29 tuổi tao cảm thấy vô cùng trống rỗng chúng mày ạ, tư vấn cho tao với

Vấn đề chung của mấy tml ngoài bắc thôi, nhà có tý của ăn của để lại có tuổi thơ êm ấm ko có mấy sóng gió va vấp thì dần dần sống theo 1 lối mòn và mất động lực phấn đấu thôi.
Thay đổi môi trường cũng là 1 cách hay, nếu m có ý định nam tiến thì có thể alo t.
 
Tay trắng vào Nam, chỉ cầm theo tiền đủ ăn 1 tháng, hết tiền đói tự bò, sẽ có động lực kiếm tiền ngay.
 
Thằng thớt sinh ra ngậm thìa vàng thìa bạc, quen sống trong vùng an toàn, ngại thay đổi đây mà.

Mài nghe tao, cầm ít tiền rồi đi thật xa, vào Sài Gòn chẳng hạn, mà lập nghiệp. Quyết tâm ko xin bố mẹ tiền, tự tìm cách xin việc kiếm tiền bằng thực lực, trụ được hơn một năm là khác ngay.
 
Mày nên sang Phillipine với nhị gia. Sang đó 2 thằng thương nhau mà sống.
 
Tao 29 tuổi, là con trai út trong nhà có 2 anh em trai. Nhà tao thì nền tảng kinh tế thuộc dạng khá, có nhà cho thuê trên phố cổ, có tiền nong dư dật sống thoải mái cả đời. Tuy nhiên không như anh tao, tao lại là loser thực sự, tao chả biết làm gì suốt cả ngày chỉ ở nhà nghe youtube. Học đại học lấy bằng thì chậm 2 năm vì tao nợ môn quá nhiều (tao đóng tiền học cho trường đại học chắc phải gần gấp đôi so với người thường) nên 25 tuổi tao mới lấy bằng đại học. Lấy xong ở nhà chơi suốt từ hồi ý tới giờ, ngồi cả ngày ở nhà quanh quanh quẩn quẩn. Cái chính là tao chả có hứng thú với việc gì, thỉnh thoảng tao cũng đi chơi gái nhưng mà cũng chỉ sướng cái giây phút đó thôi, địt xong lại trống rỗng. Bản thân nhà tao cũng không yêu cầu tao đi làm vì tiền mà tao thích làm gì thì làm. Đi làm thử chỗ anh trai tao được 1 tuần tao lại nghỉ, xong đi làm chỗ bạn bè học cùng phổ thông tao cũng nghỉ vì chả có hứng. Tao cũng hay bị mất ngủ, đêm hôm toàn ngủ lúc 11h đêm nhưng 3h đêm tự dưng dậy. Tao cũng không hẳn là trầm cảm vì cuối tuần tao vẫn gọi bạn bè đi caffe, vẫn đi gặp họ hàng các thứ bình thường và tao hoàn toàn không có suy nghĩ là muốn tự tử.

Làm thế nào để cuộc sống có thêm niềm cảm hứng hả chúng mày? Nhiều lúc tao thấy cứ như anh trai tao lại dễ, ông ý có đam mê mãnh liệt với đồng tiền, càng nhiều càng ít. Còn tao thì đằng nào cũng được thừa kế 2 cái nhà mặt phố rồi, cho thuê là tao thừa sống dù kể cả có vợ, tao cảm thấy tiền tao chỉ cần mỗi tháng chảy vào túi khoảng 20-25tr như hiện tại là đủ chứ không cần nhiều như thằng anh tao. Cái tao cần là đam mê, tao từng bỏ tiền đi học tiếng Nhật để trải nghiệm, đóng hẳn 25 bài đầu nhưng tao học được 4 bài thì chán lại bỏ. Tao đóng tiền mua 1 khóa học vẽ mỹ thuật nhưng học được 2 buổi tao lại bỏ. Tao đóng tiền học nghệ thuật cắm hoa Nhật Bản xong được vài buổi cũng bỏ. Tao từng thử cặp kè gái xinh nhưng tao thấy dù xinh hay xấu thì con đàn bà nào cũng như nhau, chỉ có cái lồn và cái vú để địt và bóp... Tao cũng không bị đồng giới vì không có cảm giác muốn địt nhau với đàn ông. Tuổi này rồi tao cũng không muốn lấy vợ vì chẳng muốn có con trong khi bố mẹ lo sốt vó (anh trai tao đẻ 4 con rồi).

