Bà con khốn nạn là như thế nào ?

Ngày mai là đám cưới anh 3 tao mà t phải bỏ đám đi về nhà vì không chịu nổi dòng họ của cha t ... nhà t lúc trước giàu có lắm, ngày nào cũng đãi bà con với khách, 1 tháng ngoài những lúc sổ vuông ra thì ăn nhậu từ sáng tới tối. Tới lúc vuông thất vẫn giữ thói quen hào sảng như vậy được mấy năm thì vỡ nợ, bán hết vuông đất gần 300 công ... bà con quay lưng hết, phải đi thuê vuông làm lại từ đầu.

Cha t làm như mắc nợ với dòng họ, nhà thì lúc đo nghèo sơ xác mà bà dì 3 qua mượn 5tr sửa mái tôn, mẹ t ko cho mượn, cha t về nạt nộ rồi lấy dc 3tr cho mượn rồi người ta giựt luôn.

Hỏi sao mỗi lần ở nhà là t với ổng cãi lộn suốt, ổng nói có miếng ăn tới đâu ... tao nói cho người ta ăn 30 chục năm rồi, nhà này bể nợ luôn rồi cha chưa hài lòng hả gì.

Giờ tới đám a3 t, tao góp đc 30tr cho làm đám mà đem qua nhà gái giúp đám hết 15tr, bớt lại 10tr ko dc tại sợ người ta coi thường ... còn bà con bên cha ta là 1 lũ khốn nạn, nhà thì cách 1 con sông có, cách 2 3 tiếng chạy đò cũng có, nhà thì giàu nức vách mà bắt cha t đi rướt mới qua đám, sợ bao đò tốn tiền ... 4h sáng đi rướt tới 2h chiều mới về tới đây, thấy nhà nhỏ bà nào cũng chề môi, ngày mốt mới đám mà qua hôm nay, bắt buộc cha t phải đãi ăn gần 20c người trong 2 ngày. Mẹ t nấu muốn xỉu lên xỉu xuống ko 1 người vô tiếp ngoài a e tao.

Đãi ăn mà nó còn chê đồ ăn ít, ăn luôn đồ đãi đám ... tới giới hạn t nói phong long vài tiếng đụ má đụ mẹ nó thì cha t gầy tao, nói t lúc nào cũng nghĩ đến tiền vẫn là cái câu miếng ăn có tới đâu, tới giới hạn t rồi, gom đồ lội bộ gần 20c cây số ra tới bến tàu đi thẳng về nhà t.

Nhiều lúc t ko hiểu bà con là cái gì mà cha t phải coi trọng đến vậy trong khi có ai coi gia đình mình ra giống ôn gì. Gia đình lụn bại cỡ đó mà ổng vẫn ko sáng mắt ra thì t cũng hết cách rồi.
 
Ngày mai là đám cưới anh 3 tao mà t phải bỏ đám đi về nhà vì không chịu nổi dòng họ của cha t ... nhà t lúc trước giàu có lắm, ngày nào cũng đãi bà con với khách, 1 tháng ngoài những lúc sổ vuông ra thì ăn nhậu từ sáng tới tối. Tới lúc vuông thất vẫn giữ thói quen hào sảng như vậy được mấy năm thì vỡ nợ, bán hết vuông đất gần 300 công ... bà con quay lưng hết, phải đi thuê vuông làm lại từ đầu.

Cha t làm như mắc nợ với dòng họ, nhà thì lúc đo nghèo sơ xác mà bà dì 3 qua mượn 5tr sửa mái tôn, mẹ t ko cho mượn, cha t về nạt nộ rồi lấy dc 3tr cho mượn rồi người ta giựt luôn.

Hỏi sao mỗi lần ở nhà là t với ổng cãi lộn suốt, ổng nói có miếng ăn tới đâu ... tao nói cho người ta ăn 30 chục năm rồi, nhà này bể nợ luôn rồi cha chưa hài lòng hả gì.

