Truyện này hay quá mày ơiĐủ 100% tiêu chí của mày tao nghĩ có bộ Cổ Chân Nhân đéo sai được. Nhớ hậu tạ tao 100k
Đọc vài chục chap thấy mọi truyện khác đều như cỏ rác
Truyện này hay quá mày ơiĐủ 100% tiêu chí của mày tao nghĩ có bộ Cổ Chân Nhân đéo sai được. Nhớ hậu tạ tao 100k
Mày đọc cái máu Lồn gì thế này? chuyển qua đọc manga đi cho văn minh thượng đẳngMain bình thường, không thiên tài cũng không phế vật.
Main level 1 đánh bại boss lv1000 nhẹ nhàng.
Main không hút gái, rất khó khăn tán gái.
Main không tỏ ra cool ngầu, lạnh lùng.
Main cũng không đê tiện, nói nhiều kiểu vi tiểu bảo.
Main số phận ko bất hạnh, cũng không may mắn.
Tặng card 100k cho ai có truyện hợp những tiêu chí trên.
Ps: phàm nhân tu tiên mô tả main có vẻ khá ok
P/s 2: tao thích những truyện mô tả nội tâm con người 1 cách sâu sắc, tao ghét truyện mô tả nội tâm hời hợt lắm
Tụi bây đọc truyện trung quốc nhiều thế cơ à?Hoàng Đình, Tiên đạo cầu tác, ..... Mà giờ tiên hiệp hết thời, độc giả chuyển qua light novel
Mày tìm đọc những truyện có nhân vật Phó Hồng Tuyết đáp ứng đủ các tiêu chí của mày. Nhân vật chính bị cà thọt, động kinh, đéo học võ nhiều chỉ có một chiêu rút dao ra khỏi vỏ. Đéo thích đánh nhau nhưng một khi dao ra khỏi vỏ thì có một thằng lên đường. Bị cả võ lâm ghét và yêu một con phò. Văn phong của tác giả thì trên cả tuyệt vời. Tao vẫn nhớ câu dẫn truyện thế này: chân trời xa hay không xa? Không xa! Người ngay ở chân trời thì chân trời sao có thể xa? Trăng sáng có màu gì? Màu lam! Lam như biển, sâu thẳm như biển, sâu thẳm như chính tâm hồn của người ấy!Lịt pẹ
Thế theo mày truyện nào thực sự hay
Bỏ qua cái trò lượm bí kiếp đi cày lv đi
Tao thích main là 1 thằng bình thường, ko ngầu lòi gì cả, nhưng lúc cần vẫn đấm sml bất cứ thằng nào
Hồi nhỏ đọc cho vuiTụi bây đọc truyện trung quốc nhiều thế cơ à?
Ờ, tao thấy văn hoá tư tưởng của bọn tàu áp vào văn học nó cứt đái, nó quân tử dỏm kiểu đéo gì ấyĐọc truyện Nhật hay Mỹ đi các bạng. Truyện TQ ngày xưa mình đọc mỗi Kim Dung/Cổ Long thì còn tạm, sau đọc mấy cái khác toàn xàm lồn bốc phét mấy anh ba Tàu.
Truyện Nhật thích máu thì đọc qua "Ichi the Killer" hay thích deep thì đọc truyện của Osamu Tezuka.
Tao chỉ đọc Vô kỵ Triệu Minh là truyện TQ thôi, còn lại tao toàn đọc truyện Nhật hay MỹHồi nhỏ đọc cho vui![]()
Tao đọc lâu rồiMày tìm đọc những truyện có nhân vật Phó Hồng Tuyết đáp ứng đủ các tiêu chí của mày. Nhân vật chính bị cà thọt, động kinh, đéo học võ nhiều chỉ có một chiêu rút dao ra khỏi vỏ. Đéo thích đánh nhau nhưng một khi dao ra khỏi vỏ thì có một thằng lên đường. Bị cả võ lâm ghét và yêu một con phò. Văn phong của tác giả thì trên cả tuyệt vời. Tao vẫn nhớ câu dẫn truyện thế này: chân trời xa hay không xa? Không xa! Người ngay ở chân trời thì chân trời sao có thể xa? Trăng sáng có màu gì? Màu lam! Lam như biển, sâu thẳm như biển, sâu thẳm như chính tâm hồn của người ấy!
Câu này tao đọc hơn 15 năm rồi mà giờ vẫn nhớ như in và bị ghiền giọng văn của tác giả này.