Tao đi xem bói thì thầy bói bảo tao sẽ duy trì cái tình trạng này tới năm 31 tuổi, sau 31 tuổi thì tao sẽ khởi sắc hơn. Với 1 thằng ngồi xem youtube 16/24 tiếng mỗi ngày như tao thì 2 năm nữa sẽ là quá trình dày vò khủng khiếp...

Ngay bản thân cái việc tra youtube của tao cũng vô cùng là vớ vẩn: nào là tao tìm video game xem chúng nó chơi như nào, rồi ngồi nghe mấy bài từ thời tao còn trẻ trâu như Ngôi Nhà Hoa Hồng, rồi tao ngồi xem họa sĩ vẽ vời ra sao, rồi tao ngồi xem Tam Quốc Diễn Nghĩa, Thủy Hử,... Nói chung ngay cái việc tao ngồi xem youtube nội dung nó cũng rất là không rõ ràng. Sức khỏe tao vẫn bình thường vì trong phòng có lắp bộ tạ + xà, rảnh cái tao lại ra tập nên sức khỏe tao vẫn ổn.

Giờ chỉ thiếu mỗi đam mê thôi... trống rỗng quá.
Nghe chán thật, đúng là người giàu cũng khóc.
 
Hi mày, lâu lâu vào xàm đọc thấy bài của m nên đăng nhập còm cái cho mày đây.

Trước hết tao muốn nói là tao rất hiểu tình trạng của mày, vì tao cũng từng bị như thế trong một thời gian dài (tao 28 tuổi).

Nói ngắn gọn thì mày đang có vấn đề liên quan đến hoạt chất dopamine trong não. Đây là hoạt chất có chức năng chủ yếu là tạo động lực để mình tìm kiếm một phần thưởng nào đó trong cuộc sống. Có thể là do cách mày được nuôi nấng, thói quen sinh hoạt hay thiết lập sinh học từ lúc chào đời dẫn đến sự hoạt động khác thường/thiếu hiệu quả của dopamine.

Các clip YouTube dễ tìm, dễ xem và chỉ cách mày một cú nhấp chuột. Việc mày xem YouTube 16h 1 ngày đã tạo thói quen cho não mày mong đợi những thứ dễ dàng, nên cũng dễ hiểu khi mày bỏ cuộc khi tham gia một khóa học khó hơn hẳn.

Điều đó không có nghĩa là khóa học đó không dành cho mày đâu. Chỉ là chưa phải bây giờ.

Bước đầu tiên là mày phải cai dần YouTube, cai những cái dễ đi đã (phone/social media/etc). Dành thời gian để làm những thứ vừa khó vừa vui, như chơi thể thao chẳng hạn, hoặc đi du lịch trekking? Hoặc ví dụ như mày có thể học thư pháp tiếp, nhưng đừng ép mình phải theo lớp học, cứ tìm hiểu thêm ở nhà, thuê thầy dạy kèm, mỗi ngày học một ít.

Từ từ rồi não mày sẽ quen lại với những cái khó thôi, quan trọng là phải kiên nhẫn.

Đây là những nguyên tắc mà tao thấy có ích, có thể giúp mày:
- baby steps. Đặt mục tiêu nhỏ và chỉ đặt mục tiêu nhỏ thôi, để chúng có thể 'cạnh tranh' với những clip YouTube về mức độ dopamine.
- bất cứ món gì mày muốn làm, phải làm mọi cách để khiến cho việc thực hiện chúng trở nên thú vị. Ví dụ như đặt mục tiêu nhỏ cho từng buổi luyện tập, ghi chép lại theo dõi tiến độ, rủ bạn làm cùng, chia sẻ với gia đình, v.v.
- đừng mong đợi sửa chữa vấn đề của mình nhanh chóng. Mày đã như thế này trong nhiều năm trời, thì hãy mong đợi là cũng sẽ tốn hàng năm trời để 'sửa' cái não của mày. Vì vậy nên hãy kiên nhẫn và bắt đầu.

