Sir_Alex
Lão Đại - Hội Tam Hoàng
Mưa trên phố ngày xưa, lời yêu thương thì thầm trong mưa
Sao mưa phố chiều nay đôi tình nhân ấy ko còn qua đây
Nghe mưa về nhớ thêm, nhớ những ngày ấm êm
Nghe em về bước chân, khi trời mưa…
Đôi khi muốn ngủ quên vì quanh ta tình chậm bao la
Cây trút lá chiều mưa, như buồn như khóc, như sầu như thương
Em nhớ gì hỡi em, ta trong lòng khó quên
Xua tan mọi nỗi đau, như mây ngàn gió qua, mong êm đềm sớm mai...
Có lẽ sẽ chẳng bao giờ có một ai khác hoà âm song ca cùng anh một cách đồng điệu, tình tứ và thấu hiểu như em đã từng hát với anh. Ngọt ngào và sâu lắng !
Ngày đó khi chúng mình nằm bên nhau, em hỏi anh “anh à, vì sao anh yêu em?”. Anh chỉ cười, dí ngón tay trỏ một cách đầy yêu thương vào cái mũi đáng yêu của em và nói “đồ ngốc”. Em lại hỏi “mình quen nhau bao lâu rồi vậy anh?”. Ôm em vào lòng anh nói “để anh kể lại cho em nghe về quãng thời gian tuyệt vời vừa qua mà chúng ta đã gặp và đi cùng nhau em nhé”...
Hôm đó tao có cái hẹn trà đá buổi chiều với nhóm bạn ở “hồ quan hệ” (hồ trước mặt cổng trường Học viện Ngoại giao ở phố Chùa Láng), lững thững đi ra quán nước bờ hồ thì chưa có ai đến. Mình lại là người đến sớm nhất, người chuẩn giờ giấc luôn luôn thiệt thòi trong những cuộc hẹn (thời sinh viên), nhưng tao là vậy, dù có bao nhiêu lần bị chờ đợi thì tao vẫn sẽ luôn đúng giờ trong mọi cuộc gặp với bất kỳ mối quan hệ nào vì tao tôn trọng chữ tín và tôn trọng thời gian của mọi người (cái tư duy và thói quen này sau khi đi làm tao mới thấy nó thật sự tốt, rất tốt cho công việc).
Chọn cái bàn sát hồ tao ngồi, chị gì ơi cho em xin cốc trà đá. Ok em zai, mà sao mày biết tên chị cứ gọi chị là chị gì là sao? Ơ em tưởng tên chị là Gì, tao cười nhăn răng
Trà đá của cậu đây, sao cậu lại bảo tên chị là Gì? Hôm trước em thấy có bạn thỉnh thoảng hay ra đây bán với chị gọi chị là "Dì ơi" còn gì nữa. Nó là cháu chị, gọi chị là Dì chứ không phải chị tên Gì, cậu có thích trêu chị không? Haha em nào dám, do nhầm thôi ạ. Lần sau mà nhầm thế nữa thì chị tính tiền gấp đôi cốc trà của cậu. Hic người thì đẹp, mặt thì xinh mà ghê gớm quạ. Quạ cái đầu cậu, hihi, cười duyên một cái rồi chị nháy mắt tao. Mắt đĩ cười duyên, tao cũng đéo biết xếp chị vào dạng phụ nữ gì nữa, thôi cứ gọi là Gì vậy.
Nhìn theo cái mông tròn nẩy... tứng từng tưng... theo từng nhịp đi của chị ra quầy nước và khuất bóng tao quay mặt ra hồ. Bỗng chợt bắt gặp một ánh mắt vừa nhìn tao rồi vội vã quay đi. Cách đó khoảng hai cái bàn nước là một cô bé đang ngồi một mình, hai tay chống cằm nhìn xa xăm ra hồ. Góc nghiêng thần thánh tao nhìn từ chỗ ngồi ra chỗ cô bé phác lên một vóc dáng nhỏ nhắn, với giầy búp bê màu đỏ, váy hoa nhỏ màu vàng, tóc của nàng ngang vai, một cảm giác thật dễ chịu toát ra từ em. Khuôn mặt dù nhìn nghiêng cũng đủ để tao thấy cô bé là một hot face với đôi môi chúm chím đỏ mọng, chiếc mũi nhỏ nhắn nhô cao rất đáng yêu, đôi mắt tròn long lanh nhanh nhẹn nhưng có gì đó vương màu buồn…tất cả sắp đặt gọn gàng hợp lý trên khuôn mặt bầu bĩnh dễ thương, ai nhìn có lẽ cũng đều vấn vương.
