Cuộc đời t là một bi kịch, bởi chính từ gia đình thối nát

Thiennhank9

Mai là mùng một
T vừa mới về nội, giỗ cha t. Giờ lên lại sgon r.
Sơ qua thì nhà t nghèo, đéo có nhà để ở, t phải ở trọ 30 năm trong sự nhục nhã và tủi hổ với bạn bè con nhà có điều kiện.

Sự nhục nhã này hoàn toàn đến từ gia đình.

T vẫn cố gắng trong cuộc sống, có 1ty5 tiền mặt, lương 50tr net, năm ngoái thì 120tr net tháng.

Ông già đã chết của t thì ăn chơi, bỏ nhà theo gái, ko chu cấp cho t hay mẹ. Trước đó còn chỉ thẳng vào mặt t, bảo t là thằng thất bại, sẽ chẳng làm nên trò trống gì.

Khi ổng chết, t phải lo toàn bộ chi phí đám tang, vài chục triệu. Điều đáng cười ở đây, tổng số tiền trong đời mà ổng cho t, đéo biết nổi... Dc vài triệu chưa. 🤣. Và t phải tốn vài chục triệu cho đám tang của một người ko xứng đáng làm cha.

À không, phải là một người mà t thấy nhục nhã khi có quen biết.

Còn mẹ t, thì luôn bắt t phải thế này nọ. Và hàng tháng hiện tại vẫn vắt đều t 10tr. Có tháng 15-20tr.

Đợt r t về thăm nội, thì biết là nội giận mẹ t. Lí do là mẹ t đề cập đến chuyện do chúc thừa kế đứng tên t. Nội giận là đó là tài sản nội, ko ai được bảo nội phải làm gì. Mà đây là hiểu lầm, do nội đề cập chuyện di chúc vs mẹ t, nội lúc đó đang bệnh, và họ hàng có dòm ngó thì phải. T méo rõ lắm. Thì mẹ t mới nói tình thật là nên lập di chúc sớm để đỡ tranh giành sau này. Ý tốt mà lại bị hiểu lầm.

Trc đó thì ông già t gửi tiền về nội. Từ lúc già mất, thì 1 năm t về một lần, r gửi tiền một lần luôn.

Trc đó nội kêu t đưa giấy tờ cccd để lập di chúc, mà t lơ lơ. Vì thật sự t ko tham của nội. T có lòng tự trọng về tiền bạc.

Nhưng giờ khi thấy nội lại chần chừ vụ di chúc vậy. T mới nhận ra. Cái dòng giống ích kỷ, chỉ nghĩ cho bản thân, không có một chút suy nghĩ cho con cháu của ba t, nó có lí do, và đc thừa hưởng từ nội t.

Một gia đình bất hạnh, và t là thằng lãnh đủ hậu quả.

Tại sao t lại sinh ra trong gia đình khốn nạn và nhục nhã này. Tại sao họ là đấng sinh thành nhưng không bao giờ có suy nghĩ đến hạnh phúc của con cháu như nhà người ta.

Còn t, tại sao t phải lo lắng tiền bạc như vậy cho họ.

T chỉ muốn đc sống bình thường. Mà cuộc đời lại cho t gia đình quá ích kỷ và khốn nạn, lại còn nghèo khổ và nhục nhã.

Lên tâm sự xong thì t chịch e rau nữa đây.
 
Chia sẻ với mày nỗi buồn vì mình không chọn được nơi sinh ra .Mặc dù mình đã cố gắng rất nhiều nhưng với họ không bao giờ là đủ . Không những thế lúc nào cũng chỉ tìm bào tiền của mình bất cứ khi nào có thể . Tiền bạc là phù du nhưng mình vẫn phải lao động , tiết kiệm, dè sẻn chiến đấu với cuộc đời mới có . Là bố mẹ cần phải có lòng tự trọng nhưng họ lại lấp liếm : Vì tao đẻ ra mày , nuôi mày nên bây giờ mày phải etc 🥱 HaiZZZ !!! Nhiều khi mình phải đối phó ngoài đời đã đủ mệt rồi NHÀ là nơi mình trở về để nghỉ ngơi tái tạo sức lao động nhưng trở về còn mệt mỏi hơn vì phải lo đối phó với những người thân ruột thịt nữa thì thôi . Buông cho nhẹ mày ạ .
 