Thêm nữa, mày tìm hiểu thử về bệnh ADHD và đi khám chuyên khoa căn bệnh này đi nhé. Đây là căn bệnh liên quan trực tiếp đến dopamine. Và có những loại thuốc ADHD giúp hỗ trợ điều trị hiệu quả. Đây là những thuốc loại kích thích, giúp tạm thời 'sửa' cái não của mày trong lúc mày dần hình thành thói quen mới.

Một số lưu ý khác của tao dành cho mày:
- Trong tất cả các loại video, video porn là thứ khiến não mày tiết ra dopamine nhiều nhất. Thấy bảo mày không mê gái, thì chắc là mày không nghiện porn. Nếu không nghiện porn thì đừng để nghiện!

- Những người nghiện dopamine như mày không nên dính vào cờ bạc, rượu chè, đề đóm, chất kích thích, vì xem nhiều clip YouTube thì mất thời gian, còn làm nhiều ba cái thứ đó thì tán gia bại sản, cơ thể héo mòn, không quay đầu được đâu.

Mày hãy nhớ lưu ý này, đừng thử dù chỉ một lần, vì tao với mày là mẫu người rất dễ nghiện! Nên nhớ điều đó mà đưa ra quyết định đúng.

- Hạn chế chạy xe quá nhanh. Tương tự, tốc độ cũng là một nguồn dopamine lớn. Nhưng mày cũng hiểu là nó sẽ dẫn mày đến đâu!
vcl như nhà khoa học vậy
 
Thằng thớt sinh ra ngậm thìa vàng thìa bạc, quen sống trong vùng an toàn, ngại thay đổi đây mà.

Mài nghe tao, cầm ít tiền rồi đi thật xa, vào Sài Gòn chẳng hạn, mà lập nghiệp. Quyết tâm ko xin bố mẹ tiền, tự tìm cách xin việc kiếm tiền bằng thực lực, trụ được hơn một năm là khác ngay.
Giàu cũng có kiểu khổ của giàu, bọn nghèo bớt than thở đi thôi :D
 
Tao 29 tuổi, là con trai út trong nhà có 2 anh em trai. Nhà tao thì nền tảng kinh tế thuộc dạng khá, có nhà cho thuê trên phố cổ, có tiền nong dư dật sống thoải mái cả đời. Tuy nhiên không như anh tao, tao lại là loser thực sự, tao chả biết làm gì suốt cả ngày chỉ ở nhà nghe youtube. Học đại học lấy bằng thì chậm 2 năm vì tao nợ môn quá nhiều (tao đóng tiền học cho trường đại học chắc phải gần gấp đôi so với người thường) nên 25 tuổi tao mới lấy bằng đại học. Lấy xong ở nhà chơi suốt từ hồi ý tới giờ, ngồi cả ngày ở nhà quanh quanh quẩn quẩn. Cái chính là tao chả có hứng thú với việc gì, thỉnh thoảng tao cũng đi chơi gái nhưng mà cũng chỉ sướng cái giây phút đó thôi, địt xong lại trống rỗng. Bản thân nhà tao cũng không yêu cầu tao đi làm vì tiền mà tao thích làm gì thì làm. Đi làm thử chỗ anh trai tao được 1 tuần tao lại nghỉ, xong đi làm chỗ bạn bè học cùng phổ thông tao cũng nghỉ vì chả có hứng. Tao cũng hay bị mất ngủ, đêm hôm toàn ngủ lúc 11h đêm nhưng 3h đêm tự dưng dậy. Tao cũng không hẳn là trầm cảm vì cuối tuần tao vẫn gọi bạn bè đi caffe, vẫn đi gặp họ hàng các thứ bình thường và tao hoàn toàn không có suy nghĩ là muốn tự tử.

