@con cóc
Chịu khó la liếm

Cái này thì khỏi quen luôn đi,cưới về làm đời con khổ đấy,yêu thì yêu mấy con giời đụt trĩ BKHN,HMU như @Olineasdf hay mẹ gì đó cũng đượck có công việc ổn định. Cũng không học đại học
.png)
Cái này thì khỏi quen luôn đi,cưới về làm đời con khổ đấy,yêu thì yêu mấy con giời đụt trĩ BKHN,HMU như @Olineasdf hay mẹ gì đó cũng đượck có công việc ổn định. Cũng không học đại học
Vl mày bê đê àChắc là ko = ))))))) nó bận bỏ mẹ
Nhưng t nghĩ mình nên chọn người hợp background và cùng tần số nha mBạn ấy hiện tại k có công việc ổn định. Cũng không học đại học. Mà khổ cái nhà t 3 đời đều truyền thống học. Khó lắm m ạ. T không bước qua được định kiến.
T dẫn về nhà cũng đéo biết phải trả lời sao. Đợt bố mẹ t hỏi về bạn ấy thì t xạo lồn là bạn ấy học học viện an ninh các thứ.
Giờ t không muốn làm bố mẹ lo, t cũng thương bạn ấy, nhưng chắc gia đình no1 thôi.
Nó học y, hết 4 năm thì còn ngoại trú đủ kiểu, chưa đi làm dcRa ngoài đi làm đi em
T hiểu mà. Thế nên t mới quyết định dứt m ạ. T chứng kiến nhiều cảnh thất nghiệp, rồi đánh cãi chửi nhau, con cái nheo nhóc, t sợ lắm. Con bạn t và bạn @dungdamchemnhau thì khuyên là nếu đủ thương thì phải yêu phải đồng hành cùng nhau, đủ yêu sẽ vượt qua được, rồi nó bảo biết đâu sau này bạn ấy sẽ thay đổi. Nhưng mà t sợ lắm, hiện tại t không dám bước tiếp và cũng không dám dẫn bạn ấy về nhà. Nói chuyện hợp, tính cách hợp nhưng mà học thức chênh quá, khó. T không muốn bố mẹ t suy nghĩ, vì bố mẹ t già lắm, lo bao nhiêu chuyện đã đủ mệt rồi, giờ t mà còn dẫn bạn này về t cũng không biết giải thích sao.Nhưng t nghĩ mình nên chọn người hợp background và cùng tần số nha m
Tuy là có những đôi này đôi kia, trong xh có những người tuy background khác nhau nhưng vẫn hạnh phúc hoặc giống nhau mà lại mâu thuẫn. Nhưng t tin bố mẹ chỉ muốn những điều tốt nhất cho m thôi.
Còn việc t đưa ny ra mắt vì t thấy n đạt chuẩn được cả những điều t và gia đình t mong muốn, để bme và gdinh t dc yên tâm khi 2 đứa cùng bên cạnh nhau sp nhau phát triển.
Tình yêu và cảm xúc dành cho nhau là quan trọng, nhưng những cái khác như gia cảnh, học thức, ... cũng vẫn quan trọng lắm m ạ. Có thể còn trẻ nên chưa hiểu, sau này vào cs hôn nhân r mới nhận thức dc
Ừ m ạCái này thì khỏi quen luôn đi,cưới về làm đời con khổ đấy,yêu thì yêu mấy con giời đụt trĩ BKHN,HMU như @Olineasdf hay mẹ gì đó cũng được![]()
Gặp thằng chồng lưu manh nữa thì ăn Lồnchứng kiến nhiều cảnh thất nghiệp, rồi đánh cãi chửi nhau, con cái nheo nhóc, t sợ lắm.
