Nói chung con gái hay con trai, ở quê hay ở tp thì trc khi lấy nhau thì nên đem cả hai lên bàn cân để xem mình có cái gì và đối tượng có cái gì chứ lấy nhau về mà chênh nhau về nhiều mặt quá thì cũng chả ổn, sau 1 là vất vả, 2 là dễ bai bai nhau sớm. Thế nên có câu xứng đôi vừa lứa, muôn đăng hộ đối cũng chả sai.
T là nữ, trên phố, cũng có tí chữ , công việc ổn định, bố mẹ có của ăn của để, rất chiều t, tới giờ vẫn chăm bẵm như em bé, chả phải đụng chân đụng tay vào cái gì cả, rèn dũa dạy từ bé là ko đc tham lam, hay nghĩ tới đồ không phải của mình. Từ bé bố mẹ t đã dặn lấy chồng thứ 1 phải ở gần nhà, gđ nhà chồng cơ bản, phải bằng gia đình nhà mình chả cần hơn, cũng k cần nhà chồng giàu thì lúc đẻ con ra, con còn được ông bà 2 bên chăm bẵm hộ lúc nhỡ nhàng, cần hỗ trợ về mặt tài chính thì ông bà vẫn đỡ được. Thời buổi này kiếm tiền khó, nhịp sống nhanh nên ko thể nào nuôi con mà thiếu sự hỗ trợ của ông bà được.
Nên việc lấy chồng/vợ ở xa đối với obg nhà t đã thấy đây là một sự bất hiếu lớn rồi. Lúc yêu thì đẹp thôi chứ lúc lấy về có con cái rồi mới thấy hiện thực phũ phàng. Vì ôbg và cả t cũng nhìn thấy trong họ mấy người lấy vợ/ chồng ở xa nhau quá sau người khổ là ông bà đầu tiên.
Thứ 2 là cần yếu tố con người là về mặt đạo đức phải ok.
Từ bé cái gì cũng đầy đủ, chả thừa cũng chả thiếu thành,quan điểm của mình thì mình tiêu thành ra cũng ko có tính tham vọng nọ chai, hám hư vinh tiền bạc.. như các bạn người ta gọi là gái quê tham vọng, sẵn sàng bất chấp để đánh đổi. Nên so với các bạn kia thì t có phần tồ tệch, trong sáng, ngây thơ hơn. Nói gì thì nói, bên cạnh t cũng toàn các bạn nữ ở quê nhưng xuất thân gd bố mẹ bảo ban từ bé, học thức, cv ổn nên tính cách, con người rất ok, chứ ko có lòng tham vọng hư vinh