MỘT VÀI QUAN ĐIỂM CÁ NHÂN VỀ NGƯỜI GIÀU

tao rất đồng ý với bạng xe ôm ở chỗ người giàu rất rất coi trọng tri thức

đã từng có dịp vào nhà - gọi là cái villa 1000m2 ở q7 của 1 ông bác gần 60t làm nghề cung cấp vật tư cho ngành dệt may

nhớ mãi, lúc ổng dắt lên phòng làm việc thì đập vào mắt là cái tủ sách to oạch 5 ngăn cao gần 2m

chia ra các ngăn sách về chuyên ngành dệt may, sách kế toán, sách luật, sách về marketing và quản trị, sách lịch sử .v..v.

thấy tao đứng đó ngó ổng cười nói đọc hết đống này rồi thì tao với sư phụ tao kiều hết hồn vì đống này chắc phải 2-300 cuốn

ổng còn khoe tầm chục cuốn vở học trò nói là ổng đọc rồi còn ghi noted ra được tầm nhiêu đây nè

xong ngồi hầu chuyện thì ổng kể đại loại cũng học tới lớp 12 thì nhà nghèo nên bỏ, với " tao học ngu nên thi dh kiểu gì cũng rớt thôi" ổng nói luôn, ra đời đi làm công nhân cho nhà máy dệt của vinatex, mà cái hay là khác đám công nhân khác tối về đánh bài hay đi cafe nhậu chơi gái thì ổng lên phòng đọc của công ty xin sách báo về đọc

giám đốc xưởng thấy thằng này lạ quá để ý, rồi lâu lâu hỏi ổng đọc được cái gì, ổng cũng thật thà kể là học đươc5cái này cái kia từ quyển này quyển kia, giám đốc thấy vậy khen rồi sau đó có lớp bồi dưỡng kế toán thì cho ổng đi học, ổng học kế toán 6 tháng xong vô làm phụ phòng kế toán với danh nhân viên đi kiểm tra xem sổ có chỗ nào bị nhòe hay bị kẹt giấy thì rọc ra

làm vài năm thì ổng nắm hết quy trình luôn, rồi từ từ đi chỗ này chỗ kia, học thêm đọc thêm từ thực tế

tài sản của ổng ông sư phụ tao nói chắc gần ngàn tỏi

nên chuyện ai nói người giàu ngu tao không tin, họ học và đọc rất nhiều nhưng kín và khôn khéo khiêm tốn ít cho ai biết thôi

Nói chuyện với người tri thức và khiêm tốn cảm giác rất dễ chịu.
Em đồng ý là đọc sách là một thói quen lợi lạc nhất của loài người.
 
Mày phải phân tích rõ ra giữa người giàu và người có nhiều tiền , nó khác nhau lắm chứ . Người ta thường bảo giàu sang , tại sao ? Giàu mà sang thì đó là tri thức , còn giàu mà không sang thì nó chỉ là trọc phú , chỉ là những thằng vớ bẩm từ đâu đó được cả đống tiền . Thì là nó có nhiều tiền thôi chứ phải nó giàu đâu .
 
Mày đéo biết rồi, người giàu ko khoe giàu vì họ sợ nổi tiếng, mà nổi tiếng đi địt nhau rất phiền, con phò nó biết mình giàu nó bám, nó đe doạ chết ah, tốt nhất cứ im ỉm, đéo thằng nào biết mình là ai lại ngon, làm đéo gì cũng ko sợ, hiểu ko :)
 
Mày đéo biết rồi, người giàu ko khoe giàu vì họ sợ nổi tiếng, mà nổi tiếng đi địt nhau rất phiền, con phò nó biết mình giàu nó bám, nó đe doạ chết ah, tốt nhất cứ im ỉm, đéo thằng nào biết mình là ai lại ngon, làm đéo gì cũng ko sợ, hiểu ko :)

Ông nghĩ họ khiêm tốn về gia sản của mình chỉ là để tránh rắc rối trong vấn đề chơi gái?!?
 
Ông nghĩ họ khiêm tốn về gia sản của mình chỉ là để tránh rắc rối trong vấn đề chơi gái?!?
Thường người có tiền ng ta mê tín, phong thủy này nọ không phải là để giàu thêm mà để giữ lại những gì đang có
Và nhiều người giàu ở xã hội này sợ nhất cái câu mà xã hội hỏi nhau khi thấy họ " thằng đó làm gì mà lắm tiền thế nhỉ ?"
Câu ấy là câu mà đa số thằng giàu sợ vãi tè ra nếu ai xung quanh nó cũng hỏi nhau câu ấy. Nên để tránh gặp rắc rối và giữ lại những gì mình đang có ng ta thường tránh khoe khoang thái quá.
 
