Có Hình AMA về cuộc sống

ăn nhau ở chỗ này đấy =)) bm t thì bắt t bỏ đh về buôn bán cùng gd, mới học năm 2 phải bỏ đh. nói ra thì dài dòng nhưng đại khái là t nghe bm quá nên cũng hỏng cả tương lai. giờ làm việc lặt vặt bán hàng online chán vl. tháng hơn chục củ thấy đời buồn vì bạn bè cũ đều thành đạt cả.
M trách bố mẹ à. Họ đã vất vả nuôi lớn m.

Vì một vài quyết định lời khuyên mà lại đi đổ lỗi cho ba má.
 
Ngày xưa t thi ĐH được 26 điểm (x2 Anh, 2014), trượt Quản trị kinh doanh. Thế là mới cầm điểm ấy đi nộp nguyện vọng 2.
Đúng nghĩa là chọn nguyện vọng 2 từ trên xuống, có trường nào thì vào trường ấy. Hên cho đời t thế nào là học thấy cũng hay, cũng thích nên cũng top đầu ra, rồi sau mới học lên.
Chứ ban đầu không có định hướng.
Gia đình cản nhiều lần vì nhà ko đủ cơ chạy NN, mà cũng đ hiểu học xong ra làm gì. Đến năm t ra trường ĐH, t có học bổng mà hụt giấy tờ ko đi được, bố mẹ t thương nên bán cái xe đi cho t tiền đi du học nước khác.
M chia sẻ thêm về định hướng lúc ra trường của mi được không, t có đứa em học kinh tế bên NEU mà nó kể đang mông lung về tương lai lắm
 
t đọc cuộc đời m ngẫm ra 1 điều : 1 là tự lo hẳn, tự lo cho cuộc đời mình, tự định hướng đúng hay sai do mình. 2 là nên có sự hỗ trợ từ gd ( có thể là vật chất hoặc tinh thần- ủng hộ hoặc góp ý) . chứ như t đang tự định hướng thì bm kéo về,hồi năm 2 đh t đã kiếm dc 5tr 1 tuần rồi ( năm 2011 - nhờ chất xám) bm ngăn cản bằng nhiều cách : cắt chu cấp-thu máy tính-truy tìm,... đm càng nghĩ càng chán ! đọc thread này mà buồn. @LQDuy đây !
 
M trách bố mẹ à. Họ đã vất vả nuôi lớn m.

Vì một vài quyết định lời khuyên mà lại đi đổ lỗi cho ba má.
m nhầm to =)) hôm rồi t đã tâm sự rồi
fNOlmsqX.png

t từ 1 thằng sv cntt,chân yếu tay mềm về làm cho gd như 1 con chó ,hơn cả thằng làm thuê nhà t. t còn đưa cho bm hơn 100tr tiền t đi làm về cho bm giữ giờ mất tích số tiền đó rồi. t tự lập thì bm truy tìm bắt t về tịch thu mọi thứ.cuộc đời k ai giống ai đâu ! ngay cả việc t bán hàng online trước đây bm t cũng ngăn cấm,ngồi nhà cắt ghép video đăng ảnh bán shopee còn bị ông già cắt cầu dao suốt. m phải hiểu t mệt mỏi ntn
X1LMR4Ot.png

nhìn trình duyệt web thấy t bán hàng rồi chứ
 
ăn nhau ở chỗ này đấy =)) bm t thì bắt t bỏ đh về buôn bán cùng gd, mới học năm 2 phải bỏ đh. nói ra thì dài dòng nhưng đại khái là t nghe bm quá nên cũng hỏng cả tương lai. giờ làm việc lặt vặt bán hàng online chán vl. tháng hơn chục củ thấy đời buồn vì bạn bè cũ đều thành đạt cả.
Nghe hơi giáo điều, nhưng t có tâm niệm mà học từ sếp mà dẫn dắt t đến ngày hôm nay:
- Có ý chí & giữ cho mình tâm sáng. Người ngoài có nói gì, có cười mình cũng phải giữ cho mình 2 thứ đó. Gặp nghìn người ắt cũng sẽ có vài người nhận ra mình hợp với người ta, và thế là đủ.

