T gặp vợ t 1 cái là 2 đứa yêu nhau luôn (cũng là tình đầu của t).
.png)
Yêu được hơn 1 tháng sau thì về ở chung, lúc đấy t mới là sinh viên năm nhất. Cả 2 đứa cùng nghèo vlone. Đạp xe chục cây đi học

Yêu nhau, hơn 10 năm rồi. Có vs nhau cũng 2 mặt con. Chưa bao giờ cãi vã, đi đâu cũng có nhau. Lúc nào cũng nắm tay nhau.
Nên t nghĩ tình yêu là duyên số, là hoà hợp... ko liên quan lắm đến chuyện sống thử hay không.
Có điều cũng lạ là t dẫn vợ t về nhà lần đầu ra mắt, không hề báo trước, thế mà ai cũng quý luôn. Mà phải nói thêm là, nhà t toàn người cực kỳ gia trưởng, khó tính. T cũng ko hiểu sao t lại dám dẫn bạn gái về nhà khi mới đang là sinh viên năm nhất.:vozvn (30):
Lúc 2 đứa chuẩn bị khăn gói quay lên Hà Nội, bố t trêu vợ t là: cháu có làm con dâu bác k?
Vợ t hồn nhiên: có ạ.
Mẹ t còn xui t là đem bạn gái về mà ở cùng, ai biết đâu bọn t đã ở cùng nhau từ lâu r

:vozvn (16):
Kể từ ngày vợ t về nhà t lần đầu, nhà t lúc nào cũng vui vẻ, đầm ấm. Thứ mà trước kia gần như chưa từng tồn tại. Do bố t rất phong kiến, hay rượu chè và khắc nghiệt với vợ con lắm. Đúng kiểu đàn ông nông thôn Bắc bộ điển hình luôn.
Còn nữa, t tự đánh giá là t học hành bình thường, không có gì nổi bật, cũng không tài giỏi hơn người. Chỉ có thái độ là luôn tích cực, cầu thị, tự lập.
Thế mà từ ngày ra trường, làm ăn phát như diều gặp gió ý.
Người làng toàn bảo t là phất hơn cả buôn thuốc phiện.
Thế nên, dù vợ t gần như không kiếm được tiền, chỉ ăn với đẻ (Đi làm nửa ngày cho cty Thuỵ Điển để được giao lưu). Thì t vẫn tin vợ t là người mang lại may mắn cho t. Kiểu vượng phu ích tử ý.
Tóm lại, vs t tình yêu là duyên số, là để con tim lên tiếng. Chứ đéo phải sự lựa chọn, đéo mang mấy chục tiêu chuẩn ra rồi vẽ đồ thị tuyến tính, đạo hàm chỉ số Nikkei ra mà chọn được.
Còn khi đã yêu rồi thì mày phải tinh tế, yêu hết lòng, biết đồng cảm và chia sẻ, có đủ tỉnh táo và vị tha. Nha các tml <3