Làm thế nào để cuộc sống có thêm niềm cảm hứng hả chúng mày? Nhiều lúc tao thấy cứ như anh trai tao lại dễ, ông ý có đam mê mãnh liệt với đồng tiền, càng nhiều càng ít. Còn tao thì đằng nào cũng được thừa kế 2 cái nhà mặt phố rồi, cho thuê là tao thừa sống dù kể cả có vợ, tao cảm thấy tiền tao chỉ cần mỗi tháng chảy vào túi khoảng 20-25tr như hiện tại là đủ chứ không cần nhiều như thằng anh tao. Cái tao cần là đam mê, tao từng bỏ tiền đi học tiếng Nhật để trải nghiệm, đóng hẳn 25 bài đầu nhưng tao học được 4 bài thì chán lại bỏ. Tao đóng tiền mua 1 khóa học vẽ mỹ thuật nhưng học được 2 buổi tao lại bỏ. Tao đóng tiền học nghệ thuật cắm hoa Nhật Bản xong được vài buổi cũng bỏ. Tao từng thử cặp kè gái xinh nhưng tao thấy dù xinh hay xấu thì con đàn bà nào cũng như nhau, chỉ có cái lồn và cái vú để địt và bóp... Tao cũng không bị đồng giới vì không có cảm giác muốn địt nhau với đàn ông. Tuổi này rồi tao cũng không muốn lấy vợ vì chẳng muốn có con trong khi bố mẹ lo sốt vó (anh trai tao đẻ 4 con rồi).

Tao đi xem bói thì thầy bói bảo tao sẽ duy trì cái tình trạng này tới năm 31 tuổi, sau 31 tuổi thì tao sẽ khởi sắc hơn. Với 1 thằng ngồi xem youtube 16/24 tiếng mỗi ngày như tao thì 2 năm nữa sẽ là quá trình dày vò khủng khiếp...

Ngay bản thân cái việc tra youtube của tao cũng vô cùng là vớ vẩn: nào là tao tìm video game xem chúng nó chơi như nào, rồi ngồi nghe mấy bài từ thời tao còn trẻ trâu như Ngôi Nhà Hoa Hồng, rồi tao ngồi xem họa sĩ vẽ vời ra sao, rồi tao ngồi xem Tam Quốc Diễn Nghĩa, Thủy Hử,... Nói chung ngay cái việc tao ngồi xem youtube nội dung nó cũng rất là không rõ ràng. Sức khỏe tao vẫn bình thường vì trong phòng có lắp bộ tạ + xà, rảnh cái tao lại ra tập nên sức khỏe tao vẫn ổn.

Giờ chỉ thiếu mỗi đam mê thôi... trống rỗng quá.
Tìm hiểu các bài khai thị trong Phật pháp sẽ thấy được ý nghĩa cuộc đời, hướng đi vô cùng rộng mở. Kinh điển Phật giáo là triết học đỉnh cao của thế gian. Học Phật là sự hưởng thụ cao nhất của đời người
 
