T nghĩ cái khoảnh khắc game-changer nhất với t là khi t đi du học.
Nói gì thì nói, ở 1 đất nước phát triển hơn mà m thật sự tìm hiểu về ngành, nó như 1 cái cheat code vì m biết trước tương lai nếu đất nước phát triển, sau giai đoạn A sẽ là B ấy. Nếu m nắm được quy luật thì khi về nước, m sẽ thấy VN đúng nghĩa là 1 nơi để vẫy vùng.
Ko phải tự dưng cả thế giới gọi VN là rising dragon, còn châu Âu là lục địa già.
Học kinh tế mông lung là đúng rồi, vì có nghề mẹ gì đâu. Kinh tế là kiến thức, ko phải nghề (như kế toán là nghề, bác sĩ là nghề, kĩ sư, lập trình viên là nghề).
Bảo nó là đi học nghề đi, nghề gì cũng được, xong áp thêm bộ kiến thức của nó vào mới thành 1 combo, đi chinh chiến ngoài thị trường đc.
VD: Nói giỏi + kiến thức = đi làm giảng viên hoặc làm MC chính luận.
Viết giỏi + kiến thức = nhà báo, nhà nghiên cứu, …
Toán giỏi, lập trình giỏi + kiến thức = nhà phân tích
Đến khi nào trình độ master được hết combo trên thì phải học tiếp thêm kĩ năng con người (nhậu nhẹt, tâm lý học, điều người, …) thì lúc ấy sẵn sàng để đi làm sếp, thu nhập tăng bằng số mũ & số nhân. Vì trong bất cứ ngành nghề gì, không có điều gì là lắm biến số bằng con người. Quản lý con người luôn là khó nhất.