Có mặt và tồn tại trên cõi đời này là 1 hạnh phúc, tay trắng làm nên sự nghiệp mới tự hào, đừng trách ai hết, cổ nhân dạy : Con ko che cha mẹ khó, chó không chê chủ nghèo. Nên đừng trách cha mẹ và gđ, hãy tự trách bản thân quá kém cỏi, quá ngu dốt và quá mất dạy nên đéo làm nên cơm cháo gì . Tao 1 thân 1 mình thuê trọ, xe ôm, sống khỏe, đéo trách ai .
 
Cái số mỗi người thôi , số mày ko nhờ được gia đình nhưng lại được trí não , sức khỏe để làm ra tiền . Trời ko phụ ai cã , cứ làm theo tâm mình thôi , về sau mày được vợ đẹp , con ngoan hiếu thảo bù lại
 
Có mặt và tồn tại trên cõi đời này là 1 hạnh phúc, tay trắng làm nên sự nghiệp mới tự hào, đừng trách ai hết, cổ nhân dạy : Con ko che cha mẹ khó, chó không chê chủ nghèo. Nên đừng trách cha mẹ và gđ, hãy tự trách bản thân quá kém cỏi, quá ngu dốt và quá mất dạy nên đéo làm nên cơm cháo gì . Tao 1 thân 1 mình thuê trọ, xe ôm, sống khỏe, đéo trách ai .
Vì mày không phải dính dáng dây dưa và trách nhiệm cặc gì với cái gọi là gia đình nên mới thế ! Theo mày thì nghèo là vì ngu dốt và mất dạy phải không ? Sao mày không nghĩ ngược lại nhỉ ?
 
T vừa mới về nội, giỗ cha t. Giờ lên lại sgon r.
Sơ qua thì nhà t nghèo, đéo có nhà để ở, t phải ở trọ 30 năm trong sự nhục nhã và tủi hổ với bạn bè con nhà có điều kiện.

Sự nhục nhã này hoàn toàn đến từ gia đình.

T vẫn cố gắng trong cuộc sống, có 1ty5 tiền mặt, lương 50tr net, năm ngoái thì 120tr net tháng.

Ông già đã chết của t thì ăn chơi, bỏ nhà theo gái, ko chu cấp cho t hay mẹ. Trước đó còn chỉ thẳng vào mặt t, bảo t là thằng thất bại, sẽ chẳng làm nên trò trống gì.

Khi ổng chết, t phải lo toàn bộ chi phí đám tang, vài chục triệu. Điều đáng cười ở đây, tổng số tiền trong đời mà ổng cho t, đéo biết nổi... Dc vài triệu chưa. 🤣. Và t phải tốn vài chục triệu cho đám tang của một người ko xứng đáng làm cha.

À không, phải là một người mà t thấy nhục nhã khi có quen biết.

Còn mẹ t, thì luôn bắt t phải thế này nọ. Và hàng tháng hiện tại vẫn vắt đều t 10tr. Có tháng 15-20tr.

Đợt r t về thăm nội, thì biết là nội giận mẹ t. Lí do là mẹ t đề cập đến chuyện do chúc thừa kế đứng tên t. Nội giận là đó là tài sản nội, ko ai được bảo nội phải làm gì. Mà đây là hiểu lầm, do nội đề cập chuyện di chúc vs mẹ t, nội lúc đó đang bệnh, và họ hàng có dòm ngó thì phải. T méo rõ lắm. Thì mẹ t mới nói tình thật là nên lập di chúc sớm để đỡ tranh giành sau này. Ý tốt mà lại bị hiểu lầm.

Trc đó thì ông già t gửi tiền về nội. Từ lúc già mất, thì 1 năm t về một lần, r gửi tiền một lần luôn.

Trc đó nội kêu t đưa giấy tờ cccd để lập di chúc, mà t lơ lơ. Vì thật sự t ko tham của nội. T có lòng tự trọng về tiền bạc.