Tao 29 tuổi, là con trai út trong nhà có 2 anh em trai. Nhà tao thì nền tảng kinh tế thuộc dạng khá, có nhà cho thuê trên phố cổ, có tiền nong dư dật sống thoải mái cả đời. Tuy nhiên không như anh tao, tao lại là loser thực sự, tao chả biết làm gì suốt cả ngày chỉ ở nhà nghe youtube. Học đại học lấy bằng thì chậm 2 năm vì tao nợ môn quá nhiều (tao đóng tiền học cho trường đại học chắc phải gần gấp đôi so với người thường) nên 25 tuổi tao mới lấy bằng đại học. Lấy xong ở nhà chơi suốt từ hồi ý tới giờ, ngồi cả ngày ở nhà quanh quanh quẩn quẩn. Cái chính là tao chả có hứng thú với việc gì, thỉnh thoảng tao cũng đi chơi gái nhưng mà cũng chỉ sướng cái giây phút đó thôi, địt xong lại trống rỗng. Bản thân nhà tao cũng không yêu cầu tao đi làm vì tiền mà tao thích làm gì thì làm. Đi làm thử chỗ anh trai tao được 1 tuần tao lại nghỉ, xong đi làm chỗ bạn bè học cùng phổ thông tao cũng nghỉ vì chả có hứng. Tao cũng hay bị mất ngủ, đêm hôm toàn ngủ lúc 11h đêm nhưng 3h đêm tự dưng dậy. Tao cũng không hẳn là trầm cảm vì cuối tuần tao vẫn gọi bạn bè đi caffe, vẫn đi gặp họ hàng các thứ bình thường và tao hoàn toàn không có suy nghĩ là muốn tự tử.

Làm thế nào để cuộc sống có thêm niềm cảm hứng hả chúng mày? Nhiều lúc tao thấy cứ như anh trai tao lại dễ, ông ý có đam mê mãnh liệt với đồng tiền, càng nhiều càng ít. Còn tao thì đằng nào cũng được thừa kế 2 cái nhà mặt phố rồi, cho thuê là tao thừa sống dù kể cả có vợ, tao cảm thấy tiền tao chỉ cần mỗi tháng chảy vào túi khoảng 20-25tr như hiện tại là đủ chứ không cần nhiều như thằng anh tao. Cái tao cần là đam mê, tao từng bỏ tiền đi học tiếng Nhật để trải nghiệm, đóng hẳn 25 bài đầu nhưng tao học được 4 bài thì chán lại bỏ. Tao đóng tiền mua 1 khóa học vẽ mỹ thuật nhưng học được 2 buổi tao lại bỏ. Tao đóng tiền học nghệ thuật cắm hoa Nhật Bản xong được vài buổi cũng bỏ. Tao từng thử cặp kè gái xinh nhưng tao thấy dù xinh hay xấu thì con đàn bà nào cũng như nhau, chỉ có cái lồn và cái vú để địt và bóp... Tao cũng không bị đồng giới vì không có cảm giác muốn địt nhau với đàn ông. Tuổi này rồi tao cũng không muốn lấy vợ vì chẳng muốn có con trong khi bố mẹ lo sốt vó (anh trai tao đẻ 4 con rồi).

Tao đi xem bói thì thầy bói bảo tao sẽ duy trì cái tình trạng này tới năm 31 tuổi, sau 31 tuổi thì tao sẽ khởi sắc hơn. Với 1 thằng ngồi xem youtube 16/24 tiếng mỗi ngày như tao thì 2 năm nữa sẽ là quá trình dày vò khủng khiếp...

Ngay bản thân cái việc tra youtube của tao cũng vô cùng là vớ vẩn: nào là tao tìm video game xem chúng nó chơi như nào, rồi ngồi nghe mấy bài từ thời tao còn trẻ trâu như Ngôi Nhà Hoa Hồng, rồi tao ngồi xem họa sĩ vẽ vời ra sao, rồi tao ngồi xem Tam Quốc Diễn Nghĩa, Thủy Hử,... Nói chung ngay cái việc tao ngồi xem youtube nội dung nó cũng rất là không rõ ràng. Sức khỏe tao vẫn bình thường vì trong phòng có lắp bộ tạ + xà, rảnh cái tao lại ra tập nên sức khỏe tao vẫn ổn.

Giờ chỉ thiếu mỗi đam mê thôi... trống rỗng quá.
Thằng l mày kể nghe giống thằng nyc của con nyc t thế :vozvn (21): bố m làm bên công đoàn à
 
t thấy m nên đi du lịch xa xa một thời gian, đi đến những nơi nghèo khổ chẳng hạn, kiểu du lịch bụi. tìm lại cảm hứng kiếm tiền cho bản thân trước đã
 
M thử xin 1 job nào đấy - thử yêu 1 ai xem, t nghĩ m sẽ cố gắng hơn.
Đừng nghĩ làm việc vì tiền, nghĩ làm việc để xả stress đi. Còn bí quyết đi làm để đéo ai khinh m dù m đi làm thêm tay chân chẳng hạn là m đi SH, tay đeo con apple watch, điện thoại 3 mắt - samsung gập đi xin việc là thách cụ thằng nào dám chơi m lúc đi làm luôn.
 