Giờ tới đám a3 t, tao góp đc 30tr cho làm đám mà đem qua nhà gái giúp đám hết 15tr, bớt lại 10tr ko dc tại sợ người ta coi thường ... còn bà con bên cha ta là 1 lũ khốn nạn, nhà thì cách 1 con sông có, cách 2 3 tiếng chạy đò cũng có, nhà thì giàu nức vách mà bắt cha t đi rướt mới qua đám, sợ bao đò tốn tiền ... 4h sáng đi rướt tới 2h chiều mới về tới đây, thấy nhà nhỏ bà nào cũng chề môi, ngày mốt mới đám mà qua hôm nay, bắt buộc cha t phải đãi ăn gần 20c người trong 2 ngày. Mẹ t nấu muốn xỉu lên xỉu xuống ko 1 người vô tiếp ngoài a e tao.

Đãi ăn mà nó còn chê đồ ăn ít, ăn luôn đồ đãi đám ... tới giới hạn t nói phong long vài tiếng đụ má đụ mẹ nó thì cha t gầy tao, nói t lúc nào cũng nghĩ đến tiền vẫn là cái câu miếng ăn có tới đâu, tới giới hạn t rồi, gom đồ lội bộ gần 20c cây số ra tới bến tàu đi thẳng về nhà t.

Nhiều lúc t ko hiểu bà con là cái gì mà cha t phải coi trọng đến vậy trong khi có ai coi gia đình mình ra giống ôn gì. Gia đình lụn bại cỡ đó mà ổng vẫn ko sáng mắt ra thì t cũng hết cách rồi.
Ko biết mày giờ bn tuổi. Nhưng cách nghĩ của thế hệ bố mày khác thế hệ mày, tình cảm với dòng họ, tổ tiên cũng chặt chẽ hơn. Nên mày nên thông cảm với bố mày, giúp ông trong khả năng mày có thể. Ông nuôi mày cả đời thì cố cho ông nở mặt nở mày với dòng họ là được.
 
:vozvn (19): cách biệt thế hệ nên suy nghĩ cũng khác. Nhiều khi ae như củ nồi cũng phải chịu
 
Về sau có chuyện tới tiền bạc thì mày cứ lo cho mẹ mày , cho anh mày. Còn cha mày thì mày cứ thẳng thắn với ổng , ổng đối với dòng họ ra sao thì sang bảo dòng họ lo cho ổng , đừng làm khổ mẹ con mày. Tình cảm dòng họ cũng chẳng qua là sòng phẳng mới lâu bền.
 
Thằng nào tóm tắt với thông dịch luôn cho t hiểu câu chuyện hơn với.
 
Trách bà con làm l* gì, trách cha m mới đúng. Chưa chắc cha m đã sống hào sảng như m thấy. Mọi người có cái nhìn khác nhau.
Sống qụy lụy như cha m khi người ta đổi xử đ* ra gì là lỗi của cha m thôi.

Vl mấy thằng đàn ông vì danh tiếng, vì sợ người ta nói, vợ con không lo xong lại lo suy nghĩ của người khác.
 
T lười ko đọc hết nhưng tánh ba m cũng hao hao tính ba t, coi trọng ae trong gđ nhưng mà bố m nthe ích kumyr quá ko biết thương vk con đem hết cho ae r vk con vất vả … t thông cảm và thấu hiểu hoàn cảnh của m
 
Thằng nào tóm tắt với thông dịch luôn cho t hiểu câu chuyện hơn với.
Nhà có a cha ưa sĩ diện, coi trọng dòng họ mà não nhỏ =)). Tụi bà con nó biết vừa sĩ vừa ngu dễ dụ nên cứ lợi dụng thôi, trong bụng thì nó coi như con chó rách hơ hơ :misdoubt:. A già thằng thớt thì vẫn cứ ảo tưởng là tụi nó coi mình như a lớn trong dòng họ, là bà con máu mủ ruột rà. Trong khi vợ con thì đéo lo lo cái danh ảo game :feel_good:
 
Sửa lần cuối:
Ngày mai là đám cưới anh 3 tao mà t phải bỏ đám đi về nhà vì không chịu nổi dòng họ của cha t ... nhà t lúc trước giàu có lắm, ngày nào cũng đãi bà con với khách, 1 tháng ngoài những lúc sổ vuông ra thì ăn nhậu từ sáng tới tối. Tới lúc vuông thất vẫn giữ thói quen hào sảng như vậy được mấy năm thì vỡ nợ, bán hết vuông đất gần 300 công ... bà con quay lưng hết, phải đi thuê vuông làm lại từ đầu.

