Thiennhank9
Mai là mùng một
T vừa mới về nội, giỗ cha t. Giờ lên lại sgon r.
Sơ qua thì nhà t nghèo, đéo có nhà để ở, t phải ở trọ 30 năm trong sự nhục nhã và tủi hổ với bạn bè con nhà có điều kiện.
Sự nhục nhã này hoàn toàn đến từ gia đình.
T vẫn cố gắng trong cuộc sống, có 1ty5 tiền mặt, lương 50tr net, năm ngoái thì 120tr net tháng.
Ông già đã chết của t thì ăn chơi, bỏ nhà theo gái, ko chu cấp cho t hay mẹ. Trước đó còn chỉ thẳng vào mặt t, bảo t là thằng thất bại, sẽ chẳng làm nên trò trống gì.
Khi ổng chết, t phải lo toàn bộ chi phí đám tang, vài chục triệu. Điều đáng cười ở đây, tổng số tiền trong đời mà ổng cho t, đéo biết nổi... Dc vài triệu chưa. 🤣. Và t phải tốn vài chục triệu cho đám tang của một người ko xứng đáng làm cha.
À không, phải là một người mà t thấy nhục nhã khi có quen biết.
Còn mẹ t, thì luôn bắt t phải thế này nọ. Và hàng tháng hiện tại vẫn vắt đều t 10tr. Có tháng 15-20tr.
Đợt r t về thăm nội, thì biết là nội giận mẹ t. Lí do là mẹ t đề cập đến chuyện do chúc thừa kế đứng tên t. Nội giận là đó là tài sản nội, ko ai được bảo nội phải làm gì. Mà đây là hiểu lầm, do nội đề cập chuyện di chúc vs mẹ t, nội lúc đó đang bệnh, và họ hàng có dòm ngó thì phải. T méo rõ lắm. Thì mẹ t mới nói tình thật là nên lập di chúc sớm để đỡ tranh giành sau này. Ý tốt mà lại bị hiểu lầm.
Trc đó thì ông già t gửi tiền về nội. Từ lúc già mất, thì 1 năm t về một lần, r gửi tiền một lần luôn.
Trc đó nội kêu t đưa giấy tờ cccd để lập di chúc, mà t lơ lơ. Vì thật sự t ko tham của nội. T có lòng tự trọng về tiền bạc.
Nhưng giờ khi thấy nội lại chần chừ vụ di chúc vậy. T mới nhận ra. Cái dòng giống ích kỷ, chỉ nghĩ cho bản thân, không có một chút suy nghĩ cho con cháu của ba t, nó có lí do, và đc thừa hưởng từ nội t.
Một gia đình bất hạnh, và t là thằng lãnh đủ hậu quả.
Tại sao t lại sinh ra trong gia đình khốn nạn và nhục nhã này. Tại sao họ là đấng sinh thành nhưng không bao giờ có suy nghĩ đến hạnh phúc của con cháu như nhà người ta.
Còn t, tại sao t phải lo lắng tiền bạc như vậy cho họ.
T chỉ muốn đc sống bình thường. Mà cuộc đời lại cho t gia đình quá ích kỷ và khốn nạn, lại còn nghèo khổ và nhục nhã.
Lên tâm sự xong thì t chịch e rau nữa đây.
Sơ qua thì nhà t nghèo, đéo có nhà để ở, t phải ở trọ 30 năm trong sự nhục nhã và tủi hổ với bạn bè con nhà có điều kiện.
Sự nhục nhã này hoàn toàn đến từ gia đình.
T vẫn cố gắng trong cuộc sống, có 1ty5 tiền mặt, lương 50tr net, năm ngoái thì 120tr net tháng.
Ông già đã chết của t thì ăn chơi, bỏ nhà theo gái, ko chu cấp cho t hay mẹ. Trước đó còn chỉ thẳng vào mặt t, bảo t là thằng thất bại, sẽ chẳng làm nên trò trống gì.
Khi ổng chết, t phải lo toàn bộ chi phí đám tang, vài chục triệu. Điều đáng cười ở đây, tổng số tiền trong đời mà ổng cho t, đéo biết nổi... Dc vài triệu chưa. 🤣. Và t phải tốn vài chục triệu cho đám tang của một người ko xứng đáng làm cha.
À không, phải là một người mà t thấy nhục nhã khi có quen biết.
Còn mẹ t, thì luôn bắt t phải thế này nọ. Và hàng tháng hiện tại vẫn vắt đều t 10tr. Có tháng 15-20tr.
Đợt r t về thăm nội, thì biết là nội giận mẹ t. Lí do là mẹ t đề cập đến chuyện do chúc thừa kế đứng tên t. Nội giận là đó là tài sản nội, ko ai được bảo nội phải làm gì. Mà đây là hiểu lầm, do nội đề cập chuyện di chúc vs mẹ t, nội lúc đó đang bệnh, và họ hàng có dòm ngó thì phải. T méo rõ lắm. Thì mẹ t mới nói tình thật là nên lập di chúc sớm để đỡ tranh giành sau này. Ý tốt mà lại bị hiểu lầm.
Trc đó thì ông già t gửi tiền về nội. Từ lúc già mất, thì 1 năm t về một lần, r gửi tiền một lần luôn.
Trc đó nội kêu t đưa giấy tờ cccd để lập di chúc, mà t lơ lơ. Vì thật sự t ko tham của nội. T có lòng tự trọng về tiền bạc.
Nhưng giờ khi thấy nội lại chần chừ vụ di chúc vậy. T mới nhận ra. Cái dòng giống ích kỷ, chỉ nghĩ cho bản thân, không có một chút suy nghĩ cho con cháu của ba t, nó có lí do, và đc thừa hưởng từ nội t.
Một gia đình bất hạnh, và t là thằng lãnh đủ hậu quả.
Tại sao t lại sinh ra trong gia đình khốn nạn và nhục nhã này. Tại sao họ là đấng sinh thành nhưng không bao giờ có suy nghĩ đến hạnh phúc của con cháu như nhà người ta.
Còn t, tại sao t phải lo lắng tiền bạc như vậy cho họ.
T chỉ muốn đc sống bình thường. Mà cuộc đời lại cho t gia đình quá ích kỷ và khốn nạn, lại còn nghèo khổ và nhục nhã.
Lên tâm sự xong thì t chịch e rau nữa đây.