Tao 29 tuổi, là con trai út trong nhà có 2 anh em trai. Nhà tao thì nền tảng kinh tế thuộc dạng khá, có nhà cho thuê trên phố cổ, có tiền nong dư dật sống thoải mái cả đời. Tuy nhiên không như anh tao, tao lại là loser thực sự, tao chả biết làm gì suốt cả ngày chỉ ở nhà nghe youtube. Học đại học lấy bằng thì chậm 2 năm vì tao nợ môn quá nhiều (tao đóng tiền học cho trường đại học chắc phải gần gấp đôi so với người thường) nên 25 tuổi tao mới lấy bằng đại học. Lấy xong ở nhà chơi suốt từ hồi ý tới giờ, ngồi cả ngày ở nhà quanh quanh quẩn quẩn. Cái chính là tao chả có hứng thú với việc gì, thỉnh thoảng tao cũng đi chơi gái nhưng mà cũng chỉ sướng cái giây phút đó thôi, địt xong lại trống rỗng. Bản thân nhà tao cũng không yêu cầu tao đi làm vì tiền mà tao thích làm gì thì làm. Đi làm thử chỗ anh trai tao được 1 tuần tao lại nghỉ, xong đi làm chỗ bạn bè học cùng phổ thông tao cũng nghỉ vì chả có hứng. Tao cũng hay bị mất ngủ, đêm hôm toàn ngủ lúc 11h đêm nhưng 3h đêm tự dưng dậy. Tao cũng không hẳn là trầm cảm vì cuối tuần tao vẫn gọi bạn bè đi caffe, vẫn đi gặp họ hàng các thứ bình thường và tao hoàn toàn không có suy nghĩ là muốn tự tử.

Làm thế nào để cuộc sống có thêm niềm cảm hứng hả chúng mày? Nhiều lúc tao thấy cứ như anh trai tao lại dễ, ông ý có đam mê mãnh liệt với đồng tiền, càng nhiều càng ít. Còn tao thì đằng nào cũng được thừa kế 2 cái nhà mặt phố rồi, cho thuê là tao thừa sống dù kể cả có vợ, tao cảm thấy tiền tao chỉ cần mỗi tháng chảy vào túi khoảng 20-25tr như hiện tại là đủ chứ không cần nhiều như thằng anh tao. Cái tao cần là đam mê, tao từng bỏ tiền đi học tiếng Nhật để trải nghiệm, đóng hẳn 25 bài đầu nhưng tao học được 4 bài thì chán lại bỏ. Tao đóng tiền mua 1 khóa học vẽ mỹ thuật nhưng học được 2 buổi tao lại bỏ. Tao đóng tiền học nghệ thuật cắm hoa Nhật Bản xong được vài buổi cũng bỏ. Tao từng thử cặp kè gái xinh nhưng tao thấy dù xinh hay xấu thì con đàn bà nào cũng như nhau, chỉ có cái lồn và cái vú để địt và bóp... Tao cũng không bị đồng giới vì không có cảm giác muốn địt nhau với đàn ông. Tuổi này rồi tao cũng không muốn lấy vợ vì chẳng muốn có con trong khi bố mẹ lo sốt vó (anh trai tao đẻ 4 con rồi).

Tao đi xem bói thì thầy bói bảo tao sẽ duy trì cái tình trạng này tới năm 31 tuổi, sau 31 tuổi thì tao sẽ khởi sắc hơn. Với 1 thằng ngồi xem youtube 16/24 tiếng mỗi ngày như tao thì 2 năm nữa sẽ là quá trình dày vò khủng khiếp...

