Không làm ăn lớn, k chơi bời thì k nợ m ạKhông nợ đồng nào cũng giỏi rồi
Không làm ăn lớn, k chơi bời thì k nợ m ạKhông nợ đồng nào cũng giỏi rồi
T hoang mang và mất phương hướng. Cho t 1 lời khuyên, 1 sự khai sáng để t vượt qua đi c mày!!!
Thế thì có thể đi học tiếng Nhật thi N5 rồi N4, rồi đi Nhật xin việc tương tự theo diện visa kỹ sưT đại học. Kỹ sư cầu đường
Nhất trí cao!thắt chặt chi tiêu và cố gắng kiếm thêm việc làm để ra tiền thôi bác ơi
Nghề xây dựng cũng dễ xin việc chứ nhỉKhông làm ăn lớn, k chơi bời thì k nợ m ạ
Bạn bè đéo nhờ đc đâu. Vào nhóm cộng đồng cô dâu vn ở Hàn ấy. Trả nó ít phí nó lo hơn người thân. Chứ đi qua trung tâm xuất khẩu nó mút hết tiềnT sẽ lần mò xem những mqh của t có thằng nào đang bên đó không
Và m cam chịu?tao 36 tuổi thất nghiệp 3 năm nay vợ khinh như chó đây
Fb à m?Bạn bè đéo nhờ đc đâu. Vào nhóm cộng đồng cô dâu vn ở Hàn ấy. Trả nó ít phí nó lo hơn người thân. Chứ đi qua trung tâm xuất khẩu nó mút hết tiền
Ờ cũng thấy fb nó hiện suốt tuyển dụng kỹ sư đi nhật. Mà chưa xem nó ngang dọc cụ thể thế nào, trước t cũng làm cho 1 ông chủ người Hàn Quốc, làm công trình ở Vĩnh PhúcThế thì có thể đi học tiếng Nhật N5 rồi N4, rồi đi Nhật xin việc tương tự theo diện visa kỹ sư
Lập thớt xong vẫn thượng đẳng vklChuẩn mẹ, đã lập thread hỏi anh em trên này là đã bấn! Gần như đéo hỏi được ai, bạn bè, người thân! Kêu nó lấy vợ là sai thì nó phản biện kêu đéo sai! Nói nó giờ lệch cán cân đi về 1 bên, nó kêu nó chưa có lí do!
Lương nhật cao nhưng yên nhật mất giá. Nên thua xa bọn HànThế thì có thể đi học tiếng Nhật thi N5 rồi N4, rồi đi Nhật xin việc tương tự theo diện visa kỹ sư
Đơn cầu đường bên Nhật nhiều vl. Lương tối thiểu ngành này 50 củ 1 tháng chưa tính tiền OT
Việc thì có thiếu đâu m nhưng chưa được phù hợp với tình thế hiện tạiNghề xây dựng cũng dễ xin việc chứ nhỉ
Bảo cái cc. Thất nghiệp chứ tai nạn cặc đâu. Thà tiết kiệm gửi ngân hàng còn hơn vạn lần mua Bảo hiểm nhân thọlúc mày làm ra tiền ko nghĩ đến tương lai, cái đầu tiên cần là bảo hiểm, bhyt, bhnt, nhà có người ốm thì 2 cái đó là bùa hộ mệnh
Ai chả biết nhưng tao nghĩ thằng thớt đéo có gan đi lao động chui làm nông nghiệp bên Hàn đâuLương nhật cao nhưng yên nhật mất giá. Nên thua xa bọn Hàn
Dĩ nhiên là ngay bây giờ thì k có cái lá gan đó. Nhưng cứ để tìm hiểu thêm đã rồi mới biết đc chứAi chả biết nhưng tao nghĩ thằng thớt đéo có gan đi lao động chui làm nông nghiệp bên Hàn đâu
Đéo có thì ôm nhau chết đói. Tao chỉ cho 10 thằng làm cách đó. 2 thằng bị đen bắt về. 8 thằng kia lúc nào cũng cảm ơn. Sáng đó làm bục mặt nhất là bọn nông nghiệp. Nhưng có tiền nên anh em cũng đỡ . Xa gia đình tủi nhục lắm. Nhưng cũng là lối thoát. Bỏ tầm 30 tr là đi được. Làm 1 tháng hoàn vốn rồi.Ai chả biết nhưng tao nghĩ thằng thớt đéo có gan đi lao động chui làm nông nghiệp bên Hàn đâu