Giàu chơi với nghèo khó chơi lắm nhiều khi sinh mặc cảm nữa ml

Như bạn tao đây nó ko hiểu rõ gia cảnh nhà t ko giàu mà nó cứ kêu tao đi du học trong khi nhà nó cũng khá giàu,đủ sức đi du học.
 
Thường người có tiền ng ta mê tín, phong thủy này nọ không phải là để giàu thêm mà để giữ lại những gì đang có
Và nhiều người giàu ở xã hội này sợ nhất cái câu mà xã hội hỏi nhau khi thấy họ " thằng đó làm gì mà lắm tiền thế nhỉ ?"
Câu ấy là câu mà đa số thằng giàu sợ vãi tè ra nếu ai xung quanh nó cũng hỏi nhau câu ấy. Nên để tránh gặp rắc rối và giữ lại những gì mình đang có ng ta thường tránh khoe khoang thái quá.

Có 1 tỷ lý do để họ chọn phương án an yên mà hưởng (thuế, trộm cướp, sự ghanh tị từ đám đông..). Tôi chỉ thấy ngạc nhiên khi thấy ông ấy lôi việc chơi gái vào làm trọng tâm. 🥴

Có 1 ý @Johnsmith nói rất đúng, giàu đối với ng giàu thực sự mà nói nó như 1 chuyện đương nhiên, giống như giới tính của mình, cứ vậy mà sống theo hướng đó thui chứ ko có lẽ gì phải hô lên cho mng biết cả. Họ cũng có 1 cộng đồng riêng, những dịch vụ/ nhà cung cấp đc phục vụ riêng kín đáo và đủ để làm thỏa mãn họ…) kiểu như 1 thế giới khép kín :)
Ngược lại những người thích khoe theo hướng lố thì khả năng một là họ đang marketing, hai là vì họ mới bập vào ngưỡng đó (do may mắn, do đc hưởng ké…) và cảm thấy rất thích thú muốn khoe. Kiểu vậy.
Dĩ nhiên còn cần nhiều yếu tố khác để đánh giá nữa. Đợi các ý kiến hay ho hơn để mở rộng tầm nhìn :p
Topic hay 😎 👍
 
Sửa lần cuối:
Xin chào, giữa đêm thức dậy đi wc, vô tình lướt lại mấy thread cũ của ông mèo chiến này, cũng như bài viết này thì nhận ra bạn này viết cực hay và xúc tích.

Về chủ đề của thread thì mình không xin phép bàn cãi thêm, vì theo mình nó khá là đầy đủ.

Mình rất ấn tượng về 1 chuỗi chủ đề như pháp lý tối giản, chia sẻ cá nhân về việc học và đọc, cũng như 1 vài chủ đề khác.

Với mình, dù thời gian trên XAM không lâu, chỉ 1 năm 2 tháng thôi, nhưng cũng lọc ra được cơ số bạn ăn nói có cơ sở, biện luận dẫn chứng cụ thể. ==> tomas tan, ziobot, johnsmith nè, rất vui vì đã đọc được những bài viết và ý kiến cá nhân của các bạn.

Cả damlolol bây giờ cũng đã khác, không còn như ngày xưa nữa, hồi đó đọc bài viết của bạn ấy mang lại sự khó chịu cực độ, còn hiện giờ thì ổn hơn rất nhiều rồi. ==> rất ngạc nhiên khi thi thoảng bạn ấy nói ra những câu trích từ sách.

Về vấn đề tranh luận, như damlolol đã nói ấy, chính xác là mình bị OCD, nên thấy một số ý kiến kết luận mà không có cơ sở / dẫn chứng + thói quen trong công việc nên mình sẽ cứ khó chịu. Chứ mình không để bụng bất cứ ai, bất cứ cái gì, không thù, không ghét ==> chỉ bị cái nhớ dai nên nhìn avatar hay tên nick là sẽ nhớ ngược lại những cái gì đã từng xảy ra. ==> chứ T không để bụng cái gì hết.

Viết bài có cơ sở, dẫn chứng đầy đủ, cung cấp nhiều góc nhìn chính là thứ T mong đợi trên cái diễn đàn này. ==> y như đãi cát tìm vàng nhỉ.

Đôi lời ngẫm nghĩ.
 
Trong Hyatt SG có cái club, muốn vào phải được ít nhất hai thành viên trong club giới thiệu. Còn bên Tây thì mấy club dạng này phổ biến hơn nhưng rất khó để vô. Một người chạy GoJek đậu trước club cho hay.
 
