T nhớ mùi lúa chín, nhớ mùi rơm rạ. Đi trên con đường về quê nhắm mắt, ngửa mặt hít một hơi sâu vào tận phổi. Để rồi sau đó ngã lăn quay vì rơm rạ vướng vào bánh xe

T nhớ mùi khói thuốc mùa đông. Cầm điếu thuốc ngồi co ro trên bậc thềm phố Từ Hoa. Rít một hơi dài, ém lại rồi thở hắt ra đường mũi. Cái mũi bị viêm bỗng chốc thông nhưng đổi lại là sự cay xé xoang mũi
T nhớ mùi gió đầu mùa. Tỉnh dậy, mở cửa sổ ra, nắng vẫn còn nhưng trời đã có chút gió se se.
T nhớ mùi mưa phùn trước tết ở quê. Trong cái thời tiết vừa ẩm ướt, vừa rét buốt ấy, t quấn mình thành một con gấu rồi theo đi lê la sắm Tết, trốn bố mẹ dọn nhà đi chơi với bạn. Nhưng giờ thì chả còn, 27 Tết vẫn chết dí ở Hà Nội, bố mẹ gọi hỏi bao giờ về mới nhận ra còn chưa kịp sắm cho mình bộ đồ mới nào.
T nhớ mùi bạc xỉu ở quán cà phê dưới chân nhà. Gọi một cốc, ngồi một góc, nhìn bác chủ pha nước thấy bình yên một cách dễ chịu.