Cắt ngang ánh nhìn và dòng suy nghĩ của tao chị Gì hỏi
Hôm nay em ra đây một mình à?
- Không chị ơi em đang đợi bạn ra, chị thấy em khộ không, lúc nào cũng làm hòn vọng phu ngồi thu lu…ahuhu.
Ừ khộ thương ghê cơ, lần sau cậu ra muộn hơn đi cho hội kia nó đợi.
- Quy tắc làm người của em là không sai giờ, phải tôn trọng người khác chị ạ.
Khẩu khí khá lắm, chị mời cậu đĩa hướng dương vì quy tắc làm người của cậu.
- Hihi xúc động đậy quá, em cảm ơn chị Gì, hôm nay lại tốt với em quá cơ.
Chị là người tốt mà hihi. Tí nữa chị tính tiền nước của em gấp đôi nhé cu.
- Mời đĩa hướng dương và combo thêm gấp đôi tiền nước, chị tốt quá ạ
Ai bảo cậu vẫn cứ gọi chị là Gì, cậu nói thế khác gì bảo chị già.
- Gì ơi cho tớ xin thêm viên đá, đấy từ giờ cứ tớ cậu cho trẻ nhé hehe.
Vớ vẩn chị hơn cậu mấy tuổi đấy, tớ với cậu cái gì.
- Cái Gì ơi cho tớ xin thêm viên đá nhanh nào, trời nóng quá, tao cười nhăn răng
Chị Gì cũng nhăn nhở rồi lườm nguýt, đẻo mẹ người cũng xinh đấy sao lại đi bán trà đá nhỉ, chẹp chẹp. Tao bất chợt nhìn về bàn cô bé và lại bắt gặp ánh mắt đó quay ra nhìn hồ lần 2, là ý gì đây?. Ngồi ngáp ruồi cũng 10 phút rồi mà chưa thấy "thồn mặt lằng” nào ra cả, cái ánh mắt 2 lần nhìn lén tao kia làm tao "khó chịu”. Tao đứng dậy tiến về phía bàn cô bé mắt buồn...
Sao mưa phố chiều nay đôi tình nhân ấy ko còn qua đây
Nghe mưa về nhớ thêm, nhớ những ngày ấm êm
Nghe em về bước chân, khi trời mưa…
Đôi khi muốn ngủ quên vì quanh ta tình chậm bao la
Cây trút lá chiều mưa, như buồn như khóc, như sầu như thương
Em nhớ gì hỡi em, ta trong lòng khó quên
Xua tan mọi nỗi đau, như mây ngàn gió qua, mong êm đềm sớm mai...
Có lẽ sẽ chẳng bao giờ có một ai khác hoà âm song ca cùng anh một cách đồng điệu, tình tứ và thấu hiểu như em đã từng hát với anh. Ngọt ngào và sâu lắng !
Ngày đó khi chúng mình nằm bên nhau, em hỏi anh “anh à, vì sao anh yêu em?”. Anh chỉ cười, dí ngón tay trỏ một cách đầy yêu thương vào cái mũi đáng yêu của em và nói “đồ ngốc”. Em lại hỏi “mình quen nhau bao lâu rồi vậy anh?”. Ôm em vào lòng anh nói “để anh kể lại cho em nghe về quãng thời gian tuyệt vời vừa qua mà chúng ta đã gặp và đi cùng nhau em nhé”...
