tử cc gì. Lãng tử nó nằm ở cái thần thái, phong cách cử chỉ thể hiện ra ngoài, những tài lẻ liên quan tới nghệ thuật, cái phiêu trong cuộc sống chứ đâu phải dăm ba hình ảnh tóc dài, râu dặm, vân vê điếu thuốc …
Anh không thích giống ai cả, anh muốn là chính mình thôi. Sao vừa nãy em lại nhìn anh vậy?
Em thích nhìn ai có má núm, nàng cười thẹn thùng.
- Còn anh thích nhìn ai có đôi mắt biếc… tao đắm chìm trong ánh mắt của nàng, còn nàng cũng đang nhìn tao nhưng ko biết có đắm chìm hay ko nữa…

Alex ơi ! …là tiếng của mấy thằng bạn ml gọi, sao chúng mày lại xuất hiện vào lúc này chứ, đm lộn cái bàn. Tao và nàng bị cắt ngang cảm xúc, cả hai có đôi chút ngượng ngùng. Quên anh không hỏi, em đang đợi bạn ra à? Vâng em đang đợi bạn ra. Vậy anh xin phép về bàn cùng bạn anh nhé... bye em ! Vâng bye anh ! Tao và em cười tươi chào nhau.

Về bàn mấy tml xúm vào hỏi, ai đấy ai đấy? Đm bọn mày nói nhỏ thôi, là người đẹp tao mới quen. Tml quê Quảng Bình bảo, xinh quá xinh quá, mày mời em ấy sang bên này uống nước cùng đi. Đéo nhé, sang đây để bọn mày làm em ấy chạy mất dép à. Em ấy học gì đấy, tml quê Nam Định hỏi. Em ấy học HLU, nói nhỏ thôi ko em ấy ngại. Em ấy đang đợi người yêu à, tml quê Hải Dương hỏi. Đm nghe nó hỏi tao chỉ muốn chốt cho phát vào mõm, yêu yêu cái ccc, tao mới quen sao biết yêu đương như nào. Em ấy tên gì đấy, tml Quảng Ninh hỏi. Tao cũng đéo biết, chưa kịp hỏi tên thì bọn ml chúng mày ra phá đám rồi. Nói xong tao nhìn sang thì có một bạn gái đến ngồi với em. Dáng người khá cao, hơi gầy và nhìn khá là duyên duyên.

Ngồi chuyện trò chém gió với hội bạn mắt tao vẫn để ý sang bàn em, có vẻ là một cuộc nói chuyện ko vui lắm, tao thấy ánh mắt em buồn…và lòng tao cũng chả vui được. Tao tò mò, về câu chuyện bàn bên, vì sao em lại buồn, ai đã làm đôi mắt biếc kia chẳng thể vui vẻ như lúc nãy?...

Tiếng nói của chị Gì làm tao giật mình, mấy thằng mày ra muộn làm cho thằng Alex chờ lâu nên mặt nó như cái mâm rồi đấy. Ờ đúng đấy, hôm nay bọn mày trả tiền nước để xin lỗi tao đi nhé. Đéo kệ mm chứ, góp chung hết tí nữa còn đi đánh chế hế hế. Nói đến chủ đề đế chế cả lũ sôi động lắm. Đứa nào đứa nấy chém rôm rả, tao bảo tao với thằng Quảng Bình 1 shang 1 assyrian chấp 3 đứa mày chọn random 1 bên, bên nào thua bên ấy trả tiền máy. Thằng Quảng Bình cũng máu, đm ok chơi luôn. Mấy tml kia còn máu hơn, đm dám láo à chị Gì ơi tính tiền cho bọn em. Vl làm gì mà căng thế định đi luôn à, tao còn chưa xin được thông tin của Mắt Biếc, làm sao đây? Đang nghĩ thì bàn nàng đứng dậy, bạn nàng đi trước nàng cất bước đi sau. Tao chả kịp nghĩ gì vội chạy ra, Mắt Biếc ơi !...
tem tiếp , @I am Ziji đâu :v
 
Top