Ngành nào cũng có cơ hội m à. Nói có khi m ko tin, ngày xưa t vừa thực tập, vừa đi bán thịt quay xe đẩy với cơm phần (thực tập 0 đồng mà, nghèo bm). Nhưng cũng phải ráng để tìm cách vượt giới hạn hiện tại. Xong t mở được 2 kiot thịt quay, lợi nhuận hàng tháng cũng được 40 củ khoai.
Covid ập đến, t trả mặt bằng, chấp nhận mất cọc, bán online luôn. Lúc ấy t thấy chỉ có mấy anh phường & bộ đội là được đi lại tự do.

T mới gạ nhờ bộ đội tan ca ship nguyên liệu cho t, còn nhờ các anh phường tan ca thì ship đồ cho khách. Tự dưng mùa Covid như t độc quyền cả khu vực, vừa ko mất tiền mặt bằng, dân thì ở nhà vẫn phải ăn.
 
Nghe hơi giáo điều, nhưng t có tâm niệm mà học từ sếp mà dẫn dắt t đến ngày hôm nay:
- Có ý chí & giữ cho mình tâm sáng. Người ngoài có nói gì, có cười mình cũng phải giữ cho mình 2 thứ đó. Gặp nghìn người ắt cũng sẽ có vài người nhận ra mình hợp với người ta, và thế là đủ.

Ngành nào cũng có cơ hội m à. Nói có khi m ko tin, ngày xưa t vừa thực tập, vừa đi bán thịt quay xe đẩy với cơm phần (thực tập 0 đồng mà, nghèo bm). Nhưng cũng phải ráng để tìm cách vượt giới hạn hiện tại. Xong t mở được 2 kiot thịt quay, lợi nhuận hàng tháng cũng được 40 củ khoai.
Covid ập đến, t trả mặt bằng, chấp nhận mất cọc, bán online luôn. Lúc ấy t thấy chỉ có mấy anh phường & bộ đội là được đi lại tự do.

T mới gạ nhờ bộ đội tan ca ship nguyên liệu cho t, còn nhờ các anh phường tan ca thì ship đồ cho khách. Tự dưng mùa Covid như t độc quyền cả khu vực, vừa ko mất tiền mặt bằng, dân thì ở nhà vẫn phải ăn.
t tự lập còn bị ngăn cản suốt. t chán,tự xoay sở thôi cũng bị ngăn cản. kể cả làm riêng,k phạm pháp . dùng máy tính là ông già sập cầu dao,đi xe máy là xích xe lại.mà xe t tự mua, tập gym sau khi hết giờ làm ở gd cũng bị ngăn cấm. t thề t là con chó nếu t nói k đúng sự thật. m chưa hiểu hoàn cảnh và suy nghĩ bm t đâu. nếu ai cũng nghĩ dc như m hay sếp m thì cuộc đời nó lại dễ dàng cho t quá !
 
M chia sẻ thêm về định hướng lúc ra trường của mi được không, t có đứa em học kinh tế bên NEU mà nó kể đang mông lung về tương lai lắm
T nghĩ cái khoảnh khắc game-changer nhất với t là khi t đi du học.
Nói gì thì nói, ở 1 đất nước phát triển hơn mà m thật sự tìm hiểu về ngành, nó như 1 cái cheat code vì m biết trước tương lai nếu đất nước phát triển, sau giai đoạn A sẽ là B ấy. Nếu m nắm được quy luật thì khi về nước, m sẽ thấy VN đúng nghĩa là 1 nơi để vẫy vùng.
Ko phải tự dưng cả thế giới gọi VN là rising dragon, còn châu Âu là lục địa già.

Học kinh tế mông lung là đúng rồi, vì có nghề mẹ gì đâu. Kinh tế là kiến thức, ko phải nghề (như kế toán là nghề, bác sĩ là nghề, kĩ sư, lập trình viên là nghề).
Bảo nó là đi học nghề đi, nghề gì cũng được, xong áp thêm bộ kiến thức của nó vào mới thành 1 combo, đi chinh chiến ngoài thị trường đc.

