Chắc tao bị trầm cảm nặng rồi, ko biết nên đi khám ko

Mày bệnh hơi bị nặng rồi đấy...thanh niên cc gì suốt ngày ỉ ôi trên mạng.
Ra ngoài đi nhậu cùng bạn bè,có bạn gái thì gọi đi đục cả đêm ko có thì sét phều đi qua đêm.
 
Sửa lần cuối:
Mày bệnh hơi bị nặng rồi đấy...thănh niên cc gì suốt ngày ỉ ôi trên mạng.
Ra ngoài đi nhậu cùng bạn bè,có bạn gái thì gọi đi đục cả đêm ko có thì sét phều đi qua đêm.
Tao đá phò qua đêm rồi chán lắm mày, mẹ mỗi Đức đắp một cái chăn nó ko cho bóp vú nản vl đc mỗi cái xinh.
 
Tml thớt còn biết vào xàm tâm sự thì ko bị trầm cảm đâu, chỉ bị stress tiền mãn dục thôi !

Người trầm cảm luôn thu mình lại, ko muốn gặp gỡ, nc chia sẻ với ai. Bạn đồng hành của họ là bóng tối và bức tường.

Họ mất hết cảm xúc về cuộc sống vì thế họ muốn tự giải thoát.
 
Tml thớt còn biết vào xàm tâm sự thì ko bị trầm cảm đâu, chỉ bị stress tiền mãn dục thôi !

Người trầm cảm luôn thu mình lại, ko muốn gặp gỡ, nc chia sẻ với ai. Bạn đồng hành của họ là bóng tối và bức tường.

Họ mất hết cảm xúc về cuộc sống vì thế họ muốn tự giải thoát.
Tao có đủ triệu chứng đó mày, tao nghĩ là trầm cảm ko máu me tình dục gì mẹ tao từng nghĩ đến tự giải thoát rồi mày, nhưng ko thực hiện thôi, nhiều lúc thắt dây thừng xong treo lên rồi chô cổ vào lại ko có gan làm.
 
Hôm nay tao nhắm cầu gần 1 tiếng có thằng còn đến bao tao có chuyện gì buồn thì đừng manh động từ từ khác có hướng giải quyết, tao thử mọi cách rồi nó ko đỡ dạo này còn nặng hơn ý mày.
M chăm chịu khó ra ngoài giao tiếp với ae, đến những chỗ mới, làm quen với người lạ. Đôi khi vs ng lạ mày sẽ thoải mái cởi mở hơn vì ngta ko bt gì về con người mày, Tập chạy bộ, thể dục đều đặn. Hạn chế lên facebook, xem đt , tránh xem thông tin tiêu cực. Ví dụ như mày đang túng quẫn mà xem bạn mày kiếm đc mớ tiền thì chỉ có buồn hơn. Giúp đỡ, khen ngợi người khác để cảm thấy ấm áp hơn. Ngủ đủ giấc, uống nhiều nước, tránh để bản thân rảnh rỗi rồi đầu óc lại rơi vào suy nghĩ. Tạm thế đã
 
M chăm chịu khó ra ngoài giao tiếp với ae, đến những chỗ mới, làm quen với người lạ. Đôi khi vs ng lạ mày sẽ thoải mái cởi mở hơn vì ngta ko bt gì về con người mày, Tập chạy bộ, thể dục đều đặn. Hạn chế lên facebook, xem đt , tránh xem thông tin tiêu cực. Ví dụ như mày đang túng quẫn mà xem bạn mày kiếm đc mớ tiền thì chỉ có buồn hơn. Giúp đỡ, khen ngợi người khác để cảm thấy ấm áp hơn. Ngủ đủ giấc, uống nhiều nước, tránh để bản thân rảnh rỗi rồi đầu óc lại rơi vào suy nghĩ. Tạm thế đã
Ukm mày tao có vấn đề mới lên đây tâm sự hai hôm trước làm hơn 20 chục viên para mà thấy đau đầu thêm, mày sức khỏe tao tốt nên ko sao.
 
M vẫn nhận thức đk bị trầm cảm là chưa nặng đâu, khi nào k còn nhận thức ms cần đi chữa
 
Dại quá. Trên ảnh bìa fb hay zalo t đều để ảnh phượng hoàng lửa. Có nghĩa là hủy diệt và tái sinh. Đời ai cũng như ai. Ai may mắn thì được giàu sang phú quý. Phúc phần đó cũng do nghiệp do những duy độ kiếp trước mà có. Như thằng hemihellcat chẳng hạn. Nó k lo tiền nhưng nó buồn chuyện khác. Ai cũng có thời điểm bạn tôi ạ. Như tôi mà 2 năm trước tôi cũng k nghĩ tôi có ngày hôm nay nó tệ đến mức độ này đâu. Suy cho cùng, đời ai không 1 lần vấp. Hãy cố gắng lên vì biết đâu được. Ngày mai ngày kia nữa mình sẽ còn khổ hơn. Nhưng cái quan trọng nhất là tinh thần. Là ý chí. Mất 2 cái đó. Thì thôi đi cũng đẹp rồi. Đừng chết nhé bạn.
Ukm mày tao chưa đến nỗi thế đâu chả qua có những lúc làm liều tí thôi xong lại nghĩ lại thôi.
 