Cha t làm như mắc nợ với dòng họ, nhà thì lúc đo nghèo sơ xác mà bà dì 3 qua mượn 5tr sửa mái tôn, mẹ t ko cho mượn, cha t về nạt nộ rồi lấy dc 3tr cho mượn rồi người ta giựt luôn.

Hỏi sao mỗi lần ở nhà là t với ổng cãi lộn suốt, ổng nói có miếng ăn tới đâu ... tao nói cho người ta ăn 30 chục năm rồi, nhà này bể nợ luôn rồi cha chưa hài lòng hả gì.

Giờ tới đám a3 t, tao góp đc 30tr cho làm đám mà đem qua nhà gái giúp đám hết 15tr, bớt lại 10tr ko dc tại sợ người ta coi thường ... còn bà con bên cha ta là 1 lũ khốn nạn, nhà thì cách 1 con sông có, cách 2 3 tiếng chạy đò cũng có, nhà thì giàu nức vách mà bắt cha t đi rướt mới qua đám, sợ bao đò tốn tiền ... 4h sáng đi rướt tới 2h chiều mới về tới đây, thấy nhà nhỏ bà nào cũng chề môi, ngày mốt mới đám mà qua hôm nay, bắt buộc cha t phải đãi ăn gần 20c người trong 2 ngày. Mẹ t nấu muốn xỉu lên xỉu xuống ko 1 người vô tiếp ngoài a e tao.

Đãi ăn mà nó còn chê đồ ăn ít, ăn luôn đồ đãi đám ... tới giới hạn t nói phong long vài tiếng đụ má đụ mẹ nó thì cha t gầy tao, nói t lúc nào cũng nghĩ đến tiền vẫn là cái câu miếng ăn có tới đâu, tới giới hạn t rồi, gom đồ lội bộ gần 20c cây số ra tới bến tàu đi thẳng về nhà t.

Nhiều lúc t ko hiểu bà con là cái gì mà cha t phải coi trọng đến vậy trong khi có ai coi gia đình mình ra giống ôn gì. Gia đình lụn bại cỡ đó mà ổng vẫn ko sáng mắt ra thì t cũng hết cách rồi.
Miền tây à mà phải đi đò
 
Cháu đích tôn. Tau 35 tuổi trưởng tộc đây ta còn ko về nội nữa là mày. Sống dơ dáy thì con cái nó bỏ
 
Ngoài ông bà nội ngoại, cha mẹ với mấy dì bên ngoại quan tâm gia đình tao ra thì t chả quan tâm ai khác nữa. Anh em dòng họ t chả nói chuyện với ai, ai hỏi thì trả lời. Nói chung là giờ khoảng cách xa lắm nhưng cũng kệ t chả biết làm sao vì t cũng chẳng sống ở quê.
 
Má đọc mà sợ thật. Vì đãi khách, đối xử tốt cho bọn nó lợi ích quá nhiều đến độ vỡ nợ thì thôi thua. Còn đám cưới anh 3 mày đem qua nhà gái 15tr nữa chứ. Theo t thấy giống sĩ diện hơn. Bọn kia được nước lợi dụng thôi, cha m hiền quá nó ăn hiếp rồi. Thật sự thì suy nghĩ của người lớn vẫn có gì đó khác lắm, t với cha t cũng vậy nhiều khi chả hiểu ổng cho nổi
 
- ít học nó vậy, anh em nó ko thương nhau.
thằng thương thì nghèo, còn thằng có ăn thì nó điếm, nghe lời vợ nó, nên nó ko thương anh em nó 1 cách thật sự, chỉ trên cái miệng là vậy.

súc vật thay cho cái anh em chú bác, thế hệ 1950s còn sống tới nay.
 