Bạn ý thì không lưu manh, đào hoa tí thôi Thọ ạGặp thằng chồng lưu manh nữa thì ăn lồn
Đào hoa thì cắm sừng chịch bậy nhéBạn ý thì không lưu manh, đào hoa tí thôi Thọ ạ![]()
Gặp thằng chồng lưu manh nữa thì ăn lồn
Có to béo như Thọ cóc ko?Bạn ý thì không lưu manh, đào hoa tí thôi Thọ ạ![]()
Ko béo,nhỏ con lắm chung quy lại là chuppyCó to béo như Thọ cóc ko?![]()
Có khác chi đâu một con rối ngườiCuộc đời m thật bi kịch như 1 con robot vậy![]()
T biết m ko trứng dái nên ít nhất m phải có ý chí của riêng mCó khác chi đâu một con rối người
Héo hết cả lòng phải làm nụ hoa tươi
Nói nói cười cười
Nói nói cười cười
Tao ngày xưa yêu ai cũng bị ngăn cảnChán ghê vậy tụi m, bên tình bên hiếu.
Từ nhỏ bố mẹ cấm t yêu đương, t không được phép chat chit hay nhắn tin với bất kỳ đứa con trai nào cả. T cũng ngu ngu khờ khờ chỉ biết vâng lời. Năm cấp 3 nhìn họ yêu đương lãng mạn vch. Còn t thì phải quặn lòng, nhẫn tâm block tất cả những người t thích, t sợ ảnh hưởng tới việc học, t sợ lắm.
Lên đại học, ngày nào mẹ t cũng gọi điện bảo t k được yêu đương, t quá mệt mỏi, những lời ấy cứ như sợi dây trói chân t vào vậy.
Và đến ngày t biết thích 1 người, nhưng ràng buộc cơm áo gạo tiền, nghề nghiệp các thứ, t và bạn ấy hiện tại cứ như hai thế giới tách biệt, nếu dẫn về nhà thì bố mẹ t lại hỏi 1 loạt câu hỏi cháu đang học gì, hoặc cháu làm nghề gì. T với bạn ấy dây dưa mãi gần 1 năm, bọn t cũng thương nhau nhiều, nhưng rồi cũng buông. T cố gắng dứt hẳn.
Chán đéo tả nổi.
T giờ méo mó nhận thức về tình yêu cmnr. T nghĩ sau này nếu học xong thạc sĩ 25 tuổi thì kiếm tiền 1 2 năm rồi chắc cưới luôn. Tìm bừa 1 người hiền lành, công ăn việc làm tương đương mình. Trong nhờ đục chịu.
Nói chung cuộc đời buồn.
Vợ mày ngăn àTao ngày xưa yêu ai cũng bị ngăn cản
..............
Vợ mày ngăn àMà gặp mày mới cùng cảnh, mài đít 6 năm, tiền học, tiền ăn, tiền đú tốn cả tỉ của obg. Giờ mà phát hiện ra yêu người không có công ăn việc làm chắc cạo mẹ đầu quá.
Khó m ah. Giờ ví dụ như m nhá, m học xong ck1, m có sẵn sàng bỏ tất cả vì tình yêu lấy 1 cô gái học hết cấp 3 khôngYêu đi sợ gì.
Tao là chú mày đấy![]()
Tao PhD rồi chứ ck cái jKhó m ah. Giờ ví dụ như m nhá, m học xong ck1, m có sẵn sàng bỏ tất cả vì tình yêu lấy 1 cô gái học hết cấp 3 khôngHỏi thật
![]()
Thế nào là 1 người hiền lành?Chán ghê vậy tụi m, bên tình bên hiếu.
Từ nhỏ bố mẹ cấm t yêu đương, t không được phép chat chit hay nhắn tin với bất kỳ đứa con trai nào cả. T cũng ngu ngu khờ khờ chỉ biết vâng lời. Năm cấp 3 nhìn họ yêu đương lãng mạn vch. Còn t thì phải quặn lòng, nhẫn tâm block tất cả những người t thích, t sợ ảnh hưởng tới việc học, t sợ lắm.
