năm t 31t , 5g30 chiều, đi làm về trong túi ko còn 1 xu, chạy về còn cách 2km tới nhà thì chiếc wave tàu hết xăng....lầm lũi đẩy chiếc xe trong mưa lất phất, mệt mỏi rã rời, mong về sớm để ăn ké miếng cơm của ông bà già...
Đoạn đường chưa tới 2km, ít nhất 4 người dừng lại hỏi t có chuyện gì và ai cũng tự nguyện rút ra người 20k , ng 50k, có ng 100k cho t để đổ xăng....t ko nhận, và lầm lũi đẩy tiếp...đi thêm 1 đoạn, 1 ông anh SH mặc áo mưa đón con gái đi học về kêu t dừng lại cho tiền tiếp, t vẫn ko lấy, ông ấy hỏi nhà t đâu , rồi nhất quyết bắt t ngồi lên xe, dùng 1 chân đẩy t tới nhà.. sau đó chạy mất chưa kịp nhận lời cảm ơn của t...t nhớ hình ảnh ông anh SH trắng lúc đó là 2 cha con ướt nhẹp
Chỉ hành động vậy thôi, t về tới nhà mà nghĩ lại bật khóc như 1 đứa trẻ, t khóc ko phải vì t buồn, mà vì t ̀vui , cảm thấy rằng, xã hội này nhiều ng tốt lắm....
Thế là t hết mệt, cố làm hơn, bỏ ăn chơi, lo làm ăn, sống tốt với tất cả mn...giờ thì mỗi tháng ổn định 200 củ từ chuỗi rau củ quả organic . Nuôi thêm dc chục bé làm công và giao hàng. Và t vẫn đang chạy chiếc wawe đó (nhưng t tút lại cho ổn định và an toàn hơn). Tất cả đều đến từ buổi chiều định mệnh cho t niềm tin và nỗ lực đó tml
Ko biết ong anh SH đó có đọc dc cái này ở xam ko. T sẵn sàng tặng ông a 1 chiec SH khác mới nhất
M đừng nản ....33t chưa là gì cả....Cố lên tml