t ở tầng gần đáy. Đủ ăn đủ mặc, nợ ít có thể trả hết, gia đình bình thường vl như kiểu nhà thằng nobita, bố mẹ đều làm công ăn lương, chả mâu thuẫn mà cũng chả vui vẻ gì cứ tàng tàng.
Nếm đủ đắng cay ngọt bùi, có thời gian toả sáng đc nhiều ng quý, cũng có lúc bồng bột hành động theo bản năng đánh mất uy tín, sống cô độc, chả ai giúp đỡ mà cũng chả cần ai giúp.
Nhưng càng sống lâu t càng nhận ra t rất cô đơn, chả có bạn bè gì, mà điểm yếu của t là cứ mắc lỗi là lại tự ti sống khép mình, hoặc có thể t chưa sống đủ lâu, đủ nỗi khổ để cảm thông với ng khác cùng tầng lớp.
Hút thuốc, cờ bạc, gái gú,... đủ hết chỉ có ma tuý chưa thử bao giờ
Ước 1 lần đc sống ở tầng cao hơn, như kiểu nhà thằng xeko, quan hệ rộng vl, nhà cao cửa rộng thích gì có đấy