Tao sinh ra trong gia đình ở 1 vùng quê, nhà tao cũng chẳng phải nghèo cũng chẳng phải giàu. Tao được ông tao dạy bảo từ bé. Ông tao có Cô tao làm ở 1 cơ quan nhà nước trên HN này. Bà Cô tao giỏi và khéo léo trong các mối quan hệ. Từ bé tao được ông tao và mọi người bảo là cứ học hành chăm chỉ ổn định sau thì Cô mày xin việc cho. Tao cũng chỉ biết học và học, cuối cùng thì cũng đỗ ĐH, khi gần ra trường thì Cô tao cứ hứa hẹn với ông bà già tao hết chỗ nọ chỗ kia, chỗ thì sân bay Nội Bài, lúc thì lại bảo vào quân đội, lúc thì bảo vào công an bên phòng cháy, cuối cùng mày biết xin vào đâu không? xin vào làm bảo vệ ở cơ quan, làm từ năm 2014 không có hợp đồng chính thức, lúc đó lương có 3tr800, may mà có tiền trông xe, tiền bán nước uống. Thời gian đầu vào đấy tao được 1 ông sinh năm 65 làm tổ trưởng, ông này thì thích oai, sĩ diện, nhưng năng lực không có, hay có tính tắt mắt, trộm vặt, hay hóng chuyện rồi tâu lên sếp. Có bà làm thư kí thì office chả biết, toàn gọi tao sang, lúc hỏng máy tính thì đổ lung tung, nói thật đó là môi trường tao cũng không hiểu nó thể loại gì nữa, gọi lại trong những câu " tranh công, chối tội, đổ lỗi, thanh minh" Tao mới vào có học nên cũng bị chèn ép nhiều lúc nghẹt thở, trong khi cô tao cũng làm to trong cơ quan, lúc lên xin tiền chỗ cô tao thì các ông các bà đấy ngọt nhạt lắm, khen tao này nọ vv. Tính tao thì thích sòng phẳng, minh bạch. Làm 4 năm thì tao cũng xin cô tao chuyển ra ngoài làm hoặc sang nơi khác làm. Nhà tao có cái lạ lùng là tao không bao h được quyết định một cái gì về cuộc sống của tao. Buồn cười thế đấy ae ạ. Còn tiếp ...