Mày sống có trách nhiệm vậy là tốt rồi.Nghĩ đến tương lai chỉ thấy mịt mù, có thằng nào như tao không, đã 33 tuổi nhưng đéo có 1 tí tài sản dính vào thân, không phải là không làm nên trò trống gì, mà là có quá nhiều thứ phải gánh vác, lo liệu. Nhà t có 3 anh chị em, t là út, anh trai, chị gái t đều mất cả rồi, chỉ cách nhau vài năm. Mẹ t thì ốm yếu quanh năm, bố thì khoảng 15 năm nay không làm ra được của cải vật chất. T đã lấy vợ, sinh được 2 đứa con 1 trai 1 gái, hiện tại 2 vc thuê nhà ở và làm việc tại hà nội. T mới thất nghiệp 3 tháng ở nhà trông con, đéo làm ra đồng tiền thấy cuộc sống nó bế tắc vcl. Cuộc đời t chưa bao giờ biết nghĩ đến cho bản thân, kể cả lúc t làm ra nhiều tiền của thì những người xung quanh t lần lượt ‘báo’ t theo cách này hay cách khác, tuổi trẻ của t là sự chôn vùi ngoài công trường cát bụi, hì hục kiếm đồng tiền lo chi gia đình, bà chị gái ung thư 5 năm rồi ra đi, t cũng lo hết sức có thể trong khả năng, ông già t làm ăn thua lỗ nợ trong nợ ngoài, bán cả 1/2 chỗ đất ở cho ông chú trong họ, t cũng nai lưng ra làm kiếm tiền trả ngân hàng, chuộc lại đất, đến ngày t lấy vợ cũng là 1 tay t lo cho đám cưới của mình, rồi đến giờ vài năm rồi, vc t đẻ được 2 bé, cũng gần như chưa nhờ được bố mẹ t hỗ trợ được gì, kể từ trông nom đến tài chính. Thậm chí hàng tháng t vẫn gửi về cho ông bà vài triệu để chi tiêu, thuốc thang. T biết đó là trách nhiệm của mình, nhưng mấy tháng thất nghiệp gần đây t nhận thấy mình đã quá mệt mỏi, cứ đà này rồi sẽ đi về đâu. Các con thì còn nhỏ, nuôi dạy chúng nó trưởng thành cũng phải 20 năm nữa, song song với đó là cha mẹ già cũng cần mình chăm lo. T hoang mang và mất phương hướng. Cho t 1 lời khuyên, 1 sự khai sáng để t vượt qua đi c mày!!!
Thì m là người hùng là hero là đấng cứu thế cho gia đình dòng họ m rồi còn muốn gì nữa? Nghĩ vậy đi là thấy đời khác ngay có gì đâu.Nghĩ đến tương lai chỉ thấy mịt mù, có thằng nào như tao không, đã 33 tuổi nhưng đéo có 1 tí tài sản dính vào thân, không phải là không làm nên trò trống gì, mà là có quá nhiều thứ phải gánh vác, lo liệu. Nhà t có 3 anh chị em, t là út, anh trai, chị gái t đều mất cả rồi, chỉ cách nhau vài năm. Mẹ t thì ốm yếu quanh năm, bố thì khoảng 15 năm nay không làm ra được của cải vật chất. T đã lấy vợ, sinh được 2 đứa con 1 trai 1 gái, hiện tại 2 vc thuê nhà ở và làm việc tại hà nội. T mới thất nghiệp 3 tháng ở nhà trông con, đéo làm ra đồng tiền thấy cuộc sống nó bế tắc vcl. Cuộc đời t chưa bao giờ biết nghĩ đến cho bản thân, kể cả lúc t làm ra nhiều tiền của thì những người xung quanh t lần lượt ‘báo’ t theo cách này hay cách khác, tuổi trẻ của t là sự chôn vùi ngoài công trường cát bụi, hì hục kiếm đồng tiền lo chi gia đình, bà chị gái ung thư 5 năm rồi ra đi, t cũng lo hết sức có thể trong khả năng, ông già t làm ăn thua lỗ nợ trong nợ ngoài, bán cả 1/2 chỗ đất ở cho ông chú trong họ, t cũng nai lưng ra làm kiếm tiền trả ngân hàng, chuộc lại đất, đến ngày t lấy vợ cũng là 1 tay t lo cho đám cưới của mình, rồi đến giờ vài năm rồi, vc t đẻ được 2 bé, cũng gần như chưa nhờ được bố mẹ t hỗ trợ được gì, kể từ trông nom đến tài chính. Thậm chí hàng tháng t vẫn gửi về cho ông bà vài triệu để chi tiêu, thuốc thang. T biết đó là trách nhiệm của mình, nhưng mấy tháng thất nghiệp gần đây t nhận thấy mình đã quá mệt mỏi, cứ đà này rồi sẽ đi về đâu. Các con thì còn nhỏ, nuôi dạy chúng nó trưởng thành cũng phải 20 năm nữa, song song với đó là cha mẹ già cũng cần mình chăm lo. T hoang mang và mất phương hướng. Cho t 1 lời khuyên, 1 sự khai sáng để t vượt qua đi c mày!!!