Lên đại học, ngày nào mẹ t cũng gọi điện bảo t k được yêu đương, t quá mệt mỏi, những lời ấy cứ như sợi dây trói chân t vào vậy.
Và đến ngày t biết thích 1 người, nhưng ràng buộc cơm áo gạo tiền, nghề nghiệp các thứ, t và bạn ấy hiện tại cứ như hai thế giới tách biệt, nếu dẫn về nhà thì bố mẹ t lại hỏi 1 loạt câu hỏi cháu đang học gì, hoặc cháu làm nghề gì. T với bạn ấy dây dưa mãi gần 1 năm, bọn t cũng thương nhau nhiều, nhưng rồi cũng buông. T cố gắng dứt hẳn.
Chán đéo tả nổi.
T giờ méo mó nhận thức về tình yêu cmnr. T nghĩ sau này nếu học xong thạc sĩ 25 tuổi thì kiếm tiền 1 2 năm rồi chắc cưới luôn. Tìm bừa 1 người hiền lành, công ăn việc làm tương đương mình. Trong nhờ đục chịu.
Nói chung cuộc đời buồn.
Đuma. Thế m già. Đến tuổi bên kia sườn dốc cmnr. Vấn đề tựu chung là vậy đó. Mà ngành này yêu vào, học ngu như bò luôn. Dở sách ra chữ khum có vô mầy ạTao PhD rồi chứ ck cái j
Định nghĩa chung thôi m. Phân tích sâu dưới góc độ tâm lý, sinh lý thì dài. Hiểu nghĩa đơn giản nhất đi. Hiền là hiền.Thế nào là 1 người hiền lành?
Thậm chí nếu m biết thế nào là 1 người hiền lành? Thì làm sao m có thể đoán định 1 người nào đó là hiền lành?
m nohope cmnr
Tao khẳng định với mày là mày éo còn cơ hội sống sót đâu,ngày vỡ nợ diệt chủng éo còn xa nữa đâuChán ghê vậy tụi m, bên tình bên hiếu.
Từ nhỏ bố mẹ cấm t yêu đương, t không được phép chat chit hay nhắn tin với bất kỳ đứa con trai nào cả. T cũng ngu ngu khờ khờ chỉ biết vâng lời. Năm cấp 3 nhìn họ yêu đương lãng mạn vch. Còn t thì phải quặn lòng, nhẫn tâm block tất cả những người t thích, t sợ ảnh hưởng tới việc học, t sợ lắm.
Lên đại học, ngày nào mẹ t cũng gọi điện bảo t k được yêu đương, t quá mệt mỏi, những lời ấy cứ như sợi dây trói chân t vào vậy.
Và đến ngày t biết thích 1 người, nhưng ràng buộc cơm áo gạo tiền, nghề nghiệp các thứ, t và bạn ấy hiện tại cứ như hai thế giới tách biệt, nếu dẫn về nhà thì bố mẹ t lại hỏi 1 loạt câu hỏi cháu đang học gì, hoặc cháu làm nghề gì. T với bạn ấy dây dưa mãi gần 1 năm, bọn t cũng thương nhau nhiều, nhưng rồi cũng buông. T cố gắng dứt hẳn.
Chán đéo tả nổi.
T giờ méo mó nhận thức về tình yêu cmnr. T nghĩ sau này nếu học xong thạc sĩ 25 tuổi thì kiếm tiền 1 2 năm rồi chắc cưới luôn. Tìm bừa 1 người hiền lành, công ăn việc làm tương đương mình. Trong nhờ đục chịu.
Nói chung cuộc đời buồn.
Đuma. Thế m già. Đến tuổi bên kia sườn dốc cmnr. Vấn đề tựu chung là vậy đó. Mà ngành này yêu vào, học ngu như bò luôn. Dở sách ra chữ khum có vô mầy ạ![]()