Nhưng giờ khi thấy nội lại chần chừ vụ di chúc vậy. T mới nhận ra. Cái dòng giống ích kỷ, chỉ nghĩ cho bản thân, không có một chút suy nghĩ cho con cháu của ba t, nó có lí do, và đc thừa hưởng từ nội t.

Một gia đình bất hạnh, và t là thằng lãnh đủ hậu quả.

Tại sao t lại sinh ra trong gia đình khốn nạn và nhục nhã này. Tại sao họ là đấng sinh thành nhưng không bao giờ có suy nghĩ đến hạnh phúc của con cháu như nhà người ta.

Còn t, tại sao t phải lo lắng tiền bạc như vậy cho họ.

T chỉ muốn đc sống bình thường. Mà cuộc đời lại cho t gia đình quá ích kỷ và khốn nạn, lại còn nghèo khổ và nhục nhã.

Lên tâm sự xong thì t chịch e rau nữa đây.
Khoe sắp được địt nhau có cần phải viết dài vãi cả Lồn như vậy không
 
T vừa mới về nội, giỗ cha t. Giờ lên lại sgon r.
Sơ qua thì nhà t nghèo, đéo có nhà để ở, t phải ở trọ 30 năm trong sự nhục nhã và tủi hổ với bạn bè con nhà có điều kiện.

Sự nhục nhã này hoàn toàn đến từ gia đình.

T vẫn cố gắng trong cuộc sống, có 1ty5 tiền mặt, lương 50tr net, năm ngoái thì 120tr net tháng.

Ông già đã chết của t thì ăn chơi, bỏ nhà theo gái, ko chu cấp cho t hay mẹ. Trước đó còn chỉ thẳng vào mặt t, bảo t là thằng thất bại, sẽ chẳng làm nên trò trống gì.

Khi ổng chết, t phải lo toàn bộ chi phí đám tang, vài chục triệu. Điều đáng cười ở đây, tổng số tiền trong đời mà ổng cho t, đéo biết nổi... Dc vài triệu chưa. 🤣. Và t phải tốn vài chục triệu cho đám tang của một người ko xứng đáng làm cha.

À không, phải là một người mà t thấy nhục nhã khi có quen biết.

Còn mẹ t, thì luôn bắt t phải thế này nọ. Và hàng tháng hiện tại vẫn vắt đều t 10tr. Có tháng 15-20tr.

Đợt r t về thăm nội, thì biết là nội giận mẹ t. Lí do là mẹ t đề cập đến chuyện do chúc thừa kế đứng tên t. Nội giận là đó là tài sản nội, ko ai được bảo nội phải làm gì. Mà đây là hiểu lầm, do nội đề cập chuyện di chúc vs mẹ t, nội lúc đó đang bệnh, và họ hàng có dòm ngó thì phải. T méo rõ lắm. Thì mẹ t mới nói tình thật là nên lập di chúc sớm để đỡ tranh giành sau này. Ý tốt mà lại bị hiểu lầm.

Trc đó thì ông già t gửi tiền về nội. Từ lúc già mất, thì 1 năm t về một lần, r gửi tiền một lần luôn.

Trc đó nội kêu t đưa giấy tờ cccd để lập di chúc, mà t lơ lơ. Vì thật sự t ko tham của nội. T có lòng tự trọng về tiền bạc.

Nhưng giờ khi thấy nội lại chần chừ vụ di chúc vậy. T mới nhận ra. Cái dòng giống ích kỷ, chỉ nghĩ cho bản thân, không có một chút suy nghĩ cho con cháu của ba t, nó có lí do, và đc thừa hưởng từ nội t.

Một gia đình bất hạnh, và t là thằng lãnh đủ hậu quả.

Tại sao t lại sinh ra trong gia đình khốn nạn và nhục nhã này. Tại sao họ là đấng sinh thành nhưng không bao giờ có suy nghĩ đến hạnh phúc của con cháu như nhà người ta.
Còn t, tại sao t phải lo lắng tiền bạc như vậy cho họ.

T chỉ muốn đc sống bình thường. Mà cuộc đời lại cho t gia đình quá ích kỷ và khốn nạn, lại còn nghèo khổ và nhục nhã.