Ngay bản thân cái việc tra youtube của tao cũng vô cùng là vớ vẩn: nào là tao tìm video game xem chúng nó chơi như nào, rồi ngồi nghe mấy bài từ thời tao còn trẻ trâu như Ngôi Nhà Hoa Hồng, rồi tao ngồi xem họa sĩ vẽ vời ra sao, rồi tao ngồi xem Tam Quốc Diễn Nghĩa, Thủy Hử,... Nói chung ngay cái việc tao ngồi xem youtube nội dung nó cũng rất là không rõ ràng. Sức khỏe tao vẫn bình thường vì trong phòng có lắp bộ tạ + xà, rảnh cái tao lại ra tập nên sức khỏe tao vẫn ổn.

Giờ chỉ thiếu mỗi đam mê thôi... trống rỗng quá.
Thằng thớt lại giống thằng anh họ tao. Nếu bà nội nó mà mất thì nó được thừa kế hẳn quả biệt thự phố cổ. Mất hết cả động lực.
Nó làm thuê cho tao một thời gian rồi nó bỏ (cũng thích nhưng bỏ, vì ngại họ hàng nói).
 
Mày muốn thay đổi thì trước hết, mày phải nhận ra một điều. Đó là cách sống của mày ổn, chả có vấn đề gì. Lí do là bởi vì 99% mọi người ngoài kia phấn đấu cả đời cũng chỉ đề về già có cuộc sống như của mày hiện tại
 
Và việc mày muốn thay đổi là bởi vì máy ham muốn những cảm xúc mãnh liệt của những thằng có đam mê. Nhưng mày đâu biết, đa số thằng nào chả có đam mê. Nhưng chúng nó ko có tiền và thời gian dành cho đam mê. Nên chúng nó chỉ mong ước được như mày, dư giả cả tiền lẫn thời gian, để có thể đuổi theo đam me
 
Vậy nên hãy thả lỏng đi. Tận hưởng Youtube và cuộc sống của mày đi. Khi mày thực sự thả lỏng và cảm thấy thỏa mãn, tự hào về bản thân, là khi những cảm xúc mới sẽ đến với mày
 
29 tuổi mà văn phong như buầy, mày không phải đang sống, mày chỉ đơn giản là đang tồn tại lay lắt trong cái xã hội này, tao còn muốn viết nhiều lắm nhưng mong mày sớm nhận ra được ý nghĩa cs
 
T giới thiệu tụi m con game này chơi theo hình thức mới cách thức đặt + Nạp rút đều thao tác trên Telegram hết nên không có chuyện nó soi đâu ( Chơi app và trên trang nó soi được tụi m để giết nhé ) Nạp rút hơi lâu xíu 3-5 phút, Khuyến mãi đang nhiều m vừa chơi vừa có chế độ làm đại lý hưởng % tổng cược của khách luôn. Muốn thử thì inbox cho t
Vẫn câu nói cũ: họ hàng nhà mày đâu?
 
Mày cần xin lời khuyên động lực làm cuộc sống trở lên thú vị hay là mày muốn khoe. Tao nói thật cái giọng văn của mày kiểu khoe có đi mọi thứ chả cần phải bon chen nên cảm thấy cuộc sống cứ lặng lẽ từng ngày trôi qua. A e tư vấn mày làm ăn lo lắng sự nghiệp hay kiếm nhiều tiền mua xe.. thì mày khoe mày ko ham hố xe nào mày có xe máy oto rồi, nào là con đó dễ thương nên mày mua ( nói thẳng nhé khi mày mua lambo rồi mày nói câu đấy tao còn tin, chứ cái kiểu hãm thú thực là đéo thể phấn đấu nổi) . Tao đàn ô, bố mẹ tao khá giả mọi thứ đầy đủ nhưng chả lúc nào tao thiếu động lực từ mở Cty riêng đến gym học tập… nói tóm lại văn khoe
 

Có thể bạn quan tâm

Top