updated:
T nghĩ về tình cảm, hạnh phúc cũng như tổn thương thì ai cũng có. Nên thôi t sẽ kể sau về những người đã bước vào cuộc đời t để dạy t biết nói hai chữ “cám ơn”. Còn bây giờ t sẽ kể 1 cách bao quát về các cú ngã trong quá khứ, hi vọng bọn m có thể nghĩ về nó để cảm thấy mình còn may mắn và cố gắng vượt qua đại dịch này nhé.
Lại nói về chuỗi thời gian 2014, khi về VN thì t bắt đầu thay đổi cũng khá nhiều, cái cảm giác từ bé được cưng chiều nhưng lại bị kiểm soát tuyệt đối, xong lại được thả tự do bên 1 đất nước xa lạ, được lao động để làm chủ cuộc sống, sau đó lại có thể trả nợ cho bố mẹ, từ đó t bắt đầu tự cao lắm, t luôn nghĩ t rất hay ho. Với các mối quan hệ xung quanh, kèm thêm việc có tấm bằng du học sinh, t dễ dàng được nhận vào các công ty truyền thông nổi tiếng thời điểm ấy (t được nhận không phải nhờ CV mà là nhờ bạn bè đưa thẳng vào), tiền t kiếm được chỉ phục vụ cho các nhu cầu cá nhân, vì lúc ấy t về ở cùng nhà bố mẹ, nên cũng chẳng lo bất kì các thể loại bill gì, nên tiền kiếm được mặc sức mà tiêu. Cứ mỗi ngày trôi qua, sáng thì t ở công ty, chiều tối thì tụ tập đi uống rượu bia cùng những người bạn mới - thời gian đó chắc là lúc t buông thả bản thân nhất. Lúc ấy bà t bệnh khá nặng, đã phải nằm viện 115 một thời gian dài, nhưng t cũng chẳng vào thăm. Cho đến một ngày, khi bà mất, mẹ gọi khi t đang ở công ty,t sững sờ không tin vào tai mình về điều mẹ nói. T chạy xe như điên về nhà (lúc ấy chỗ t làm và nhà t cách nhau cỡ 10km), vừa chạy, vừa khóc, cảm giác ấy thật sự kinh khủng. Ngày bà mất, cách sinh nhật của t 1 tuần, một ngày mưa buồn tháng 9. Cũng kể từ đó t rất ghét sinh nhật của chính mình, vì đến tận bây giờ t vẫn cảm thấy chưa tha thứ cho bản thân.
Sau đó, t vì quá chán nãn nên đã nghỉ ở công ty cũ, lúc ấy t vừa chán bản thân, vừa buồn chuyện gia đình, sau đó có 1 lần, có thằng bạn cùng công ty cũ bảo t rằng
“Ê, tao thấy cỡ m không hợp làm ngành sáng tạo đâu, m không có năng lực, có làm thì mãi cũng không thăng tiến được như t”
Vậy là t suy nghĩ, nếu ở cùng 1 vị trí, thì t sẽ thua nó, vậy nếu t làm ở vị trí khác, t sẽ có thể trở thành người leader của nó và giao công việc cho nó, thế là t chấp nhận thử thách, đi làm ở một vị trí khác. thì trong 1 lần cũng khá may, t đã xin vào công ty Event. Lúc ấy t được giao cho dự án cũng khá quan trọng với công ty, làm cùng team, t cắm mặt cắm cổ mà làm,vì t học về mảng sáng tạo, nhưng công việc t nhận lại thiên về Marketing, nên đối với t, đó thật sự là 1 áp lực quá mới mẽ, lí do tại sao t lại lựa chọn công việc ấy. T nhớ lúc ấy t có thể làm bất kì điều gì mà mọi người sai vặt, đôi khi cũng tự ái nhưng rồi nghĩ lại, rửa bát, dọn phòng cũng làm hết rồi. Giờ bưng bê nhịn tí thì có là thá gì đâu. Thế là t làm. Người ta không cho t về, bắt ngủ lại văn phòng để xong việc, trời mưa nhưng nếu phải chạy ra ngoài lấy đồ về thì t cũng vẫn phải đi, xong khi quay lại, vẫn bộ đồ ướt ấy, t vẫn phải mặc và ở lại công ty đến tận ngày hôm sau. Xong lúc được về nhà nghỉ ngơi, khách hàng bắt lên họp (t nhớ hôm ấy là chủ nhật) thì t cũng phải bỏ hết chạy lên quận 1, xong ngồi chờ mấy tiếng, cuối cùng khách đến và khoe mới đi làm nail xong (t thề đến giờ t vẫn hận con khách đấy) và giờ trễ rồi nên không cần họp nữa. T lại lủi thủi đi về. Nói chung chịu đựng mọi sự thì sau 1 tháng, khi sản phảm được ra mắt, lễ ra mắt khá thành công. Đêm đó về nhà, t sốt li bì gần 40 độ, nhưng bọn m biết sau đó, sau tất cả những gì t cố gắng cái t nhận là gì không, là khi t vào công ty lại, không ai nhìn mặt t, và t ngồi lơ ngơ ở văn phòng, t hỏi chị leader là
“chị ơi, task của em hôm nay là gì?”
Thế là bà ấy nói 1 cách thản nhiên “thì nghỉ 1 hôm nên công việc phải có người follow, muốn làm thì tự mà giành lại”.
Sau câu nói đó, t nghỉ việc kèm 1 tin nhắn “Chị ơi, em nghĩ công việc là chia sẽ, là cùng nhau làm tốt chứ không phải giành giựt và đạp đổ, nên em thấy em không phù hợp đi tiếp tục, lương của em cũng chưa đến ngày nhận, thôi em tặng chị, coi như cám ơn chị dạy em thêm bài học mới”. Ngày hôm ấy, t lại nghỉ việc.