Lên tâm sự xong thì t chịch e rau nữa đây.
Xạo Lồn ko có gì vui chúng ta ko nên xạo lồn:vozvn (19):
 
T vừa mới về nội, giỗ cha t. Giờ lên lại sgon r.
Sơ qua thì nhà t nghèo, đéo có nhà để ở, t phải ở trọ 30 năm trong sự nhục nhã và tủi hổ với bạn bè con nhà có điều kiện.

Sự nhục nhã này hoàn toàn đến từ gia đình.

T vẫn cố gắng trong cuộc sống, có 1ty5 tiền mặt, lương 50tr net, năm ngoái thì 120tr net tháng.

Ông già đã chết của t thì ăn chơi, bỏ nhà theo gái, ko chu cấp cho t hay mẹ. Trước đó còn chỉ thẳng vào mặt t, bảo t là thằng thất bại, sẽ chẳng làm nên trò trống gì.

Khi ổng chết, t phải lo toàn bộ chi phí đám tang, vài chục triệu. Điều đáng cười ở đây, tổng số tiền trong đời mà ổng cho t, đéo biết nổi... Dc vài triệu chưa. 🤣. Và t phải tốn vài chục triệu cho đám tang của một người ko xứng đáng làm cha.

À không, phải là một người mà t thấy nhục nhã khi có quen biết.

Còn mẹ t, thì luôn bắt t phải thế này nọ. Và hàng tháng hiện tại vẫn vắt đều t 10tr. Có tháng 15-20tr.

Đợt r t về thăm nội, thì biết là nội giận mẹ t. Lí do là mẹ t đề cập đến chuyện do chúc thừa kế đứng tên t. Nội giận là đó là tài sản nội, ko ai được bảo nội phải làm gì. Mà đây là hiểu lầm, do nội đề cập chuyện di chúc vs mẹ t, nội lúc đó đang bệnh, và họ hàng có dòm ngó thì phải. T méo rõ lắm. Thì mẹ t mới nói tình thật là nên lập di chúc sớm để đỡ tranh giành sau này. Ý tốt mà lại bị hiểu lầm.

Trc đó thì ông già t gửi tiền về nội. Từ lúc già mất, thì 1 năm t về một lần, r gửi tiền một lần luôn.

Trc đó nội kêu t đưa giấy tờ cccd để lập di chúc, mà t lơ lơ. Vì thật sự t ko tham của nội. T có lòng tự trọng về tiền bạc.

Nhưng giờ khi thấy nội lại chần chừ vụ di chúc vậy. T mới nhận ra. Cái dòng giống ích kỷ, chỉ nghĩ cho bản thân, không có một chút suy nghĩ cho con cháu của ba t, nó có lí do, và đc thừa hưởng từ nội t.

Một gia đình bất hạnh, và t là thằng lãnh đủ hậu quả.

Tại sao t lại sinh ra trong gia đình khốn nạn và nhục nhã này. Tại sao họ là đấng sinh thành nhưng không bao giờ có suy nghĩ đến hạnh phúc của con cháu như nhà người ta.

Còn t, tại sao t phải lo lắng tiền bạc như vậy cho họ.

T chỉ muốn đc sống bình thường. Mà cuộc đời lại cho t gia đình quá ích kỷ và khốn nạn, lại còn nghèo khổ và nhục nhã.

Lên tâm sự xong thì t chịch e rau nữa đây.
m đừng lôi người đã mất ra chê trách làm gì
 
Có mặt và tồn tại trên cõi đời này là 1 hạnh phúc, tay trắng làm nên sự nghiệp mới tự hào, đừng trách ai hết, cổ nhân dạy : Con ko che cha mẹ khó, chó không chê chủ nghèo. Nên đừng trách cha mẹ và gđ, hãy tự trách bản thân quá kém cỏi, quá ngu dốt và quá mất dạy nên đéo làm nên cơm cháo gì . Tao 1 thân 1 mình thuê trọ, xe ôm, sống khỏe, đéo trách ai .
M.lesor quá, t xài đồ apple, ở nhà 50m2, tiền tươi 1ty5. Lesor như m bớt lên xam đi.
 