VD: Nói giỏi + kiến thức = đi làm giảng viên hoặc làm MC chính luận.
Viết giỏi + kiến thức = nhà báo, nhà nghiên cứu, …
Toán giỏi, lập trình giỏi + kiến thức = nhà phân tích

Đến khi nào trình độ master được hết combo trên thì phải học tiếp thêm kĩ năng con người (nhậu nhẹt, tâm lý học, điều người, …) thì lúc ấy sẵn sàng để đi làm sếp, thu nhập tăng bằng số mũ & số nhân. Vì trong bất cứ ngành nghề gì, không có điều gì là lắm biến số bằng con người. Quản lý con người luôn là khó nhất.
 
t tự lập còn bị ngăn cản suốt. t chán,tự xoay sở thôi cũng bị ngăn cản. kể cả làm riêng,k phạm pháp . dùng máy tính là ông già sập cầu dao,đi xe máy là xích xe lại.mà xe t tự mua, tập gym sau khi hết giờ làm ở gd cũng bị ngăn cấm. t thề t là con chó nếu t nói k đúng sự thật. m chưa hiểu hoàn cảnh và suy nghĩ bm t đâu. nếu ai cũng nghĩ dc như m hay sếp m thì cuộc đời nó lại dễ dàng cho t quá !
T hiểu mà. Đời rất khổ khi bm cấm cản.
Mình được nuôi bởi bm, lớn lên thì bm là bầu trời rồi, có đi ra ngoài thì cũng thấy bức tường ấy là quá lớn.
Bài toán ấy ko dễ m ạ, rất chia sẻ cùng m.

Cho t hỏi chút, Nhà m có kinh doanh, ngành nghề riêng cần m nối nghiệp ko? Sao bm extreme thế?
 
T sẽ chỉ tính lương trên sự nghiệp này nhé. Vì t còn đi làm thêm, đi buôn để trang trải. Ngành này phải đầu tư bản thân, đúng nghĩa ko biết ngày mai & đợi cơ đến.
- 22 tuổi, tốt nghiệp ĐH: 0 đồng, đi học ThS
- 23 tuổi, tốt nghiệp ThS, đi thực tập không lương hơn 1 năm, 0 đồng.
- 24 tuổi: được nhận chính thức, 13 triệu. Làm 3 tháng thì lên chức, 15 triệu.
- 25 tuổi: lên chức, 18 triệu, cuối năm lên chức, 20 triệu.
- 26 tuổi: giữa năm lên chức, 30 triệu.
- 27 tuổi: vẫn 30 triệu ở cty cũ cho đến khi sang chỗ mới thì 90 triệu (net) như ở trên. T mới ở đây đc 9 tháng & chuẩn bị 28t.
Giỏi quá tml, cho xin 10k mua 2 gói mì cô cô mi đại đói quá :pudency:
 
T nghĩ cái khoảnh khắc game-changer nhất với t là khi t đi du học.
Nói gì thì nói, ở 1 đất nước phát triển hơn mà m thật sự tìm hiểu về ngành, nó như 1 cái cheat code vì m biết trước tương lai nếu đất nước phát triển, sau giai đoạn A sẽ là B ấy. Nếu m nắm được quy luật thì khi về nước, m sẽ thấy VN đúng nghĩa là 1 nơi để vẫy vùng.
Ko phải tự dưng cả thế giới gọi VN là rising dragon, còn châu Âu là lục địa già.

Học kinh tế mông lung là đúng rồi, vì có nghề mẹ gì đâu. Kinh tế là kiến thức, ko phải nghề (như kế toán là nghề, bác sĩ là nghề, kĩ sư, lập trình viên là nghề).
Bảo nó là đi học nghề đi, nghề gì cũng được, xong áp thêm bộ kiến thức của nó vào mới thành 1 combo, đi chinh chiến ngoài thị trường đc.

VD: Nói giỏi + kiến thức = đi làm giảng viên hoặc làm MC chính luận.
Viết giỏi + kiến thức = nhà báo, nhà nghiên cứu, …
Toán giỏi, lập trình giỏi + kiến thức = nhà phân tích

Đến khi nào trình độ master được hết combo trên thì phải học tiếp thêm kĩ năng con người (nhậu nhẹt, tâm lý học, điều người, …) thì lúc ấy sẵn sàng để đi làm sếp, thu nhập tăng bằng số mũ & số nhân. Vì trong bất cứ ngành nghề gì, không có điều gì là lắm biến số bằng con người. Quản lý con người luôn là khó nhất.
Nể phục kiến thức của m quá, cho t hỏi xíu là m học kĩ năng mềm ở đâu vậy, hy vọng m có thể lên nhiều bài viết chia sẻ kiến thức hơn
 
Nể phục kiến thức của m quá, cho t hỏi xíu là m học kĩ năng mềm ở đâu vậy, hy vọng m có thể lên nhiều bài viết chia sẻ kiến thức hơn
Câu hỏi này rộng quá, m có thể cụ thể hoá hơn 1 kĩ năng được k?
 
