Thuốc cũng chả chữa được.Ông t là di chứng do mảnh đạn. Phẫu thuật 1 lần nhưng ngày xưa y tế kém nên ko dứt điểm được. Sau đi khám lại nhưng ko chữa được nữa. Về cơ bản ông t chống gậy đi lần mò trong nhà vẫn được mười mấy năm, chỉ đến lúc ốm yếu hẳn là ko đi lại được nữa mà phải nằm 1 chỗ thôi.
Như trường hợp người nhà m là từ nhỏ thì chắc chữa càng khó.
Ông t từ lúc nằm bệt chưa đến 1 năm thôi, ban đầu ốm yếu quá k đi lại được nữa nên nằm 1 chỗ chứ vẫn nói chuyện bình thường, thỉnh thoảng lẫn xíu xíu nhầm tên đứa nọ đứa kia. Đến lúc nằm ko di chuyển được nữa thì là yếu hẳn rồi, thì đến lúc ông t đi là gần 1 năm đó. Gia đình vẫn lật qua lật lại người cho ông liên tục, nhà t các bác bố mẹ nghỉ hưu hết rồi nên đều có thời gian chăm ông hơn nhiều nhà. Nhưng vẫn có loét, nằm lâu ko tránh được đâu m ạ. Thuốc thang bôi đủ loại, tìm cả trong ngoài nước đều ko ăn thua, có thể là phải hợp thuốc nữa.
Đơn giản là cứ bị oxy hoá, có vi khuẩn là thối thôi.
Miệng vết thương không khép được thì cứ chảy nước.
Mà cơ thể già rồi nên không thể tạo nổi colagen. Bên trên có thằng đã nói, cũng không thể chịu nổi gây mê để ghép da.
Người nhà tao vẫn tiêm kháng sinh nên nước đái nồng kháng sinh.
Bên trên cũng có thằng đã nói. Đây như một cuộc hành hạ nhau. Người bệnh thì nóng sốt đau mệt rồi còn phải chịu thêm kháng sinh. Người nhà nhìn người bệnh đau đớn mà bất lực, lại cho truyền kháng sinh để cầu mong bớt viêm.