T vừa mới về nội, giỗ cha t. Giờ lên lại sgon r.
Sơ qua thì nhà t nghèo, đéo có nhà để ở, t phải ở trọ 30 năm trong sự nhục nhã và tủi hổ với bạn bè con nhà có điều kiện.

Sự nhục nhã này hoàn toàn đến từ gia đình.

T vẫn cố gắng trong cuộc sống, có 1ty5 tiền mặt, lương 50tr net, năm ngoái thì 120tr net tháng.

Ông già đã chết của t thì ăn chơi, bỏ nhà theo gái, ko chu cấp cho t hay mẹ. Trước đó còn chỉ thẳng vào mặt t, bảo t là thằng thất bại, sẽ chẳng làm nên trò trống gì.

Khi ổng chết, t phải lo toàn bộ chi phí đám tang, vài chục triệu. Điều đáng cười ở đây, tổng số tiền trong đời mà ổng cho t, đéo biết nổi... Dc vài triệu chưa. 🤣. Và t phải tốn vài chục triệu cho đám tang của một người ko xứng đáng làm cha.

À không, phải là một người mà t thấy nhục nhã khi có quen biết.

Còn mẹ t, thì luôn bắt t phải thế này nọ. Và hàng tháng hiện tại vẫn vắt đều t 10tr. Có tháng 15-20tr.

Đợt r t về thăm nội, thì biết là nội giận mẹ t. Lí do là mẹ t đề cập đến chuyện do chúc thừa kế đứng tên t. Nội giận là đó là tài sản nội, ko ai được bảo nội phải làm gì. Mà đây là hiểu lầm, do nội đề cập chuyện di chúc vs mẹ t, nội lúc đó đang bệnh, và họ hàng có dòm ngó thì phải. T méo rõ lắm. Thì mẹ t mới nói tình thật là nên lập di chúc sớm để đỡ tranh giành sau này. Ý tốt mà lại bị hiểu lầm.

Trc đó thì ông già t gửi tiền về nội. Từ lúc già mất, thì 1 năm t về một lần, r gửi tiền một lần luôn.

Trc đó nội kêu t đưa giấy tờ cccd để lập di chúc, mà t lơ lơ. Vì thật sự t ko tham của nội. T có lòng tự trọng về tiền bạc.

Nhưng giờ khi thấy nội lại chần chừ vụ di chúc vậy. T mới nhận ra. Cái dòng giống ích kỷ, chỉ nghĩ cho bản thân, không có một chút suy nghĩ cho con cháu của ba t, nó có lí do, và đc thừa hưởng từ nội t.

Một gia đình bất hạnh, và t là thằng lãnh đủ hậu quả.

Tại sao t lại sinh ra trong gia đình khốn nạn và nhục nhã này. Tại sao họ là đấng sinh thành nhưng không bao giờ có suy nghĩ đến hạnh phúc của con cháu như nhà người ta.

Còn t, tại sao t phải lo lắng tiền bạc như vậy cho họ.

T chỉ muốn đc sống bình thường. Mà cuộc đời lại cho t gia đình quá ích kỷ và khốn nạn, lại còn nghèo khổ và nhục nhã.

Lên tâm sự xong thì t chịch e rau nữa đây.
Địt xong quay lại chửi tông tỉ tiên tổ tiếp cho vơi nỗi bi ai.
 
Có mặt và tồn tại trên cõi đời này là 1 hạnh phúc, tay trắng làm nên sự nghiệp mới tự hào, đừng trách ai hết, cổ nhân dạy : Con ko che cha mẹ khó, chó không chê chủ nghèo. Nên đừng trách cha mẹ và gđ, hãy tự trách bản thân quá kém cỏi, quá ngu dốt và quá mất dạy nên đéo làm nên cơm cháo gì . Tao 1 thân 1 mình thuê trọ, xe ôm, sống khỏe, đéo trách ai .
Ừ triết lí quá hay . Vậy mà lại chạy xe ôm làm gì cho phí tuổi trẻ ra
 
T vừa mới về nội, giỗ cha t. Giờ lên lại sgon r.
Sơ qua thì nhà t nghèo, đéo có nhà để ở, t phải ở trọ 30 năm trong sự nhục nhã và tủi hổ với bạn bè con nhà có điều kiện.

