Conkusocute
Thanh niên hoi
Đéo nói nhiều. Tao chỉ kể chuyện có thật mà thôi.
Tao vào đà lạt là giữa năm 2021, tới nay là hơn nữa năm rồi. Thời gian như thoi đưa, càn khôn thì xoay chuyển nhanh vcl ra í, tao với thằng bạn mổi khi buồn an ủi nhau hay nói câu đó.
Hồi tao vào đà lạt, cầm theo 4 triệu mà phải chi tiêu đủ thứ nào thuê nhà trọ, nào mua sắm đồ đạc trong phòng. Biết là mình đéo có tiền nên tao chi tiêu tiết kiệm vô cùng. Ăn gì mua bó rau 4k 5k ăn cả ngày. Có lẽ ở đây thằng nào cũng biết tao hay ăn trứng nhưng thực ra ko phải vậy vì kể cả trứng vẫn còn quá đắt, tao có nhiều tuần mổi ngày chỉ ăn đúng 1 bó rau 5k và ko dám chi tiêu gì thêm.
Tao sống khổ hạnh như vậy thì thói đời nó hay để ý tọc mạch và soi mói vào chuyện của người khác. Lũ xóm trọ bình dân tao ở thì công nhân có, thợ xây phụ hồ có, rồi phục vụ bán bar, nhà hàng có...bọn nó ngồi với nhau là hay đem cái chuyện tao sống khổ hạnh ra bàn luận. Cứ như cái việc tao sống như vậy là trái với nguyên tắc đạo đức nào đó hay vi phạm pháp luật hay có lổi gì với bọn chó đó vậy đó.
Đứa hay tọc mạch tao nhất là 1 thằng sinh năm 94, tuổi con chó. Quả nhiên nó chó thì thôi. Thằng này tao đéo biết nó làm nghề gì, hình như phục vụ quán karaoke. Cái nghề phục vụ karaoke tao từng làm tao biết thừa, chủ yếu kê khống tiền bia hoa quả này nọ mà sống, cộng thêm tiền tip cũng tạm thành ra thằng nào ma lanh thì sống cũng ok. Tao thì sau 1 tuần ổn định thì tao cũng xin được 1 chân ship hàng cho JT.
Tao làm tháng đầu dư được gần 10 củ trừ hết chi phí sinh hoạt, tháng thứ 2 tao dư 10 củ nữa. Tháng thứ 3 thì tao dư thêm 10 củ. Tháng thứ 4 tao làm việc xích mích với bọn điều phối tao đấm nó xong công ty cho tao nghỉ việc.
Đúng lúc tao nghỉ việc thì dịch nặng lắm, toang trên quy mô cả nước nặng nhất là mấy ông miền nam ấy. Kể cả dalat cũng giản cách theo thành ra hehe.
Tao có 30 triệu phòng thân thì tao sợ Lồn gì bùi. Đường dài mới biết ngựa hay. Lũ chó đẻ phòng trọ giờ đéo còn bất cứ con thằng nào còn xu lẻ nào, đứa nào cũng nợ trọ trên 2 tháng rồi, còn tao tới tháng đóng đầy đủ ko thiếu 1 xu tất nhiên chủ trọ cũng miễn cho tao vài trăm.
Giờ hằng ngày lũ chó nhìn tao bằng ánh mắt hậm hực tức tối. Tao thì vẫn đặt grabfood về ăn mổi ngày. Rảnh rổi lên mạng xao Lồn đợi qua dịch đi làm tiếp. Hehe
Tao vào đà lạt là giữa năm 2021, tới nay là hơn nữa năm rồi. Thời gian như thoi đưa, càn khôn thì xoay chuyển nhanh vcl ra í, tao với thằng bạn mổi khi buồn an ủi nhau hay nói câu đó.
Hồi tao vào đà lạt, cầm theo 4 triệu mà phải chi tiêu đủ thứ nào thuê nhà trọ, nào mua sắm đồ đạc trong phòng. Biết là mình đéo có tiền nên tao chi tiêu tiết kiệm vô cùng. Ăn gì mua bó rau 4k 5k ăn cả ngày. Có lẽ ở đây thằng nào cũng biết tao hay ăn trứng nhưng thực ra ko phải vậy vì kể cả trứng vẫn còn quá đắt, tao có nhiều tuần mổi ngày chỉ ăn đúng 1 bó rau 5k và ko dám chi tiêu gì thêm.
Tao sống khổ hạnh như vậy thì thói đời nó hay để ý tọc mạch và soi mói vào chuyện của người khác. Lũ xóm trọ bình dân tao ở thì công nhân có, thợ xây phụ hồ có, rồi phục vụ bán bar, nhà hàng có...bọn nó ngồi với nhau là hay đem cái chuyện tao sống khổ hạnh ra bàn luận. Cứ như cái việc tao sống như vậy là trái với nguyên tắc đạo đức nào đó hay vi phạm pháp luật hay có lổi gì với bọn chó đó vậy đó.
Đứa hay tọc mạch tao nhất là 1 thằng sinh năm 94, tuổi con chó. Quả nhiên nó chó thì thôi. Thằng này tao đéo biết nó làm nghề gì, hình như phục vụ quán karaoke. Cái nghề phục vụ karaoke tao từng làm tao biết thừa, chủ yếu kê khống tiền bia hoa quả này nọ mà sống, cộng thêm tiền tip cũng tạm thành ra thằng nào ma lanh thì sống cũng ok. Tao thì sau 1 tuần ổn định thì tao cũng xin được 1 chân ship hàng cho JT.
Tao làm tháng đầu dư được gần 10 củ trừ hết chi phí sinh hoạt, tháng thứ 2 tao dư 10 củ nữa. Tháng thứ 3 thì tao dư thêm 10 củ. Tháng thứ 4 tao làm việc xích mích với bọn điều phối tao đấm nó xong công ty cho tao nghỉ việc.
Đúng lúc tao nghỉ việc thì dịch nặng lắm, toang trên quy mô cả nước nặng nhất là mấy ông miền nam ấy. Kể cả dalat cũng giản cách theo thành ra hehe.
Tao có 30 triệu phòng thân thì tao sợ Lồn gì bùi. Đường dài mới biết ngựa hay. Lũ chó đẻ phòng trọ giờ đéo còn bất cứ con thằng nào còn xu lẻ nào, đứa nào cũng nợ trọ trên 2 tháng rồi, còn tao tới tháng đóng đầy đủ ko thiếu 1 xu tất nhiên chủ trọ cũng miễn cho tao vài trăm.
Giờ hằng ngày lũ chó nhìn tao bằng ánh mắt hậm hực tức tối. Tao thì vẫn đặt grabfood về ăn mổi ngày. Rảnh rổi lên mạng xao Lồn đợi qua dịch đi làm tiếp. Hehe