Thực ra thì vẫn có đấy mày như lớp công viên chức cấp thấp, không chức vụ gì cả thì lậu đâu mà ăn, sống hoàn toàn bằng đồng lương chết đói( giáo viên, nhân viên y tế,..), tao không có tài đầu thai thì hoàn cảnh cũng chả khác họ là bao đâu:embarrassed: À mà mày nghĩ như nào về câu nói của Balzac" mọi tài sản kếch xù đều bắt nguồn từ tội ác"?
Theo t nghĩ đây chỉ là một câu nói nghiêm trọng hóa theo lối cảnh tả và ko còn hợp thời.
T là người diễn giải luật theo trường phái Originalism nên t sẽ theo ý nghĩa câu chữ của thời mà câu nói đc phun ra.
Ông tác giả nói câu này vào khoảng giữa TK 19, lúc chủ nghĩa tư bản đang phát triển mạnh nhưng còn hoang dã nên nếu nói của cải của tư bản là có dc thông qua "tội ác" thì cũng phần nào đó đúng (cái này sách Mác Lênin hay về ba cái đồ tương tự tô vẽ tư bản như con "ngáo ộp", bóc lột ng lao động...blah blah).
Nhưng qua bể dâu thời cuộc, tư bản nó cũng nhận ra và tìm cách để khắc phục những hạn chế của nó để tiếp tục tồn tại và phát triển, tạo ra 1 thị trường cạnh tranh sòng phằng ở 1 mức độ nào đó, cho công nhân hưởng 1 phần sản phẩm mà họ làm ra (qua đó làm học thuyết giá trị thặng dự mà Mác tìm ra thành sai)
Nên nếu bị loại bỏ trong 1 nền kinh tế thị trường tương đối sòng phẳng như mặt bằng chung trên thế giới ngày nay thì t ko nghĩ có gì là "tội ác" ở đây cả, chỉ là m yếu thì m bị tml mạnh thay thế thôi
 
Mày đéo biết rồi, người giàu ko khoe giàu vì họ sợ nổi tiếng, mà nổi tiếng đi địt nhau rất phiền, con phò nó biết mình giàu nó bám, nó đe doạ chết ah, tốt nhất cứ im ỉm, đéo thằng nào biết mình là ai lại ngon, làm đéo gì cũng ko sợ, hiểu ko :)
Thực ra họ ko khoe giàu để tránh nhiều phiền phức khác nữa, ko chỉ là vì vấn đề chơi bời ko đâu
 
Trong Hyatt SG có cái club, muốn vào phải được ít nhất hai thành viên trong club giới thiệu. Còn bên Tây thì mấy club dạng này phổ biến hơn nhưng rất khó để vô. Một người chạy GoJek đậu trước club cho hay.
Tính ra tụi cũng hay đậu ở đây, hóng hớt xong lên xàm phông bạt đấy :vozvn (20):
 
Hello các m. Lại là t Johnsmith đây. Cá nhân t thì nhìn chung là nghèo nhưng may cái là do tính chất công việc nên cũng được tiếp xúc với một vài người mà t xác định là dân có tiền để quan sát và học hỏi đc ít nhiều từ họ. T xin chia sẻ một vài góc nhìn cá nhân qua những ng giàu mà t quan sát đc

Định nghĩa về thành đạt của người giàu

T thấy bây h cái mác thành đạt bị lạm phát y như VNĐ vây. Cứ tml nào có tiền, có nhiều “đồ chơi”, có chân dài cắp nách…để khè với thiên hạ hay với tml mình ghét thì tml đó tự gán cho mình cái mác thành đạt. Số “đồ chơi” hay tiền tài kiếm được thì ko cần care là có hợp pháp hay hợp đạo đức hay ko, cứ có nhiều là được (số ko care đến 2 mặt “nhỏ nhặt” này thường kết thúc trong nhà đá. Elon Quyết có lẽ h này cũng đang ngửa mặt lên trần nhà đá tự vấn). Muốn đánh giá 1 ng có thành đạt hay ko theo t phải xem định nghĩa thành đạt của họ là gì. Vd 1 trí giả thì coi việc chạm đến kho tàng tri thức của nhân loại là mục tiêu cuộc đời, 1 tu hành giả thì muốn tâm được an nhiên, được thoát khỏi bể khổ của đời người…

Theo t quan sát, định nghĩa về thành đạt của những doanh nhân mà t có cơ hội tiếp xúc (họ chưa fai super rich nhưng số tài sản họ có thì có lẽ kiếp này t chỉ dám mơ) thì cố nhiên là tiền hay sản nghiệp, nhưng ko chỉ xoay quanh mục đích là để hưởng thụ và càng ko phải để sĩ diện với thiên hạ hay với những người mà họ ko ưa. Tiền hay tài sản đối với họ còn là phương tiện mà họ muốn dùng để cống hiến cho xã hội mà họ đang sống. Nói cách khác, họ quan tâm đến “di sản” của bản thân

