Thực sự lúc đó t ko nghĩ và chưa từng mình bị trầm cảm như vậy .Thằng nào bị rồi mới biết nó kinh khủng như thế nào .Đây là câu chuyện của t , năm đó là tầm 2017 t ra trường cầm trên tay tấm bằng loại giỏi đầy tự tin đi xin việc .Nhưng tất cả đều bị trượt từ nhà nước đến tư nhân , t nhận ra tấm bằng này đéo có yn và tác dụng gì nếu mày ko kĩ năng ko có yếu tố phụ , lúc đó t ko có việc làm 1 mình bơ vơ ở hn t thực sự suy sụp trầm cảm cực kì ra trường đc hơn nửa năm nhưng ko tìm đc việc ưng ý phải đi lao động chân tay kiếm tiền đủ sống , tao tự cô lập tao lại ko muốn nc với bất kì ai về quê hơn năm rồi cũng ko về luôn , những đam mê trước kia như game hay đá bóng tao bỏ hết , tao ngủ rất ít chỉ 3-4 tiếng thôi cứ tối lại khóc .Suy nghĩ linh tinh mình là thằng thất bại vô dụng , bố mẹ nuôi ăn học phí tiền , xong rồi thấy bạn bè thành công thêm tự ti hơn >LÚc đó tao off hết các mạng xh thậm chí điện thoại t để im lặng để khỏi nghe , cứ đi làm về <Lúc đó t làm bưng bê ở nhà hàng > cái phòng t như 1 đống rác , t toàn suy nghĩ tiêu cực và đã có ý định tự tử rồi .Cũng lên mạng tìm hiểu cách ra đi nhẹ nhàng nhất .Nhưng có 1 sự kiện khiến tao quyết tâm điều trị bệnh và suy nghĩ lại , đó là hôm đó bố tao điện cho tao ,ông lo vì hơn tháng rồi ông ko điện đc <Mấy hôm đó t vứt điện thoại lung tung> lần đầu tiên t thấy bố tao khóc <tính bố tao khá cứng và gia trưởng > tao cũng kể cho ông nghe tao thất bại như thế nào ,tao cũng nói lời trăn trối về bố mẹ hãy quên 1 thằng vô dụng như con đi , tao định hôm đó tự tử thật , định làm nốt hôm đây đi từ biệt 1 vài bạn thân rồi ra đi .THì ối zồi ôi t đéo tin đc vừa nói xong lúc trưa tao tạt qua phòng thì thấy bố mẹ tao đang đứng ở cửa rồi .Hai ông bà ôm tao và khóc , t cũng khóc luôn .Thế là ông ở lại với tao đúng 3 tháng sợ tao làm sao .Xong t cũng quyết tâm đi khám và điều trị bệnh <Lúc đó t có ăn bám bố mẹ nhưng cố gắng suy nghĩ tích cực > .Giờ tao đi làm rồi , công việc cũng ưa thích nhưng dù khó khăn cũng luôn tránh suy nghĩ tiêu cực .Giờ nghĩ lại khoảng thời gian đó tao ám ảnh mãi