Lời khuyên cho m là bỏ hết tất cả những thứ có thể khiến m phải suy nghĩ kể cả công việc,vác xác đi khám rồi lâdy thuốc điều trị,vác xe lên và đi nhiều vào,tốt nhất là đi những nơi còn kém phát triển ví dụ như tây bắc để m thấy cuộc đời m còn may mắn và biết trân trọng hơn,m đừng nghĩ chết để làm lại vì chắc gì có kiếp sau để m được sống,nếu có thì chắc gì kiếp sau m đã tốt đẹp được hơn kiếp này,chết m còn dám thì sống mà lại sợ sao.quan trọng là m đi khám và kết hợp điều chỉnh lại tâm lí,m có thể đến bệnh viện tâm thần tw hay khoa tâm thần bạch mai,nghe từ tâm thần nó hơi nặng nề nhưng đừng ngại
 
Cách đây 1 năm tao cũng bị như mày, nhưng rồi tự khỏi thôi. Bị trầm cảm mà uống thuốc tây chỉ có mệt hơn, vì việc đưa các chất hóa học vào để kích thích các hormone trong cơ thể nó đi ngược mẹ lại tự nhiên (mặc dù trầm cảm cũng ngược tự nhiên nên mới tính là bệnh). Như nhiều tml trên kia có nói đó, mày chịu khó ra ngoài, nói chuyện với bạn bè hoặc ai đó, ai cũng được miễn là mày cảm thấy có thể nói chuyện được (có hôm tao còn ngồi nói chuyện với 1 ông già ăn xin, nói đủ mẹ thứ chuyện mặc dù cuối cùng tao cũng đưa ông đó 100k). Sau đó là mày chịu khó chạy bộ hoặc chơi 1 cái gì đó khiến cơ thể mày ko chịu được về mặt thể chất, kể cả ngã gục mẹ xuống vì mệt cũng được. Việc đó khiến cho cơ thể mày tự sinh ra dopamine hay adrenaline hoặc hormone đéo gì đó mà tao ko nhớ tên, khi cơ thể mày tự sinh ra cái đó được rồi thì những cơn trầm cảm nó sẽ ít dần đi.
Đừng có ngồi mà lướt web hay cầm đt làm gì, nó chỉ làm mày càng thấy chán nản hơn thôi.
 
cách đây 1 năm mình có bị z, xong mình cũng nghĩ mình trầm cảm. Lúc ấy bản thân tự nói với chính mình, mình không thể như vậy được, dù mình có chết thì ngày mai mặt trời vẫn mọc, thế giới vấn tiếp tục phát triển thì tại sao mình phải chết. Mìn chết thì mọi thứ không có gi thay đổi, nếu mà mình chết làm thay đổi cái gi đấy ý nghĩa hẳn nghĩ đến chết. Rồi lúc chết chẳng ai buồn cả ngoài gd mình. Cái này gọi là giai đoạn đầu vẫn còn tự thức tỉnh được. Sau này mình đã nghĩ khác. Dù trời có sụp, có xảy ra biến cố gi lớn cũng phải cố gắng mà vượt qua, đồng ý có buồn có đau khổ, nhưng hãy cố gắng cho mình tự buồn 1 khoảng tg ngắn thôi. Đưngf để bất cứ gi làm mình suy sụp. Cố lên bạn nhé!
 
Ukm mày tao chưa đến nỗi thế đâu chả qua có những lúc làm liều tí thôi xong lại nghĩ lại thôi.
Cố gắng lên bro!mấy tml ở trên cũng nói hết rồi.đầu căng quá thì thể thao.tập gym xà chạy bộ bơi.tập ngồi thiền.nhiều ae cũng thích ngồi thiền cho bớt lo âu căng thẳng
 
Còn viết được suy nghĩ ntn thì tốt nhất lao ra đường mà chơi hay làm bất cứ điều j M thích. ĐM cứ ngồi trong nhà rồi lắm cái suy nghĩ vớ vẩn nó lại luẩn quẩn...
 
M cố gắng đi chạy bộ đi. Ngày chạy 2-3 tiếng cho t. Và quan trọng là ko đc bỏ cuộc
Tml này nói chuẩn trước tao cũng bị 2 năm mất ngủ. Mày phải chữa mất ngủ đã lên mạng mua lọ laroxen của hv quân y uống, ngủ được thì sáng dậy chạy bộ, mày khỏe lên thì trầm cảm sẽ đỡ
 
Dạo này tâm lý của tao thấy chán nản, ko có định hướng tương lai gì, chỉ thích ngồi một mình ko muốn làm gì, tối ko ngủ thức cả đêm 5 ngày nay rồi ngủ ngày chưa đầy 2 tiếng, trong người lúc nào cũng mệt mỏi, luôn nghĩ đến chuyện tử tử để làm lại cuộc đời, hơn hai tháng nay tao bị như vậy rồi ko biết tao còn cố gắng đc nữa ko nữa hay bị bệnh trầm cảm đánh gục lúc nào ko biết, ở đây có tml nào từng bị trầm cảm chưa vậy chia sẻ để giúp tao vượt qua cái.
Cảm thông cùng bác vl :too_sad:
 
Top