Sự nhục nhã này hoàn toàn đến từ gia đình.

T vẫn cố gắng trong cuộc sống, có 1ty5 tiền mặt, lương 50tr net, năm ngoái thì 120tr net tháng.

Ông già đã chết của t thì ăn chơi, bỏ nhà theo gái, ko chu cấp cho t hay mẹ. Trước đó còn chỉ thẳng vào mặt t, bảo t là thằng thất bại, sẽ chẳng làm nên trò trống gì.

Khi ổng chết, t phải lo toàn bộ chi phí đám tang, vài chục triệu. Điều đáng cười ở đây, tổng số tiền trong đời mà ổng cho t, đéo biết nổi... Dc vài triệu chưa. 🤣. Và t phải tốn vài chục triệu cho đám tang của một người ko xứng đáng làm cha.

À không, phải là một người mà t thấy nhục nhã khi có quen biết.

Còn mẹ t, thì luôn bắt t phải thế này nọ. Và hàng tháng hiện tại vẫn vắt đều t 10tr. Có tháng 15-20tr.

Đợt r t về thăm nội, thì biết là nội giận mẹ t. Lí do là mẹ t đề cập đến chuyện do chúc thừa kế đứng tên t. Nội giận là đó là tài sản nội, ko ai được bảo nội phải làm gì. Mà đây là hiểu lầm, do nội đề cập chuyện di chúc vs mẹ t, nội lúc đó đang bệnh, và họ hàng có dòm ngó thì phải. T méo rõ lắm. Thì mẹ t mới nói tình thật là nên lập di chúc sớm để đỡ tranh giành sau này. Ý tốt mà lại bị hiểu lầm.

Trc đó thì ông già t gửi tiền về nội. Từ lúc già mất, thì 1 năm t về một lần, r gửi tiền một lần luôn.

Trc đó nội kêu t đưa giấy tờ cccd để lập di chúc, mà t lơ lơ. Vì thật sự t ko tham của nội. T có lòng tự trọng về tiền bạc.

Nhưng giờ khi thấy nội lại chần chừ vụ di chúc vậy. T mới nhận ra. Cái dòng giống ích kỷ, chỉ nghĩ cho bản thân, không có một chút suy nghĩ cho con cháu của ba t, nó có lí do, và đc thừa hưởng từ nội t.

Một gia đình bất hạnh, và t là thằng lãnh đủ hậu quả.

Tại sao t lại sinh ra trong gia đình khốn nạn và nhục nhã này. Tại sao họ là đấng sinh thành nhưng không bao giờ có suy nghĩ đến hạnh phúc của con cháu như nhà người ta.

Còn t, tại sao t phải lo lắng tiền bạc như vậy cho họ.

T chỉ muốn đc sống bình thường. Mà cuộc đời lại cho t gia đình quá ích kỷ và khốn nạn, lại còn nghèo khổ và nhục nhã.

Lên tâm sự xong thì t chịch e rau nữa đây.
Tự tạo gia đình mới khác gia đình củ đi, và cũng éo phải cho ai tiền nữa luôn, trừ mẹ mày, nhưng cho cố định thôi, 15tr là 15tr, 10tr là 10tr, tao thấy m tự chủ được kinh tế thậm chí bỏ ra được nhiều, là m tương đối an toàn rồi, chỉ có buồn chuyện gia đình thôi, mà cũng chết rồi
Quên đi
Đừng khóc những gì không đáng
 
Sửa lần cuối:
Ko ai chọn dc cửa để sinh ra. Thôi thì cố gắng kiếm con vợ xây đắp lại gia đình đi mày.
 
T vừa mới về nội, giỗ cha t. Giờ lên lại sgon r.
Sơ qua thì nhà t nghèo, đéo có nhà để ở, t phải ở trọ 30 năm trong sự nhục nhã và tủi hổ với bạn bè con nhà có điều kiện.

Sự nhục nhã này hoàn toàn đến từ gia đình.

T vẫn cố gắng trong cuộc sống, có 1ty5 tiền mặt, lương 50tr net, năm ngoái thì 120tr net tháng.