Cách người giàu đối xử với cơ hội và kiến thức

Những người giàu nhờ kinh doanh mà t có cơ hội tiếp xúc qua, họ thường hay nói về cơ hội, đại khái là họ luôn nhìn thấy cơ hội. Nhưng cái làm nên khác biệt là ng thành công biết đánh giá hoặc tìm kiếm ý kiến chuyên môn toàn diện nhất để đánh giá xem cái cơ hội mà mình nhìn thấy đó viển vông hay thực tiễn, rủi ro hay an toàn, lợi nhuận hay lỗ lã…để cơ hội được hiện thực hóa tối ưu nhất. Chính vì thế, người giàu rất coi trọng kiến thức vì ko có kiến thức thì làm sao mà đánh giá cơ hội hay ý kiến chuyên môn của các “mưu sĩ dưới trướng” mà ra quyết định đúng đắn được. Đa số doanh gia mà t có cơ hội trò chuyện theo t thấy thường hướng đến 1 nền tảng kiến thức tổng quát trong lĩnh vực mà họ kinh doanh (vật tư, thị trường, kinh tế, pháp lý, tài chính, nhân sự…) tức là mặt liên quan nào cũng biết đủ để nắm bắt đc xu thế trong ngành và hiểu đc ý kiến chuyên môn trong từng mảng của các “mưu sĩ, tướng lĩnh dưới trướng”

Tay mơ cũng nhìn thấy cơ hội, nhưng thường tự mình ngồi vẽ ra những kịch bản hay hướng đi “thần sầu” (theo kiểu mình là người còn người khác, đặc biệt là đối thủ kinh doanh của mình, là bò). Đa phần các tay mơ khi làm thì mới tá hỏa vì thực tế éo như mơ nhưng mà trong một số ít trường hợp, hên một cái mà kiếm được ít nhiều thì lại nổ banh xác, tự huyễn hoặc “ta là nhất, người khác là bò”. T có 1 ông bạn kiểu này, khi thì đãi tiệc toàn mấy tml đâu đâu (hình như là mấy tml nó ghét), vung tay chém gió trăm tỏi, ngàn tỏi trong White Palace, khi thì alo vay t với mấy tg bạn trong hội mỗi tg vài triệu để “dằn túi”.

Người thực sự giàu ko khoe

Có lẽ người giàu nhìn ra được việc khoe giàu hại nhiều hơn lợi. Thứ nhất, làm cho thiên hạ ghen tức, có nguy cơ bị bới móc và chơi xấu. Bên các nước giãy chết làm chặt mảng thuế TNCN thì họ càng ko khoe, kiếm nhiều thì nộp thuế nhiều chứ có chi đâu. Thứ hai, khi m có nhiều thứ gì rồi thì m sẽ có xu hướng coi thứ đó là bt, chả có chi là phi thường để mà khoe khoang cả. Y như ông cầu thủ nổi tiếng nào từng phát biểu đại khái như ri: “Tôi thường ko ăn mừng khi ghi bàn thắng, các bạn có bao giờ thấy ông đưa thư bỏ thư vào hòm thư mà đi ăn mừng chưa?”

Người siêu giàu, họ có khoe thì cũng chỉ khoe với ng cùng đẳng cấp và rất kín trong các club rất riêng tư và ko phải lúc nào cũng bậy bạ như đa phần người ngoài tưởng tượng. Họ đến những club này để chia sẻ với nhau những thú vui như đồng hồ, xe cộ, đồ cổ, các tác phẩm nghệ thuật, hội họa…và t nghe là có 1 luật bất thành văn là ko bàn chuyện làm ăn tại đây (t cũng chưa đc bén mảng tới mấy chỗ này bao h, chỉ nghe nói thôi nên cụ tỉ ra sao chúng m đừng hỏi, t ko biết đâu)

Kết luận

Nếu thủ dâm vật lý là một nhu cầu về mặt sinh lý cho các tml độc thân thì thủ dâm tinh thần là một nhu cầu về mặt tâm lý cho các tml chưa tới thời, rất cần thiết. Nhưng cái gì cũng nên vừa đủ thôi, thủ dâm tinh thần, lấy đó làm động lực mà bước tiếp, mục tiêu mà phấn đấu thì rất là ok nhưng đến mức tự huyễn hoặc bản thân, sống trong cái ảo tưởng tự mình vẽ ra thì t nghĩ rất có hại.


Bài viết hay đấy, t chưa biết khi nào mới giàu nên đọc để chuẩn bị tâm lý biết đâu sự giàu sang bất ngờ ập tới còn biết đường mà nín ỉa & không kêu la canlolo :vozvn (18)::vozvn (18)::vozvn (18):
 

Có thể bạn quan tâm

Top