- ít học nó vậy, anh em nó ko thương nhau.
thằng thương thì nghèo, còn thằng có ăn thì nó điếm, nghe lời vợ nó, nên nó ko thương anh em nó 1 cách thật sự, chỉ trên cái miệng là vậy.

súc vật thay cho cái anh em chú bác, thế hệ 1950s còn sống tới nay.
Nhưng mà ông bà lại hay để lại của cải, đất đai cho mấy thằng giàu, keo, điếm thúi vì tụi nó biết nịnh. Lâu lâu tạt qua múa mép với mua cho ít quà là xong. Còn khi cha mẹ bị bệnh, nằm liệt một chỗ hay nhà có biến là éo bao giờ thấy mặt tụi nó luôn. Toàn mấy thằng nghèo phải đi vay mượn chữa trị, chăm sóc lo cho mấy cụ. Nhưng khi nghe chia tiền hay đất đai là có mặt tụi nó 1'30" ngay hơ hơ :misdoubt:. Đời nó vậy, t thấy rất rất nhiều nhà như vậy ở cái xứ lừa này luôn.
 
Ngày mai là đám cưới anh 3 tao mà t phải bỏ đám đi về nhà vì không chịu nổi dòng họ của cha t ... nhà t lúc trước giàu có lắm, ngày nào cũng đãi bà con với khách, 1 tháng ngoài những lúc sổ vuông ra thì ăn nhậu từ sáng tới tối. Tới lúc vuông thất vẫn giữ thói quen hào sảng như vậy được mấy năm thì vỡ nợ, bán hết vuông đất gần 300 công ... bà con quay lưng hết, phải đi thuê vuông làm lại từ đầu.

Cha t làm như mắc nợ với dòng họ, nhà thì lúc đo nghèo sơ xác mà bà dì 3 qua mượn 5tr sửa mái tôn, mẹ t ko cho mượn, cha t về nạt nộ rồi lấy dc 3tr cho mượn rồi người ta giựt luôn.

Hỏi sao mỗi lần ở nhà là t với ổng cãi lộn suốt, ổng nói có miếng ăn tới đâu ... tao nói cho người ta ăn 30 chục năm rồi, nhà này bể nợ luôn rồi cha chưa hài lòng hả gì.

Giờ tới đám a3 t, tao góp đc 30tr cho làm đám mà đem qua nhà gái giúp đám hết 15tr, bớt lại 10tr ko dc tại sợ người ta coi thường ... còn bà con bên cha ta là 1 lũ khốn nạn, nhà thì cách 1 con sông có, cách 2 3 tiếng chạy đò cũng có, nhà thì giàu nức vách mà bắt cha t đi rướt mới qua đám, sợ bao đò tốn tiền ... 4h sáng đi rướt tới 2h chiều mới về tới đây, thấy nhà nhỏ bà nào cũng chề môi, ngày mốt mới đám mà qua hôm nay, bắt buộc cha t phải đãi ăn gần 20c người trong 2 ngày. Mẹ t nấu muốn xỉu lên xỉu xuống ko 1 người vô tiếp ngoài a e tao.

Đãi ăn mà nó còn chê đồ ăn ít, ăn luôn đồ đãi đám ... tới giới hạn t nói phong long vài tiếng đụ má đụ mẹ nó thì cha t gầy tao, nói t lúc nào cũng nghĩ đến tiền vẫn là cái câu miếng ăn có tới đâu, tới giới hạn t rồi, gom đồ lội bộ gần 20c cây số ra tới bến tàu đi thẳng về nhà t.

Nhiều lúc t ko hiểu bà con là cái gì mà cha t phải coi trọng đến vậy trong khi có ai coi gia đình mình ra giống ôn gì. Gia đình lụn bại cỡ đó mà ổng vẫn ko sáng mắt ra thì t cũng hết cách rồi.
M ở miền Tây hử:vozvn (20):
 
Ngày mai là đám cưới anh 3 tao mà t phải bỏ đám đi về nhà vì không chịu nổi dòng họ của cha t ... nhà t lúc trước giàu có lắm, ngày nào cũng đãi bà con với khách, 1 tháng ngoài những lúc sổ vuông ra thì ăn nhậu từ sáng tới tối. Tới lúc vuông thất vẫn giữ thói quen hào sảng như vậy được mấy năm thì vỡ nợ, bán hết vuông đất gần 300 công ... bà con quay lưng hết, phải đi thuê vuông làm lại từ đầu.

