Tao năm nay 27 tuổi (, trong này toàn mày tao nên các tiền bối bỏ qua cho em nhé, đa tạ trước) , đéo hiểu sao kiếp trước tao mang nghiệp gì mà đến giờ này tao khổ quá
-Thuở bé sinh ra xấu xí xấu xấu bẩn bẩn, bố mẹ nhìn đéo thích nên đéo được yêu thương ( nhà có 3 anh em) giai đoạn ông bà già vay vốn làm ăn thì bị chửi mắng như chó để xả giận, ( trong khi tao phải phụ giúp làm từ sáng đến tối, cũng vì nhìn xấu bẩn)
- ông già tao thì đối đãi với tao như kẻ vứt đi rồi , và tao biết ông chưa bao giờ coi tao là con, điển hình như việc hôm ấy đi từ Nội Bài về, ông già đi ô tô chở tao cùng các cô chú từ sân bay về , lúc ấy 2 giờ đêm, đến Phạm Văn Đồng ông bắt tao xuống xe tự bắt xe về Kim Ngưu Hai Bà Trưng , đéo màng tao đêm hôm gặp phải cướp giết không
- bà già tao : tao đi làm tích góp được hơn 3 trăm triệu gửi về nhà hết vì chưa dùng đến , lo dịch ảnh hưởng kinh tế gia đình, đến lúc tao khó khăn cần gửi 20 triệu thì chửi tao một cách điên tiết, chửi tao chơi bời , lấy đủ lý do để chửi, trong khi tao gửi tiền về thì một trời một vực, trong khi nhà tao phải nói giàu có( ở quê mới mua thêm 2 mảnh đất hơn 3 tỷ, trên Hà Nội 1 mảnh 2 tỷ) chút niềm tin cuối cùng về gia đình của tao bị xé nát
- Bạn tao được tao dẫn vào công ty lúc thất nghiệp bơ vơ, cho vay tiền liên tục trong năm trời, cuối cùng tao bị chính nó đâm, ở công ty lúc khó khăn tao đồng hành cùng chủ cày sụt mấy cân , đến lúc thuận lợi tao là kẻ ra đi
Nhiều người bảo tao trông già đời thế nhưng họ có biết rằng bởi vì tao bị đời nó vả cho từ lúc bé tí
Tao tự hỏi không bao giờ tao làm tổn thương ai dù chỉ là quát mắng thôi, hay kiếp trước tao tạo nghiệp nặng quá nên lúc này mới thế