Hôm đó tao có cái hẹn trà đá buổi chiều với nhóm bạn ở “hồ quan hệ” (hồ trước mặt cổng trường Học viện Ngoại giao ở phố Chùa Láng), lững thững đi ra quán nước bờ hồ thì chưa có ai đến. Mình lại là người đến sớm nhất, người chuẩn giờ giấc luôn luôn thiệt thòi trong những cuộc hẹn (thời sinh viên), nhưng tao là vậy, dù có bao nhiêu lần bị chờ đợi thì tao vẫn sẽ luôn đúng giờ trong mọi cuộc gặp với bất kỳ mối quan hệ nào vì tao tôn trọng chữ tín và tôn trọng thời gian của mọi người (cái tư duy và thói quen này sau khi đi làm tao mới thấy nó thật sự tốt, rất tốt cho công việc).
Chọn cái bàn sát hồ tao ngồi, chị gì ơi cho em xin cốc trà đá. Ok em zai, mà sao mày biết tên chị cứ gọi chị là chị gì là sao? Ơ em tưởng tên chị là Gì, tao cười nhăn răng

Nhìn theo cái mông tròn nẩy... tứng từng tưng... theo từng nhịp đi của chị ra quầy nước và khuất bóng tao quay mặt ra hồ. Bỗng chợt bắt gặp một ánh mắt vừa nhìn tao rồi vội vã quay đi. Cách đó khoảng hai cái bàn nước là một cô bé đang ngồi một mình, hai tay chống cằm nhìn xa xăm ra hồ. Góc nghiêng thần thánh tao nhìn từ chỗ ngồi ra chỗ cô bé phác lên một vóc dáng nhỏ nhắn, với giầy búp bê màu đỏ, váy hoa nhỏ màu vàng, tóc của nàng ngang vai, một cảm giác thật dễ chịu toát ra từ em. Khuôn mặt dù nhìn nghiêng cũng đủ để tao thấy cô bé là một hot face với đôi môi chúm chím đỏ mọng, chiếc mũi nhỏ nhắn nhô cao rất đáng yêu, đôi mắt tròn long lanh nhanh nhẹn nhưng có gì đó vương màu buồn…tất cả sắp đặt gọn gàng hợp lý trên khuôn mặt bầu bĩnh dễ thương, ai nhìn có lẽ cũng đều vấn vương.
Cắt ngang ánh nhìn và dòng suy nghĩ của tao chị Gì hỏi
Hôm nay em ra đây một mình à?
- Không chị ơi em đang đợi bạn ra, chị thấy em khộ không, lúc nào cũng làm hòn vọng phu ngồi thu lu…ahuhu.
Ừ khộ thương ghê cơ, lần sau cậu ra muộn hơn đi cho hội kia nó đợi.
- Quy tắc làm người của em là không sai giờ, phải tôn trọng người khác chị ạ.
Khẩu khí khá lắm, chị mời cậu đĩa hướng dương vì quy tắc làm người của cậu.
- Hihi xúc động đậy quá, em cảm ơn chị Gì, hôm nay lại tốt với em quá cơ.
Chị là người tốt mà hihi. Tí nữa chị tính tiền nước của em gấp đôi nhé cu.
- Mời đĩa hướng dương và combo thêm gấp đôi tiền nước, chị tốt quá ạ

Ai bảo cậu vẫn cứ gọi chị là Gì, cậu nói thế khác gì bảo chị già.
- Gì ơi cho tớ xin thêm viên đá, đấy từ giờ cứ tớ cậu cho trẻ nhé hehe.
Vớ vẩn chị hơn cậu mấy tuổi đấy, tớ với cậu cái gì.
- Cái Gì ơi cho tớ xin thêm viên đá nhanh nào, trời nóng quá, tao cười nhăn răng

Chị Gì cũng nhăn nhở rồi lườm nguýt, đẻo mẹ người cũng xinh đấy sao lại đi bán trà đá nhỉ, chẹp chẹp. Tao bất chợt nhìn về bàn cô bé và lại bắt gặp ánh mắt đó quay ra nhìn hồ lần 2, là ý gì đây?. Ngồi ngáp ruồi cũng 10 phút rồi mà chưa thấy "thồn mặt lằng” nào ra cả, cái ánh mắt 2 lần nhìn lén tao kia làm tao "khó chịu”. Tao đứng dậy tiến về phía bàn cô bé mắt buồn...
Sửa lần cuối: