Chuyện Bố Đường và Con Gái Đường, cái kết là tao không thể chịch ai được nữa.

Có, nếu k nghĩ xa và để phần con lấn át thì đã gặp và bế lên giường rồi nhập vào 1 chương như Choè nói
Có thương sao để e khóc trong vô vọng? Có thương s nỡ tàn nhẫn bỏ rơi e? Có thương s nỡ để e làm kẻ thay thế đầy hèn mọn và rẻ mạc như vậy. E thật sự khinh chính bản thân mk a ạ
 
T ghen tị vì t cũng đã trao cho ng ấy tình cảm rất lớn, là sự tin tưởng,là lòng bao dung, là cả sự tự tôn . Thời gian ko lâu bằng cô gái ấy nhưng nó cũng là cả trái tim của t. Có thể cô gái ấy chỉ là 1 chương trong sơ ri ăn chơi của a ấy nhưng cũng vẫn là 1 ng đã từng được yêu, được thương, được gần bên sát cánh, là 1 phần của cuộc đời a ấy. Còn t dù thương người đó tới đem hết lòng tin và lòng tự tôn cho đi, cũng ko có đk 1 ngày như cô gái đó. Và trong cuộc đời a ấy, có lẽ về sau này sẽ chẳng còn nhớ t là ai, chẳng có 1 dấu ấn nào trong cuộc đời của a ấy. Ai là kẻ đáng thương? T đã khóc lóc , van nài và cầu xin ng đó rất nhiều. Ng ấy nói sẽ bù đắp vì đã làm tổn thương t , nhưng sự bù đắp ấy lại là 1 nhát dao đâm chí mạng vào tim t. Sự mạnh mẽ cuối cùng của t cũng đã bị tan vỡ. Nhưng t vẫn cầu xin người ấy, vẫn trông ngóng chờ đợi trong nước mắt mòn mỏi.
T có lẽ cũng sẽ vẫn yêu lại đk 1 ai đó đến sau thôi, nhưng là bao lâu? T cũng ko rõ. Chỉ là bây giờ t hoàn toàn mất niềm tin vào ty sẽ dành cho t. Hạnh phúc và tình yêu quá xa vời với t. Hay chỉ là vì t ko xứng đáng. T ko dám, thật sự ko dám yêu và tin vào ai nói thương t nữa. Trái tim t lần này tan vỡ triệt để rồi.
Em vẫn muốn là 1 chương ah......
Vậy để tao nói với nó dùm mày nhé
 
Em vẫn muốn là 1 chương ah......
Vậy để tao nói với nó dùm mày nhé
Nếu như a nói đk hãy nhắn dùm e! Là 1 chương hay nhiều chương thì là ở a ấy. Nếu a ấy đủ thương thì mọi chuyện sẽ khác. 1 con ng mong cầu ty và hạnh phúc như e luôn cố gắng giữ gìn nó! E giữ tới khi bản thân kiệt sức thì dù ng đó có buông tay vất bỏ e cũng ko còn j tiếc nuối.
Hay chí ít khi quen r, e sẽ biết rằng e ko hợp e sẽ tìm ra được cho mình 1 lí do để từ bỏ. Nó sẽ nhẹ nhàng hơn với e rất nhiều a ạ
 
Sửa lần cuối:
::xamvl19::.

Viết tiếp đi mày, đừng vì những con khỉ rừng khiêu khích vài câu đã bỏ ngang. Dạng khỉ rừng này trong xamvn nhiều lắm, đừng để ý đến tụi nó.
 
Nếu như a nói đk hãy nhắn dùm e! Là 1 chương hay nhiều chương thì là ở a ấy. Nếu a ấy đủ thương thì mọi chuyện sẽ khác. 1 con ng mong cầu ty và hạnh phúc như e luôn cố gắng giữ gìn nó! E giữ tới khi bản thân kiệt sức thì dù ng đó có buông tay vất bỏ e cũng ko còn j tiếc nuối.
Hay chí ít khi quen r, e sẽ biết rằng e ko hợp e sẽ tìm ra được cho mình 1 lí do để từ bỏ
Mía, Hồi cuối con tim thuần khiết, đầy mộng mơ :vozvn (3)::vozvn (3):
Dáng hình, thanh âm nơi anh.
 
T ghen tị vì t cũng đã trao cho ng ấy tình cảm rất lớn, là sự tin tưởng,là lòng bao dung, là cả sự tự tôn . Thời gian ko lâu bằng cô gái ấy nhưng nó cũng là cả trái tim của t. Có thể cô gái ấy chỉ là 1 chương trong sơ ri ăn chơi của a ấy nhưng cũng vẫn là 1 ng đã từng được yêu, được thương, được gần bên sát cánh, là 1 phần của cuộc đời a ấy. Còn t dù thương người đó tới đem hết lòng tin và lòng tự tôn cho đi, cũng ko có đk 1 ngày như cô gái đó. Và trong cuộc đời a ấy, có lẽ về sau này sẽ chẳng còn nhớ t là ai, chẳng có 1 dấu ấn nào trong cuộc đời của a ấy. Ai là kẻ đáng thương? T đã khóc lóc , van nài và cầu xin ng đó rất nhiều. Ng ấy nói sẽ bù đắp vì đã làm tổn thương t , nhưng sự bù đắp ấy lại là 1 nhát dao đâm chí mạng vào tim t. Sự mạnh mẽ cuối cùng của t cũng đã bị tan vỡ. Nhưng t vẫn cầu xin người ấy, vẫn trông ngóng chờ đợi trong nước mắt mòn mỏi.
T có lẽ cũng sẽ vẫn yêu lại đk 1 ai đó đến sau thôi, nhưng là bao lâu? T cũng ko rõ. Chỉ là bây giờ t hoàn toàn mất niềm tin vào ty sẽ dành cho t. Hạnh phúc và tình yêu quá xa vời với t. Hay chỉ là vì t ko xứng đáng. T ko dám, thật sự ko dám yêu và tin vào ai nói thương t nữa. Trái tim t lần này tan vỡ triệt để rồi.

Yêu mình như vậy trước đi đã!!! ^^

6ca8fd53d036eabbcf148d562ed82ece.jpg
 
Tụi bay chắc biết tao là fuck boy qua bài hồi ký của tao.
Hồi Ức: hồi ức của tao về các phụ nữ đi qua cuộc đời tao.
Và giờ tao kể câu chuyện cuối cùng này, tao mong là cuối.
Tao thì tứ tuần rồi, thành công trong sự nghiệp, có thể nói là tao mất nhiều thứ trong tình cảm nhưng bù lại tao được cả sự nghiệp.
Khi thành công người ta hay nghĩ về nơi xuất thân. Tao cũng không ngoại lệ, tao cũng tìm về trường cấp 3 tao học khi xưa. Phối hợp cùng hội cựu học sinh và nhà trường để trao học bổng cho các e có điểm số cao kèm theo hoàn cảnh khó khăn.
Lúc đầu quỹ học bổng cũng khá nhiều cựu học sinh tham gia, nhưng dần ít người đóng góp, năm đó gần như tao ôm trọn quỹ học bổng. Thì cuối năm phát thưởng tao được vinh dự lên trao học bổng kèm quà.
Lúc trao xong tao xuống ghế ngồi, để nghe một bé lớp 12 lên phát biểu, cảm ơn tao và nhà trường. Đến đoạn đọc thế này bé đó vừa đọc vừa ngẹn ngào. Năm lớp 10 bé đó là học sinh giỏi nằm trong top 10 toàn trường. Nhưng sang lớp 11 do yêu mà suy sụp tinh thần, học lực giảm đi và mất thi đua học sinh giỏi kèm học bổng. Năm đó tao về trao học bổng, tao phát biểu với kinh nghiệm học tập và đạo lý củ lonz của tao. Tao được cái là khả năng truyền năng lượng qua người khác với mấy câu xàm lonz của tao. Bé đó đang suy sụp, nghe tao đọc mà vực dậy tinh thần. Cũng vì ngưỡng mộ tao mà nó đã cực lực học để đạt được học bổng năm 12. Nó bày tỏ biết ơn tao và ngưỡng mộ tao. Tao thì bất ngờ nó lên đọc phát biểu mà mắt cứ nhìn tao rơm rớm.
Cuối buổi có tiệc trà của trường để giao lưu trò chuyện, bé xin số đt tao và ngồi hỏi tao về kinh nghiệm sống và học tập. Tao cũng chia sẽ tận tình, thấy hoàn cảnh cũng khó khăn nên tao cho riêng thêm một suất học tiếng anh.
Từ đó tao và nó thường nhắn tin, nó tôn trọng, ngưỡng mộ tao gọi tao là bố, tao gọi nó là con. Rồi những lúc sau giờ học anh văn tao tạt qua trung tâm đón nó đi ăn và cafe, hoặc mua quần áo. Nó tuyệt nhiên k dám mang về nhà, nó bảo bố cứ để trên xe và mang về. Khi nào gặp con mặc đi cùng bố. Vì nó sợ mang về nó không giải thích được với ba mẹ nó ( ba mẹ nó nhỏ hơn tao).
Tao thì thích nó ngay từ lúc nó lên phát biểu, nó bình thường, dễ thương ở cái tuổi teen, chứ không phải xinh đẹp như hot girl. Được cái mình dây mà v1 hơi bị bự kèm theo da trắng.
Cứ đều đặn tuần 3 ngày nó học tiếng anh là tụi tao gặp. Đi ăn đi uống, xem phim, nó đu tao và luôn mồm gọi bố, bất cứ nơi nào kể cả đám đông, tao quen dần với điều đó, một già một trẻ tung tăng. Tuyệt nhiên nó không vòi gì, tao thích gì mua cho nó là nó nhận hết và để trên xe tao chứ k mang về.
Và đến ngày sinh nhật nó, khi nó đủ 18t, tao tặng nó sợi dây chuyền, kèm theo lời hứa nếu nó vào đại học NH thì tao mua cho nó chiếc xe máy để đi học. Nó k nói gì, nó chỉ nói ngắn gọn: con thương bố....
Tao chưng hửng nhưng bình tĩnh nói lại: con gái không thương bố chứ thương ai.. nó bảo không, con yêu bố....... và rồi tao với nó làm tình ngày hôm đó, nó kể tao nghe nó đã không còn con gái, nó mất với thằng người yêu trẻ trâu khốn kiếp năm 11, sau khi vợt được nó rồi chia tay để nó suy sụp học hành sa sút. Nhờ tao mà nó vực dậy, nên với nó tao là cả một bầu trời.
Rồi cứ thế đều đặn tuần 3 lần nó đi học anh văn là tao với nó quấn lấy nhau ( tao không up hình hay clip gì về nó, tụi bay chịu khó nghe audio vậy, tao cắt ra gom lại dc 2 phút để tụi bay nghe cho vui).
Rồi cứ thế nó đậu đại học, tao thuê hẳn căn chung cư để nó học, tao cũng thường xuyên về đó ở khi rãnh việc. Nó học giỏi, và rất đảm đang, cứ có tao về là cơm nước đầy đủ, vẫn tuyệt nhiên không vòi hay xin tao bất cứ thứ gì. Tao mua gì là nhận và rất là trân trọng.
Có lúc gần gũi nhau xong tao hỏi: bố lớn tuổi quá, con lại trẻ, còn cả một tương lai, sau này bố già hơn, bố sẽ rời đi để con có cuộc sống bình yên. Nó nói: bố ah, một người con gái cần 3 điều, một là hạnh phúc, hai là tình dục, ba là kinh tế. Con có đủ hết, thì bố nói xem con còn cần gì nữa. Tao im lặng không nói gì, ôm nó.....
Thú thật về khoản giường chiểu, nó mê mệt tao, nó bảo bố gừng càng già càng cay, làm nó mê đến nỗi gần nhau là nó muốn tao làm tình với nó.
Nhưng tao không muốn nó sau này tao già nó khổ, nên tao nói tao đi công tác xa để dần dần nó quên tao. Tao rời nó hai tháng, tao quan sát camera tao gắn trong phòng, nó vẫn đều đặn đúng giờ đi học và về không lệch tý nào. Chưa kể nó còn giặt quần áo tao và ủi thẳng thớm cất vào tủ. Để đôi giày tao ngay chổ ra vào để nó thấy an tâm.
Thời điểm đó tao cũng quen thử nhỏ khác, nhưng tao k cảm giác gì, cứ thấy nhỏ khác nó già già và quá lanh và trãi đời. Tao chán....
Kể cả mối quan hệ từ xa tao cũng muốn quen để quên nó. Nhưng qua bốn tháng nó vẫn vậy, vậy đều đặn chờ tao về. Tao thấy vậy mới nhắn nó, tao không về nữa, tao sẽ gửi vào tài khoản nó một số tiền, để nó trang trải cuộc sống và quên tao đi. Nhưng nó khóc nó bảo không nhận, nó muốn tao về, nó làm gì tao giận hay sao mà tao bỏ đi. Tao nói tao sợ tao làm nó khổ vì tao không tốt như nó nghĩ và tao còn quá lớn so với nó.
Nó nhất quyết chờ tao về, nó bảo không ai hơn được tao và thay thế được tao. Đi với tao hay ở gần tao nó thấy được che chở an toàn.
Tao để nó một mình gần một năm trời, nó vẫn không thay đổi, vẫn chờ tao về, vẫn mua loại hoa tao thích cắm trên bàn, và nó nhắn tao: bố vẫn luôn lo cho con hàng tháng, thì bố về với con đi, nếu bố rời con thật thì bố đã không lo như vậy.
Tao về...và tao đã quyết định, một quyết định thay đổi cả đời tao.