Ông già đã chết của t thì ăn chơi, bỏ nhà theo gái, ko chu cấp cho t hay mẹ. Trước đó còn chỉ thẳng vào mặt t, bảo t là thằng thất bại, sẽ chẳng làm nên trò trống gì.

Khi ổng chết, t phải lo toàn bộ chi phí đám tang, vài chục triệu. Điều đáng cười ở đây, tổng số tiền trong đời mà ổng cho t, đéo biết nổi... Dc vài triệu chưa. 🤣. Và t phải tốn vài chục triệu cho đám tang của một người ko xứng đáng làm cha.

À không, phải là một người mà t thấy nhục nhã khi có quen biết.

Còn mẹ t, thì luôn bắt t phải thế này nọ. Và hàng tháng hiện tại vẫn vắt đều t 10tr. Có tháng 15-20tr.

Đợt r t về thăm nội, thì biết là nội giận mẹ t. Lí do là mẹ t đề cập đến chuyện do chúc thừa kế đứng tên t. Nội giận là đó là tài sản nội, ko ai được bảo nội phải làm gì. Mà đây là hiểu lầm, do nội đề cập chuyện di chúc vs mẹ t, nội lúc đó đang bệnh, và họ hàng có dòm ngó thì phải. T méo rõ lắm. Thì mẹ t mới nói tình thật là nên lập di chúc sớm để đỡ tranh giành sau này. Ý tốt mà lại bị hiểu lầm.

Trc đó thì ông già t gửi tiền về nội. Từ lúc già mất, thì 1 năm t về một lần, r gửi tiền một lần luôn.

Trc đó nội kêu t đưa giấy tờ cccd để lập di chúc, mà t lơ lơ. Vì thật sự t ko tham của nội. T có lòng tự trọng về tiền bạc.

Nhưng giờ khi thấy nội lại chần chừ vụ di chúc vậy. T mới nhận ra. Cái dòng giống ích kỷ, chỉ nghĩ cho bản thân, không có một chút suy nghĩ cho con cháu của ba t, nó có lí do, và đc thừa hưởng từ nội t.

Một gia đình bất hạnh, và t là thằng lãnh đủ hậu quả.

Tại sao t lại sinh ra trong gia đình khốn nạn và nhục nhã này. Tại sao họ là đấng sinh thành nhưng không bao giờ có suy nghĩ đến hạnh phúc của con cháu như nhà người ta.

Còn t, tại sao t phải lo lắng tiền bạc như vậy cho họ.

T chỉ muốn đc sống bình thường. Mà cuộc đời lại cho t gia đình quá ích kỷ và khốn nạn, lại còn nghèo khổ và nhục nhã.

Lên tâm sự xong thì t chịch e rau nữa đây.
mày kinh doanh hay đi làm cty mà lương cao nhỉ .
 
Tóm lại câu chuyện là gd đéo cho gì, giờ fai nôn ra vài chục triệu thì uất ức. Ko có bố m thì có m ko, còn m đéo muốn dây dưa đến nhà nội m thì m đưa mẹ m ra SG rồi cắt đứt qhe với nhà nội m đi. Tóm lại cái ngữ lo cái đám ma cho bố ruột mình cũng tính toán thì cũng đ ra cái gì.
 
Có mặt và tồn tại trên cõi đời này là 1 hạnh phúc, tay trắng làm nên sự nghiệp mới tự hào, đừng trách ai hết, cổ nhân dạy : Con ko che cha mẹ khó, chó không chê chủ nghèo. Nên đừng trách cha mẹ và gđ, hãy tự trách bản thân quá kém cỏi, quá ngu dốt và quá mất dạy nên đéo làm nên cơm cháo gì . Tao 1 thân 1 mình thuê trọ, xe ôm, sống khỏe, đéo trách ai .
Cổ nhân chỉ dám dạy "con không chê cha mẹ khó"

Nhưng đéo dám phán "con không chê cha mẹ tệ bạc" là có lý do đó :vozvn (19):
 
T vừa mới về nội, giỗ cha t. Giờ lên lại sgon r.
Sơ qua thì nhà t nghèo, đéo có nhà để ở, t phải ở trọ 30 năm trong sự nhục nhã và tủi hổ với bạn bè con nhà có điều kiện.

