Chú tao tiểu đội trưởng, nhỏ thôi, đánh từ ngày đầu. Ổng kể nói mùa khô nắng k có nước, thằng nào tìm dc suối, nc ngầm, phong cmn anh hùng tại chỗ. Mà phong làm cái quần gì khi mà trc sau cũng chết...
Đi hành quân, bị mai phục, cả tiểu đoàn bị diệt gần hết, tiểu đội ổng còn mình ổng sống sót, nên bổ sung quân thành tiểu đội trưởng luôn. Toàn tiểu đoàn dc đâu 12 mạng sống. Về sau kết nghĩa anh em, có ng giả điên trốn về, sau hoà bình tự dưng hết điên.
Hành quân qua vùng đồi khô cỏ cháy, lính tách đội hình đi tìm nc, 2 thằng ra đi k thấy về, chỉ huy lệnh truy nã về địa phương, gia đình mang tiếng, đánh xong rút quân, lộ trình lệch chỉ vài km so với lộ trình hành quân ban đầu, thấy xác 2 thằng ngồi gục tựa gốc cây, dép mũ vẫn còn tên, súng đạn đủ, k dấu đạn bắn, đồng đội khóc bảo 2 thằng khả năng đi tìm nc, nhưng bị lạc hay rắn, nên gục luôn. Vì có nc là dc cả đám xem như con cưng. Báo lên cấp trên, đơn vị để xin thủ tục liệt sĩ, xoá án, thì mấy bố truy nã 1 nốt nhạc, chứ xoá án tận 10 năm chưa xong! Gia đình đau đớn, đồng đội cũng buồn, tiểu đội trưởng, tiểu đoàn trưởng đơn thư liên tục, tất cả đi vào hư không. Hơn 10 năm, 1 ông trong 12 ông sống sót đó lên chức cao, vừa nhận chức hôm trc hôm sau ký giấy xoá án, trả lại danh dự cho đồng đội
Đói, mò vào làng, k phải khu nào cũng ưa việt +, có khu nó ghét như thù, nên vơ đại dc gì vơ rồi chạy, có nhà thì vào còn cả mâm cơm, hỏi pốt con đâu thì k ai nói, bộ đội mò lên mâm ăn, ăn xong sùi bọt chết cả đám, có độc. Đám còn lại điên lên xả súng, và k bao giờ dc ghi lại.
Giếng nc trong làng tuyệt k dám uống, bùa ngải là 1 chuyện, độc mới là cái chính.
Có những thứ độc chết ngay, nhưng có làng cao tay hơn, độc vài ngày sau mới chết, điên lên quay lại làng đó thì chỉ còn vườn k nhà trống, cả làng trốn sạch
Nên đừng tưởng hình ảnh cờ hoa trên báo là thật, ng có suy nghĩ riêng, việc cầm súng sang 1 đất nc khác, dù lý do gì cũng chả khác xâm lược, nên việc dân bản địa họ yêu hay ghét k ai biết