thức dậy mới chuẩn mày ạtao mỗi ngày thức giậy đều ko còn sức sống đây, vẫn cố sống tiếp thôi mày, có tay có chân thì chạy grab
là mất cân bằngLệch cán cân là gì vậy a.
còn trẻ còn sức khoẻ ko ốm đau là hạnh phúc rồi. Vắt tay lên óc mà suy nghĩ cách kiếm tiền, giỏi cái gì làm cái đấy, ko giỏi cái gì như tao thì lại đi làm thuê tháng kiếm 20tr nuôi vợ con là đủ. Vừa làm vừa nghe ngóng xem có cơ hội nào thì nhảy vào. Nhiều người khởi nghiệp từ 40 - 50 tuổi. Mày mới 33 vẫn còn là thời gian học hỏi, tích luỹ thì nghĩ nhiều làm giề.Nghĩ đến tương lai chỉ thấy mịt mù, có thằng nào như tao không, đã 33 tuổi nhưng đéo có 1 tí tài sản dính vào thân, không phải là không làm nên trò trống gì, mà là có quá nhiều thứ phải gánh vác, lo liệu. Nhà t có 3 anh chị em, t là út, anh trai, chị gái t đều mất cả rồi, chỉ cách nhau vài năm. Mẹ t thì ốm yếu quanh năm, bố thì khoảng 15 năm nay không làm ra được của cải vật chất. T đã lấy vợ, sinh được 2 đứa con 1 trai 1 gái, hiện tại 2 vc thuê nhà ở và làm việc tại hà nội. T mới thất nghiệp 3 tháng ở nhà trông con, đéo làm ra đồng tiền thấy cuộc sống nó bế tắc vcl. Cuộc đời t chưa bao giờ biết nghĩ đến cho bản thân, kể cả lúc t làm ra nhiều tiền của thì những người xung quanh t lần lượt ‘báo’ t theo cách này hay cách khác, tuổi trẻ của t là sự chôn vùi ngoài công trường cát bụi, hì hục kiếm đồng tiền lo chi gia đình, bà chị gái ung thư 5 năm rồi ra đi, t cũng lo hết sức có thể trong khả năng, ông già t làm ăn thua lỗ nợ trong nợ ngoài, bán cả 1/2 chỗ đất ở cho ông chú trong họ, t cũng nai lưng ra làm kiếm tiền trả ngân hàng, chuộc lại đất, đến ngày t lấy vợ cũng là 1 tay t lo cho đám cưới của mình, rồi đến giờ vài năm rồi, vc t đẻ được 2 bé, cũng gần như chưa nhờ được bố mẹ t hỗ trợ được gì, kể từ trông nom đến tài chính. Thậm chí hàng tháng t vẫn gửi về cho ông bà vài triệu để chi tiêu, thuốc thang. T biết đó là trách nhiệm của mình, nhưng mấy tháng thất nghiệp gần đây t nhận thấy mình đã quá mệt mỏi, cứ đà này rồi sẽ đi về đâu. Các con thì còn nhỏ, nuôi dạy chúng nó trưởng thành cũng phải 20 năm nữa, song song với đó là cha mẹ già cũng cần mình chăm lo. T hoang mang và mất phương hướng. Cho t 1 lời khuyên, 1 sự khai sáng để t vượt qua đi c mày!!!