Tao đang mắc phải đây.
Con bé yêu mà nhịn hết,chấp nhận tất cả.Ko vòi,ko gì,con nhà lành học rất giỏi,vừa hết năm đầu ĐH.
Nó yêu tao kiểu tôn thờ.Mệt mỏi thật sự với tình cảm thật mày ạ.
 
Tao đang mắc phải đây.
Con bé yêu mà nhịn hết,chấp nhận tất cả.Ko vòi,ko gì,con nhà lành học rất giỏi,vừa hết năm đầu ĐH.
Nó yêu tao kiểu tôn thờ.Mệt mỏi thật sự với tình cảm thật mày ạ.
Nhiều thằng chưa dính thì bảo éo có và éo còn dạng này. Chứ nó đâu biết là còn...dính vào là thêm một nỗi ân hận
 
Nhiều thằng chưa dính thì bảo éo có và éo còn dạng này. Chứ nó đâu biết là còn...dính vào là thêm một nỗi ân hận

Cứ coi như là 1 cuốn tiểu thuyết, mà mày là nhân vật chính đi. Có ủng hộ, có phẫn nộ. Đời mà.
 
Cứ coi như là 1 cuốn tiểu thuyết, mà mày là nhân vật chính đi. Có ủng hộ, có phẫn nộ. Đời mà.
Chính xác tao là nhân vật chính, tồn tại trong tao có tất cả, tử dơ bẩn đến tồi tệ và cả phần người
 
Nhiều thằng chưa dính thì bảo éo có và éo còn dạng này. Chứ nó đâu biết là còn...dính vào là thêm một nỗi ân hận
Tao đang dính tam tai,dính sau dịch…2 năm mất hết,khoảng 24ty,nó luôn động viên tao,trc đây cũng sống rất bthuong,ko muốn nổi bật trước đám đông,từ ăn uống hay điện thoại dùng.Tiền lâu lâu tao cho nó cất riêng vào TK,vẫn còn nguyên.Đợt tao khó khăn nó đưa tao.
Nó vẫn đi làm thêm sau giờ học,tự dành dụm tiền,bảo thời gian e nhiều,e ko muốn phụ thuộc vào a.Giờ tao ko biết ntn nữa.
 
T ghen tị vì t cũng đã trao cho ng ấy tình cảm rất lớn, là sự tin tưởng,là lòng bao dung, là cả sự tự tôn . Thời gian ko lâu bằng cô gái ấy nhưng nó cũng là cả trái tim của t. Có thể cô gái ấy chỉ là 1 chương trong sơ ri ăn chơi của a ấy nhưng cũng vẫn là 1 ng đã từng được yêu, được thương, được gần bên sát cánh, là 1 phần của cuộc đời a ấy. Còn t dù thương người đó tới đem hết lòng tin và lòng tự tôn cho đi, cũng ko có đk 1 ngày như cô gái đó. Và trong cuộc đời a ấy, có lẽ về sau này sẽ chẳng còn nhớ t là ai, chẳng có 1 dấu ấn nào trong cuộc đời của a ấy. Ai là kẻ đáng thương? T đã khóc lóc , van nài và cầu xin ng đó rất nhiều. Ng ấy nói sẽ bù đắp vì đã làm tổn thương t , nhưng sự bù đắp ấy lại là 1 nhát dao đâm chí mạng vào tim t. Sự mạnh mẽ cuối cùng của t cũng đã bị tan vỡ. Nhưng t vẫn cầu xin người ấy, vẫn trông ngóng chờ đợi trong nước mắt mòn mỏi.
T có lẽ cũng sẽ vẫn yêu lại đk 1 ai đó đến sau thôi, nhưng là bao lâu? T cũng ko rõ. Chỉ là bây giờ t hoàn toàn mất niềm tin vào ty sẽ dành cho t. Hạnh phúc và tình yêu quá xa vời với t. Hay chỉ là vì t ko xứng đáng. T ko dám, thật sự ko dám yêu và tin vào ai nói thương t nữa. Trái tim t lần này tan vỡ triệt để rồi.
Bỏ đi cháu ơi, nỗi đau nào cũng sẽ qua thôi. Nói hơi phũ nhưng đàn ông nó thích được chinh phục và theo đuổi, cháu yêu nó quá, khóc lóc, van xin nó không trân trọng đâu.
 

Có thể bạn quan tâm

Top