Truyện tên là: thiên nhai Minh Nguyệt đao
Có vẻ dân ghiền truyện. Giờ đéo có thời gian đọc. Thằng bạn tao nó mới giới thiệu cuốn Suối nguồn nó bảo hay lắm đéo biết thế nàoTao đọc lâu rồi
Cuốn đó kiểu vẽ rồng thêm mắt, nhảm, cố bới ra để gán ghép mấy cái triết lý 1 cách khiên cưỡngCó vẻ dân ghiền truyện. Giờ đéo có thời gian đọc. Thằng bạn tao nó mới giới thiệu cuốn Suối nguồn nó bảo hay lắm đéo biết thế nào
Cuốn Suối nguồn hả? Thế dí buồi đọc.Cuốn đó kiểu vẽ rồng thêm mắt, nhảm, cố bới ra để gán ghép mấy cái triết lý 1 cách khiên cưỡng
Quan điểm của tôi là thế này: khi anh muốn truyền tải 1 thông điệp nào đó, thì anh phải có cách truyền tải thông qua 1 nội dung sâu sắc, chứ đéo phải kiểu anh số viết dưa viết cà, xong rồi anh chốt vào mồm thằng đọc rằng: đó, thấy chưa, bài học tai dạy tụi mày đó, ghê chưa.Cuốn Suối nguồn hả? Thế dí buồi đọc.
đcm mày quan điểm giống taoQuan điểm của tôi là thế này: khi anh muốn truyền tải 1 thông điệp nào đó, thì anh phải có cách truyền tải thông qua 1 nội dung sâu sắc, chứ đéo phải kiểu anh số viết dưa viết cà, xong rồi anh chốt vào mồm thằng đọc rằng: đó, thấy chưa, bài học tai dạy tụi mày đó, ghê chưa.
1 tác phẩm tốt là 1 tác phẩm phải biết cách dọn đường và dìu dắt tư tưởng của đọc giả tới triết lý mà anh truyền tải. 1 tác phẩm tồi là 1 tác phẩm thò dây vào mũi đọc giả rồi nói: mày chưa biết cái này hả, để tao dắt mày đi cho mày xem.
Són quá mà nghe nói thằng tác giả bỏ rồiOne Punch Man kia tml
Mày đọc Mạc Ngôn điMain bình thường, không thiên tài cũng không phế vật.
Main level 1 đánh bại boss lv1000 nhẹ nhàng.
Main không hút gái, rất khó khăn tán gái.
Main không tỏ ra cool ngầu, lạnh lùng.
Main cũng không đê tiện, nói nhiều kiểu vi tiểu bảo.
Main số phận ko bất hạnh, cũng không may mắn.
Tao thích những truyện mô tả nội tâm con người 1 cách sâu sắc, tao ghét truyện mô tả nội tâm hời hợt lắm
Vote thằng mặt lol đọc Sư Huynh ta thật ổn trọng nhé. Main tham sống sợ chết, chuyên rình ôm đùi to, nhưng lớ ngớ là main vả vỡ mồm, lại còn cười đau ruột nữaMain bình thường, không thiên tài cũng không phế vật.
Main level 1 đánh bại boss lv1000 nhẹ nhàng.
Main không hút gái, rất khó khăn tán gái.
Main không tỏ ra cool ngầu, lạnh lùng.
Main cũng không đê tiện, nói nhiều kiểu vi tiểu bảo.
Main số phận ko bất hạnh, cũng không may mắn.
Tao thích những truyện mô tả nội tâm con người 1 cách sâu sắc, tao ghét truyện mô tả nội tâm hời hợt lắm
Có bộ hiệp khách hành của kim dung ấy cơ mà tuy nó là kiếm hiệp nhưng t main nó tương đương với thần cmnr nên chắc cũng xếp hàng tiên hiệp đc.Main bình thường, không thiên tài cũng không phế vật.
Main level 1 đánh bại boss lv1000 nhẹ nhàng.
Main không hút gái, rất khó khăn tán gái.
Main không tỏ ra cool ngầu, lạnh lùng.
Main cũng không đê tiện, nói nhiều kiểu vi tiểu bảo.
Main số phận ko bất hạnh, cũng không may mắn.
Tao thích những truyện mô tả nội tâm con người 1 cách sâu sắc, tao ghét truyện mô tả nội tâm hời hợt lắm