Đồng tiền đi liền với trách nhiệm. Thuyền to sóng lớn.
Tao 35 tuổi, đã từng trải qua nhiều vị trí tại các công ty, nhà máy của tụi tư bản.
Và hiện tại đang là viên chức của một tổ chức nhỏ của Nhà nước.
 
Đồng tiền đi liền với trách nhiệm. Thuyền to sóng lớn.
Tao 35 tuổi, đã từng trải qua nhiều vị trí tại các công ty, nhà máy của tụi tư bản.
Và hiện tại đang là viên chức của một tổ chức nhỏ của Nhà nước.
Công nhận anh ạ, e mới ở đây chưa được 1 năm mà cũng nhiều lần muốn gục lắm, muốn về làm gì đó nhẹ đầu hơn. Làm nghề này lúc nào não cũng phải trong chế độ sẵn sàng.
Nhưng giờ đi rồi thì cũng đành ráng theo, để cuộc đời ko hối tiếc vì mình đã ko cố gắng, để xem bản thân đi xa được đến đâu.
 
Tao cũng TS rồi lương 12tr. Cũng có mối quan hệ. Biết viết lách. Cho tao làm lính của mày đi 😂
 
Tao thì ngành khác nên đéo có gì để hỏi về cv. Lương lậu tao thì cũng ổn, thua mày tí nhưng vẫn trong tầm khá. Mày có bị cuốn vào vòng xoáy phải kiếm thêm nhiều nữa k? Tao càng lên cao càng nhận ra thuyền to sóng lớn, lương nhiều trách nhiệm nhiều cũng đuối vl, muốn dứt ra vì tao k cần giàu tao cần cuộc sống yên bình ổn định hơn, nhưng đang ở mức thu nhập khá mà dứt ra thì khó sống, tương lai thì mông lung. Mà cứ tiếp tục thì càng bị cuốn theo, gặp nhiều người giỏi hơn lại càng gồng để đua theo, tao cảm giác đánh mất bản thân để thành phiên bản copy của người khác
 
Công nhận anh ạ, e mới ở đây chưa được 1 năm mà cũng nhiều lần muốn gục lắm, muốn về làm gì đó nhẹ đầu hơn. Làm nghề này lúc nào não cũng phải trong chế độ sẵn sàng.
Nhưng giờ đi rồi thì cũng đành ráng theo, để cuộc đời ko hối tiếc vì mình đã ko cố gắng, để xem bản thân đi xa được đến đâu.
tuổi trẻ là thời điểm để khám phá và trải nghiệm nhiều điều mới mẻ. Trong quá trình đó, chúng ta có thể rơi vào cái bẫy của việc kiếm tiền và làm việc không ngừng, và dễ cảm thấy như mình đang bị ràng buộc bởi đồng tiền.
Đến một lúc nào đó, chúng ta sẽ nhận ra rằng sự hài lòng và hạnh phúc không chỉ đến từ vật chất mà còn từ những trải nghiệm, mối quan hệ và cảm giác tự do trong cuộc sống.
 
t cũng thạc sĩ rồi,lương tháng 15tr,đưa vợ 4tr,bồ 4tr,vợ nhí 3tr nữa còn lại t tiêu.T thì du học ở north vietnam,giờ về làm cty gia đình nên lương hơi bèo tí,được cái sếp tâm lí cũng chiều t.Sáng t quên đi làm sếp còn gọi nhắc nhở t đi làm nữa cơ.Đúng là yêu ba t nhất trên đời :vozvn (22):
 
Tao cũng có bằng cử nhân quản lý tài chính công, mà bỏ không dùng vì nghĩ là sẽ không làm nhà nước.
Không nghĩ là ngàng này vẫn làm ngoài được.
Những công ty sẽ tuyển vị trí nào liên quan tới ngành này hả mày ? Mày name drop tên vài công ty cho tao được không ?
 
T 27 tuổi, ở HN, đi làm thuê, công việc 50% là desk job (ko phải IT) và dưới đây là thu nhập ‘cứng’.
T ở đây mục đích chia sẻ thuần, ko bán khoá học, ko dẫn link gì hết, đêm hôm chán nên làm thôi.