Sự nhục nhã này hoàn toàn đến từ gia đình.

T vẫn cố gắng trong cuộc sống, có 1ty5 tiền mặt, lương 50tr net, năm ngoái thì 120tr net tháng.

Ông già đã chết của t thì ăn chơi, bỏ nhà theo gái, ko chu cấp cho t hay mẹ. Trước đó còn chỉ thẳng vào mặt t, bảo t là thằng thất bại, sẽ chẳng làm nên trò trống gì.

Khi ổng chết, t phải lo toàn bộ chi phí đám tang, vài chục triệu. Điều đáng cười ở đây, tổng số tiền trong đời mà ổng cho t, đéo biết nổi... Dc vài triệu chưa. 🤣. Và t phải tốn vài chục triệu cho đám tang của một người ko xứng đáng làm cha.

À không, phải là một người mà t thấy nhục nhã khi có quen biết.

Còn mẹ t, thì luôn bắt t phải thế này nọ. Và hàng tháng hiện tại vẫn vắt đều t 10tr. Có tháng 15-20tr.

Đợt r t về thăm nội, thì biết là nội giận mẹ t. Lí do là mẹ t đề cập đến chuyện do chúc thừa kế đứng tên t. Nội giận là đó là tài sản nội, ko ai được bảo nội phải làm gì. Mà đây là hiểu lầm, do nội đề cập chuyện di chúc vs mẹ t, nội lúc đó đang bệnh, và họ hàng có dòm ngó thì phải. T méo rõ lắm. Thì mẹ t mới nói tình thật là nên lập di chúc sớm để đỡ tranh giành sau này. Ý tốt mà lại bị hiểu lầm.

Trc đó thì ông già t gửi tiền về nội. Từ lúc già mất, thì 1 năm t về một lần, r gửi tiền một lần luôn.

Trc đó nội kêu t đưa giấy tờ cccd để lập di chúc, mà t lơ lơ. Vì thật sự t ko tham của nội. T có lòng tự trọng về tiền bạc.

Nhưng giờ khi thấy nội lại chần chừ vụ di chúc vậy. T mới nhận ra. Cái dòng giống ích kỷ, chỉ nghĩ cho bản thân, không có một chút suy nghĩ cho con cháu của ba t, nó có lí do, và đc thừa hưởng từ nội t.

Một gia đình bất hạnh, và t là thằng lãnh đủ hậu quả.

Tại sao t lại sinh ra trong gia đình khốn nạn và nhục nhã này. Tại sao họ là đấng sinh thành nhưng không bao giờ có suy nghĩ đến hạnh phúc của con cháu như nhà người ta.

Còn t, tại sao t phải lo lắng tiền bạc như vậy cho họ.

T chỉ muốn đc sống bình thường. Mà cuộc đời lại cho t gia đình quá ích kỷ và khốn nạn, lại còn nghèo khổ và nhục nhã.

Lên tâm sự xong thì t chịch e rau nữa đây.
Có rau chịch hàng ngày vẫn than khổ, t đến ạ mày, m bnhieu tuổi rồi
 
Tao đọc qua thì hiểu là rốt cuộc thằng Lồn này miệng thì bảo không cần tiền của gia đình nhưng vẫn cay cú vì nội nó đéo làm di chúc chia tài sản cho nó.
Chuyện vậy mà cũng đi kể lể cho được.
 
Tao đọc qua thì hiểu là rốt cuộc thằng lồn này miệng thì bảo không cần tiền của gia đình nhưng vẫn cay cú vì nội nó đéo làm di chúc chia tài sản cho nó.
Chuyện vậy mà cũng đi kể lể cho được.
Nếu như di chúc đó đủ nhiều tiền. Tao còn có thể viết rap với thơ lục bát cơ :)
 
Nếu như di chúc đó đủ nhiều tiền. Tao còn có thể viết rap với thơ lục bát cơ :)
Thật ra thì vô trường hợp này mày nên viết sẵn bản tường trình và đơn kiện thì đúng hơn. Mấy đứa già hơn trong dòng họ thế nào chả tìm cách đá mấy thằng cháu thân cô thế cô ra ngoài.
 
Top