Cha t làm như mắc nợ với dòng họ, nhà thì lúc đo nghèo sơ xác mà bà dì 3 qua mượn 5tr sửa mái tôn, mẹ t ko cho mượn, cha t về nạt nộ rồi lấy dc 3tr cho mượn rồi người ta giựt luôn.

Hỏi sao mỗi lần ở nhà là t với ổng cãi lộn suốt, ổng nói có miếng ăn tới đâu ... tao nói cho người ta ăn 30 chục năm rồi, nhà này bể nợ luôn rồi cha chưa hài lòng hả gì.

Giờ tới đám a3 t, tao góp đc 30tr cho làm đám mà đem qua nhà gái giúp đám hết 15tr, bớt lại 10tr ko dc tại sợ người ta coi thường ... còn bà con bên cha ta là 1 lũ khốn nạn, nhà thì cách 1 con sông có, cách 2 3 tiếng chạy đò cũng có, nhà thì giàu nức vách mà bắt cha t đi rướt mới qua đám, sợ bao đò tốn tiền ... 4h sáng đi rướt tới 2h chiều mới về tới đây, thấy nhà nhỏ bà nào cũng chề môi, ngày mốt mới đám mà qua hôm nay, bắt buộc cha t phải đãi ăn gần 20c người trong 2 ngày. Mẹ t nấu muốn xỉu lên xỉu xuống ko 1 người vô tiếp ngoài a e tao.

Đãi ăn mà nó còn chê đồ ăn ít, ăn luôn đồ đãi đám ... tới giới hạn t nói phong long vài tiếng đụ má đụ mẹ nó thì cha t gầy tao, nói t lúc nào cũng nghĩ đến tiền vẫn là cái câu miếng ăn có tới đâu, tới giới hạn t rồi, gom đồ lội bộ gần 20c cây số ra tới bến tàu đi thẳng về nhà t.

Nhiều lúc t ko hiểu bà con là cái gì mà cha t phải coi trọng đến vậy trong khi có ai coi gia đình mình ra giống ôn gì. Gia đình lụn bại cỡ đó mà ổng vẫn ko sáng mắt ra thì t cũng hết cách rồi.
Đm miền tây lun nè. T có vài điểm giống vậy. Đm vãi lol cái từ hào sảng
 
Nhưng mà ông bà lại hay để lại của cải, đất đai cho mấy thằng giàu, keo, điếm thúi vì tụi nó biết nịnh. Lâu lâu tạt qua múa mép với mua cho ít quà là xong. Còn khi cha mẹ bị bệnh, nằm liệt một chỗ hay nhà có biến là éo bao giờ thấy mặt tụi nó luôn. Toàn mấy thằng nghèo phải đi vay mượn chữa trị, chăm sóc lo cho mấy cụ. Nhưng khi nghe chia tiền hay đất đai là có mặt tụi nó 1'30" ngay hơ hơ :misdoubt:. Đời nó vậy, t thấy rất rất nhiều nhà như vậy ở cái xứ lừa này luôn.
Kkk đúng rồi nhà tao cũng dc gọi là khá mà mấy họ hàng còn khá hơn nhiều thế mà có 700tr tiền ma chay bà nội tao mấy bà cô em ông già tao cũng dành hết , dm nói là nhà này theo mẫu hệ con gái làm chủ dm cay ko haha. Giờ 3 bà cô mỗi bà 1 cái bàn thờ ông bà , đến buồn cười .
 
Kkk đúng rồi nhà tao cũng dc gọi là khá mà mấy họ hàng còn khá hơn nhiều thế mà có 700tr tiền ma chay bà nội tao mấy bà cô em ông già tao cũng dành hết , dm nói là nhà này theo mẫu hệ con gái làm chủ dm cay ko haha. Giờ 3 bà cô mỗi bà 1 cái bàn thờ ông bà , đến buồn cười .
Làm trò thật, không hiểu sao lớn rồi mà làm mấy việc buồn cười m nhỉ
 

Có thể bạn quan tâm

Top