2Oeyt1724092252.jpg

Nhìn thu nhập của huynh đài, tôi ngưỡng mộ quá. Năm nay gần 40, mà chỉ bằng số lẻ thu nhập của Huynh Đài. Ước gì... :vozvn (19):

Bổ sung cái ảnh lương tháng 7/2024. Cay thật.
imageef70e0dc779a6786.png
 
27 tuổi mà đã lương như này, mà lại là doanh nghiệp tư nhân của VN thì mày giỏi đấy, và chắc đặc biệt giỏi về kỹ năng mềm, tạo quan hệ, vì mức lương kia khó có thể deal theo cách thông thường ở VN được. Tiền nào của nấy, tiền nhiều sẽ gắn với trách nhiệm nhiều. Nhiều khi thấy có những thằng không phải làm gì lương tháng cứ 9 con số, nhưng người ta đâu biết khi con tàu trật ray thì những thằng đó sẽ đứng sóng đầu tiên.
Tao 32 tuổi, cũng từng một thời tuổi trẻ xông xáo sẵn sàng làm 0 đồng chỉ để chứng tỏ bản thân và giành chỗ đứng trong xã hội. Cũng từng đi ra nước ngoài mà không màng đến tiền bạc, chỉ máu đi học kiến thức để về thay đổi cuộc đời. Mức lương cao nhất trong đời làm thuê của tao đến hiện tại là 2k5 năm 2019.

Thế rồi sau mấy biến cố, cộng thêm tao làm đối ngoại thị trường Nhật nên nhậu nhiều, tiếp mấy thằng Nhật toàn đến đêm nên sức khỏe đi xuống, rồi tao cảm thấy cái nghề đấy của tao không đến mức lừa đảo nhưng "nói quá" hơi nhiều, không hợp với tính cách của tao nên tao nghỉ (thời ấy tao làm xuất khẩu lao động và du học), với nói thật là tao cũng chán cái cảnh phải cúi đầu nịnh thằng này, nâng thằng nọ, rồi thời gian cho vợ con không bằng thời gian đi với chúng nó.

Sau đấy tao nghỉ về làm cho một công ty liên doanh, làm hành chính thôi, lương hiện tại 1k2 (tính cả thưởng các thứ thì chắc là 1k5). Tao có học và làm thêm tay trái là bán hàng online với vợ, tay phải là làm MMO. Vì việc trên công ty của tao quá nhàn, ngày tao làm có 15 phút, nghỉ thứ 7, chủ nhật, 1 năm 3 kỳ lễ 9 ngày, mỗi tháng nghỉ thêm 1-2 ngày nữa nên tao là tỷ phú thời gian. Trộm vía mấy năm rồi thì nghề tay trái cũng gọi là ổn định, tháng cũng được 5-10k tùy lúc (năm nay thì đang móm) nên cuộc sống cũng tạm ổn, không giàu cũng không thiếu.

Thu nhập ngoài cao hơn thu nhập chính nhiều nhưng tao vẫn duy trì đi làm công ty và chưa có định hướng nghỉ. Sáng vẫn xách catap chở con đi học tối đi về. Tại tao còn phải sống vì thế hệ sau, tao muốn con tao nhìn vào thấy tao là người đi làm trưởng thành trong xã hội, tao cũng muốn bố mẹ, anh em, bạn bè tao có độ tin tưởng, lời nói của tao có trọng lượng. Tao làm MMO tao biết có những thằng có hàng chục, hàng trăm tỷ nhưng cả ngày ở nhà cắm mặt máy tính không giao thiệp xã hội. Tiền thì nhiều nhưng con cái nhìn vào, thấy thằng bố con mẹ suốt ngày chỉ ở nhà không đi làm thì không biết nhận thức của nó sẽ thay đổi thế nào, mà trẻ con thì học nhanh lắm. Anh em, bạn bè, gia đình thì lại cứ tưởng thằng này ngồi nhà xóc tài xỉu, rửa tiền.... Cái này tao không làm được.

Nói chung tuổi trẻ tao ham vinh, thích chứng tỏ bản thân, giờ tao lại muốn an nhiên, cuộc sống đầy đủ trôi đi bình lặng, không muốn tranh đấu hay làm gì để tối về áy náy không ngủ được. Tao bị cái bệnh "hay nghĩ cho người khác", không dám tàn nhẫn đạp lên cái khác để lên đỉnh, khổ lắm!
 

Có thể bạn quan tâm

Top